Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Tổng tài tôi chẳng thể yêu!
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Tổng tài tôi chẳng thể yêu! - Chương 99 - 5: Trái tim của quỷ.

Chương 99 - 5: Trái tim của quỷ.

Hoắc Duật Hy tỉnh dậy đã là ngày hôm sau.

Trong phòng chẳng có ai cả ngoại trừ Tư Cảnh Hàn, hắn ngồi ở ngồi khoanh tay ở ghế, đầu hơi cúi hình như đang ngủ. Dưới ánh sáng nhẹ nhàng của một ngày mùa đông, chỉ cần nhìn thấy chớp mũi người ta đã phải ngất ngây mà tưởng tượng ra được dung mạo của hắn tuyệt trần đến mức nào.

Nhìn dáng vẻ mệt mỏi này của hắn khóe môi Hoắc Duật Hy thoáng cong lên có chút mãn nguyện, muốn cử động một tý nhưng lập tức cơn đau từ cánh lưng khiến cô hít một hơi lạnh. Lúc ngủ thì không sao, nhưng hễ tỉnh giấc thì đủ mọi thống khổ đều có thể cảm nhận được.

Tư Cảnh Hàn rất tinh, chỉ có vậy mà đã phát hiện ra, hắn lập tức đứng dậy đi về phía cô, ánh mắt xẹt qua vui mừng, thấp giọng nói: "Em tỉnh rồi, tôi gọi bác sĩ."

"Tôi khát nước." Hoắc Duật Hy cất giọng yếu ớt nhìn hắn, người kia đã chuẩn bị sẵn lấy cốc nước ở đầu giường, cô vừa nói thế hắn lập tức đưa đến bên cô.

Nhưng cô không ngẩn cổ được, cứ mỗi lần dùng sức thì lại chạm đến vết thương. Tư Cảnh Hàn nhìn ra được cô đau đớn bèn đặt cốc nước xuống, đưa tay tìm nút điều chỉnh ở dưới giường, nâng phần lưng của  cô lên, lấy ống hút bỏ vào ly, giọng nói như trước rất nhẹ:

"Uống đi."

Hoắc Duật Hy uống nước xong bác sĩ cũng đã đi vào, còn có Mặc Lạc Phàm đi theo. Thấy cô ngồi đó dù có chút xanh xao nhưng ánh mắt vẫn lanh lợi anh ấy bèn kêu than, kéo tay áo lên:

"Tiểu Hy à, em nhìn xem, bây giờ trong người em đã chảy dòng máu của anh nên sau này em phải biết thương xót bản thân cũng như thương xót anh vậy."

"Mặc Lạc Phàm, anh nói gì vậy?" Hoắc Duật Hy không hiểu lắm, chỉ thấy ở vị trí mạch máu ở cánh tay Mặc Lạc Phàm được dán băng cá nhân.

Cô không hiểu Mặc Lạc Phàm càng vội, ngồi xuống bên giường: "Còn không phải hôm qua em ngốc nghếch đỡ cho hắn một dao, kết quả mất máu quá nhiều anh liền bị đem ra rút máu truyền cho em, đúng là suy nhược cơ thể trầm trọng mà!"

Hoắc Duật Hy trố mắt, bán tín bán nghi, Mặc Lạc Phàm lập tức chỉ vào bác sĩ đang kiểm tra cho cô, nói: "Các người mau nói cho cô ấy biết là thật hay giả xem."

Mấy vị bác sĩ kia được viện trưởng ra lệnh thì lập tức thay nhau chứng minh cho Hoắc Duật Hy biết lời anh nói là thật, sau đó cũng mượn cớ Hoắc Duật Hy đã ổn liền chuồn ra ngoài.

Từ lúc vào đây bọn họ cứ mỗi lần liếc đi chỗ khác liền cảm thấy lành lạnh, trong khi Mặc Lạc Phàm còn líu lo thì ở phía sau người đàn ông ngũ quan lạnh lùng vẫn luôn nhìn động tác kiểm tra của bọn họ, cứ như họ kiểm tra bệnh nhân thì người đàn ông kiểm tra ngược lại bọn họ, khiến cho họ trước giờ luôn tự tin cũng phải lo lắng về chuyên môn nghiệp vụ của mình, nhỡ mà để xảy ra sơ xuất nhất định sẽ chết không kịp hiểu lý do.

Bác sĩ đi rồi trong phòng chỉ còn lại ba người, Mặc Lạc Phàm thì không cần nói chẳng để Tư Cảnh Hàn trong mắt, không cho hắn bất cứ cơ hội nào lên tiếng đã ngồi bẹp xuống nói liên tục với Hoắc Duật Hy.

"Em đó sao lại ngốc đến vậy, hắn đó..." Mặc Lạc Phàm chỉ tay về phía Tư Cảnh Hàn, bĩu môi: "Tuy rằng vẻ ngoài cực Tiểu Bạch, nhưng mà vẫn là một tên đàn ông da thô thịt dày, rạch một nhát không có chết được, nếu không thì hắn đã chết từ lúc nhỏ rồi, ha ha ha..."

Không biết anh vô tình hay cố ý nhưng Hoắc Duật Hy về nghe đến đây chẳng hiểu sao lại liên tưởng đến vết sẹo trên lưng Tư Cảnh Hàn nhịn không được đưa mắt lên nhìn hắn, hắn cũng nhìn cô nhưng không có cảm xúc gì khác thường, rất bình thản.

Mặc Lạc Phàm đưa tay xoay mặt cô lại nhìn về phía anh: "Anh mới là ân nhân cứu mạng em này, nhìn anh này, đau lắm đây Tiểu Duật Hy, anh ăn bao nhiêu trứng gà và thịt bò của Nam Nam nấu cũng không lại sức được đâu, em phải bồi thường, sau này được món gì hời cũng phải chia cho anh biết không?"

Hoắc Duật Hy đỡ trán, chỉ vào cánh tay anh: "Nên là suốt đêm qua anh cố tình không gỡ miếng băng này đi để hôm nay cho em thấy anh rất vất vả."

"Đúng vậy." Mặc Lạc Phàm không phủ nhận: "Nên là sau này em không được khờ khạo như vậy nữa, không được làm tổn thương mình nếu không em có mệnh hệ gì Tiểu Bạch của em sẽ giở cả thành phố này lên mà bạo loạn đấy!"

"Mặc Lạc Phàm, bớt nói nhảm lại đi." Bây giờ thì Tư Cảnh Hàn cũng không chịu được mà lên tiếng, anh thẳng thừng xách anh ném qua một bên, ngồi xuống trước mặt Hoắc Duật Hy, nhìn cô.

Mặc Lạc Phàm thấy hắn mang vẻ mặt không thân thiện thì nhấc ghế ngồi xuống bên cạnh, hai tay khuỷu đặt lên giường chống cằm ngắm nghía đôi nam nữ trước mặt.

Tư Cảnh Hàn không đuổi anh đi, nhìn Hoắc Duật Hy đến khi cô như chột dạ nhìn đi chỗ khác, rốt cuộc hắn cũng lên tiếng: "Ai cho phép em xả thân cứu tôi, tôi có nói cần sao?"

"Tiểu Bạch, cậu nói gì thế, Tiểu Duật Hy không phải vì lo cho cậu sao, hung dữ cái gì?" Mặc Lạc Phàm không hài lòng, nói đỡ giúp Hoắc Duật Hy.

Nhưng tên đàn ông kia chỉ chờ câu trả lời của Hoắc Duật Hy, cô im lặng hắn lại nói: "Phụ nữ như em đúng là lo chuyện bao đồng, đừng nghĩ như vậy là hay ho, người khác sẽ vì em mà động lòng, đến khi em chết rồi thì cho dù người ta có cảm động em cũng chẳng còn mạng mà nhận."

"Tiểu Bạch, cậu nói xúi quẩy thật đấy, Tiểu Duật Hy phúc lớn mạng lớn, có cậu mới chết yểu!" Tư Cảnh Hàn cứ một câu thì Mặc Lạc Phàm lại thêm một câu, không kiêng nể nói ra mấy lời mà người khác chẳng bao giờ dám mở miệng trước mặt Tư Cảnh Hàn, trừ phi là kẻ đó không muốn sống nữa.

Hoắc Duật Hy cúi mặt không nói gì, nhưng hốc mắt thoáng đỏ lên, Mặc Lạc Phàm lấy khăn giấy chuẩn bị sẵn, Tư Cảnh Hàn vẫn mắng tiếp: "Nếu không phải vì hôn lễ sắp cử hành tôi nhất định cho em sống dở chết dở nằm trong bệnh viện nếm mùi khổ."

"Được rồi Tiểu Bạch à, người ta vì cậu mới ra nông nổi này không thương thì thôi lại mắng như con của cậu, đáng ghét quá!"

Nghe Mặc Lạc Phàm nói, Hoắc Duật Hy đã khóc thành tiếng, Tư Cảnh Hàn nhíu mi tâm: "Oan ức lắm sao, cũng giỏi biểu tình đấy!"

"Ừ đấy thì sao?" Hoắc Duật Hy không nhịn nữa gắt lên: "Là tôi đáng đời được chưa, là tôi ngu mới đi chịu đòn thay tên ác ma như anh, là tôi quá ngốc mới nghĩ lúc chiều mình nặng lời với anh là sai, hức... ai bảo tôi lại ngốc, tôi mới không cần ở đây chờ anh cảm động, anh đi đi, tôi mới không cần anh ở đây mắng tôi!"

_____________

19/7/2019

Chưa đủ nhưng Niếp lên sớm để ngủ sớm, nên đề luôn vào phần chưa đủ là: 56,7

Các nàng vẫn tin Tiểu Duật Hy hay cho là cô ấy đang: best diễn.

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau