Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Tổng tài tôi chẳng thể yêu!
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Tổng tài tôi chẳng thể yêu! - Chương 55 - 2: Không nỡ đánh (2)

Chương 55 - 2: Không nỡ đánh (2)

Đường phố tấp nập người qua lại, hàng nghìn chiếc xe ô tô nối đuôi nhau như một dải lụa dài vắt ngược xuôi ngang thành phố,

Sau khi lao từ phòng làm việc của Tư Cảnh Hàn ra, Hoắc Duật Hy cũng thuận đà đi khỏi Tư thị, rồi lang thang trên đường không có mục đích.

Cô vừa đi vừa khóc, không biết vì cớ gì mình phải tủi thân, cứ như thế càng đi nước mắt rơi xuống càng nhiều thêm.

Đi đến khi chân mỏi, môi khát, nhìn ở ven đường có một hàng bán đồ nướng thơm lừng cô cũng thấy bụng đói, lúc này sờ sờ túi cô mới biết bản thân không đem theo một đồng. Bất quá khổ sở đã đi được một đoạn rất xa Tư thị, không thể quay trở lại mà cũng không muốn quay trở lại đó, về Hàn Nguyệt thì sớm hay muộn Tư Cảnh Hàn sẽ trở lại, càng không thể đi.

Nghĩ một chút cô vẫn muốn tìm Mặc Lạc Phàm trước, Á Luật Tư cách đây không xa. Nhưng đến khi đứng trước cổng bệnh viện cô mới được biết Mặc Lạc Phàm không ở đó mà đã ra nước ngoài.

Cô tiếp tục lùi lũi đi, rẽ thêm một con phố khác về khu nhà đất vàng của thành phố, nơi này là nơi ở tập trung của gần một nửa những thành phần người có máu mặt của thành phố K, kết nối với Cảnh Giang là hai khu bất động sản giá trị nhất thành phố, nằm trong top đầu cả nước.

Hoắc Duật Hy đứng trước một tòa biệt thự rộng lớn mà sang trọng, đứng sừng sững nổi bật hơn cả. Cô hít hít mũi, bước đến trước cổng nâng tay ấn mật khẩu. Chỉ một lần đã thành công.

Cô đẩy cửa đi vào, căn nhà sáng lấp lánh những vật dụng tinh xảo, sạch sẽ thoáng đãng không khác gì trong môi trường vô trùng. Nhưng cô không có tâm trạng ngắm nhìn vẻ đẹp xa hoa của nó nữa. Trong nhà không có ai cả, ắt hẳn chủ nhân của nó sử dụng dịch vụ dọn dẹp theo giờ, ngoài ra thì chẳng có ai tới lui.

Để đôi giày da sang một bên, cô lấy một đôi dép lê trong tủ giày ra mang vào. Đôi dép ấy rộng gần gấp đôi bàn chân của cô làm cô có chút khó khăn khi di chuyển. Đi đoạn đường dài như vậy nên vừa đói vừa khát, đi vào nhà bếp mở tủ lạnh, cô rất mừng vì nó không trống rỗng như căn nhà này. Uống một cốc sữa xong cô mới hài lòng bật bếp lạch cạch nấu nướng, có mấy món sở trường cũng có mấy món cô lần đầu thử nghiệm.

Nấu rất vui vẻ, như quên hết tất cả, không có chuyện gì xảy ra.

Lạc Tư Vũ nhìn đồng hồ đã đến giờ tan tầm, mọi người ở công ty cũng thưa dần, công việc hôm nay của hắn cũng đã cấp tốc thông qua nên không cần tăng ca. Ngược lại, lúc hắn đi ngang phòng của Tư Cảnh Hàn thì gặp Mao Lập Tát, một trong hai trợ lý của hắn ngoài Hoắc Duật Hy, được biết hắn vẫn còn đang làm việc nên Lạc Tư Vũ không quấy rầy thêm, sải bước rời đi trước.

Biệt thự của Lạc Tư Vũ ở khu Hoa Nam, giống với Tư Cảnh Hàn, tài sản cá nhân của hắn có rất nhiều bất động sản, nhưng nơi này chính là nơi có giá trị nhất, khu đất này cũng thuộc quản lý của hắn.

Trước đây, không biết là bao lâu, có lẽ là rất lâu rồi, lúc đó hắn từng hứa với một người sẽ tặng ngôi nhà ở Hoa Nam cho người đó, cũng có hứa chỉ cần người đó muốn xây nhà ở đâu hắn sẽ tìm mọi cách giúp người đó hoàn thành ý nguyện.

Lúc đó người đó bảo muốn một căn biệt thự ở Hoa Nam, hắn ngược xuôi ngang dọc, trải qua bao biến cố, cố sức làm đến từng tuổi này, nhà cũng đã có, không chỉ một căn, nhưng người năm đó, một bóng hình cũng chẳng thấy đâu.

Người đó, là một cô gái.

Nhưng trong giấc mơ của hắn, đêm nào cô cũng khóc, ướt nhòe cả vùng ký ức xa xôi.

Hình như, cô không hạnh phúc.

Khi Lạc Tư Vũ rời khỏi dòng suy nghĩ thì xe đã dừng trước biệt thự, thiết bị cảm ứng điện tử nhận tín hiệu tự động mở cổng, hắn lái chiếc Lamborghini vào gara một cách thuận lợi.

Mang ca táp đi vào đại sảnh lập tức Lạc Tư Vũ khựng lại, đôi mắt nheo lại nguy hiểm, liếc nhìn sự thay đổi trong căn nhà, bất quá khi nhìn thấy đôi giày da của nữ thì sự đề phòng của hắn mới đè xuống mà chuyển sang nghi hoặc.

Theo tiếng động hắn đi vào phòng bếp, đúng là một chấn kinh, lâu như vậy Lạc Tư Vũ hắn mới biết lại cảm giác cả kinh là gì.

Người đang làm loạn trong nhà bếp của hắn lại là gia hỏa của Tư Cảnh Hàn - Hoắc Duật Hy.

"Này Đại Ngáo, Gâu Đần qua kia đẩy ghế ra, một lát chị xinh đẹp mới cho ăn."

Hai con chó to lớn, một con thuộc giống chó Husky Sibir, nó có đôi mắt màu xanh lam đặc trưng, theo cách gọi của Hoắc Duật Hy tên là Đại Ngáo. Một con chó còn lại lông vàng, thuộc giống golden, lông dài và dày, tên Gâu Đần. Không cần nghĩ cũng biết đây là Hoắc Duật Hy học theo Mặc Lạc Phàm gọi, bởi vì tên kia cũng là học được hai cái tên mất khí chất này từ các trang mạng xã hội mua vui. Không những thế, tên kia học làm vui nhưng còn giới thiệu thêm cho người khác biết cách vui, mà đối tượng của tên đó chính là Hoắc Duật Hy, không biết từ lúc nào tuy chưa gặp gỡ một lần cô lại biết sự hiện diện của hai chú chó này.

Quan trọng, chúng nó rất ngoan ngoãn nghe lời Hoắc Duật Hy, mỗi con gặm một cái bát chạy đến bàn ăn đẩy ghế ra rồi phi một cái, lên ngồi ngay ngắn, trật tự.

Đến khi Đại Ngáo phát hiện ra có người đứng ở cửa, nó liền nhảy xuống ghế chạy đến ôm lấy chân Lạc Tư Vũ, không ngừng quẫy đuôi mà kêu a a, Gâu Đần bên cạnh thấy thế cũng gặm bát rồi chạy đến sau.

Hoắc Duật Hy nhìn theo chúng nó, thấy Lạc Tư Vũ về thì nở nụ cười, nhưng không dừng động tác nấu thức ăn mà lên tiếng: "A Tư, anh về rồi sao?"

____________

"Thiếu chủ, trời tối lắm rồi mà tiểu thư chưa về nữa, hay là chúng ta cho người đi tìm cô ấy?"

"Không cần." Tư Cảnh Hàn lạnh giọng, nữ hầu vừa đề nghị đã sợ xanh mặt không dám nói thêm.

Lúc này Hàn quản gia từ ngoài bước vào, được một hầu nữ mách nhỏ vào tai thì hiểu, ông cất bước đến chỗ Tư Cảnh Hàn đang ngồi ở giữa phòng tiếp khách, ôn tồn nói:

"Thiếu chủ, tiểu thư lúc đi có khi còn chẳng đem tiền, để cô ấy một mình như vậy ở ngoài đường có chút không hay."

"Hàn thúc, Hoắc Duật Hy lớn rồi, không phải là trẻ con, đến khi đói thì biết tự động mò về thôi."

Vì sao hắn tức giận? Bởi vì người phụ nữ kia to gan đến nỗi trốn khỏi công ty, đã thế còn không chịu về nhà. Là đi đâu, muốn đi đâu, đi tìm Tề Thiếu Khanh? Phải rồi, muốn rút lại tình yêu dành cho Tử Mặc nên phải tìm một nhân tình mới.

"Thiếu chủ, cậu thật sự không muốn tìm tiểu thư trở về sao? Nếu vậy để tự thúc gọi cậu Vũ đi tìm vậy."

Tư Cảnh Hàn không trả lời, mặt hắn rất lạnh, hắn phải làm sao với Hoắc Duật Hy đây? Từ lúc cô ra khỏi phòng làm việc, hắn đọc văn kiện nào cũng không được trọn vẹn, chỉ mấy chữ liền hiện lên lời cô nói, rốt cuộc đến chiều muộn vẫn chưa xong công việc. Vốn nghĩ khi trở về sẽ được Hàn thúc báo lại cô làm mình làm mẩy trốn ở trong phòng, nhưng không ngờ về đến nơi người hầu lại hỏi vì sao không có cô về cùng hắn.

"Hàn thúc, không cần gọi, hôm nay con không nhượng bộ để xem với tính khí đại tiểu thư kia là có tự động mò về không, nếu không thì đi luôn đi, người phụ nữ đó không về đây càng tốt."

____________

4/12/2018

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau