Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Tổng tài tôi chẳng thể yêu!
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Tổng tài tôi chẳng thể yêu! - Chương 74 - 1 : Một tâm tư. (1)

Chương 74 - 1: Một tâm tư. (1)

Buổi tối Tư Cảnh Hàn trở về Hoắc Duật Hy đang chễm chệ ngồi trên giường chơi Ipad, ngón tay trắng trẻo ra sức gõ rồi lại lướt trên màn hình, thi thoảng đôi mắt to phải dừng lại rất lâu để đọc mấy thứ không mấy thú vị trên báo mạng.

"Soạt."

Người đàn ông cởi tây trang của mình qua có chút tùy tiện vắt sang một bên, sau đó tháo cà vạt, rồi cởi luôn áo, quần dài. Hoắc Duật Hy cũng chẳng thèm để ý, mắt vẫn dán chặt vào mặt chữ trong Ipad. Không lâu sau trong phòng tắm có tiếng nước chảy, lúc này cô mới nâng mắt nhìn lên. Đôi mắt to không giấu nổi một chút tia sáng bất thường, cô đặt Ipad xuống, rón rén bò tới mép giường, ý định rất rõ ràng là nhắm đến chỗ tây trang Tư Cảnh Hàn vừa cởi ra.

Chiếc ví da chắc chắn nằm trong đó.

"Huỵch huỵch huỵch." Tiếng đôi dép lê dập xuống thảm trải sàn trong phòng tạo ra những âm thanh thấp, cô khập khiễng với tay đến chỗ chiếc áo hắn vắt trên ghế gần bàn đặt tivi, lần mò.

Trong đó không có, cô lại dời đến đến chiếc áo sơ mi, không quên cầm nó lên ngửi ngửi mấy cái cho đến khi không thấy mùi hương nào lạ thuộc về người khác mới đặt xuống, cô nắm rất rõ mấy thói quen của Tư Cảnh Hàn, hẳn phải đợi lâu lắm nữa hắn mới tắm đi ra. Bấy giờ chỉ còn chiếc quần tây màu đen là chưa tìm kiếm, không lạ gì chiếc ví sẽ nằm trong túi quần, cô trực tiếp luồn tay vào muốn lấy ra.

"Sột sột." Không cần quá hai giây cô đã chạm tay được vào vật kia...

"Hoắc Duật Hy, em lấy giúp tôi cái khăn khô, khăn đem vào rơi xuống nước rồi." Đột ngột giọng nói hơi lạnh của Tư Cảnh Hàn vang lên, theo phản xạ thông thường Hoắc Duật Hy xuýt kêu lên giật thót, bàn tay trong túi quần giật lại. Sau khi hoàn hồn cô mới vội trả lời:

"Tôi... không đi được."

Bên trong phòng tắm im lặng vài giây, "Không đi được còn mò được tới tận bàn ti vi?" Không cần nhìn Tư Cảnh Hàn đã phán đoán chuẩn xác vị trí của cô đang đứng. Chuyện này làm cô thật sự ngạc nhiên nhưng vẫn ngoan cố nói: "Sao anh biết? Tôi không có."

"Khoảng cách từ giường ngủ đến phòng tắm hình như không ngắn đến nỗi để tôi nghe được tiếng của em rõ ràng như vậy, đúng không?" Dứt câu nói thì Tư Cảnh Hàn cũng đi ra, nhìn đến chỗ bàn ti vi.

"Ha, không đúng, anh đoán sai rồi!" Hoắc Duật Hy ngồi ở mép giường vừa cắn trái mơ trong tay, vừa cười nhạt nhìn hắn, đắc ý.

Tư Cảnh Hàn quay đầu phía cô, trong đôi mắt không nổi lên vẻ ngạc nhiên cũng như sự bất ngờ nào, hắn nhìn đôi dép lê của cô một cái rồi xoay người lại vào trong: "Bớt ngịch ngợm chút đi, qua lấy cho tôi chiếc khăn."

"Được thôi." Hoắc Duật Hy hào phóng nói, cô lần nữa đi dép lê vào, vào phòng thay đồ tìm một cái khăn lông mới rồi ngược đường đi vào phòng tắm, lúc đi qua chỗ quần áo hắn thay ra, đôi mắt có chút tiếc nuối nhìn món đồ lúc nãy sắp lấy được.

Dường như mọi việc không quá dễ dàng như cô nghĩ.

"Của anh này." Cô thò tay đưa chiếc khăn vào trong nhưng mặt thì nhìn ra phía bên ngoài.

Tư Cảnh Hàn nhếch mày chẳng mấy quan tâm thái độ của cô mà lấy cái khăn, vì thế cô cũng thuận thế trở lại giường. Không mất bao lâu Tư Cảnh Hàn cũng đi ra, thời gian rút ngắn hơn bình thường, cơ thể tinh tráng chỉ quấn một cái khăn lông lơ lửng ngang hông, có vẻ không mấy chắc chắn.

Hắn không có ý định mặc quần áo ngay mà đi về phía giường lớn, Hoắc Duật Hy nhích sang một bên chừa chỗ cho hắn. Tuy vậy hắn còn không biết điều đưa tay tắt mất màn hình Ipad của cô, ném nó sang một bên: "Buổi tối không nên chơi quá nhiều, ánh sáng xanh sẽ hại mắt. Dù sao trên dưới người em chỉ có đôi mắt này là nhìn tạm được, không có nó thì chẳng có gì để đáng nhìn."

Một sự chê bai gián tiếp khiến Hoắc Duật Hy có chút bực mình, cô cười khẩy mỉa mai: "Phải nhỉ, so với tôi thì Na Mộc Lệ thuận mắt hơn nhiều, bây giờ hẳn là anh đang thương tiếc cô ta lắm..." Ngữ điệu cuối câu cô còn cố tình kéo dài ra mấy nốt nhạc khiến người nghe chói tai.

Mặc nhiên, Tư Cảnh Hàn còn chưa vội ngồi xuống, hắn cầm máy sấy thả tóc bung ra. Đối với sự châm chọc của cô hắn không vội phản bác, châm chú nhiều hơn là vào động tác của mình.

Loại không khí này giống y hệt trước đây, cô thường mở lời chua ngoa còn hắn lại thường lạnh nhạt với thái độ đó, tuy vậy vẫn khá hơn lúc đối diện với nhau bằng sự trầm mặc hoặc tàn sát nhau bằng những lời nói còn sắc hơn đao kiếm như trước lúc cô bị bắt.

"Em không có chuyện gì làm thì theo Hàn thúc học lại một chút lễ nghi, phụ nữ nói chuyện như vậy không tốt đâu." Đặt máy sấy xuống Tư Cảnh Hàn nói một câu hờ hững, cố nhiên Hoắc Duật Hy không bỏ vào tai, nhưng cũng không dám cãi lại nên đành tùy ý lăn sang một bên.

Tư Cảnh Hàn không hài lòng với thái độ này của cô, hắn lên giường, một tay kéo người cô xoay lại: "Hình như càng ngày em càng tự tung tự tác thì phải, đến nỗi lời nói của tôi cũng không xem ra gì? Hay em nghĩ lời nói nào của tôi thốt ra cũng là để dành đùa bỡn với em?"

"Không có!"

"Trên mặt em viết rõ như vậy! Càng ngày càng quá quắt."

Hoắc Duật Hy nheo mắt nhìn người đàn ông phía trên, cuối cùng lạnh lùng đẩy hắn ra: "Không thèm cãi nhau với anh!" Nói xong cô toan nhắm mắt lại giả chết, trái hắn với tính cách bình thường, Tư Cảnh Hàn cũng không có động tác nào thêm.

Một hồi sau, Hoắc Duật Hy lại có cảm giác hắn đã nằm xuống bên cạnh, bất giác đề phòng nhích người xa ra: "Sao không mặc quần áo vào đi?"

Hắn không trả lời, mắt hắn nhắm lại điều chỉnh hô hấp như đang thư giản.

Cô đợi thêm năm phút người bên cạnh vẫn bất động, cô dứt khoát chống tay ngồi dậy, lay chăn của hắn: "Anh ngủ rồi à, sao không thay quần áo đi?"

"Không quậy, ngủ đi." Bây giờ Tư Cảnh Hàn mới chau mày, lên tiếng mang theo một ý lệnh.

"Anh thế này tôi không ngủ được."

"Tùy em."

Hoắc Duật Hy thở phì phì, chẳng ai đi ngủ mà để lộ thiên thân thể một cái biến thái như vậy, bên cạnh lại là phụ nữ hắn không biết xấu hổ chút nào sao? Thân thể đẹp đẽ một chút thì đáng để khoe thế à?! Hắn không sợ lạnh à?

"Tôi lấy quần áo cho anh!" Cuối cùng cô đành thỏa hiệp.

Tư Cảnh Hàn không trả lời cũng không mở mắt ra nhìn, đến khi cô quay trở lại nhét áo vào người hắn: "Mặc vào đi."

"Em phiền quá!"

"Mặc vào đi." Cô kéo tay hắn muốn chồng áo vào thì người kia mới bực bội giật tay lại, chống tay ngồi dậy, quát khẽ: "Em ban ngày rảnh rỗi quá nên ban đêm thức để chọc người khác nghỉ ngơi sao?"

Vừa nói hắn vừa xoa xoa huyệt thái dương, dáng vẻ có chút mệt mỏi, uể oải.

"Trời lạnh rồi, còn mở cửa sổ, anh cởi trần ngủ không thấy lạnh à?" Cô tức giận bò lên giường, lấy chăn đắp kín, rồi như cảm thấy còn ấm ức làu bàu: "Anh bị bệnh mặc anh, đừng để lây cho tôi, đàn ông đáng ghét."

"..." Tư Cảnh Hàn nhìn áo choàng trong tay trong lòng có điểm khó nói, cô là quan tâm hắn sao?

Cũng không phải, hay cô sợ hắn làm gì mình nên mới giả vờ nói như vậy. Cô quá giảo hoạt để hắn nắm bắt được cô có đang thật lòng hay không, đặc biệt là khi hắn không nhìn thấy đôi mắt của cô.

Đôi mắt luôn là thứ hắn dùng để nhìn một người, khai thác tâm tư của họ, đối với những người bình thường thì trong đó là loại ngôn ngữ chân thực nhất. Còn đối với những người giỏi điều khiển tâm tư của mình thì đôi mắt là con dao hai lưỡi, vừa để đánh lừa người khác, cũng vừa để đánh lừa mình.

Hoắc Duật Hy của hắn, đôi lúc sẽ là một cô gái bình thường mang theo hỉ, nộ, ái, ố. Nhưng đôi lúc lại là một tiểu hồ ly dùng vẻ ngây thơ của mình đánh lừa thị giác.

Đôi khi hắn còn nghĩ cô mới là người khó đối phó nhất mà hắn từng gặp, hắn không hiểu được trái tim của cô một chút nào.

"Được rồi, đừng tức giận, ngủ sớm đi. Hôm nay tôi hơi mệt nên muốn ngủ sớm, không phải muốn lớn tiếng với em đâu."

Nghe hắn giải thích, cô thuận thế quay ngắt đi, không thèm trả lời. Tư Cảnh Hàn nhìn bóng lưng của cô đang chất chứa đầy kiêu ngạo, hắn không dỗ thêm nữa, muốn khoác áo vào rồi nằm xuống.

"Cơ mà Mặc Lạc Phàm đã nói chuyện tôi hỏi anh ấy về người kia với anh chưa?" 

Khi Tư Cảnh Hàn đang tìm tay áo còn lại để mặc vào thì Hoắc Duật Hy đột nhiên hỏi. Tiếng cô rất nhỏ nhưng đủ cho hắn nghe ra sự dè dặt trong đó.

"Chưa. Là người nào?" Hắn trả lời.

"Vậy... trước giờ, anh có yêu người phụ nữ nào không?"

"Không." Tư Cảnh Hàn dứt khoát nói, thật ra hắn cũng chẳng nghe kịp cô đang hỏi gì, đến khi trả lời xong mới ý thức được. Nhưng hắn không thay đổi câu trả lời.

Hoắc Duật Hy úp mặt vào gối, cố gắng lắng nghe thái độ trong lời nói của hắn, hô hấp cô đột ngột căng thẳng, có cảm giác nhịp tim đanh tăng tốc, muốn chạy marathon trong ngực cô, mặc kệ thái độ của hắn sẽ thế nào, cô đã quyết đánh liều: "Thế cái người tên Bảo Bối cũng không sao?"

Động tác của Tư Cảnh Hàn khựng lại. Đôi mi dài của hắn vì câu hỏi của cô mà dập một cái, như cánh bướm bay lượn mở ra, trong đó là một khoảng thâm sâu không nhìn ra ý niệm, mông lung như biển cả, sâu thẩm như đáy vực, vời vợi như mây cao. Đến cuối cùng lại phẳng lặng như nước, lạnh nhạt vô bờ: "Người đó em không cần biết tới, ngủ đi."

_____________

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau