Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Mami, các papa lại đánh đến cửa rồi! - Cá Basa
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Mami, các papa lại đánh đến cửa rồi! - Cá Basa - Chương 2: Hệ thống thiên hạ đệ nhất tú bà

2 tiếng, nói dài thì không dài, nói ngắn thì không ngắn.

Tạ Mẫu Đơn im lặng chờ đợi thời gian trôi đi, trước mắt cô là một cái đồng hồ đếm ngược to đùng.

Còn... 30 phút nữa...

Rốt cuộc sắp thoát khỏi nơi này!

Thế nhưng Tạ Mẫu Đơn không hề chú ý, A Linh đã tỉnh lại phía sau cô, dùng hết sức bình sinh chạm vào chiếc nhẫn trên tay!

"Cảnh báo cảnh báo! Mục tiêu đã tỉnh lại, yêu cầu bảo vệ ngay lập tức bao vây bảo vệ mục tiêu an toàn!"

"Cảnh báo cảnh....

Cảnh báo liên tục phát ra, Tạ Mẫu Đơn choáng váng quay lại nhìn A Linh đang trân trân nhìn mình. A Linh cắn môi: "Xin lỗi, nhưng cô chạy không thoát đâu!"

Tạ Mẫu Đơn cười cười. Hệ thống đã nói với cô nó sẽ giải thoát khỏi tình cảnh cho cô, làm sao cô lại không thể thoát chứ?

"Kí chủ, hệ thống sau khi cắm vào thành công sẽ mang cô truyền tống rời đi, xin hãy yên tâm!"

"Được, tin ngươi thử xem!"

A Linh nhìn Tạ Mẫu Đơn vẫn còn ngoan cố, thở dài một tiếng.

Cô gái này, căn bản không biết Ngũ thiếu gia là nhân vật như thế nào, mình đắc tội Ngũ thiếu thì thôi đi, đừng kéo thêm A Linh cô vào!

Cảnh báo chưa đến 30 giây, từng tốp bảo vệ áo đen xông vào phòng Tạ Mẫu Đơn, nhìn cô ung dung cầm kéo đứng đấy.

Đội trưởng đội bảo vệ: "Không ổn... Đừng kích động cô ấy!"

Tạ Mẫu Đơn: Cái gì? Kích động ai?

Đội trưởng đội bảo vệ: "Cô nương, Ngũ thiếu đã dặn dò chúng tôi bảo vệ cô, cô hãy an tâm nghỉ ngơi... không cần phải tiếp xúc những thứ nguy hiểm..."

Bảo vệ? Tạ Mẫu Đơn nheo mắt.

Không phải hút máu của cô một lần chưa đã nghiền còn muốn vỗ béo hút dần dần chứ OAO!!!!!!!

Các ngươi một hai vừa phải thôi nhé!!!! Bổn tiểu thư không phải lợn gà mặc các ngươi vỗ béo ăn thịt!

Tạ Mẫu Đơn nhìn vẻ mặt lo lắng cẩn thận của bọn họ, hơi suy tư một chút, sau đó dứt khoát đặt chiếc kéo ngang cổ A Linh. "Nếu các ngươi dám động đến tôi, tôi sẽ giết cô gái này!"

A Linh: QAQ

Thế nhưng không giống với tưởng tượng của cô, bọn họ thở phào một tiếng, thậm chí còn có người cười thầm.

A Linh: Đừng vứt bỏ tôi thế chứ...

Tạ Mẫu Đơn nhăn mày, liếc chiếc kéo trên tay, sau đó vứt A Linh qua một bên, đặt kéo ngang cổ mình.

Mọi người: "!!!"

Tạ Mẫu Đơn: "Dám bước thêm một bước, ta chết cho các người xem!"

Quả nhiên lần này thật hữu hiệu, đám bảo vệ mặt nhăn nhó, chỉ có thể lùi lại vài bước. Tạ Mẫu Đơn nghe loáng thoáng vài kẻ bảo nhau rằng 30 phút nữa Ngũ thiếu sẽ đến được đây, thế nhưng cô chỉ cười thầm trong lòng.

30 phút nữa cô đã sớm cao chạy xa bay rồi ha ha...

Hệ thống: "Kí chủ làm vậy là rất chính xác, trong thời gian truyền tống, nếu có ai đó chạm được vào người kí chủ, truyền tống sẽ kết thúc!"

Tạ Mẫu Đơn: Ha hả, tại sao bây giờ nhà ngươi mới nói!

Thời gian từng giây từng phút trôi đi, cuối cùng!

00:00

Hệ thống: "Cắm rễ hoàn thành, ngay lập tức truyền tống kí chủ đến nơi an toàn, đếm ngược 5...4.."

"Không được!" Khi Tạ Mẫu Đơn vừa thả lỏng một chút, đột nhiên một nam nhân xông vào phòng nhìn chằm chằm vào cô.

"3"

Tạ Mẫu Đơn nhìn hắn, sau đó nhe nanh ra.

"2"

"Các ngươi dám ăn tươi uống máu bổn tiểu thư, bổn tiểu thư sớm sẽ hoàn trả các ngươi lại gấp trăm lần!"

"1"

"Bây giờ thì, bye bye~" Tạ Mẫu Đơn cười to.

Sau đó, cô gái biến mất ngay trước mặt mọi người!

Mọi người: ...

...

"Ha ha, quá đã! Hung hăng trả thù lại bọn họ một phen!" Tạ Mẫu Đơn cười to, sau đó buồn bã nhìn căn nhà nhỏ tồi tàn trước mặt.

"Hệ thống, chẳng lẽ ta sẽ phải lập nghiệp từ cái căn nhà cũ kỹ này?"

Hệ thống: "Đúng rồi kí chủ!"

Tạ Mẫu Đơn nhìn xung quanh, đây là một thị trấn nhỏ thuộc Thần quốc, khá là cũ kỹ.

Cô đã được Hệ thống giải thích về thế giới này, đây là Thần chi đại lục, gồm 10 đại đế quốc và hàng trăm tiểu quốc, trong đó 10 đại đế quốc là: Thần, Thiên, Địa, Hy, Lạc, Thanh, Lục, Lam, Bạch, Hắc.

Trong 10 đại đế quốc có 5 đệ nhất cường quốc gồm Thần quốc nổi danh với binh cường tướng giỏi, bách chiến bách thắng, Thiên quốc đệ nhất tài quốc, kinh thương đệ nhất, Hy quốc đệ nhất quốc thổ, dân số đông đúc, Bạch quốc nổi tiếng hoài cổ, các loại võ kĩ cổ đại khiến lòng người khao khát, toàn dân tập võ, Hắc quốc trái ngược, sặc mùi tương lai Hắc khoa kĩ.

"Đây quả là một thế giới thập cẩm hỗn hợp!" Tạ Mẫu Đơn cảm thán. Thế giới này rộng lớn đến vậy, để mà tạo nên một Thiên hạ đệ nhất Thanh lâu vang danh cả châu lục, cô sẽ phải làm cách nào đây?

Hệ thống: Kí chủ yên tâm, hệ thống sẽ trợ giúp kí chủ đến lúc đấy! Còn bây giờ, kí chủ cần nghỉ ngơi.

Nghe hệ thống hứa hẹn, Tạ Mẫu Đơn cũng cảm thấy yên tâm đi phần nào. Mặc kệ hệ thống này là có ý tốt hay xấu, ít nhất lúc nãy nhờ có nó mà cô mới thoát khỏi cái nơi đó!

Thần quốc ở ngay bên cạnh Bạch quốc, cho nên ảnh hưởng một phần văn hoá hoài cổ của Bạch quốc, các kiến trúc đều mang theo mùi vị hoài cổ. Đồng thời các phong tục trang phục xưa cũng được giữ lại rất nhiều và khá phổ biến.

Tạ Mẫu Đơn đã từng được học tập về văn hoá cổ xưa, nên rất dễ dàng du nhập vào nhịp sống nơi thành thị này.

Thành thị này là Phong Nguyệt Thành, nằm ở phía đông Thần quốc, nổi tiếng với phố đèn đỏ nằm ngay giữa trung tâm thành phố!

Hệ thống thực ra cũng rất biết chọn địa điểm!

Sau khi đi dạo một vòng quanh thành phố, Tạ Mẫu Đơn nhận ra, cô... không có tiền!

Không có tiền thì cái gì cũng chỉ là trứng ngỗng!!!

Bởi vậy Thiên hạ đệ nhất Tú bà tương lai, bắt đầu chạy việc vặt trong thành phố.

Tạ Mẫu Đơn đang chờ đợi một cơ hội, nhưng trước đó cô cần phải vượt qua tình cảnh túng quẫn này!

"Mẫu Đơn! Bàn số 10!" Trương bà chủ hét lên, bưng hai chiếc đĩa đặt lên khay.

"Đến đây bà chủ!" Mẫu Đơn vội vàng chạy đến.

Trong đầu cô lướt qua hình ảnh hai tên thiếu gia ở bàn số 10, khoé môi hơi câu câu.

"Lam Tử, cậu không thể thoải mái một chút được sao? Đây là nhà hàng, không phải lớp học! Lại là học sinh năm cuối rồi, việc gì mà đi nhà hàng cũng phải nghiêm túc chững chạc đến vậy?" Bạch thiếu gia nhe răng cười hăng hắc, phe phẩy cánh quạt trên tay.

Bổn thiếu chính là thích quạt a, hảo soái hảo suất!

Lam thiếu gia lại có vẻ không được tự nhiên, hơi ngượng ngùng di chuyển cơ thể.

Đột ngột, một cơ thể mềm mại va vào Lam thiếu gia, khiến cho hắn cả kinh quay người lại.

"Xin... xin lỗi..." Đối diện Lam thiếu gia lại là một đôi mắt ướt sũng, cùng với một bên áo đầy thức ăn của cô gái.

"Tôi... tôi..." Lam thiếu suýt chút thì cắn vào lưỡi. "Xin lỗi... xin lỗi......."

Bạch thiếu gia bên cạnh gần như đã không chịu được nữa, đánh vào gáy bạn thân một cái, sau đó nhẹ nhàng và thân sĩ nắm tay Tạ Mẫu Đơn kéo lên.

"Cho chúng tôi xin lỗi, tiểu thư!" Hắn mỉm cười, hàm răng trắng tinh loé lên một ánh sáng lấp lánh.

Bạch thiếu lúc này mới kịp đánh giá lại cô gái này. Mắt to tròn hữu thần, làn da trắng muốt trong suốt, môi hồng đào khẽ nhếch!

Mỹ nhân bại hoại a mỹ nhân bại hoại!

Mỹ nhân như thế này tại sao lại phải làm bưng bê nhà hàng a, quá lãng phí! Cho nàng đi làm minh tinh thôi cũng đủ lu mờ các tinh tú!

"Tiểu thư, không biết quý danh..." Bạch thiếu vứt hết phong thái lẳng lơ, nghiêm túc mang theo thân sĩ hỏi, còn không quên nhè nhẹ vuốt ve tay nhỏ.

Tạ Mẫu Đơn mỉm cười. "Bỉ nữ họ Tạ, tên hai chữ Mẫu Đơn."

Thần quốc hiện tại lưu hành dùng cách nói chuyện cổ phong. Chỉ riêng cách nói này đã đủ để tạo một ấn tượng tốt với hai vị thiếu gia, đồng thời tạo ra một luồng không khí thanh bạch cao quý xung quanh Tạ Mẫu Đơn, dần dần đánh tan suy nghĩ cô "chỉ là một bồi bàn" trong đầu bọn họ!

Bạch thiếu mở miệng, còn định nói thêm điều gì, nhưng chưa kịp đã bị Lam thiếu lôi ra bàn tay sói. "Tiểu thư..." Lam thiếu áy náy nhìn vết bẩn trên áo cô. "Chiếc áo này, chúng tôi sẽ đền lại cho cô một bộ được hay không?"

Ánh mắt Tạ Mẫu Đơn loé lên. Chính là lúc này!

"Bỉ nữ không đáng để các vị thiếu gia bận tâm." Tạ Mẫu Đơn nhẹ nhàng lắc đầu. Thế nhưng bờ vai lại hơi run lên nhè nhẹ, những ngón tay đan vào nhau.

Lam thiếu và Bạch thiếu tinh ý liếc mắt với nhau, sau đó thì đồng thời mỉm cười. "Nếu vậy thì nếu Tạ tiểu thư không ngại, chúng ta sẽ tìm một dịp cùng nhau dạo chơi thế nào, dù sao cũng phải để chúng tôi bồi tội chiếc áo này cho cô chứ. Hay là cô khinh thường làm bạn với hai kẻ thô lỗ chúng tôi đây?"

"Tôi... tôi không có ý đó..." Tạ Mẫu Đơn hơi bối rối nói, rồi nhẹ nhàng cắn cắn môi.

"Được rồi, cứ quyết định vậy đi! Hôm nay chúng tôi cũng không định ở lại đây ăn nữa, hẹn gặp cô vào ngày mai!" Bạch thiếu cười ha hả, dẫn Lam thiếu đi ra ngoài.

Hệ thống: Kí chủ, ngài quá là lợi hại a! Chưa đến một tháng đã câu dẫn thành công nhị vị đại thiếu gia của Phong Nguyệt Thành!

"Ha hả, đấy không phải là câu dẫn, mà là gây ấn tượng tốt." Tạ Mẫu Đơn cười cười.

Hai người bọn họ dù sao cũng còn quá trẻ, không có đề phòng tâm, rất dễ dàng công phá hảo cảm của bọn họ.

Một tháng thôi đủ để cô tìm hiểu kĩ về Phong Nguyệt thành!

"Tiếp theo, cứ chặt chẽ bắt lấy hai tên thiếu gia này đã, rồi tương lai Mẫu Đơn Các của chúng ta sẽ có hai vị khách quen, ha ha ha..."

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau