Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Tổng tài tôi chẳng thể yêu!
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Tổng tài tôi chẳng thể yêu! - Chương 56 - 1: Tôi cho phép em vào nhà sao? (1)

Chương 56 - 1: Tôi cho phép em vào nhà sao? (1)

Trên bàn ăn, đối diện Hoắc Duật Hy là Lạc Tư Vũ, hai bên Lạc Tư Vũ là con chó to béo Gâu Đần và Đại Ngáo, chúng nó canh giữ hai bên hắn như vệ sĩ, nhưng khung cảnh này làm Hoắc Duật Hy buồn cười không thôi. Không ngờ người đàn ông như Lạc Tư Vũ lại có một sở thích dễ thương như vậy.

Cô để vào bát của hai con chó mấy miếng thức ăn, chúng mới dời mắt khỏi Lạc Tư Vũ tập trung ăn. Lạc Tư Vũ nhìn Hoắc Duật Hy thì bất giác đưa tay vuốt mi tâm, hắn biết cô đang suy nghĩ chuyện gì, chỉ là không biện giải gì cho bản thân, hắn gắp một miếng rau bỏ vào chén sau đó nói:

"Tiểu Hy, em chưa nói vì sao bản thân lại đến đây."

"Vậy tại sao anh không hỏi mà bắt tôi phải nói trước." Hoắc Duật Hy dửng dưng đáp như vậy, cô gắp thêm một miếng thịt bỏ vào miệng, nhai rồi lại gắp cho Đại Ngáo và Gâu Đần thêm thức ăn.

Nhìn ra thái độ như ăn phải thuốc súng của Hoắc Duật Hy, Lạc Tư Vũ liền biết cô và Tư Cảnh Hàn cãi nhau.

"Vậy hắn có biết em đến đây không, còn nữa, làm sao em vào được đây?"

"Mật khẩu."

"Em biết mật khẩu khóa cửa nhà của tôi?" Lạc Tư Vũ thật sự bất ngờ, Hoắc Duật Hy chưa đến đây lần nào, mà người biết mật khẩu nhà của hắn cũng chẳng có ai ngoài mấy người bạn thân. Chẳng lẽ đến chuyện này mà Mặc Lạc Phàm cũng kể với Hoắc Duật Hy?

"Không phải Mặc Lạc Phàm kể với tôi đâu, là vì ở công ty một lần tôi vô tình đọc được hồ sơ của anh nên nhớ địa chỉ nhà, còn về mật khẩu là do may mắn thôi. Bởi vì dựa trên số nhà của anh và mỗi khi anh bảo bộ phận thư ký đặt nhà hàng hay khách sạn đều là số 1206. Nên tôi nghĩ số này có đặc biệt với anh."

Cách lý giải của Hoắc Duật Hy càng làm Lạc Tư Vũ bất ngờ, hắn không ngờ cô lại là một người tinh ý như vậy, chỉ dựa vào một vài chi tiết đã có thể suy đoán mật mã của hắn. Đúng là thói quen đặt cùng một mã mật khẩu này của hắn không tốt, nhưng lâu như vậy hắn vẫn không sửa được, chỉ bởi vì đúng như lời Hoắc Duật Hy, con số đó nó có ý nghĩa với hắn.

"Mà có khi mật khẩu thẻ tín dụng hay két sắt trong nhà của anh cũng là như vậy không chừng!" Hoắc Duật Hy nặn ra thêm một câu.

Lạc Tư Vũ cười nhạt, không nói thêm, cúi đầu từ tốn ăn, hai con chó bên cạnh hắn cũng ngoan ngoãn ngồi ăn phần của mình. Hơn hết, thức ăn hôm nay cô nấu thật rất ngon, lâu như vậy Lạc Tư Vũ hắn mới được ăn bữa cơm theo hương vị ở nhà, nhưng mà nếu để Tư Cảnh Hàn biết được có khi lại trở mặt tống hắn ra nước ngoài công tác lập tức.

"Ăn xong tôi đưa em về."

"Tôi không về."

Tính Hoắc Duật Hy bướng bỉnh, là thói của một đại tiểu thư bị chiều hư, điều này ai cũng biết nên Lạc Tư Vũ không mất kiên nhẫn, tiếp tục khuyên: "Tiểu Hy, em phải hiểu dù thế nào hắn cũng không phải người dễ nói chuyện, tôi biết em chạy đến đây không cho ai biết, bây giờ ở Hàn Nguyệt hẳn đã nháo nhào lên, em tức giận hắn, nhưng Hàn thúc thì sao, những người khác thì sao? Họ sẽ bị liên lụy."

"Đàn ông các anh chỉ giỏi bao che cho nhau, tôi nấu bữa cơm này đúng là phí phạm!"

Chưa nói mấy câu, Hoắc Duật Hy đã tức giận đùng đùng, khác hẳn với cô thường ngày, cho dù là bướng bỉnh cũng không ngang ngược như vậy. Lạc Tư Vũ tính khí vốn lạnh nhạt, nhưng cũng ngoại trừ với một số người, hắn sẽ ôn nhu và nhẫn nại hơn, Hoắc Duật Hy chính là một trong số ít đó.

"Em cũng biết tôi không thể giữ em lại qua đêm, hơn nữa nếu em qua đêm ở bên ngoài, Tư Cảnh Hàn cũng sẽ không tha cho em. Nên quay về đi."

"Tôi không về! Anh có biết hắn cùng đàn bà khác cùng làm chuyện gì không?"

Lạc Tư Vũ nhíu mi tâm, có chút chưa rõ nguyên nhân, tuy phòng làm việc gần cạnh nhau với Tư Cảnh Hàn, nhưng hôm nay chưa ai báo cho hắn biết rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra.

"Tiểu Hy, em đừng khóc, nói cho tôi nghe."

"Chính là Na Mộc Lệ, cô ta và Tư Cảnh Hàn ở trong phòng làm việc cùng nhau..." Nói đến đây, Hoắc Duật Hy như bà vợ mới đi bắt ghen về, khóc nấc lên. Gâu Đần và Đại Ngáo thấy cô khóc chúng nó cũng sợ, không ăn nữa, ngồi một bên nhìn cô kêu ư ử, Đại Ngáo kéo kéo tay Lạc Tư Vũ như hỏi chuyện gì hoặc như để bảo hắn an ủi Hoắc Duật Hy.

Còn Lạc Tư Vũ, đối với chuyện Hoắc Duật Hy vừa kể vẫn ngờ vực, tuy vậy hắn không hỏi rõ nữa, điều hắn quan tâm là thái độ của Hoắc Duật Hy đối với chuyện này. Cô khóc, chứng tỏ cô rất để ý.

Vạn nhất nghĩ đến khả năng xảy ra của loại tình huống đó, thì phải làm sao? Không phải tình huống Tư Cảnh Hàn cùng Na Mộc Lệ qua lại, mà là tình huống tình yêu của Hoắc Duật Hy đã chuyển hướng, muốn gửi nhờ lên người t Cảnh Hàn thì phải làm sao?

Hắn nghĩ đến lựa chọn của Tư Cảnh Hàn thì với tình thế này e là ngày càng khó khăn mà quyết định. Nếu đã phải tách ra thì không nên có mối lưu luyến dây dưa nào, mà tình cảm chính là sự kết nối bền chặt khó cắt đứt nhất, nên muốn tách ra, trước hết phải dứt tình.

Thế mà hôm nay, Hoắc Duật Hy lại khóc, báo hiệu cho một loại cảm xúc nào đó lại hồi sinh.

_____________

"Ôi, hình như là tiểu thư về!"

Nghe ngoài cửa có tiếng kêu vui, Tư Cảnh Hàn lập tức ngồi trở lại ghế salon.

Trên xe, Lạc Tư Vũ và Hoắc Duật Hy đều trầm mặc, đã lái xe đến trước sân biệt thự nên cô không thể trốn nữa. Lạc Tư Vũ quả nhiên rất nhẫn tâm, tuyệt đối không chứa chấp cô, ăn xong liền lôi cô lên xe không bàn cãi.

Xe dừng lại đã mấy phút cô mới giận dỗi đẩy cửa ra, Lạc Tư Vũ không an ủi chỉ nói: "Sau này đừng gọi chúng nó như vậy nữa, tên của con Husky là Bạch..." Nói đến nửa chừng, hắn hơi khựng lại, không biết nghĩ đến việc gì sau đó sửa miệng bổ sung: "Hay em cứ gọi là Bánh Bao và Màn Thầu đều được, chỉ cần đừng gọi như Mặc Lạc Phàm là được."

Hoắc Duật Hy dường như không để tâm đến lời của hắn, vòng ra phía sau dẫn hai con chó xuống xe, điểm thu về được duy nhất là cô mượn được Gâu Đần và Đại Ngáo đến chơi vài ngày.

Lạc Tư Vũ nhìn theo bóng dáng của Hoắc Duật Hy cùng Gâu Đần và Đại Ngáo đi về phía cửa chính, hắn thở dài. Nhưng là hai con chó đó cũng đâu phải của hắn, lúc trở lại từ Canada hắn dẫn chúng theo để Mặc Lạc Phàm kiểm tra sức khỏe, nhưng do tên kia trở lại đó vội quá nên không kịp đem chúng về. Còn lý do vì sao phải là Mặc Lạc Phàm đích thân kiểm tra còn do chủ nhân thật sự của bọn chúng có thân phận thế nào để ai cũng phải quan tâm tuyệt đối.

"Cậu Vũ, không vào một lát sao?" Hàn thúc từ đâu đã tiến đến, ôn tồn hỏi.

Lạc Tư Vũ nhìn thúc ấy rồi lễ phép nói: "Không cần đâu, con phải trở lại Hoa Nam đây."

Hàn thúc gật đầu, sau đó cũng theo hướng phòng khách của biệt thự bước đi.

Hoắc Duật Hy vào phòng khách, Gâu Đần và Đại Ngáo vừa thấy Tư Cảnh Hàn đã muốn chạy đến nhưng bị cô kéo lại.

"Còn biết đường về?" Người đàn ông ngồi trên ghế lạnh tanh lên tiếng, hắn liếc nhìn hai con chó một cái, chúng nó đã sợ đến co rúm cái đuôi lại rồi rủ nhau chạy ra ngoài, một người hầu đứng bên cửa bèn dẫn chúng nó sang một bên.

Hoắc Duật Hy thì không sợ, cô dường như không nghe thấy câu hỏi của hắn, muốn bỏ lên tầng.

"Đứng lại! Tôi cho phép em vào nhà sao? Cút ra ngoài!"

______________

5/12/2018

Cảm ơn các bạn đã ủng hộ!

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau