Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Tổng tài tôi chẳng thể yêu!
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Tổng tài tôi chẳng thể yêu! - Chương 79 - 1: Đứa con của tội ác. (5)

Chương 79 - 1: Đứa con của tội ác. (5)

Hoắc Duật Hy mím chặt môi, nếu lời của Mục Đương là thật thì từ lúc đầu chẳng phải Tư Cảnh Uyên trước kia luôn lợi dụng nhà họ Hoắc của cô sao?

Mà chẳng những dừng ở đó, ông ấy không yêu cô nhỏ còn đồng ý kết hôn với cô ấy, nhưng sau lưng lại tìm cách đâm một nhát khiến cô nhỏ của cô ngay vào lúc hạnh phúc nhất lại biến thành người đau khổ nhất, nếu không hủy đi hôn sự thì chỉ còn đường thân bại danh liệt dưới tay Tư Cảnh Uyên - người mình yêu nhất.

Ngược lại ông ấy hoàn toàn trở thành người bị hại, bị vị hôn thê phản bội trước khi hôn lễ diễn ra, như thế thì ông ấy hoàn toàn có đủ lý do để hủy đám cưới này.

Dù thế nào thì cuối cùng cô nhỏ của cô vẫn phải hủy đi lễ cưới mà mình hằng đêm chờ đợi.

Trái tim của Hoắc Duật Hy bất giác đau nhói, cảm giác bị người mình luôn yêu thương, tin tưởng lừa dối đó có bao nhiêu đau đớn, quằn quại và cào xé tâm can chính cô cũng từng trải qua.

Khi nhận ra tất cả chỉ là sự sắp đặt, hắn dùng yêu thương giả dối để lợi bản thân mình, xem mình là một con cờ có giá trị giúp hắn đạt được mưu đồ, chứ nào có rung cảm hay động tâm nào, cô đã phải mất bao lâu để thích ứng sự thật chính cô còn không nhớ, bản thân như vô tri vô giác mất đi quan niệm về cuộc sống. Lúc đó cô còn chẳng thiết tha sống tiếp nếu không biết mình mang thai bảo bảo.

Cô tưởng mình khổ nhưng nếu lời của Mục Đương nói là thật thì hóa ra trong quá khứ cô nhỏ của cô còn đau khổ hơn. Cô mang thai con của người đàn ông kia, nhưng cô nhỏ của cô lại phải nhìn người phụ nữ khác mang giọt máu của chồng sắp cưới của mình. Mà ông ấy, chính vì đứa bé nó đã lập tức tuyệt tình trở mặt, tàn nhẫn tước hết đi hạnh phúc của cô nhỏ của cô, để đem đến cho đứa trẻ kia những điều tốt đẹp nhất.

Oan nghiệt!

Răng của Hoắc Duật Hy đánh chặt vào nhau, cả cơ thể cô bây giờ đều căng thẳng, cô hỏi tiếp bằng giọng rất cứng: "Vậy sao đó cô nhỏ của tôi không đồng ý? Người nhà họ Hoắc lúc đó không có ai tới hay sao?"

"Tất nhiên là có. Có cả ba của cô." Mục Đương rành mạch nói: "Lúc mới đến bệnh viện thì cô nhỏ cô còn nghĩ đứa bé kia là của Tư Tĩnh Nghiên và Tề Chính Thuần, nhưng đến khi Tư Cảnh Uyên trở mặt thì cô nhỏ của cô đã hiểu ra trước đó hắn đối với mình chỉ là lợi dụng, cô nhỏ của cô gần như phát điên, vừa khóc vừa cười trước cửa phòng bệnh của Tư Tĩnh Nghiên."

Nói đến đây ông ta thoáng dừng lại, ánh mắt xa xôi mường tượng về một thời quá khứ u ám, Hoắc Duật Hy thấy nét thở dài lướt qua đáy mắt của ông ta nhưng cô chưa hiểu đó là điều gì.

"Nếu lúc đó không phải Tư Tĩnh Nghiên đột nhiên mở cửa bước ra thì cô nhỏ của cô có khi đã không đến mức tự sát. Cô ấy vừa nhìn thấy Tư Tĩnh Nghiên xuất hiện chẳng khác nào người hóa điên, không nói hai lời đã tóm lấy cô ta. Nhưng Tư Cảnh Uyên đứng ở đó làm sao có thể để yên, rất nhanh đã đẩy được cô nhỏ của cô ra, người nhà họ Hoắc cũng tiến lên kéo cô nhỏ của cô lại."

"Biết Tư Cảnh Uyên định đưa Tư Tĩnh Nghiên rời đi, cô nhỏ của cô trong khẩn cấp đã bất chấp có bao nhiêu người ở đó mà quỳ xuống, cầu xin Tư Cảnh Uyên đừng bỏ rơi cô ấy. Chỉ cần hắn đồng ý tiếp tục duy trì mối hôn sự này, thì cô ấy cũng sẽ chấp nhận đứa bé của Tư Tĩnh Nghiên mang thai là con của mình, nữa đời còn lại cũng vì nó mà không sinh bất cứ đứa con nào nữa. Nhưng cô biết không, Tư Cảnh Uyên vốn chẳng động lòng mà còn cười khinh rẻ bảo: Cô xứng sao?"

Càng nghe Mục Đương nói, hơi thở của Hoắc Duật Hy càng thêm dồn dập: "Vậy lúc này Hoắc gia có thái độ như thế nào? Việc Tư Tĩnh Nghiên mang thai đứa trẻ của Tư Cảnh Uyên, rồi ông ấy lại dùng ảnh khống để uy hiếp cô nhỏ của tôi phải hủy hôn mà cô ấy còn hạ mình van xin như vậy?"

"Đối với Hoắc gia các cô đương nhiên họ vô cùng phẫn nộ, càng không thể tin được Tư Cảnh Uyên có thể làm ra việc bội tín như vậy. Họ không tán thành hành động van xin của Hoắc Diệc Hân nhưng cô ấy vẫn sống chết van xin và thậm chí là dùng cái chết để cầu xin Tư Cảnh Uyên ở lại với mình."

"Ông ấy vẫn không động lòng sao?" Hoắc Duật Hy lại khó khăn hỏi mặc dù cô biết khả năng kia là rất thấp.

Mục Đương không do dự trả lời: "Không hề. Thậm chí là cô nhỏ của cô đã vùng chạy đến thanh chắn an toàn rồi trèo lên trên đứng chênh vênh thì hắn vẫn chỉ thản nhiên nhìn, hắn không hề tin cô nhỏ của cô sẽ làm thật, càng không có ý ngăn cản, chỉ nói: Cô dám nhảy thì tôi cũng dám xem, nhưng có điều, dù hôm nay cô sống chết thế nào, vẫn thế, tôi không thể lấy cô."

Đến đây ông ta ngừng lại vài giây mới tiếp tục: "Lúc hắn vừa xoay người đi thì cũng là lúc những người xung quanh thét lên kinh hoảng, cô nhỏ của cô nhảy xuống thật... từ tầng ba bệnh viện rơi xuống."

Hoắc Duật Hy gần như ngừng thở, trong giây lát cô không thốt ra được bất cứ lời nào. Mà trong khoảng thời gian này Mục Đương cũng trầm mặc, lặng yên hút thuốc.

Rất lâu sau Hoắc Duật Hy mới tìm lại được giọng nói của mình, cô nhận ra bản thân đang hoảng sợ khi càng đến gần với sự thật: "Vậy... tại sao Tư Cảnh Hàn lại dùng tôi để trả thù Hoắc gia, chẳng phải nhà họ Tư mới là người có lỗi?"

Mục Đương phẩy ngón tay gạt tàn, mặt ông ta khá đăm chiêu:

"Từ sau khi cô nhỏ của cô qua đời, Tư Tĩnh Nghiên mang thai đứa trẻ của Tư Tĩnh Nghiên thì dĩ nhiên mối quan hệ của nhà họ Tư, Hoắc gia và Tề gia rạn nứt. Nhưng Tề Chính Thuần lụy tình chưa dứt với Tư Tĩnh Nghiên, không ít lần níu kéo cô ta, tuy vậy Tư Tĩnh Nghiên có Tư Cảnh Uyên bầu bạn vốn chẳng còn thiết tha thêm bất cứ ai, lần nào cũng dứt khoát từ chối cậu ta. Chuyện này kéo dài cho đến khi Tề Chính Thuần uống say lái xe bị tai nạn mà qua đời."

Liên tiếp người của Hoắc gia và Tề gia gặp tai biến mà nguyên nhân đều xuất phát từ nhà họ Tư, nên mối quan hệ của hai nhà Hoắc - Tề càng thêm khắng khích và cùng trở thành kình địch với Tư thị. Tuy nhiên, sau khi Tư thị rời khỏi hố sâu, Tư Cảnh Uyên lại như hổ mọc thêm cánh đem sự thịnh vượng của công ty phát triển vượt bậc mà không cần đến bất cứ sự hỗ trợ liên quan nào của Hoắc gia và Tề gia, cũng cắt đứt những liên quan ràng buộc trước đây giữa ba nhà. Từ đó mà trên thường trường nước sông không phạm nước giếng, cả ba đều giữ vị thế ngang bằng không ai còn khả năng hạ gục đối phương, chỉ có thể im lặng đối đầu bằng chiến tranh lạnh.

Không thể đối phó Tư Cảnh Uyên trên thương trường, họ Hoắc và Tề gia cũng không thể dùng đứa trẻ Tư Tĩnh Nghiên mang thai để chèn ép Tư Cảnh Uyên. Bởi vì hắn có nhược điểm là đứa bé do con gái nuôi mình mang thai, thì nhà họ Hoắc cũng có điểm yếu chính là số ảnh Hoắc Diệc Hân chụp chung cùng người trợ lý nam đó. Hơn nữa người đàn ông kia cũng là người của Tư Cảnh Uyên, Hoắc Diệc Hân nay đã qua đời nên không có ai đối chất, có phanh phui ra thì chưa chắc nhà họ Hoắc đã có lợi.

Mặt khác, Hoắc gia có Tề gia tương trợ thì Tư Cảnh Uyên cũng không phải một mình đơn thương độc mã chống lại bọn họ, tuy làm ăn ở bạch đạo nhưng thời trẻ tuổi hắn có không ít giao tình với người trong hắc đạo, mà trong số đó có một người khiến ai ai trong hắc bạch đạo điều kiên nể vài phần - Thác Vân Nghê - Thượng nhân của tổ chức Vong lúc bấy giờ, đồng thời cũng là cha đỡ đầu của Tư Cảnh Hàn.

Cũng từ đây, tương quan về khả năng dù ở vị trí nào cũng không thể phân định cao thấp, vì thế ân oán ba nhà lắng xuống trong im lặng và những thõa thuận ngầm đã được đặt ra. Họ Hoắc và họ Tề chung một chiến tuyến, giữa bọn họ và nhà họ Tư ân đoạn nghĩa tuyệt, từ đó về sau không liên hệ gì với nhau, và không ai được đặt chân vào địa phận của đối phương quản lý, nếu như vi phạm bị đối phương bắt được, dẫu có bị đánh chết cũng không oán than nữa lời.

______________

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau