Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Tổng tài tôi chẳng thể yêu!
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Tổng tài tôi chẳng thể yêu! - Chương 81 - 1: Để tôi yêu em. (1)

Chương 81 - 1: Để tôi yêu em. (1)

Toronto, Canada, 9 giờ sáng.

Tề Thiếu Khanh vừa xuống máy bay đã có người chờ sẵn, một mạch thẳng đường đi đến bãi đỗ xe. Trí Quân cạnh một bên đi mấy bước thì khoác lên vai anh thêm một áo choàng lông cừu. Cái lạnh ở đây có chút khắc nghiệt, cô chỉ sợ vừa thay đổi môi trường khiến anh không quen, nhiệt độ ở đây bây giờ đã xuống 10° C, mà đầu tháng 10 ở thành phố K thấp nhất cũng chỉ dao động từ 18 - 20° C, vì thế cô lại giúp anh mang thêm một đôi găng tay nữa.

Suốt chặn đường dài Tề Thiếu Khanh vẫn nhìn vùi vào tài liệu, đối với anh mà nói đây là đoạn thời gian vô cùng gấp rút. Hoắc Duật Thiên đã không đợi được nữa, mà anh cũng sắp tìm được Mộc Tích.

Lần này trở lại Canada có thể sẽ làm một phen kinh động, cho nên trước hết anh vẫn muốn đến thăm hỏi qua ba mẹ Mặc Lạc Phàm một chút.

"Tổng tài, bây giờ anh muốn ghé qua khách sạn hay đến luôn Mặc gia?" Trí Quân nhìn lịch trình, khẽ hỏi.

"Ghé qua Mặc gia." Anh ngắn gọn trả lời, rồi lại bổ sung: "Mặc lão gia rất say mê thư pháp Vương Hi Chi, thứ tôi bảo chuẩn bị đã xong."

"Anh yên tâm, đã chuẩn bị xong." Trí Quân khẳng định, cô chưa từng lơ là trong công việc bao giờ.

Tề Thiếu Khanh cũng rất tin tưởng khả năng làm việc của cô, cứ thế mà lên xe đi thẳng đến địa điểm đã dặn dò.

Mặc Lạc thế gia đến nay sự nghiệp đồ sộ, thế lực vững mạnh ở chốn thương trường chưa từng kiên dè quá một ai. Những điều này còn chưa kể đến gia tộc Cameron bên nhà ngoại của Mặc Lạc Phàm lại là một gia tộc hùng mạnh, mà mẹ của Mặc Lạc Phàm lại là người kế vị duy nhất. Cũng vì lý này mà bà phải trở lại Canada sống sau khi lấy chồng, Mặc Lạc Thương lại vô cùng yêu người vợ này, không tiếc bất cứ thứ gì cùng bà đến Canada dù rằng tổng bộ Mặc thị đang ở Trung Quốc.

Có thể nói Mặc gia ở Canada đã có được một nửa bầu trời mà hô mưa gọi gió.

Tề Thiếu Khanh cho đến nay đã rất lâu không đến Canada, lần trước xuất ngoại cũng là để Trí Quân đi thâm dò tình hình, chưa từng ghé thăm Mặc Lạc Thương, hôm nay động thủ trên đất của ông, anh tự khắc biết theo lễ mà chào hỏi.

Xe dừng lại ở một dinh thự nguy nga nằm ngay trung thành phố. Hầu hết người có tuổi thường chọn ngoại ô hoặc rìa thành phố để sống nhầm tận hưởng sự yên tĩnh, tuy nhiên ngược lại, mẹ của Mặc Lạc Phàm lại là người thích náo nhiệt, bà sợ nhất chính là buồn nên không nói hai lời bảo chồng phải sống ngay ở trung tâm thành phố. Cũng dễ hiểu tính cách của Mặc Lạc Phàm là thừa hưởng triệt để từ mẹ của mình.

Tề Thiếu Khanh dẫn đầu xuống xe, không cần nhấn chuông, không bao lâu sau cửa cổng lớn như những thành lũy đồ sộ đã tự động mở ra, hai vệ sĩ làm ra động tác mời hướng anh về phía sân lớn.

Trí Quân cũng xuống theo, đi theo phía sau cẩn trọng cầm lễ vật trong tay, dọc đường đi thái độ một mực lạnh lùng như nước cho đến khi vào trong sảnh chính của dinh thự, cả cô và Tề Thiếu Khanh đều bất ngờ khi không chỉ có Mặc Lạc Thương và phu nhân của mình, mà còn có cả Lạc Tư Vũ đang ngồi ở đó cùng họ dùng trà.

Mặc phu nhân là người đầu tiên phản ứng, thấy người đi vào là Tề Thiếu Khanh lập tức đứng dậy kêu: "Chao ôi, Tiểu Tề Tề đây sao? Sao lại đẹp trai thế này chứ?!" Mặc dù thạo tiếng Trung nhưng vì âm ngữ nói đặc trưng nên giọng của bà có chút cứng. Tuy vậy, Tề Thiếu Khanh đã quen, cũng nghe rất rõ bản tính của bà, một bước tiến tới tặng một cái ôm.

Mặc phu nhân đôi mắt sáng rỡ, vui vẻ ôm lấy anh, thuận tay vỗ vỗ lên tóc anh mấy cái.

"Khụ khụ khụ..." Đến khi tiếng ho khẽ của Mặc lão gia vang lên hai người mới tách ra, Tề Thiếu Khanh lại hướng ông lễ phép kêu một tiếng: "Bác trai."

Nhìn sang Lạc Tư Vũ ngồi đối diện, anh không nói gì chỉ nhếch mày một cái. Lạc Tư Vũ cầm tách trà, gõ mấy nhịp không theo tiết tấu: Nhanh lắm.

"Ối trời, bác trai hay không bác trai gì, ngồi xuống với bác gái đã." Mặc phu nhân lại lên tiếng, nhiệt tình lôi kéo Tề Thiếu Khanh ngồi xuống. Nhưng vừa lách qua người anh, bà lại nhìn thấy còn một cô gái trẻ đẹp đứng phía sau nữa thì chỉ vào Tề Thiếu Khanh: "Đây có phải là bạn gái của Tiều Tề không? Trời ơi, đúng là trước giờ chưa thấy qua mấy cô gái đẹp đến như vậy, Tiểu Tề quả là có mắt mà."

Cả Tề Thiếu Khanh và Trí Quân đều sửng sốt, vội giải thích: "Mặc phu nhân, bà hiểu lầm rồi, tôi chỉ là thư ký của Tề tổng thôi."

"Hả? Chỉ là thư ký thôi sao?" Mặc phu nhân tiếc nuối nhìn thêm một lượt để đánh giá Trí Quân, "Tiểu Tề, thế cháu đã có bạn gái chưa? Sao lại bỏ qua cô ấy thế?"

Mặc Lạc Thương thầm than trong lòng một tiếng, ngay cả khách đến chưa uống được ngụm trà đã bị hỏi tới tấp về chuyện tình cảm cá nhân như vậy quả chỉ có phu nhân của ông mới làm được.

Trong khi Tề Thiếu Khanh còn bận tiếp chuyện với Mặc phu nhân thì Trí Quân khẽ đảo mắt một lượt, thoáng một chốc đã bị đôi mắt hẹp dài đen nhánh của Lạc Tư Vũ dọa cho giật mình. Hắn nhìn cô như vậy là có ý gì?

Lạc Tư Vũ thấy cô nhìn mình vẫn không dời mắt đi, thậm chí công khai dò xét một lượt từ trên xuống dưới quần áo của cô, môi mím thẳng lại thành một đường. Trong lòng chợt nhớ đến gần đây, tần số hai người gặp nhau hình như tăng lên rất nhiều do Tề Thiếu Khanh tiến hành truy đuổi tin tức Mộc Tích ráo riết nên việc Trí Quân tự mình ra mặt cũng tăng lên.

Cô là một nữ tướng giỏi trong tay Tề Thiếu Khanh, nhưng nếu hắn nhớ không nhầm thì cô đang qua lại với một người tên Thất Cửu. Mà lần đầu hắn gặp qua người này là ở DJ.

"Thế tiểu cô nương xinh đẹp, cháu tên gì thế?" Mặc phu nhân lại hỏi Trí Quân.

"Cô ấy tên Trí Quân." Tề Thiếu Khanh đáp hộ cô, lại đỡ Mặc phu nhân ngồi xuống ghế. "Là trợ lý đắc lực của con." Đến đây anh lại nhìn sang Trí Quân, ra hiệu cho cô, lập tức cô đem lễ vật mang lên: "Mặc lão gia, một chút lòng thành, mong ông nhận cho."

Mặc Lạc Thương cười nhẹ, mở ra xem một chút liền thốt ra một tiếng bất ngờ: "Vương Hi Chi? Tiểu Tề, đây là..."

Tề Thiếu Khanh cũng cười nhẹ, "Bác Mặc không cần khách khí, chỉ cần người thích thì con vui rồi. Chuyện còn lại, không cần quan trọng."

Vừa nhìn sơ cũng biết món quà anh vừa tặng Mặc Lạc Phàm có giá trị liên thành, là bảo vật khó kiếm nếu không nói là vô giá. Bút pháp thật của Vương Hi Chi đến giờ không còn lại mấy bảng, mà muốn tìm đến cả chợ đen cũng chưa chắc tìm được.

Mặc Lạc Thương không giấu được vui mừng, ông phải cười ra tiếng, tấm tắc: "Mấy đứa nhóc này, sao toàn tặng những thứ ta quý thế không biết?" Cách nói này của ông là đang ám chỉ Lạc Tư Vũ cũng mang đến một thứ giá trị không kém, trong lòng Trí Quân không khỏi cảm thán Mặc lão gia này là một người thật sâu sắc.

Riêng Tề Thiếu Khanh và Lạc Tư Vũ đồng thời cười nhẹ không nói gì.

"Thế quà của ta đâu?" Mặc nhân thấy chồng nhà mình nhận được của quý, còn bà nói nhiều thế chẳng có thứ gì liền lên tiếng. Cái này cũng quá giống Mặc Lạc Phàm đi. Đương nhiên Tề Thiếu Khanh đã chu toàn, anh mở ví gửi vào tay bà một tấm thiếp nhỏ: "Sắp tới Tề thị có một buổi đấu giá nhỏ ở Milano, đây là danh sách tất cả đồ sẽ được đấu giá."

Anh chỉ nói đến đó nhưng mọi người ai cũng hiểu ý nghĩa đó là gì, tiết lộ một thông tin kín kẽ như vậy cho Mặc phu nhân chính là muốn bà chọn một vật mà mình thích nhất, hiển nhiên Tề thị sẽ giúp bà giữ lại.

Mặc phu nhân rạng rỡ cười, vỗ vỗ lên bàn cho Mặc lão gia thấy rằng bà cũng có quà đấy thôi.

"Nhưng mà xem, Tiểu Tề và Tiểu Vũ, hai đứa hôm nay cùng một lúc đến đây quả là trùng hợp. Làm người xinh đẹp như ta thật có chút bất ngờ đến choáng váng nha, muốn ra ngoài cùng tiểu cô nương xinh đẹp này dạo một chút. Không biết có được hay không?"

Trí Quân hiểu ý của Mặc phu nhân, lập tức mỉm cười tiến lên: "Nếu được như vậy, tôi cũng rất vinh hạnh theo chân của phu nhân."

"Ya ya, quả là lễ phép, Tiểu Tề chọn người không sai." Bà vỗ vỗ lên tay của Trí Quân, sau đó lại nói với ba người đằng kia: "Ông già tiếp hai thiếu niên đẹp trai hộ tôi nhé, sau này may ra tôi mới cưới được mĩ nữ về nhà làm dâu cho ông!"

Phòng khách được thêm một trận cười nhẹ, Mặc Lạc Thương hơi đau đầu với bà xã, cười trừ rót trà cho Tề Thiếu Khanh: "Không có ai khác ở đây, các con lần này là muốn nói gì với ông già này đây?"

_____________

Ở một nơi khác.

Tư Cảnh Hàn vừa nhấc Hoắc Duật Hy lên khỏi ghế, chiếc váy vướng bận cuối cùng cũng đã rơi xuống.

Hô hấp của hai người đã từ lâu lạc vào nhau, cô không cho rằng bản thân bây giờ sẽ thoát được hắn, chỉ còn đường chống đỡ sao cho hạn chế tổn thương bản thân xuống mức thấp nhất.

"Ở đây là phòng làm việc đấy, về phòng đi."

"Ở đây." Hắn ngắn gọn trả lời, xoay người đặt cô ngồi trên bàn, nâng cao hai chân hù dọa.

"Này, không được. Kỳ quặc lắm."

__________

8/2/2019

H nhé?

Mà Niếp cần thông báo cái này, hiện tại Niếp phải viết bài Nét bút tri ân để ngày kia vô học nộp ấy. Cho nên...*ngoáy ngoáy ngón tay*😒🙄

 

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau