Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Tổng tài tôi chẳng thể yêu!
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Tổng tài tôi chẳng thể yêu! - Chương 80 - 2: Ai biết có mang thai hay không cũng nôn mửa đấy! 2)

Chương 80 - 2: Ai biết có mang thai hay không cũng nôn mửa đấy! 2)

Mặc Lạc Phàm có xúc động muốn lên tiếng chửi thề nhưng vì cố kỵ Nam Nam còn ngồi đằng kia nên anh chỉ có thể dồn nén căn tức gằn vào điện thoại:

"Được lắm, Tư Cảnh Hàn cậu giỏi lắm! Có thể nghi ngờ chuyên môn nghiệp vụ của mình, thế thì đừng trách Mặc Lạc Phàm mình sống chết mặc cậu, sau này có chuyện gì cũng không bao giờ giúp cậu chạy đông chạy tây nói đỡ, để cái bản tính của cậu phải ở giá suốt đời!"

"Tút tút tút."

Mặc Lạc Phàm giận dỗi cúp máy, nhưng khi anh quay lại chỗ Nam Nam thì khuôn mặt đã trở lại tươi cười nịnh hót, không ngừng quẩy đuôi làm cô vui lòng. [Nam Nam, để tôi quạt cho em tiếp nhé!]

Kể ra Nam Nam cũng không phải người xấu tính với anh, bởi vì bộ dạng thành thực chuộc lỗi này cô cũng tạm thời chấp nhận, "Viện trưởng, đột nhiên Nam Nam lại muốn ăn táo."

"A... Được, được. Tôi gọt cho em nhé, táo này rất ngọt." Mặc Lạc Phàm sáng mắt lập tức cầm dao gọt táo, gọt xong anh cắt ra thành từng miếng nhỏ, bởi vì Nam Nam phải bận chơi game nên anh xiên hẳn một miếng đút cho cô.

Nam Nam không từ chối, ăn xong còn chép miệng: "Đúng là rất ngọt, nhưng mà đột nhiên Nam Nam không muốn ăn nữa. Nhìn mấy trái cam kia cũng không tệ đi."

"Được. Không ăn táo, vậy ăn cam." Mặc Lạc Phàm cười ngoe nguẩy lột vỏ cam, lại đút cho Nam Nam.

"Thế nào? Cam ngọt không?"

"Ăn táo rồi nên bây giờ ăn cam lại hơi bị nhạt."

"Không sao, không sao, vậy em tiếp theo muốn ăn cái gì? Tôi giúp em gọt vỏ."

Nam Nam không chơi điện thoại nữa, bây giờ thì cô nâng mắt nhìn Mặc Lạc Phàm. Thấy cô chịu nhìn mình đương nhiên Mặc Lạc Phàm rất vui, ngồi lại gần cô hơn chờ cô nói tiếp. "Nam Nam thấy hình như trong tủ lạnh có mấy hộp Haagen Dazs ấy nhỉ..."

"Được được, Haagen Dazs, em ăn mấy hộp đều được hết." Mặc Lạc Phàm xông xáo chạy vào bếp, mở tủ lạnh bê ra một hộp kem mà Nam Nam muốn, thứ đắc tiền này không phải người có tiền đều mua được, đây loại số lượng có hạn mà anh phải đặt hàng cao giá hơn bình thường mới mua được mấy hộp. Nam Nam ngốc của anh cũng quá là có mắt nhìn, anh còn chưa kịp biết người ta đã mang đến thì cô đã nhìn ra món ngon rồi.

Nam Nam tiếp tục chơi game, Mặc Lạc Phàm mở hộp kem ra thì dùng muỗng đút cho cô, y hệt người hầu. Ăn cho đến khi vơi được nửa hộp, cảm giác ăn không nổi nữa cô mới đẩy anh ra, ợ một tiếng, Mặc Lạc Phàm kề sát vỗ vỗ lưng cho cô: "Thế nào, tâm trạng đã khá hơn chưa?"

"Ừm."

"Thế... Nam Nam còn muốn gì nữa nào?"

Nam Nam vuốt vuốt bụng căng trong, nghĩ đến anh phục vụ cũng không tệ nên mở miệng vàng ngọc: "Bây giờ thì Nam Nam muốn anh ăn hết chỗ đồ tráng miệng này cơ. Nếu không bỏ đi sẽ rất lãng phí."

Tuy bề ngoài cô nói vậy nhưng Mặc Lạc Phàm ngầm hiểu cô là đang mở đường cho anh, nên anh nào bỏ ua thời cơ: "Thế cái này có coi là em thưởng cho viện trưởng nãy giờ vất vả không?"

Nam Nam gật gật đầu, nhún vai: "Cũng có thể xem là thế."

"Thế... có phải là Nam Nam muốn tha thứ cho viện trưởng không?" Biết tranh thủ thời cơ chính là ưu điểm lớn nhất của anh.

Nam Nam lại nhìn điện thoại, cố tình kéo dài một hơi: "Ưm... Cái này thì cũng..." Mặc Lạc Phàm kéo cổ dài theo lời cô ngâm.

"Mình bắt chước loài mèo kêu nha. Kêu cùng anh méo meo meo meo. Em chỉ muốn ôm anh nhõng nhẽo. Aizo meo meo meo meo mèo..."

Điện thoại đột ngột lại giãy nãy cắt đứt bầu không khí, Nam Nam mất hứng không nói nữa, nhìn vào điện thoại chơi tiếp. Mặc Lạc Phàm điên tiết muốn nhảy dựng lên, anh chụp lấy cái điện thoại. Tại chỗ gắt luôn:

"Alo?"

[Có thể như cậu nói thật không?] Vẫn là giọng nói lành lạnh không mấy yêu thương của Tư Cảnh Hàn. Cái này càng làm anh phát hỏa.

Phải cố gắng lắm mà, nhắm mắt hít vào một hơi thật sâu để có đủ bình tĩnh nói chuyện với cái tên bạn thân này. Lần đầu tiên anh thấy Tư Cảnh Hàn còn đeo bám dai hơn anh, hắn không phải là trùm bất động sản hay trùm xã hội đen gì cả mà là tên trùm phá hoại...!

"Có thể lắm." Anh khô khan nói.

[Vậy tại sao trước đây không có?] Tư Cảnh Hàn lại thắc mắc.

"Làm sao mà mình biết được!!! Chuyện sinh hoạt vợ chồng nhà các cậu ra làm sao, có dùng cái gì an toàn hay không? Hoặc tên anh em của cậu nhưng không nghe lời cậu mà chỉ nghe lời Tiểu Duật Hy ý, rằng sức khỏe của nó có khỏe hay không mà trước đó không có bây giờ lại có? Nhé, cậu có hỏi thì hỏi tên anh em làm việc tùy hứng của cậu ý!!!"

Mặc Lạc Phàm hì hục thở, anh nhìn lườm lườm vào điện thoại đến khi thấy bên kia đã tự động ngắt máy anh mới thấy khá hơn ngồi bịch xuống ghế, làu bàu mắng vào điện thoại mấy tiếng nữa sau đó mới chịu cất nó đi.

Bây giờ thì anh sực nhớ ra một điểm, hình như Nam Nam còn ngồi bên cạnh thì phải? Anh quay phắt sang, cô cũng nhìn anh trân trối, rất lâu sau khuôn mặt bầu bĩnh của Nam Nam mới ngố ra hỏi: "Viện trưởng, Tư tổng còn có em trai nữa hả, mà cậu ấy nghe lời chị Tiểu Duật Hy quá nên ngài ấy không vui à?"

Éc! Cái này...

Mặc Lạc Phàm nghẹn họng, sửng sốt nói không nên lời.

____________

Tư Cảnh Hàn đặt điện thoại trở lại bàn, hắn trầm tư nhìn ra ngoài cửa sổ sát mặt đất, nghĩ đến lời Mặc Lạc Phàm nói thật lâu sau bất quá hắn lại nở nụ cười.

Của hắn nghe lời ai còn chưa phải do hắn quyết định, gặp đúng người đúng lúc thì khỏe ra thôi. Nhưng hình như hắn đã phá rối chuyện tốt của anh thì phải nên tên đó mới bất mãn đến thế, càng nghĩ hắn lại càng buồn cười. Tuy vậy nụ cười của hắn chưa duy trì được bao lâu lại vơi đi, bởi vì Mặc Lạc Phàm đã gọi lại lần nữa.

"Thế nào?"

[Không phải chứ Tiểu Bạch, thể nào cậu toàn chọn đúng lúc không vậy?] Mới nói Mặc Lạc Phàm đã nói một câu không ngừng nghỉ.

Tư Cảnh Hàn lạnh nhạt đáp: "Là thế nào?"

[Còn là thế nào, cậu đừng giả ngây thơ. Anh em của cậu lại gây họa phải không? Tiểu Bạch, cậu phải biết tiết chế chứ, đây là giờ phút nào cậu lại... Haiz... Ba năm trước thế nào cậu quên rồi sao? Rồi sau này nữa, nhỡ như có thật thì phải làm sao, chẳng lẽ lại làm giống ba năm về trước?]

"Vậy phải làm thế nào?"

Mặc Lạc Phàm bên kia ngưng mấy giây thì lạnh giọng: [Tiểu Bạch, cậu đừng đánh đố mình. Lần này mình không giúp cậu được đâu, loại chuyện như vậy chính là tội ác đó.]

"Cậu cũng chẳng phải người tốt lành gì, loại chuyện tàn ác hơn thế làm cũng không thiếu." Tư Cảnh Hàn thản nhiên đáp.

Qua điện thoại hắn có thể nghe được giọng của Mặc Lạc Phàm đang rít lên: [Tiểu Bạch, cậu đừng ép mình. Ở Canada không phải dễ sống.]

"Nhưng ở đây càng khó sống hơn." Không khó để hắn trả lời.

[Cậu... cậu giỏi lắm!]

"Mình không giỏi, là do Hoắc Duật Hy giỏi."

Mặc Lạc Phàm bên này muốn tức điên lên, loại hành động của ba năm về trước đến giờ anh vẫn không tán đồng. Anh biết đó là một loại hành động tàn nhẫn mà bất cứ người làm cha làm mẹ nào cũng sẽ hiểu được, anh không muốn để lịch sử lại tiếp tục tái diễn. Nhưng mà giống như Tư Cảnh Hàn nói, nếu thật sự xảy ra thì bây giờ cũng không thể nào thay đổi được.

[Tại sao cậu lại chọn đúng lúc như vậy chứ? Cậu cũng biết hai người đoạn thời gian sau này thế nào rồi mà.]

"Ừ."

[Vậy sao cậu còn không chịu bảo vệ mình một chút?] Mặc Lạc Phàm bức xúc nói.

"Do không nhớ." Tư Cảnh Hàn dửng dưng đáp.

[Tư Cảnh Hàn, cậu trả lời băng quơ như thế là có ý gì? Chẳng lẽ còn muốn đổi ý?]

"Không có."

[Cậu đừng nói dối. Tư Cảnh Hàn cậu đang ôm hy vọng phải không.] Tuy là câu hỏi nhưng Mặc Lạc Phàm đã khẳng định mười phần, anh không đợi Tư Cảnh Hàn trả lời đã nói tiếp: [Tiểu Bạch, là bạn thân mình thật lòng nhắc nhở cậu, hai người là không thể đâu. Trên vai cậu có một vết sẹo, trong lòng Hoắc gia có một nỗi đau, dù thế nào ông nội Hoắc cũng đã qua đời, cậu nói ai có thể tin cậu ngoài bọn mình?]

"Đã biết." Tư Cảnh Hàn ngắn gọn đáp.

Lúc này Mặc Lạc Phàm không hề nóng nảy cũng không có sự giận hờn kêu ca lúc nãy: [Bây giờ mình thật sự mong cậu nói được nhiều tiếng hơn để mình biết cậu đang nghĩ gì. Còn nữa chỗ Tề gia, đừng giấu cậu ấy nữa, dẫu sao chúng ta cũng là anh em vào sinh ra tử.]

"Ừ."

Mặc Lạc Phàm dập máy, Tư Cảnh Hàn cũng ngồi xuống ghế.

Trong không gian im lặng có thể nghe được cả tiếng một chiếc kim rơi, hắn ngồi lặng yên ở đấy không nhúc nhích, bóng dáng cô độc của hắn bắt mắt hơn thứ vật phẩm đắt giá nào trong căn phòng. Hơi lạnh của buổi tối đang dần nuốt chửng linh khí ban ngày, giờ phút này ma quỷ trong lòng đất lại thức tỉnh, hoành hành.

Hắn nhắm nghiền đôi mắt lại, trong đầu đau đớn chợt nghĩ về quá khứ. Đó là từng hồi đau buốt làm tê dại cả thể xác và linh hồn của một loài ác quỷ.

______________

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau