Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Tổng tài tôi chẳng thể yêu!
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Tổng tài tôi chẳng thể yêu! - Chương 80 - 1: Ai biết có mang thai hay không cũng nôn mửa đấy! (1)

Chương 80 - 1: Ai biết có mang thai hay không cũng nôn mửa đấy! (1)

Hoắc Duật Hy vẫn ngồi ở đó, bên vệ đường nhìn cả trời đất không ngừng xoay chuyển mà cô cảm thấy thật bơ vơ, nhỏ bé, vô lực.

Tiểu Mễ sau khi làm spa xong thì lập tức sang phòng bên cạnh tìm Hoắc Duật Hy, lúc này chỉ còn những người phục vụ đang thu dọn, không hề có vết tích gì khả nghi nhưng không có Hoắc Duật Hy ở đó. Phục vụ cho biết Hoắc Duật Hy đã ra ngoài cách đây nữa tiếng càng làm Tiểu Mễ hoảng hốt, lập tức chạy đi tìm cô.

Mở điện thoại ra đầu tiên Tiểu Mễ gọi cho vệ sĩ đi theo yểm trợ, rất may họ bảo rằng Hoắc Duật Hy không sao, cô cũng không cần qua đây vì Tư Cảnh Hàn đã đến, hắn sẽ đưa Hoắc Duật Hy trở lại biệt thự sau, cô cứ về trước.

Trái tim đang treo lơ lửng của Tiểu Mễ cũng không nể nang rơi xuống, cô đúng là ngốc, lần nào cũng để xảy ra chuyện, nếu tiểu thư có chuyện gì thiếu chủ nhất định sẽ không tha cho một ai đâu.

"Hư, tiểu thư, sao chị lại phá như vậy chứ... hư hư hư..."

Ở bên này lề đường, Tư Cảnh Hàn ngang nhiên dừng xe cạnh vỉa hè, hắn từ xa đã nhìn thấy bộ dạng thê thảm của Hoắc Duật Hy ngồi trên thềm bê tông khổ sở y hệt mấy người hành khất lòng của hắn khẽ thắt lại.

Có chuyện gì để cô phải bày ra vẻ mặt bi thương này chứ?

Không kịp nghĩ ngợi hắn đã đẩy cửa xe rồi sải bước dài đến ngồi xổm xuống trước mặt cô, nắm lấy tay cô lo lắng hỏi: "Hoắc Duật Hy, em sao vậy?"

Hoắc Duật Hy hoàn hồn, cô nhìn đến người trước mặt, đôi môi không ngừng run lên, nói không nên lời. Mi tâm của Tư Cảnh Hàn càng nhíu chặt, hắn muốn kéo cô đứng dậy nhưng cô không chịu, hắn không biết cô làm sao nên đành chiều ý ngồi xuống tiếp.

"Nói tôi nghe, có chuyện gì?" Lần này khác với lần trước, còn gấp gáp hơn muốn cô nói chuyện. Nếu cô không nói gì cả thì hắn cũng không biết đường mà giải quyết.

Cô rơi rơi nước mắt, nhìn vào khuôn mặt trông rất đẹp mà cô từng nhiều lần ganh tỵ, cô lại nhớ đến tấm ảnh ở chỗ Mục Đương. Thì ra hắn giống ba mình đến vậy, từ ngoại hình đến tính cách.

Phải không, hắn đột nhiên đối tốt với cô chỉ vì muốn lợi dụng cô để ngã bài với chính người thân của cô. Nhưng vì sao nét mặt lo lắng của hắn lúc này lại chân thật đến vậy, ngay cả một nét nhíu mày cũng đủ để người khác động lòng?

Cô lúc này thật muốn dùng rạch một dao lên ngực trái của hắn, để nhìn thấu xem thật ra tâm tư của hắn là thế nào.

Thật giả, trắng đen, rõ một lần.

"Hoắc Duật Hy, em ngoan, đừng khóc, nói cho tôi biết có chuyện gì với em rồi? Nếu không em cứ mãi khóc, người khác cũng nhìn chúng ta luôn kìa, em không thấy xấu hổ sao?" Tư Cảnh Hàn dụ dỗ nói.

"Ụa..."

Nhưng hắn chưa đợi được câu trả lời của cô, thay vào đó là một trận nôn thốc nôn tháo, lên cả tây trang của hắn.

Mặt của Tư Cảnh Hàn chuyển biến từ trắng tới xanh, nhưng thấy cô vội tránh đi cúi đầu vào gốc cây nôn tiếp thì trong lòng thoáng lo lắng, hắn cởi tây trang bên ngoài vứt vào sọt rác gần đó, nhanh chân trở lại xe tìm một chai nước khoáng rồi đi đến chỗ cô đã nôn xong đang ngồi suy sụp thở dốc. Đưa chai nước khoáng đã mở nắp, hắn nhàn nhạt bảo:

"Súc miệng đi."

Hoắc Duật Hy đưa tay nhận lấy, sau một trận nôn quằn quại dường như đã khiến cô trở nên tỉnh táo hơn, hoặc cô đã không còn sức để khóc nữa, chỉ hớp một ngụm nước, phần nước còn thì đổ ra rửa mặt.

Tư Cảnh Hàn thấy cô không còn khóc ầm ĩ nữa tâm tình cũng nhẹ nhõm hơn, lấy khăn tay của mình cho cô lau mặt.

Bây giờ thì Hoắc Duật Hy mới đứng lên, không nhìn Tư Cảnh Hàn, chỉ cúi đầu không nói không rằng nhào vào người của hắn, ôm thật chặt.

Tư Cảnh Hàn cũng bất ngờ, mất thăng bằng mà lùi lại mấy bước, muốn tách cô ra xem thế nào thì cô không chịu cố dụi mặt vào ngực của hắn, nước mắt lại ứa ra, cô thút thít khóc như một đứa trẻ.

"Sao thế?" Hắn không kéo cô ra nữa mà đưa tay lên ôm chặt lấy cô, nhẹ giọng dỗ dành: "Nói cho tôi nghe có chuyện gì."

"Hư hư hư... tôi... tôi làm mất thẻ tín dụng rồi." Càng nói Hoắc Duật Hy khóc càng thêm lớn, vô cùng uất ức, nghẹn ngào.

"Em nói lại thêm lần nữa."

"Tôi... làm mất thẻ tín dụng rồi."

"Soạt." Lần này thì Tư Cảnh Hàn thẳng thừng ném cô ra xa, nhưng sau đó lại nhanh chóng kéo cô lại gần, gân xanh trên trán của hắn cũng vì giận mà hằn lên, gần như là rít qua từng kẽ răng để quát: "Bởi vì lý do ngớ ngắn này nên em không nói tiếng nào với Tiểu Mễ để chạy ra đây mà khóc?"

"Hư hư hư... xin lỗi, tôi sai rồi, tôi không nên để mọi người lo lắng mà chạy ra đây. Nhưng mà... nhưng mà trong đó có tất cả tiền tôi tích góp được, tôi không thể mất nó đâu..." Hoắc Duật Hy cúi sụp đầu xuống, cô không ngẩn nhìn hắn bởi vì cô sợ hắn phát hiện rằng cô đang nói dối.

Tư Cảnh Hàn thật sự nói không nên lời: "Em bị ngốc à, nếu làm mất thì cứ trực tiếp gọi đến ngân hàng khóa thẻ lại là được, có gì mà phải khóc?"

"Hư hư hư... Hả? Cái gì cơ?" Hoắc Duật Hy vội ngẩn khuôn mặt lắm lem lên, dùng thái độ bình thường mình vẫn hay dùng khi phát hiện ra món lợi không bị sao mà phát ngốc nhìn Tư Cảnh Hàn: "Anh nói gì cơ? Khóa thẻ lại là được sao? Thật sao? Có thể làm vậy thật sao?"

Tư Cảnh Hàn không nói gì chỉ nhìn cô như khẳng định cô rất ngốc.

"Há, anh không nói gì vậy là đúng rồi. Phải nhỉ? Hơ... sao lúc nãy tôi không nghĩ ra chứ? Đúng là ngốc mà!" Cô vừa nói vừa vỗ đầu của mình cảm thán, sau đó thì cạn hẳn nước mắt, vẻ mặt hám tiền lanh lợi ôm lấy tay Tư Cảnh Hàn, cười nói: "Hì hì hì, Tư Cảnh Hàn, anh xem tôi lại giàu có như trước đây rồi. Tôi lại có giàu có như trước đây rồi a!"

"Bớt ồn ào!"

Cô không quan tâm lời hắn, còn trách móc: "Nhưng mà sao anh không đến sớm một chút, làm hại tôi khóc bù lu bù loa, xấu hổ muốn chết luôn!"

Tư Cảnh Hàn lạnh lùng giật tay lại: "Cũng bởi vì bản tính hám tiền mới khiến em ngốc nghếch như vậy, còn dám quay lại trách tôi. Em có biết vì em mà tôi bỏ lỡ biết bao nhiêu cơ hội làm ăn không?"

Hoắc Duật Hy lập tức quẩy đuôi bám lấy hắn: "Tôi xin lỗi rồi mà, tôi hứa sau này tuyệt đối sẽ không có chuyện này phát sinh nữa đâu. Anh là đại nhân sẽ không chấp nhặt tiểu tiết với tiểu nhân mà..."

"Không cần nịnh hót, có thưởng có phạt. Ngày mai cắt một nửa tháng lương của em ở công ty."

"Cái gì?! Tháng này tôi đã vì bị thương mà nghĩ nửa tháng rồi, bây giờ anh cắt luôn nửa tháng còn lại thì tôi lấy cái mà dùng?" Cô gân cổ lên nói, Tư Cảnh Hàn mặc kệ đi một mình về phía trước:

"Tôi không quan tâm. Trong thẻ của em chẳng phải có rất nhiều tiền sao? Không đói được đâu."

Hoắc Duật Hy khóc không ra nước mặt chạy theo túm lấy tay hắn: "Không mà, Tư Cảnh Hàn, thế nào tôi chỉ tùy hứng một chút anh lại dùng chuyện công giải quyết việc tư. Như vậy không công bằng..."

Tư Cảnh Hàn cười nhẹ không nói gì khoác lấy eo của cô đi về phía xe, trong khi đó cô vẫn không ngừng biện hộ để cứu vớt nửa tháng lương của mình bằng bộ dáng a dua nhất.

"Nhưng vì sao em lại nôn mửa đến thế?"

"Hứ, ai thèm anh biết."

"Nói xem."

"Không."

"Không nói? Được thôi, thẻ đen của tôi lúc về cũng lấy lại."

"A... tôi nói, tôi nói. Nhưng mà anh không được tức giận."

"Còn để xem đó là lý do gì."

"Thật ra... thật ra là do tôi ăn nhiều quá nên bị bội thực thôi. Bây giờ bụng còn khó chịu nè."

"Đáng đời."

"Anh... đồ đáng ghét!" Hoắc Duật Hy không ngừng ồn ào để biểu lộ sự giận dỗi vu vơ với Tư Cảnh Hàn.

Nhưng thật ra cô càng tỏ ra vô tư bao nhiêu thì bi thương trong lòng lại lớn bấy nhiêu. Còn khổ sở nào hơn khi đang đau khổ tột cùng vẫn phải diễn một vai luôn tươi cười như đứa trẻ.

Cuộc đời của cô cũng thật bi hài và cô chính là phải vừa bi vừa hài như thế. Được... nếu đã như thế thì cứ diễn đến cùng thôi, chẳng phải bấy lâu nay cô vẫn luôn sống tốt với vai diễn ngây thơ, ngốc nghếch này sao?

Cô biết Tư Cảnh Hàn đối với cô đang dần mất phòng bị, hắn từ từ tin tưởng vào sự trẻ con của cô không nỡ làm hại đến hắn. Cô diễn lâu như vậy chính là chờ đợi điều này, mà cũng thật đúng lúc, khi đã từng bước lấy được lòng tin của hắn thì cô lại thu thập thêm được một thông tin mà mình không bao giờ biết nếu không có Mục Đương nhúng tay.

Cô biết mục đích ông ta khi nói chuyện này với mình chẳng có gì tốt đẹp, lời của ông ta mười phần chưa hẳn đều là sự thật. Nhưng chỉ cần lợi dụng được ông ta thì ngày cô trở mình cũng không còn xa nữa..

Vì những món nợ trước đây, vì những người thân đã mất với những lý do vô lý, cô phải tìm cho đến tận cùng sự thật.

Lần nữa hít vào mùi hương thoảng thoang trên người Tư Cảnh Hàn, đôi mắt màu hổ phách to tròn của cô khẽ khép lại nghiền ngẫm.

Tư Cảnh Hàn, giữa tôi và anh để xem ai sẽ là người ngã bài trước đây...

Dường như Tư Cảnh Hàn cũng có linh cảm, hắn nhìn sang cô, chỉ thấy cô đang chu môi nhìn về phía trước, trên đôi má hây hây xuất hiện ý cười nghịch ngợm, đôi mắt màu lam xanh biếc lại bâng quơ một nét xa xăm.

Hoắc Duật Hy, vì sao em lại nói dối tôi?

___________

Mặc Lạc Phàm ngồi trên sô fa không ngừng quạt cho Nam Nam, nhưng cô rất cáu kỉnh đẩy anh ra.

"Anh tránh ra, Nam Nam đang xem ti vi."

"Được được, vậy em ăn trái cây không, viện trưởng gọt cho em nhé?" Anh đành a dua theo ý cô nhưng cô lại thẳng thừng từ chối:

"Không, của viện trưởng gọt, Nam Nam ăn không nổi!"

Sau chuyện ầm ĩ lần trước tuy rằng cô không mang đồ rời đi nữa nhưng đối với anh luôn tỏ thái độ chán ghét này, mà chuyện như vậy trước nay chưa từng có.

Trước kia cô lúc nào cũng sợ anh, chỉ cần anh kêu một tiếng cô liền răm rắp làm theo. Cũng sợ anh véo lỗ tai nếu mình làm không tốt, nhưng bây giờ thì hay rồi, đùng một cái Tư Cảnh Hàn cho anh vào hố, sau khi bò qua thì thời thế đã thay đổi, địa vị cũng thay đổi, Nam Nam bây giờ trở thành nữ hoàng, anh biến thành "con sen" để cô nói gì anh cũng phải chiều ý làm theo.

"Được, không ăn, không ăn. Vậy Nam Nam muốn viện trưởng làm gì cho em nào?"

"Không biết, anh tránh ra." Nhưng ngồi thêm một lát cô lại đổi ý: "Mà thôi, cứ quạt tiếp đi."

"A, được, cái này dễ thôi." Mặc Lạc Phàm lập tức nâng quạt phẩy phẩy cho cô, tuy vậy phẩy không được mấy cái điện thoại lại kêu lên:

"Mình bắt chước loài mèo kêu nha. Kêu cùng anh méo meo meo meo. Em chỉ muốn ôm anh nhõng nhẽo. Aizo meo meo meo meo mèo..."

Mặc Lạc Phàm hết hồn chụp lấy điện thoại, Nam Nam nhìn anh, mặt của anh cũng vì thế đỏ lên. Là trước kia cô muốn anh cài bài nhạc chuông này, anh sống chết không chịu nói rằng rất mất mặt, còn muốn dạy dỗ cho cô một trận vì đã cả gan đề nghị thế. Bây giờ thì thế nào, chẳng những anh đã cài mà còn là loại âm lượng lớn. Hát cho cả thế giới đều nghe.

Mặc Lạc Phàm vuốt vuốt mũi đứng lên, khó khăn nói: "Tôi... nghe điện thoại một chút."

Nam Nam cố nén cười, khuôn mặt bầu bĩnh căng thẳng làm ra động tác mời.

Mặc Lạc Phàm giậm chân bình bịch đi đến ngạch cầu thang không nhìn đã mở máy, quạu quọ gắt vào: "Alo? Ai thế?"

[Tư Cảnh Hàn.] Bên kia ngắn gọn đáp. Mặc Lạc Phàm nghe đến ba chữ này càng thêm tức giận, đều là hắn hại anh ra nông nổi này: "Cái gì đấy? Mình đang bận lắm!"

Ừ thì anh đang bận quạt cho tiểu gia hỏa ở đằng kia.

Tư Cảnh Hàn cũng không phải người lắm lời: [Phụ nữ nếu không phải vì trúng thực mà nôn mửa thì là triệu chứng của bệnh gì?]

"Không kiểm tra làm sao biết? Ai biết có mang thai hay không cũng nôn mửa đấy."

[Nếu là đàn ông thì sao?]

"Ủa, ủa... Vậy ai nôn mửa thế? Không phải Tiểu Duật Hy à?"

[Không, là cô ấy. Là do nghi ngờ chuyên môn nghiệp vụ của cậu mới hỏi vậy thôi.]

____________

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau