Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Tổng tài tôi chẳng thể yêu!
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Tổng tài tôi chẳng thể yêu! - Chương 79 - 2: Đứa con của tội ác. (6)

Chương 79 - 2: Đứa con của tội ác. (6)

Vốn dĩ cứ tưởng mọi chuyện đã chìm vào quá khứ, Tư lão gia tuy ban đầu rất tức giận vì cách làm của con trai mình nhưng khi đứa trẻ kia ra đời bình an đối với nhà họ Tư mà nói là một sự hồi sinh mới, tập đoàn Tư thị trên đà không ngừng lớn mạnh như cổ vũ cho sự chiến thắng kia, ông cũng không thể thay đổi thêm bất cứ điều gì nên đành chấp nhận.

Và hơn hết là bởi vì ông rất muốn đứa cháu nội này.

Nhưng niềm vui đó tiếp diễn chưa bao lâu thì một biến cố lại ập đến, Tư Cảnh Uyên và Tư Tĩnh Nghiên một chuyến đến Canada thì từ đó không bao giờ trở lại nữa, vùi thây trong bão tuyết, không tìm thấy xác. Tư lão gia sức khỏe vốn đã suy yếu rất nhiều cũng vì hung tin này mà lâm vào đại hạn, sau đó cũng không trở mình được nữa. Tư thị trong thời gian ngắn rơi vào bế tắc.

Nếu không phải nhờ Hàn Tín - phó tổng Tư thị lúc đó và Thác Vân Nghê hợp sức một mực chống đỡ thì Tư thị đã sớm bại vong trước khi Tư Cảnh Hàn đủ sức đảm nhiệm. Phó tổng Hàn Tín lúc đó chính là Hàn quản gia của bây giờ, và cũng vì lý do này mà cho đến nay Tư Cảnh Hàn luôn kính trọng ông như trưởng bối thân sinh của mình.

Bởi vì sự ra đi đột ngột của Tư Cảnh Uyên mà Thác Vân Nghê cho rằng chuyện này không phải là một tai nạn thông thường, sở dĩ có kết cục thảm thương kia là do nhà họ Hoắc đã nhúng tay. Cũng từ đó đã hình thành nên sự hận thù đối với người nhà họ Hoắc trong lòng Tư Cảnh Hàn, chính là Thác Vân Nghê đã dạy cho hắn biết tất cả những ân oán kia đều do lỗi của Hoắc gia, cho hắn biết bản thân phải trả mối thù diệt gia, đòi mạng người nhà họ Hoắc để rửa mộ cho ba mẹ mình.

Đầu xì gà trên tay Mục Đương đến đây đã tàn, ông ta lấy một tẩu khác đưa lên miệng, dường như đã sắp nói hết nên ông ta vô cùng nhãn nhã nhả khói: "Cô biết không, khi cô mười tuổi còn đòi ăn kem, đi chơi công viên thì Tư Cảnh Hàn lúc mười tuổi hắn đã biết giết người. Mười ba tuổi thực thi xuất sắc tất cả các nhiệm vụ mà tổ chức phân phó. Mười lăm tuổi hắn đã giỏi hơn những thành viên thành công vượt qua lễ trưởng thành mà Vong tổ chức."

Ông ta lại gạt tàn thêm lần nữa, hứng thú hơn nhìn vào mặt Hoắc Duật Hy: "À, còn một chuyện, ba của cô sức khỏe suy kiệt đến hiện tại nói thế nào cũng một phần do hắn tiếp sức ấy nhỉ? Lễ trưởng thành năm 18 tuổi của hắn chính là dùng máu của người nhà họ Hoắc các cô làm lễ vật. Cách đây đúng 10 năm, ông nội của cô trong một đêm ra đi không có lý do, cũng cùng lúc ba của cô trúng độc lâm vào thập tử nhất sinh ngay trong phòng làm việc của mình hẳn cô còn nhớ. Cô nên nhớ, đây tất cả đều là tế phẩm dành cho sự trưởng thành của Tư Cảnh Hàn. Hắn là đứa con của tội ác!"

______________

Hoắc Duật Hy lẩn thẩn bước trên đường lớn, ánh nắng buổi chiều vàng rực chiếu lên thân thể mảnh mai của cô. Bên tai cô giờ đây chẳng nghe được tiếng gì ngoài những lời nói của Mục Đương.

Tròn mười năm, bây giờ cô mới hiểu vì sao gia đình phải đột nhiên sang Mỹ định cư. Lúc đó cô còn nghĩ là do ba mẹ đau lòng ông nội qua đời nên không muốn sống ở ngự thự Hoắc gia nữa, vì sống ở đó sẽ nhớ đến ông. Nhưng không phải, tất cả điều đó là để tránh đi một kế hoạch trả thù khủng khiếp, ba mẹ cô là lo sợ có lần thứ nhất thì sẽ có lần thứ hai, nên muốn đưa cô và em trai cách xa Trung Quốc một chút, tránh khỏi thế lực của Tư Cảnh Hàn.

Nhưng trăm phương nghìn kế, cuối cùng số mệnh vẫn để oan gia tương phùng, đúng mười năm sau, điều mà ba mẹ cô lo sợ lần thứ hai sắp xảy ra. Mà lần thứ hai này Tư Cảnh Hàn trả thù nhà họ Hoắc bằng chính vở diễn của gần ba mươi năm về trước, cô giống như cô nhỏ của mình làm một quân cờ bất hạnh, còn hắn chẳng khác nào Tư Cảnh Uyên, lợi dụng quân cờ này để đạt được mục đích, sau đó lại quay lưng, không chút thương tiếc vứt bỏ.

Cô đi không nổi nữa, ngồi bệch xuống một góc đường, lạc nhìn dòng xe cộ quấn vào nhau.

Chỉ cần nhớ đến đây cả người của cô đã run lên bần bật, mặt mày lạnh ngắt, đầy sợ hãi và tang thương. Cô nằm mơ cũng không ngờ Tư Cảnh Hàn ra đời là dựa trên máu và nước mắt của người hai mạng người, mà trong đó có một người còn mang chung huyết thống với mình.

Hắn ra đời đã là tai họa, nhưng sự sinh tồn của hắn lại còn dựa trên những tội lỗi lớn hơn, mà máu tươi người nhà của cô ngày càng đổ xuống nhiều hơn, nhưng chính điều này sẽ là phần thưởng cho sự chiến thắng của hắn.

Cô hiểu rồi.

Thảo nào hắn lại không thương bảo bảo, thảo nào hắn không cần nó, tất cả bởi gì nó còn mang dòng máu của người nhà họ Hoắc. Vì sự hận thù kia mà hắn sẵn sàng vứt bỏ luôn giọt máu của mình, chôn vùi tất cả theo oán hận triền miên. Rồi đây, có phải hay không người kế tiếp hắn xuống tay sẽ là cô.

Ở bên vệ đường cô như một đứa trẻ đi lạc ngồi ôm mặt khóc, đúng vậy, cô đang đi lạc vào thế giới của loài ác quỷ không mang nhân tính. Cô trước đây cứ ngỡ mình đối với Tư Cảnh Hàn không còn gì để sợ hãi nữa, nhưng bây giờ cô mới biết mình đã sai. Chỉ vì trước đó cô chưa biết hết chân tướng của việc mọi đó thôi.

Trên đôi tay trắng như ngọc bạch đó nhuốm không biết bao nhiêu là máu, nó từng chạm vào eo của cô, lưng của cô, đôi vai, môi và mắt, cô cũng từng mút từng ngón trong miệng để thưởng thức, để chơi đùa. Lúc đó nào đâu ngửi được mùi máu tươi. Nhưng bây giờ thì mùi tanh nồng kia như độ vào mũi, khiến dạ dày cô quặn đau, cổ họng cô ngứa ngáy vô cùng, một cách bức thiết có thứ gì đã trào lên.

"Ụa..."

Cô lập tức cúi đầu vào gốc cây gần đó nôn khan, nước mắt và nước dãi nhỏ xuống, trông cô thật thê thảm.

_____________

Tư Cảnh Hàn trong bữa tiệc không ngừng bị phân tâm. Có rất nhiều người muốn bắt chuyện với hắn nhưng đều bị gián đoạn vì cứ một chốc hắn lại mở điện thoại ra xem. Đây là một điều cấm kỵ mà trước nay hắn không bao giờ làm khi đi xã giao hoặc vào phòng họp.

Hôm nay lại vì một Hoắc Duật Hy hám ăn kia khiến hắn bồn chồn không yên, lúc đi cô có hứa khi nào chơi đã chán nhớ đến mấy câu hắn dặn thì sẽ gọi cho hắn, ít nhất là hai cuộc để phòng ngừa việc lần trước bị Mục Đương đem đi.

Nhưng từ chiều đến giờ vẫn chưa gọi cuộc nào cả, dù rằng Tiểu Mễ đi bên cạnh cô cùng hai vệ sĩ hắn cho theo âm thầm hộ tống đã thông báo mọi việc đều ổn nhưng vẫn khiến hắn không được thoải mái, thậm chí có chút mất hứng.

Vì sao lại có người dễ quên đi hắn thế nhỉ?

Mao Lập Tát thấy hắn muốn mở điện thoại lần nữa thì sống lưng thầm đổ mồ hôi trộm, anh vừa định vươn tay giật giật tây trang để nhắc nhở hắn thì người kia đã một mạch ly khai khỏi đám đông đi về một góc khuất. Mao Lập Tát không phản ứng kịp chỉ biết nâng ly cười trừ với những quan khách khác đang nói chuyện.

Trong lòng mất mặt thầm nghiến răng nghiến lợi, nếu được thì từ đây về sau anh sẽ chẳng bao giờ đi tiệc với một người không chịu nhìn sắc mặt người ta như tổng tài nhà mình nữa.

Tư Cảnh Hàn ở đây nhanh tay mở điện thoại, có một tin nhắn từ phía hai vệ sĩ khiến mày kiếm của hắn phải nhíu lại thật chặt.

Trong đó cho biết Hoắc Duật Hy một mình từ trung tâm thương mại bước ra, không thấy Tiểu Mễ đi cùng, mà bây giờ cô đang ngồi ở vệ đường khóc rất nhiều, lại còn nôn mửa giống như gặp chuyện gì rất sốc.

Hắn nhìn điện thoại lần nữa, càng nghĩ thì càng thấy bất thường, vì sao đột nhiên lại khóc mà còn nôn mửa? Lòng hắn lúc này có chút bị động, đứng ngồi không yên, trước đây chưa từng có trường hợp này xảy ra. Bởi vì đa phần Hoắc Duật Hy đi chơi về đều rất vui vẻ, không lần nào như lần này.

Chắc chắn đã có việc gì đó bất ngờ mới khiến cô trở nên như vậy.

"Tư tổng, mời ngày sang bên này, thêm một chút nữa là có thể..."

"Vút."

Mặc kệ lời của người đàn ông vừa bước tới Tư Cảnh Hàn một đường đi ngang ông ta mà chẳng nói năng gì, trực tiếp nói với Mao Lập Tát ở lại ứng phó, còn bản thân thì lên xe rời đi.

Mao Lập Tát ngóng theo vừa mở miệng chỉ còn lại tiếng động cơ đang chìm mất. Ý này của hắn là muốn anh đi bộ hay kêu taxi?

Nhưng anh muốn đi xe thương vụ cơ.

______________

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau