Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều - Chương 1022: Có Khó Khăn Thì Tìm Chồng

Cố Mạc đeo kính, nghiêm túc lật xem tài liệu, thỉnh thoảng lại quan tâm liếc măt nhìn Tiếu Nhiễm đang làm bài tập trên bàn học. Nhìn thấy cô trầm tư cắn bút, chốc lát lại chu môi nhíu mày, thì lộ ra vẻ yêu chiều tươi cười.

Anh bỏ tài liệu xuống, đi tới dán ngực vào lưng cô, ôm chặt hông cô hỏi:”Không làm được sao?”

“Anh bận mà. Em còn muốn suy nghĩ thêm.” Tiếu Nhiễm quay đầu lại, cười hai tiếng với Cố Mạc.

Cô biết Cố Mạc bận rất nhiều việc, có một bàn lớn văn kiện kia đang chờ anh duyệt.

Cô không muốn làm chậm trễ công việc của anh.

Cố Mạc nhìn thoáng qua bài tập, cười nói :”Ở BE em thử vẽ thêm vĩ tuyến đi.”

Tiếu Nhiễm nghe lời cầm lấy thước vẽ một đường, nghiêm túc nghiên cứu:”Em hiểu rồi. Lại ở điểm C và BE vẽ vuông góc. Sau đó….”

Tiếu Nhiễm như bừng tỉnh, hưng phấn quay đâu nói cách giải với Cố Mạc.

“Thông minh!” Cố Mạc vuốt vuốt mái tóc dài của Tiếu Nhiễm, cười nói.

Tiếu Nhiễm lại gần, cảm động ôm mặt Cố Mạc:”Chồng, anh chính là cứu tinh của em!”

Cố Mạc vỗ vỗ đầu Tiếu Nhiễm, cưng chiều nói:”Có khó khăn gì thì tìm chồng!”

Tiếu Nhiễm dùng sức gật gật đầu, rồi lại tiếp tục làm bài.

Cố Mạc đẩu gọng kính, tiếp tục nghiêm túc nghiên cứu tài liệu. Tuy rằng ánh mắt anh luôn đặt trên đống văn kiên, nhưng chỉ cần Tiếu Nhiễm gặp khó khăn anh lập tức buông văn kiện xuống chỉ điểm cho cô.

Tới đêm khuya, Tiếu Nhiễm mắt díu mắt, gục xuống bàn ngủ.

Cố Mạc bỏ văn kiện xuống, cúi xuống bế Tiếu Nhiễm, nhẹ nhàng đi ra khỏi phòng đưa cô về phòng ngủ.

Anh đặt cô lên giường, đắp chăn kĩ càng, rồi mới về thư phòng.

Mở máy tính lên, liên tiếp gọi video cho Trịnh Húc, bắt đầu cùng đối phương nói chuyện với đối tác.

Tiếu Nhiễm đột nhiên tỉnh lại, nhìn thấy bên cạnh không có người, liền ngồi dậy.

“Cố Mạc đâu rồi?” Cô còn buồn ngủ dụi dụi mắt, nhìn lên đồng hồ treo tường, “Hơn ba giờ rồi, anh ấy còn chưa ngủ?”

Cô xuống giường, dẫm lên thảm lông dê thật dày đi ra ngoài về phía thư phòng.

Giọng nói của Cố Mạc bay ra từ khe cửa, cô lặng lẽ mở cửa phòng, thò đầu vào bên trong.

Cố Mạc đang gọi video, nói bằng tiếng Anh lưu loát.

Anh không buồn ngủ sao?

Có phải bởi vì gúp cô học bài mà công việc của anh bị chậm trễ? Cho nên nửa đêm rồi vẫn phải làm việc.

Cô nhìn Cố Mạc bằng ánh mắt áy áy.

Phát âm tiếng Anh của anh thật êm tai, cô nhìn anh sùng bái.

“Lại đây!” Cố Mạc đột nhiên nhìn về phía cửa, cười bảo cô đi tới.

“Xong việc rồi?” Tiếu Nhiễm lập tức chạy tới, ngồi lên đùi anh.

Cố Mạc tắt màn hình, ôm chặt thắt lưng Tiếu Nhiễm:”Sao lại không ngủ được?”

“Tỉnh lại không thấy anh, đoán là anh vẫn đang làm việc.” Tiếu Nhiễm đau lòng ôm mặt Cố Mạc, hung hãn ra lệnh:”Hốc mắt đều lõm xuống rồi. Mau đi ngủ!”

Tuy biết rằng Cố Mạc làm việc điên cuồng, nhưng nhìn thấy anh làm việc đến gần sáng vẫn còn chưa ngủ, trong lòng cô vẫn thấy đau đớn.

Cô đối với anh mà nói, ngoài việc là một sự trói buộc nhỏ, phiền toái nhỏ, dường như không có ảnh hưởng nhiều lắm.

“Tuân mệnh!” Cố Mạc cười gật đầu.

Tắt điện rồi, anh bế cô lên, tắt đèn thư phòng rồi đưa cô về phòng.

Về đến phòng ngủ, anh đặt Tiếu Nhiễm lên giường rồi cởi áo ngủ.

“Em muốn anh đi ngủ, anh cởi quần áo làm gì?” Tiếu Nhiễm đỏ mặt trừng mắt nhìn Cố Mạc liếc mắt một cái.

Cố Mạc nở nụ cười hắc ám:”Đây là trừng phạt của ông già dành cho em!”

Nghe Cố Mạc nói xong, Tiếu Nhiễm đỏ mặt trốn xuống giường lớn.

Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau
Về đầu trang
Về đầu trang