Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Tổng tài tôi chẳng thể yêu!
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Tổng tài tôi chẳng thể yêu! - Chương 80 - 3: Ai biết có mang thai hay không cũng nôn mửa đấy! (3)

Chương 80 - 3: Ai biết có mang thai hay không cũng nôn mửa đấy! (3)

Dù là quỷ vương nhưng ai biết hắn cũng có nỗi đau. Hắn biết chứ, cứ mỗi lần hắn nghĩ về quá khứ đó lòng ngực của hắn lại âm ĩ than van.

Trí nhớ của hắn bắt đầu từ năm bốn tuổi đó là một sự lạnh lẽo thấu xương, hắn phải lăn lộn trong sương tuyết trắng xóa để cầu chút hơi ấm cho cơ thể nhỏ bé của mình. Đứng trên đường lớn để từng cơn gió quật vào mặt, hắn như một cây thông yếu ớt trơ lì dưới bão tuyết, để từng mảng tuyết lớn bám dày trên đầu và vai, nặng trĩu và cóng lạnh, hắn vẫn sống chết không bỏ đi. Hắn đứng đó chỉ khát cầu một sự sống bé nhỏ. Nhưng kẻ qua người lại chỉ thoáng nhìn hắn rồi vội vả rời đi, ngoài ra không còn gì nữa.

Rồi bảy tuổi, rồi tám tuổi... Lần đầu tiên mặt trời của hắn cũng đã xuất hiện, cũng là phượng hoàng duy nhất của cuộc đời hắn. Khi ấy hắn vẫn đứng ven đường, ở nhà ga xe lửa lạnh đến khô héo, nhưng hắn rất vui, còn nắm chặt trong tay...

"Tư Cảnh Hàn, anh không về ngủ luôn à?"

Sự xuất hiện của Hoắc Duật Hy đã phá vỡ dòng suy nghĩ của Tư Cảnh Hàn, hắn nâng mắt nhìn cô mặc váy ngủ ôm gối đứng trước cửa, đôi môi mỏng khẽ mím lại thành một đường, chăm chú nhìn cô không chớp mắt.

Hoắc Duật Hy không hiểu vì sao hắn cứ ngồi mãi ở đó nhìn mình mà không nói gì, cô bèn tiến vào:

"Sao thế?"

Khi cô đến gần thì Tư Cảnh Hàn đưa tay nắm lấy tay cô, kéo cô một đường về phía mình, thuận thế để cô ngồi lên đùi của hắn. Tạm thời Hoắc Duật Hy không giãy ra, theo quán tính thong thả ôm lấy cổ của hắn. Cô cảm thấy trên cơ thể đó vẫn thật thơm tho, mùi hương thanh mát quen thuộc lởn vởn vào trong khoang mũi.

Bây giờ nhìn hắn không mặc tây trang, quần âu chỉnh tề như ở công ty, mà thay vào đó là một áo choàng ngủ bằng lụa màu tím xanh càng tôn lên làn da trắng nuột nà. Trông sơ qua hắn rất giống Tiểu Bạch Kiểm ở hộp đêm sắp được đem lên giường làm thịt. Từ sau gáy của hắn, cô thử sờ lên tóc, vẫn là cảm giác mềm mại quen thuộc đó, phải cố nén xuống lắm những ý nghĩ xấu xa vào lòng mới không mạnh tay giật xuống.

Tư Cảnh Hàn nào biết những suy nghĩ bây giờ trong lòng cô, thấy cô đã ngồi vững vàng hắn mới hỏi: "Nói xem, hôm nay lại chủ động tìm tôi, tôi có nên ngạc nhiên không?" Khuôn giọng lành lạnh dùng để che đi cảm xúc nơi đáy mắt khiến cô không biết trong lòng hắn giờ đây đang tràn đầy ưu tư.

Còn cô chỉ nghĩ gì nói đó: "Mấy hôm nay giờ này anh sẽ về phòng, cho nên trễ rồi chưa thấy anh trở lại nên tôi thấy lạ mới qua hỏi thử, chẳng lẽ hôm nay công ty có chuyện gì ngoại lệ sao?"

"Không có." Hắn tỳ cằm lên vai của cô, từ đôi môi phả ra một hơi thở lành lạnh cũng như giọng nói, Hoắc Duật Hy cúi đầu xuống cũng chẳng thấy gì ngoài mái tóc đen dày của hắn. Chung quy đối với cô hành động của Tư Cảnh Hàn lúc nào cũng khó hiểu như vậy nên cô cũng không quá bận tâm.

"Lúc nãy nghe điện thoại của Mặc Lạc Phàm nên chưa kịp về phòng, em nhớ tôi sao?" Lúc sau Tư Cảnh Hàn lại bồi thêm một câu bổ sung.

Cô lập tức phản bác: "Đừng tự mình đa tình, anh thì có gì đặc biệt để tôi nhớ chứ."

Tư Cảnh Hàn im lặng trong vài giây, nhưng không tức giận chỉ bình thản đáp như đã hiểu ra một điều gì đó. "Ra là vậy."

Hoắc Duật Hy càng không hiểu, cô hơi xoay người lại để nhìn hắn: "Ra là vậy? Là thế nào?"

"Bây giờ thì tôi mới biết là vì tôi trong mắt em không có gì đặc biệt." Cho nên sau này chỉ cần tách khỏi hắn rồi, có phải cô sẽ nhanh chóng lãng quên hắn hay không? Cô sẽ nhanh thôi hoặc là yêu người khác, hoặc là không yêu nhưng cũng sẽ lập gia đình cùng một người đàn ông nào đó tốt với cô, và chắc rằng không phải hắn. Rồi cô sẽ lại sinh bảo bảo cho người đó, cùng người đó hàng đêm sênh ca mà không bao giờ muốn gặp lại hắn trong đời!

Chỉ nghĩ đến đây, lòng hắn lại khó chịu. Một nỗi ghen hờn lướt qua, hắn vẫn không hiểu vì sao hắn buộc phải làm như thế?

Cùng cô tách ra.

Để hắn trở về với Bảo Bối a?

Nhưng là đáng lẽ hắn phải có được cả Hoắc Duật Hy và Bảo Bối! Vậy mà thật nực cười, hắn đứng trên đỉnh cao danh vọng hô mưa gọi gió, muốn thứ gì cũng có thể, duy chỉ có hai người này hắn chỉ có thể chọn một trong hai.

Hắn làm tổng tài cao cao tại thượng hay là thượng chủ của một tổ chức hắc đạo khét tiếng thì đã sao?

Chung qui hắn vẫn không đủ khả năng để có được một điều nhỏ nhoi này. Rồi đây nữa, nếu như điều hắn nghi ngờ trở thành sự thật, giữa hắn và Hoắc Duật Hy có thêm một sự ràng buộc thì phải làm thế nào. Chẳng lẽ phải lập lại hành động tàn độc của ba năm về trước? Giống như Mặc Lạc Phàm nói, đó là một loại tội ác khiến cả ác quỷ cũng thấy đau.

Bây giờ hắn cảm thấy bản thân còn thất bại hơn bất kỳ kẻ nào!

"Này, anh làm gì vậy, ngộp thở quá đấy!" Hoắc Duật Hy đập đập lên cánh tay của Tư Cảnh Hàn đang xiết trên eo mình, đôi môi đỏ mộng chu lên không hài lòng. Hắn làm cô đau đấy!

Tư Cảnh Hàn kịp phản ứng, hắn chợt nhớ gì đó, vội nới lỏng vòng tay nhưng không có ý thả cô ra. Bàn tay thon dài lại di chuyển từ eo lên phần bụng phẳng lì của cô, cô nhanh nhẹn bắt lại bàn tay đang làm loạn của hắn, nhưng người kia lại đưa đôi môi mấp lấy phần cổ khiến cô phải nhận từng đợt rùng mình.

"Này, đừng mà, nhột quá." Không chịu được cô than vãn đẩy đầu của hắn ra, nhưng hắn chẳng quan tâm sự kháng nghị đó thậm chí càn rỡ hơn, răng nanh trắng tinh cắn lấy vành tai của cô chơi đùa.

Hoắc Duật Hy biết đây là biểu hiện của chuyện gì, ngón tay của cô cấp thiết cào lên cổ của hắn để lại một mảng đỏ, da của hắn cũng vì thế mà bông lên trong rất đau lòng.

Động tác của Tư Cảnh Hàn lập tức khựng lại, hắn nheo mắt một cách nguy hiểm, hiển nhiên gan của Hoắc Duật Hy nhỏ lại, e dè nói: "Xin lỗi, không phải tôi cố tình đâu."

Hắn không trả lời chỉ nâng cằm của cô lên, nhìn xem trong đôi mắt màu hổ phách to tròn chứa đựng những gì, có hắn trong đó hay không.

Hoắc Duật Hy tưởng hắn tức giận, biểu cảm của cô có chút gượng gạo để nở nụ cười lấy lòng. Bất giác Tư Cảnh Hàn lại hỏi: "Vì sao em chẳng nhớ nổi tôi?"

"Tôi không nhớ được anh khi nào, trí nhớ của tôi vẫn rất tốt."

"Không phải." Em đã nói em sẽ không nhớ được tôi, vì tôi chẳng có gì đặc biệt.

Nhưng Tư Cảnh Hàn không nói vế còn lại, hắn trả lời cô theo một nghĩa khác nữa: "Vậy vì sao chiều nay em lại một đường bỏ đi mà không gọi cho tôi? Em đã hứa sẽ gọi."

Hoắc Duật Hy nghĩ rằng hắn còn trách mắng việc lúc chiều cô tùy hứng bỏ ra ngoài phá hỏng buổi xã giao của hắn nên bây giờ hỏi tội, cô liền nhăn mày chạy tội: "Không phải tôi không nghe lời đâu, chỉ vì thấy lợi ích của mình bị thiệt hại ai mà không nóng lòng?"

"Em thích tiền như vậy, quên luôn sự tồn tại của tôi cũng vì tiền. Như vậy là muốn tích góp thật mau để bỏ trốn sao?"

"Hỏi mãi có câu này, anh không chán à?" Bị nói trúng tim đen khiến cô không vui.

"Nói thử xem, là muốn rời khỏi tôi đến mức độ nào?"

"Tôi không ngốc để trả lời một câu khiến anh nổi giận."

Sự thông minh của cô khiến đôi môi Tư Cảnh Hàn nhếch lên một đường. Nhưng đó không phải một nét cười quá vui vẻ, cười cũng chỉ để thế thôi.

Câu trả lời hắn cần đã quá rõ ràng, nếu đặt mình vào hoàn cảnh của cô thì có ai lại không muốn mau chóng rời khỏi hắn? Hoặc thậm chí đã bất chấp tất cả, dù có là bạn thân hay tình yêu thì cũng thế, cuộc sống không yêu thương đã là một nữa địa ngục, mà cuộc sống như một quân cờ để người khác trả thù thì lại càng khốc liệt hơn. Trước mắt của cô, trong những năm qua, cuộc sống không phải là thế sao? Không yêu thương, không tự do, bị cầm tù.

Người cô yêu là Tử Mặc, người cô hận là Tư Cảnh Hàn. Dù hắn muốn cô ở lại thì cô cũng sẽ ra đi, thế nào hắn lại quên điều này chứ?

Ừ thì hắn chọn cô, cô cũng không chọn hắn.

Nên hắn chỉ còn Bảo Bối.

"Thông minh như vậy, không phải là muốn chống đối tôi sao?" Rất lâu sau hắn nâng cằm của cô gần sát mình hơn, ý tứ nói.

"Vậy anh muốn tôi là bình hoa à?" Hoắc Duật Hy nghiêng mặt tránh đi.

Gáy của cô bị hắn giữ lại, môi kề môi, giọng hắn thật khẽ khàng: "Không phải, là bởi vì nếu em càng khó dỗ thì càng khiến tôi muốn thu phục em hơn." Nói rồi hành động của hắn lại hoàn toàn ngang ngược, trái hẳn với vẻ dịu dàng vừa rồi, hắn tà ác xốc hai chân của cô ra, để cô ngồi trực diện với mình, làn váy mỏng bị xoắn lên tận đùi non lộ ra đôi chân trắng muốt, thon gọn đang quàng hai bên hông của hắn.

"Anh nói chuyện đàng hoàng đi."

"Hoắc Duật Hy, đừng trốn nữa. Có thưởng có phạt, không rút lại thẻ đen của em thì em phải bù cho tôi một cái khác. Chuyện tôi đòi lại nợ của mình hoàn toàn là việc đứng đắn, hiểu không?"

"Không hiểu! A..."

_____________

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau