Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Vân Tịch Truyện - Thiên Tài Tiểu Độc Phi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Vân Tịch Truyện - Thiên Tài Tiểu Độc Phi - Thiên Tài Tiểu Độc Phi - Chương 243: Các ngươi định bỏ trốn sao

Hàn Vân Tịch không ngờ Long Phi Dạ sẽ xuất hiện ở đây, tên này và Đường Li đến lâu rồi, hay là chỉ tình cờ gặp bọn họ ở đây?

Nàng chỉ thấy đỉnh đầu lạnh lẽo, eo bị ôm rất chặt, tâm trạng của Long Phi Dạ có vẻ không tốt, nàng muốn ngẩng đầu nhìn khuôn mặt của Long Phi Dạ, nhưng lại không có can đảm.

Rõ ràng mình không nợ hắn cái gì, cũng không làm sai cái gì sao lại thấy chột dạ như vậy.

Vậy mà, trong lúc Hàn Vân Tịch đang đắm chìm trong thế giới của mình, sau lưng đột nhiên truyền đến tiếng “vù vù” vô cùng sắc bén, ám khí của Đường Môn đều rất nhỏ, lúc sử dụng sẽ phát ra âm thanh rõ ràng, mà ẩn sau âm thanh bén nhọn như vậy, không còn nghi ngờ gì nữa, đây là một đống ám khí đang bay đến, mà tốc độ vô cùng nhanh.

Nghe thấy âm thanh này, lại thấy nhiều ám vệ Đường Môn như vậy, Hàn Vân Tịch mới phát hiện ra, có vẻ Long Phi Dạ có chuẩn bị mà đến.

Tên này sao lại biết nàng hẹn gặp Quân Diệc Tà?

Lúc này, Long Phi Dạ đã ôm nàng ra khỏi cửa phòng, phía sau “cạch” một tiếng, cửa đã bị đóng lại!

Vừa nghe thấy tiếng này, Hàn Vân Tịch còn đang thất thần thì sắc mặt bỗng nhiên thay đổi, nàng đột nhiên thoát khỏi cánh tay Long Phi Dạ, quay người nhìn lại, thấy cửa sổ hai bên cũng bị đóng lại, mấy ám vệ Đường Môn đứng canh ở trước cửa ra vào và cửa sổ.

Tình tiết này chính là căn phòng đang bị bao vây!

Đường Môn vây diệt!

Hàn Vân Tịch lập tức hiểu chuyện gì đã xảy ra, đây là một loại trận pháp vô cùng đáng sợ trong ám khí tấn công của Đường Môn!

Đây là tấn công phong bế toàn bộ, một khi bị phong bế, trừ phi bên ngoài thả người, nếu không người bên trong đừng hòng thoát ra được, bởi vì những ám vệ bị nhốt lại bên trong đã chuẩn bị tâm lý hy sinh, thân thể của bọn họ chính là ám khí cuối cùng.

Tất cả mọi người sẽ chết, bao gồm những ám vệ kia, cho nên: “Đường Mộng Phong Sát” cũng được gọi là “Nhân thể ám khí”.

“Cố Thất Thiếu vẫn ở trong phòng!” Hàn Vân Tịch lo lắng đến tái mặt, hét lớn với Long Phi Dạ.

Lúc này sắc mặt vốn âm trầm của Long Phi Dạ lại trầm xuống ba phần, hắn lạnh lùng hỏi ngược lại: “Cho nên?”

“Mở cửa!” Hàn Vân Tịch lo lắng đến mức hoảng loạn, bước lên trước muốn mở cửa, thế nhưng, ám vệ Đường Môn đang chắn trước cửa cũng không có ý nhường đường.

“Mở cửa, người của chúng ta còn ở bên trong!” Hàn Vân Tịch thật sự lo lắng, mặc dù ngoài miệng hay nói ghét bỏ Cố Thất Thiếu, thế nhưng, trong lòng đã coi hắn là bạn bè từ lâu.

Đường Môn ám vệ chỉ nghe mệnh lệnh của Đường Li và Long Phi Dạ, đối với tiếng hét của Hàn Vân Tịch, bọn họ trước sau coi như không nghe thấy.

Hàn Vân Tịch quay đầu nhìn Long Phi Dạ với ánh mắt cầu xin, cuối cùng thấy sát ý trong đáy mắt của Long Phi Dạ, trong chốc lát, nàng im lặng.

Long Phi Dạ chỉ lạnh lùng liếc nàng một cái, cũng không nhìn nàng thêm nữa, quay người đi sang một bên, hắn chắp tay đứng dựa vào lan can, giống như bậc vương giả thống lĩnh tất cả, quan sát tình hình đám Đường Li dưới lầu.

Hàn Vân Tịch biết, bắt đầu từ sự việc ở quán trà Thiên Hương, Long Phi Dạ vẫn luôn tìm cơ hội đối phó Cố Thất Thiếu, chỉ là nàng không ngờ Long Phi Dạ lại độc ác đến vậy, thật sự muốn lấy mạng của Cố Thất Thiếu.

Nhìn bóng lưng lạnh lùng của Long Phi Dạ, đáy mắt của Hàn Vân Tịch lướt qua một tia quyết tuyệt.

Nàng quay người lại, bất ngờ phóng ra mấy cái độc châm Lê Hoa Lệ Vũ trong tay áo, ám vệ trước cửa cũng không đề phòng Hàn Vân Tịch, đối mặt với độc châm xuất hiện bất ngờ, tránh cũng không kịp, bị nàng một chiêu giết chết!

Sau đó, Hàn Vân Tịch đạp mạnh cửa phòng một cái, đáng tiếc, sức lực của nàng quá nhỏ, cửa vẫn không mở ra, mà ám vệ bên cạnh đã xông đến, Long Phi Dạ cũng xoay người nhìn lại, ánh mắt hiện lên ý cảnh cáo.

Hàn Vân Tịch lại không để tâm, nàng rất rõ người mình giết là ám vệ Đường Môn, là thủ hạ của Đường Li và Long Phi Dạ, nhưng nàng cũng không quan tâm nhiều như vậy!

Nàng vừa đạp cửa, vừa phi độc châm về hai phía bên cạnh, ngăn ám vệ đến gần.

Cố Thất Thiếu đến đây để giúp nàng, hôm nay, cho dù có trở mặt với Long Phi Dạ, cho dù phải liều cái mạng này, nàng cũng phải cứu Cố Thất Thiếu ra.

Lê Hoa Lệ Vũ là ám khí Đường Li đặc chế ra, coi như đáng tin cậy, ngăn được ám vệ hai bên, Hàn Vân Tịch dùng cả hai tay phi độc châm ra, chỉ có thể dùng chân đạp cửa.

Đáng chết, cửa sao lại đóng chặt vậy, Hàn Vân Tịch đạp đến đau cả chân mà cửa vẫn không chút nhúc nhích.

Nàng cắn răng, nghiêng người, lao cả người về phía trước.

Cuối cùng, cửa bị đẩy ra, thế nhưng, Hàn Vân Tịch cũng không nhìn rõ tình huống bên trong, Long Phi Dạ đột nhiên xuất hiện ở cửa, cơ thể cao lớn chắn mất tầm nhìn của Hàn Vân Tịch.

Hắn đối mặt nàng, cao cao tại thượng nhìn xuống: “Nàng muốn làm gì?”

“Ta vừa nói rồi, Cố Thất Thiếu ở bên trong.” Hàn Vân Tịch không còn kiên nhẫn nữa, nàng đã ngửi được mùi máu tươi nồng nặc trong phòng.

“Hắn sống hay chết, có liên quan gì tới nàng?” Long Phi Dạ lại hỏi.

“Chuyện này có liên quan gì tới chàng?” Hàn Vân Tịch tức giận hỏi lại, không đợi Long Phi Dạ trả lời, liền đưa tay đẩy hắn ra: “Cảm phiền tránh ra!”

Nhưng mà, Hàn Vân Tịch sao có thế đẩy Long Phi Dạ ra được, bất kể nàng dùng bao nhiêu sức lực, cũng không làm hắn mảy may nhúc nhích.

Long Phi Dạ cúi đầu nhìn tay Hàn Vân Tịch chống trên lồng ngực của mình, hắn nghĩ mà không hiểu, nữ nhân này xưa nay luôn tỏ ra sợ hãi trước mặt mình, nhưng vì sao mỗi lần vì chuyện của người ngoài, lại có thể to gan lớn tiếng với hắn, động thủ với hắn?

“Hắn tới đây để giúp ta, chuyện nội gián lúc trước không liên quan đến hắn, vì sao chàng muốn lấy mạng của hắn?” Hàn Vân Tịch chất vấn.

“Chuyện này cũng không liên quan đến nàng!”

Trong giọng nói lạnh lùng của Long Phi Dạ dần dần lộ ra sự tức giận bị đè nén, lúc trước hắn vẫn không có ý định giết Cố Thất Thiếu, bây giờ, hắn nhất định phải giết.

Hắn đang muốn kéo tay Hàn Vân Tịch ra, bỗng nhiên, toàn thân hắn không còn chút sức lực nào, hắn bất giác lui về sau một bước, suýt nữa ngã xuống.

Hàn Vân Tịch vội vàng kéo hắn, để hắn dựa vào tường, vậy mà, Long Phi Dạ vừa dựa vào tường, cả người hoàn toàn mất hết sức lực, chầm chậm trượt dọc xuống theo vách tường.

Hắn đây là...

Hàn Vân Tịch đỡ hắn ngồi xuống, thấp giọng nói: “Xin lỗi chàng, sau thời gian một chén trà là chàng có thể hồi phục.”

Không còn nghi ngờ, cái đẩy vừa rồi của Hàn Vân Tịch, không phải để đẩy hắn ra, mà là để hạ độc.

“Hàn Vân Tịch, nàng dám hạ độc bản vương!” Long Phi Dạ vô cùng tức giận, thanh âm lạnh lẽo khiến người ta sợ hãi, cho dù toàn thân không còn chút sức lực nào, nhưng sát khí tỏa ra vẫn khiến người khác run rẩy.

Hàn Vân Tịch coi như không nghe thấy, né tránh ánh mắt ngập tràn sát ý của hắn, quay người liền xông vào trong phòng.

Thấy vậy, ám vệ ở xung quanh đều sợ đến ngây người, không ngờ trên thế gian này còn có người có thể dễ dàng làm Tần Vương bị thương như vậy,

Người đứng đầu đội ám vệ vội vàng tiến lên, cung kính quỳ gối xuống bên cạnh Long Phi Dạ, thấp giọng hỏi: “Tần Vương điện hạ, cửa này…”

Cửa này, đóng lại một lần nữa, hay là để mặc nó mở như vậy?

Nếu như không đóng lại, trận pháp “Đường Môn phong sát” này sẽ bị phá; nếu như đóng lại, Tần Vương phi ở bên trong chắc chắn sẽ chết.

Ám vệ không dám hỏi, Long Phi Dạ đương nhiên hiểu ám vệ có ý gì.

Hắn vô lực dựa vào tường, ánh mắt nhìn vào trong phòng, mãi không trả lời ám vệ.

Ám vệ cúi đầu, khom người, phỏng đoán Tần Vương điện hạ không nghe thấy hắn nói, hay là không muốn trả lời đây? Hoặc là, hắn đang nghĩ đóng cửa hay mở cửa nhỉ?

Ám vệ đợi một lúc, Long Phi Dạ cũng không để ý tới hắn, nếu cứ tiếp tục như này thì người bên trong cũng sắp ra rồi, ám vệ bạo gan, lại hỏi một lần nữa: “Tần Vương điện hạ, cửa này…”

Cuối cùng, Long Phi Dạ cũng nhìn sang ám vệ, ám vệ vui mừng, chờ câu trả lời của Long Phi Dạ, ai ngờ ánh mắt hắn chỉ uy nghiêm nhìn ám vệ, vẫn không trả lời như cũ.

Ám vệ bị nhìn đến tê cả da đầu, nghe thấy tiếng đánh nhau càng lúc càng tới gần cửa phòng, hắn chỉ có thể đánh cuộc đứng dậy đi đóng cửa, bất luận như thế nào, trước tiên cứ đóng cửa lại rồi nói, bên trong đánh nhau không kết thúc nhanh như vậy, nhân thể ám khí của Đường Môn cũng không đánh tới nhanh như vậy.

Ai ngờ, ám vệ vừa muốn đóng cửa, Long Phi Dạ lập tức lên tiếng: “Cút!”

Ám vệ bị dọa cho run tay, vội vã đẩy cửa ra một cách vô tội.

Cửa, cứ mở như vậy, Long Phi Dạ ngồi bên cửa như vậy, quan sát.

Thấy thời gian một chén trà sắp trôi qua rồi, dù tiếng đánh nhau ở rất gần, nhưng mãi không thấy bóng dáng của Hàn Vân Tịch và Cố Thất Thiếu, Cố Thất Thiếu cũng không ra được, nói gì tới mấy tên độc nhân của Quân Diệc Tà.

Hơi thở lạnh lẽo trên người Long Phi Dạ càng lúc càng đậm, đôi mắt lạnh lẽo từ từ híp lại.

Hàn Vân Tịch, nữ nhân đáng chết, rốt cuộc có đi ra không, có bản lĩnh xông vào mà không có bản lĩnh đi ra sao?

Hay là, nàng đang lấy tính mạng của bản thân ra để ép bản vương thả Cố Thất Thiếu?

Thời gian dần trôi đi, cuối cùng, Long Phi Dạ lại nhìn về phía người đứng đầu ám vệ, ám vệ giật mình, không dám nhúc nhích.

Nhưng mà, đúng lúc Long Phi Dạ muốn lên tiếng, một bóng người màu đỏ hiện ra, Cố Thất Thiếu ôm Hàn Vân Tịch bay ra ngoài.

Chỉ thấy bả vai Cố Thất Thiếu trúng tiêu, máu chảy không ngừng, mà Hàn Vân Tịch thì lại bình yên vô sự.

Hai người vừa mới rơi xuống đất, mấy bóng áo đen liên tiếp bay ra theo, chính là độc nhân của Quân Diệc Tà, ám vệ Đường Môn lập tức đuổi theo, trận pháp “Đường Môn vây diệt” bị phá vỡ.

Hàn Vân Tịch gần như ngay lập tức thoát khỏi tay Cố Thất Thiếu, lao đến bên cạnh Long Phi Dạ, đến tốc độ của ám vệ Đường Môn cũng không nhanh bằng nàng.

Nàng rất rõ độc tính mà mình hạ mạnh bao nhiêu, cho dù không lâu nữa Long Phi Dạ sẽ hồi phục, nhưng lúc này hắn vẫn không có sức lực như cũ.

Bây giờ, trong tình thế hỗn loạn như vậy, Long Phi Dạ không có chút sức lực là chuyện nguy hiểm nhất.

Hàn Vân Tịch một tay đỡ lấy Long Phi Dạ, một tay chực chờ sử dụng Lê Hoa Lệ Vũ, rất nhanh, ám vệ xung quanh vây quanh Long Phi Dạ một vòng, những ám vệ khác tiếp tục chiến đấu cùng độc nhân áo đen, cục diện đầy hỗn loạn.

Cố Thất Thiếu đè lại vết thương trên vai, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, hắn đứng bên ngoài nơi hỗn loạn, đứng từ xa nhìn Hàn Vân Tịch, bờ môi hắn ẩn chứa tia bất đắc dĩ hiếm có.

Một khắc trước, nữ nhân này còn liều lĩnh xông vào cứu hắn, vậy mà, lúc này, nàng lại liều lĩnh xông tới bên cạnh một nam nhân khác, bảo vệ hắn ta.

Hàn Vân Tịch, bản thiếu gia nên làm thế nào với nàng đây?

Cùng lúc đó, Long Phi Dạ được bảo vệ ở bên trong vòng vây, vẫn để ý đến bên ngoài, ánh mắt lạnh lẽo của hắn xuyên qua nơi chém giết hỗn loạn, chiếu thẳng vào Cố Thất Thiếu.

Thấy thế, Cố Thất Thiếu thu lại tia bất đắc dĩ bên khóe miệng, thay vào đó là nụ cười bất cần đời khuynh thành, hắn cười to: “Độc nha đầu, ngươi cũng xả thân cứu ta rồi, còn không đi theo ta? Nàng suy nghĩ cho kĩ, ba ngày sau ta lại tìm nàng.”

Hắn nói xong, quay người liền chạy trốn.

Loại lời này, Hàn Vân Tịch đã nghe chán rồi, coi như Cố Thất Thiếu đang đùa giỡn, nàng cũng không hề bận tâm, lực chú ý vẫn đặt ở sự nguy hiểm xung quanh.

Là nàng hại Long Phi Dạ mất hết sức lực, lỡ như Long Phi Dạ có điều gì bất trắc, nàng lấy cái chết cũng không đền hết tội.

Ai ngờ, Long Phi Dạ lại lạnh lùng hỏi: “Tần Vương phi, các ngươi định bỏ trốn sao?”

Hàn Vân Tịch lập tức giật mình, lúc này mới ý thức được mình là chính phi của Long Phi Dạ, mà vừa rồi Cố Thất Thiếu lại đùa giỡn nàng trước mặt Long Phi Dạ...

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau