Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Tổng tài tôi chẳng thể yêu!
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Tổng tài tôi chẳng thể yêu! - Chương 83 - 1: Sẽ có ngày ly biệt. (1)

Chương 83 - 1: Sẽ có ngày ly biệt. (1)

Buổi tối Hoắc Duật Hy trở về cũng đúng giờ dùng cơm, Tư Cảnh Hàn đã ngồi sẵn trên bàn chỉ đợi đụng đũa. Cô đưa túi xách cho Tiểu Mễ mang lên tầng trước, tháo giày, xỏ dép lê liền lẹp xẹp đi vào ngồi xuống bàn.

"Ăn cơm thôi!" Cô vui vẻ cằm muỗng lên hướng hắn nói nhưng người kia nhìn chằm chằm không có ý định dùng cơm ngay khiến cô khựng lại, chớp chớp mắt không hiểu, liếc nhìn đồng hồ một cái, nhưng mà đâu có trễ giờ đâu.

"Ăn cơm thôi." Cô lập lại lần nữa để nhắc nhở hắn, hắn thì nhìn chằm chằm vào bàn tay của cô. Cô cũng thuận thế nhìn xuống, nó có gì lạ sao?

"Này, ăn cơm thôi chứ."

Cô vươn tay múc canh nhưng Tư Cảnh Hàn đưa đũa tới cản, "Sao thế?"

"Rửa tay." Hắn lạnh nhạt phun ra vẻn vẹn một từ này làm cô ồ một tiếng lập tức hiểu ra, buông muỗng xuống hí hoáy vào bếp rửa tay.

Mang theo tâm thế sẵn sàng trở lại bàn ăn, cô vốn cho rằng có thể ăn ngay nhưng Tư Cảnh Hàn vẫn ngồi im như phỗng làm cô thấy thật kỳ lạ, bầu không khí xung quanh hắn dường như có một sự thay đổi lạ lùng so với mấy ngày nay. "Anh sao thế, tôi chỉ đi chơi một chút cũng không vui sao?"

"Ừ."

"Tư Cảnh Hàn! Cho dù có thế thì anh cũng không cần thẳng thừng thừa nhận như vậy chứ, chẳng lẽ suốt năm, suốt đời tôi ở miết trong nhà sao?"

"Vậy ra ngoài có gì tốt? Hôm nay em đến chỗ Mặc Lạc Phàm đáng vui như vậy sao?" Nói đến đây hắn nhìn xuống bàn tay, cằm đôi đũa của mình lên gắp thức ăn. Bàn tay trái linh hoạt dùng đũa còn chuẩn xác hơn việc Hoắc Duật Hy dùng đũa mà xúc thức ăn. Nhưng bàn tay phải trong lặng lẽ lại run lên.

Hoắc Duật Hy nghe hắn hỏi thì thoáng suy nghĩ, nhớ đến ở nhà Mặc Lạc Phàm cùng Nam Nam quậy giở luôn nóc nhà khiến cô cười tủm tỉm: "Anh thì làm sao biết được thú vui của những người trẻ tuổi. Bọn tôi có nói với nhau chuyện gì anh cũng không hiểu."

"Ý em là chê tôi già?"

"Không phải sao? Lúc nào suy nghĩ cũng như một ông già cổ hủ, khe khắt, lễ giáo đa đoan, hệt như..."

"Hệt như gì?" Hắn hỏi tiếp, càng là như vậy cô càng thêm rụt rè, lá gan nhỏ lại bỏ thức ăn vào miệng đánh trống lảng.

Y hệt ba của tôi!

Hàn thúc bước vào thấy đúng cảnh này thì mỉm cười, Hoắc Duật Hy thấy thúc ấy đã lanh lợi kêu một tiếng, Hàn thúc gật đầu mới đến bên tai của Tư Cảnh Hàn nói nhỏ. Hoắc Duật Hy được giải vây khỏi câu hỏi khó thì liên tục cúi đầu ăn thức ăn của mình, việc Hàn thúc muốn nói riêng, cô có hỏi thế nào cũng không ra.

Tư Cảnh Hàn sau khi nghe Hàn thúc thông báo thì đứng dậy đi ra ngoài nghe điện thoại, để lại một mình cô trong phòng ăn.

Vừa bước đến sảnh chính hắn đã lên tiếng hỏi: "Sao thế?"

[Về đây một chuyến không?] Giọng của Lạc Tư Vũ mang theo chút trầm ngâm, hình như hắn đang mệt. Tư Cảnh Hàn nhìn về phía phòng ăn rồi đáp: "Giờ này không có chuyện gì làm thì ngủ đi."

[Vậy là vẫn không về à?]

"Ừ."

[Người bên đây lại khóc, lại bệnh rồi, cậu cũng không về?]

"Mọi việc đều nhờ cậu giúp mình giải quyết, lần này mình không về." Hắn kiên quyết.

[Thế chuyện Tề gia cũng là mình tiếp cậu ấy?]

"Ừ." Mặc dù hắn là nhân vật chính trong trò chơi này nhưng đến đoạn cuối của chặng đường hắn đành nhờ người khác đi thay nước cờ giúp hắn. Lạc Tư Vũ dựa lưng vào gối, mí mắt của hắn cũng sụp xuống nhưng hắn vẫn còn nói được vài câu nữa: [Sao tự dưng lại quyến luyến bên kia như vậy, là có chuyện gì thay đổi sao?]

Tư Cảnh Hàn không thể không khen ngợi Lạc Tư Vũ quả là bạn thân của hắn, chỉ một chút ý tứ của hắn thôi cũng đã nhìn ra vấn đề nằm ở đâu. Nhưng suy nghĩ đến chuyện của mấy ngày qua, cuối cùng hắn vẫn là không nói ra, chôn ở trong lòng, riêng rẽ cho mình một khoảng lặng.

"Là chuyện trong tổ chức có nội gián nên muốn ở lại củng cố, dẫu sao Mục Đương ở trong nước, càng không thể lơ là. Bên đó có cậu là đủ rồi."

Lạc Tư Vũ ừ một tiếng, không biết nghĩ đến chuyện gì đó hắn lại hỏi: [Người phụ nữ đi bên cạnh Thiếu Khanh cậu đã thấy chưa?]

"Trí Quân sao?" Tư Cảnh Hàn nghi ngờ hỏi lại, bởi vì trước giờ Lạc Tư Vũ ít khi đề cập đến người phụ nữ nào trước mặt hắn ngoại trừ một cô gái đã mất cách đây hơn 5 năm.

[Không sao cả, chỉ là mấy hôm trước cô ta theo đuôi mình đến chung cư của Ly Ninh, chắc là nghi ngờ mình đi tìm Mộc Tích.]

Lạc Tư Vũ nói vậy, Tư Cảnh Hàn lại không hiểu nguyên nhân, chuyện này thì có gì đặc biệt, trừ phi là cô gái kia có gì đó đặc biệt: "Cô gái đó bạo gan lắm sao?"

[Đúng vậy, mình đã cảnh cáo nhưng trong ánh mắt cô ta không hề sợ hãi mà chỉ đăm đăm nhìn vào đồng hồ của mình. Trước đây mấy lần va chạm cũng vậy, có cảm giác như cô ta rất hiểu rõ mình. Không biết Tề gia đưa người này ra làm việc là có ý gì đây?]

Tư Cảnh Hàn cười khẽ, người không có khiếu hài hước như hắn cũng biết mở miệng trêu: "Không phải vì cậu có hứng thú với cô gái đó chứ?"

Lạc Tư Vũ không hề phản bác, chỉ nói: [Người có cá tính mạnh mẽ như cô ta quả thật rất dễ làm người ta nảy sinh hứng thú.]

"Cậu đang say sao?" Bây giờ thì Tư Cảnh Hàn đã nhận ra điểm bất thường của Lạc Tư Vũ.

Người đàn ông bên kia vùi mặt vào gối, đầu hắn đau như búa bổ, nhưng trong đầy không ngừng hiện ra hình ảnh của cô gái hơn năm năm về trước. Cuối cùng nói được một câu: [Buổi chiều có đi uống với Tống Ly Khắc vài ly.]

Nhắc đến đây người hóa trầm ngâm lại là Tư Cảnh Hàn, dẫu rằng hắn biết Lạc Tư Vũ đang trả lời cho qua lượt nhưng vẫn hỏi: "Lại tìm cậu để kể chuyện Ly Ninh quậy phá à?"

[Ừ, con nhóc làm người ta luôn đau đầu đó lần trước trốn về Trung Quốc bị chúng ta bắt được gửi trả cho anh trai thì về đây càng phá phách hơn không ai quản được. Hôm trước đem thức ăn qua thăm, nó còn hù dọa nhất định sẽ trở lại đây tìm Tiểu Hy nói cho ra lẽ.]

Tư Cảnh Hàn cười ra tiếng, lắc lắc đầu, có chút cưng chiều hoài niệm về cô gái có khuôn mặt xinh đẹp kia: "Ly Ninh đúng là sinh ra để hại Tống Ly Khắc nên trò mà."

Bên kia Lạc Tư Vũ cũng cười, nụ cười trầm thấp tan vào gối... Sau đó Tư Cảnh Hàn cũng không còn nghe thêm hồi âm nào của hắn nên hắn cũng ngắt máy.

Hắn biết là Lạc Tư Vũ đang nhớ người kia mới thành ra như vậy, so với bạn bè thì thanh xuân của hắn là đẹp nhất nhưng cũng chảy nhiều nước mắt nhất, xuyên suốt từ quá khứ đến hiện tại, không một ngày nào vơi bớt!

Cuộc sống đáng đau lòng.

"Cạch."

Âm thanh từ bàn tiếp khách thu hút sự chú ý của Tư Cảnh Hàn, hắn rời khỏi dòng tâm trạng nhìn đến người ngồi ở salon mới mở ti vi. Thì ra cô đã ăn xong, còn thay hẳn chiếc váy ngủ vào và bây giờ thì thảnh thơi ngồi ở đó.

Biệt thự trên dưới đã vắng người, sau khi phục vụ buổi tối theo thông lệ người hầu sẽ lui về khu nhà của người làm trả lại không gian cho chủ nhân biệt thự. Mặc dù lúc nãy chỉ dùng bữa được một chút đã phải rời đi nhưng bây giờ Tư Cảnh Hàn cũng không thấy đói, hắn càng không định dùng lại bữa ăn, cứ thế qua loa xong hết hôm nay.

Cảm giác một bên cạnh mình chùng xuống Hoắc Duật Hy liền nhích người sang một bên chừa chỗ cho hắn tiện thể hỏi: "Dùng điểm tâm không? Tôi giúp anh mang lên phòng sách."

"Sao em biết tôi sẽ lên phòng sách?"

Cô nhìn đồng hồ rồi thản nhiên: "Bình thường chẳng phải thế sao?"

Tư Cảnh Hàn ngã lưng tựa vào ghế, thoải mái khoác tay lên trên: "Hôm nay thì không phải."

"Ừ." Hoắc Duật Hy cũng chẳng quá quan tâm, cô chỉ tập trung vào màn hình lớn trước mặt.

Tư Cảnh Hàn càng không nói thêm lời nào chỉ lặng lẽ nhìn nét mặt nghiêng của cô cũng đủ phong phú hơn những gì trong ti vi đang nói.

[Sau khi chim cánh cụt mẹ và chim cánh cụt cha thay phiên nhau liên tục ấp trứng thì chim cánh cụt con cũng ra đời, và bây giờ nó vẫn được sự chăm sóc bảo bọc từ cha mẹ cho đến khi đủ lớn để tự kiếm ăn...]

Hoắc Duật Hy dừng lại ở chương trình thế giới động vật, cũng đúng ngay chương trình mà Tiểu Bạch vẫn thường hay coi, là chương trình hắn yêu thích nhất, một cách lạ lùng. Cô cũng thích nhất bộ dáng há hốc mồm của hắn mỗi lần trong thấy chim cánh cụt cha tự mình ấp trứng, một sự ngưỡng một vô thức lướt qua đáy mắt của hắn luôn khiến cô buồn cười và mong có thể chụp được những khoảnh khắc đó mà lưu vào tập san. Nhưng bây giờ ngẫm lại, chắc cũng chỉ là diễn trò cho giống một chút, một trò diễn vô cùng chân thực của Tư Cảnh Hàn.

Cô cười khẩy, lặng lẽ lạnh nhạt.

Tâm tư của Hoắc Duật Hy bây giờ thế nào Tư Cảnh Hàn cũng không hề biết được. Hắn mải miết nhìn từng đường nét đáng để say mê trên khuôn mặt của cô, mặc dù cô không để hắn vào lòng nhưng được lặng lẽ nhìn cô trực diện thế này đối với hắn cũng là quá tốt, thời gian của hai người đang dần cạn lại, hắn cũng biết lúc nào cụ thể là sẽ kết thúc đây. Có lẽ sẽ rất lâu hoặc sẽ rất mau, hoặc tháng sau, tuần sau hoặc ngày mai chẳng hạn... Hắn còn không tranh thủ, thì sẽ mất luôn cơ hội cuối cùng.

Đột ngột bàn tay của cô bị hắn nắm lấy khiến cô không hiểu quay lại, "Sao thế?"

"Để yên, tôi nắm một lát. Trời lạnh."

Giọng nói đầy từ tính của hắn làm Hoắc Duật Hy chấn động, hôm nay hắn làm sao thế, lại còn dịu dàng với cô đến thế, nhưng cô không rút tay lại, thuận theo hắn để yên.

Tư Cảnh Hàn cong khóe môi nghiêng đầu tựa lên ghế, nhìn bàn tay của cô và tay của hắn đan chặt vào nhau trong lòng càng thêm mờ mịt, nhìn rất lâu, rất lâu đến khi hơi nước trong lòng bàn tay của hai người làm âm ẩm hắn mới cất giọng lần nữa: "Hoắc Duật Hy, có muốn xem quà mới không?"

"Ở đâu? Ai cho tôi sao?" Hoắc Duật Hy nhắc đến quà đã bừng tỉnh.

"Ừ."

"Ai thế? Đắc không?" Cô lập tức hăng hái hơn hẳn.

"Không đắc."

Nhưng khi Tư Cảnh Hàn đáp xong thì sự háo hức vừa rồi liền chùng xuống.

"Hơn ba triệu của em."

"Hả? Ở đâu? Ở đâu?" Cô lần nửa bật lên, lắc lắc cánh tay của hắn khẩn trương.

"Không biết nữa, chắc là trên phòng." Tư Cảnh Hàn giả vờ không biết làm cô đa nghi: "Thật không đó, hay anh muốn lừa tôi?"

"Tùy em." Hắn không mấy nhiệt tình làm rõ chuyện này càng làm cô tò mò, thay kệ không lên làm sao biết được có hay không, nếu không có cũng chẳng mất miếng thịt nào.

Thế là cô lên tầng thật. Tư Cảnh Hàn cũng đi theo.

Hoắc Duật Hy vừa đến cửa phòng chưa kịp chạm tay vào khóa cửa thì Tư Cảnh Hàn ở phía sau đã dùng sức đẩy nó ra, ném cô đang ngơ ngác luôn vào trong.

"A..."

"Phịch." Hắn đè cô vào tường không nói một lời đã hôn ngấu nghiến, cô không hiểu giãy giụa hắn lại càng hung hăng.

"Gian... Thương... Anh dám lừa tôi!"

"Roẹt..."

"Ga... A..."

Cô không ngờ đối lập với đêm hôm trước, tối nay hắn dường như đã biến thành con người khác tham lam và cường ngạnh hơn nhiều, chưa mấy động tác đã xông vào khiến đau đớn lan tràn lên tới đỉnh đầu, cô khóc nhưng không thành tiếng, chỉ có nước mắt vẫn cứ chảy ra.

Tư Cảnh Hàn đẩy cô xuống mép giường, có chút hoang dại và man di luật động, trong cơn thở nhọc hắn nhìn thấy mồ hôi lạnh của cô không ngừng nhỏ xuống, hắn càng tăng tốc.

"Đau..." Hoắc Duật Hy chỉ kịp thó thé một tiếng này đã bị làn môi mỏng của hắn nuốt lấy, quấn quýt hôn.

Trong lờ mờ của đau đớn và khoái cảm, sự vận động của hắn càng thêm dồn dập, từng cú nhấn người khiến cô phải thét chói tai. Cô không ngăn cản được những âm thanh đó và phải liên tục thốt ra chuỗi kêu rên ủy mị, môi hắn ở trước ngực cô cắn ngực từng mảnh xuân cao ngất, tay hắn ở dưới ra sức nhào nặn cặp mông lẳng tròn, ép cô run rẩy và xiết chặt lấy sự hùng vĩ của hắn, từng đợt tê dại trên đôi gò đào kết hợp cùng vô vàn trướng đau phía dưới, cơ thể cô càng thêm căng thẳng vặn vẹo kết hợp với động tác của hắn. Thân hình cô nở rộ dưới thân người đàn ông.

"Biểu cảm xinh đẹp thế này, có thể cho tôi xem thêm một lát được không?"

"Ha... a..." Cô mơ hồ nhìn hắn qua làn sương mù, chỉ thấy trong đôi mắt màu lam một nét tang thương nhưng nhanh chóng cất đi và thay vào đó chút gì đó hoang dã làm cô sợ hãi.

"Gọi tên tôi, em, gọi tên tôi."

"Hư..." Cô lắc đầu không thuần phục, hắn mỉm cười, dùng sức đánh vào, tường thành của cô rệu rã.

"Tư Cảnh Hàn... Đau..."

"Lần nữa..."

"Tư Cảnh Hàn..."

"Lần nữa..."

"Đồ đáng ghét, Tư Cảnh Hàn..."

Cô nghe thấy tiếng hắn cười trầm, cô sắp ngất đi khi động tác của hắn lại gia tăng, không, cô không chịu được cứ thế này.

Hắn ôm chặt cô, kéo eo của cô cao hơn nữa dán chặt vào bụng của mình, từng âm thanh của trận kích tình mãnh liệt khiến người khác đỏ mặt tía tai, âm thanh hoang dại của cuộc tấn công đường dài đi đến hồi kết, Hoắc Duật Hy cong mình gánh chịu tất cả hậu quả khi hắn chạy nước rút, cả hai cứ ngỡ như sắp đến được đỉnh thiên đường nhưng, đột ngột, đến giây phút cuối cùng Tư Cảnh Hàn lại khựng lại, đẩy cô ra.

Hắn mở ngăn kéo ở tủ đầu giường, lấy ra một chiếc hộp...

"Chờ đi."

____________

20/2/2019

Bữa nay gấp quá không biết các nàng có câu từ có lộn xộn không nữa.😞

Niếp đề 22522 nhưng vẫn mong các nàng thư thả cho Niếp, chứ hôm nào cũng đăng Niếp không thể ngủ đủ giấc luôn á😭

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau