Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Tổng tài tôi chẳng thể yêu!
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Tổng tài tôi chẳng thể yêu! - Chương 60 - 3: Người phụ nữ khó dỗ! (3)

Chương 60 - 3: Người phụ nữ khó dỗ! (3)

Sau khi chôn giấu cảm xúc này vào đáy lòng, Trí Quân mới nói tiếp: "Tôi hiểu rồi, sẽ liên lạc với người của chúng ta ở Canada sớm."

Tề Thiếu Khanh gật đầu, anh cầm tách cà phê lên nhưng nó đã quá lạnh, uống không nổi nữa nên lại đặt xuống.

Lập tức Trí Quân phát huy khả năng của một trợ lý đắc lực, cô cầm lên muốn thay cho anh tách khác nhưng Tề Thiếu Khanh ngăn cản.

"Không cần thay, bây giờ chúng ta ra ngoài ăn trưa một thể."

Trí Quân đã hiểu.

Tề Thiếu Khanh đứng dậy, lấy tây trang vắt trên ghế mặc vào, lớp áo sơ mi màu trắng không che giấu được sự vạm vỡ bên trong, theo mỗi động tác của anh đều lộ ra hình dáng của các múi cơ săn chắc. Vậy mà đối với Trí Quân, cô nhìn anh không hề nhìn có chút hứng thú, thậm chí lúc anh đi ngang cô còn hơi lùi lại, nhắc nhở:

"Tổng tài, lần sau anh đừng hút thuốc nhiều như vậy, không tốt cho sức khỏe đâu." Đây không phải là lần đầu tiên cô nhắc nhở anh, cũng rất nhiều cấp dưới lo lắng cho sức khỏe của anh mà nói như vậy, nhưng đến nay anh vẫn không thay được thói quen này.

Không biết Tề Thiếu Khanh nghĩ gì, đến khi anh đi được một đoạn mới nói với Trí Quân: "Không ngờ cô cũng khó tính như vậy."

Thư ký của anh không trả lời, chỉ đưa động tác mời anh, Tề Thiếu Khanh rướn môi cười khẽ đi theo.

Nhà hàng Hoa Trung.

Tư Cảnh Hàn đến đây cùng Lạc Tư Vũ và hai trợ lý nữa là Mạc Doanh và Mao Lập Tát.

Hắn cùng Lạc Tư Vũ ngồi một bàn còn hai trợ lý ngồi ở một bàn khác gần đó. Đương nhiên hắn không biết giữa Mạc Doanh và Mao Lập Tát xảy ra xích mích, bởi vì chuyện riêng của hắn cũng rất hỗn độn.

Hoắc Duật Hy hôm nay không đi làm, hắn cũng không để cô đi, dẫu sao với tình huống bây giờ muốn nói cũng nhau một lời dễ nghe là không thể nào. Thật ra hắn có thể dùng cường thế ép cô nghe lời, chỉ vì hắn không muốn làm thế. Lúc này hai con chó ở nhà cũng cần có người chơi với chúng, hắn không thể phủ định một chuyện, hắn rất thương hai tên nhóc đó.

"Một lát cậu đến thành phố N sẽ đi ngang Hàn Nguyệt?"

Lạc Tư Vũ nhướng mày như đã hỏi thì sao?

"Hoắc Duật Hy thích bánh ngọt của nhà hàng này, cậu ghé mang cho cô ấy một phần."

Lạc Tư Vũ đặt nĩa trong tay xuống, uống một chút rượu, vẫn không trả lời. Hắn là đang nhớ đến chỉ mới hôm qua người đàn ông này còn muốn tống hắn ra nước ngoài, thì hôm nay thế nào lại dễ dãi như vậy?

"Tổng tài, chút nữa tôi rất bận, còn phải xử lý công việc trên xe."

Tư Cảnh Hàn vẫn cúi đầu dùng muỗng vợt lấy rau mầm đưa lên miệng, trông hắn không quá quan tâm đến việc Lạc Tư Vũ có từ chối hay đồng ý.

"Cậu có thể để lại một nửa công việc cho tôi."

Lạc Tư Vũ quăng hẳn chiếc dao nhỏ còn lại trên tay xuống, tạo ra âm thanh vang cứng nhắc của kim loại.

Những thực khách xung quanh dù ở khoảng cách khá xa vẫn bị thu hút sự chú ý về phía này, đa phần đều là du khách người nước ngoài, họ thấy hai người đàn ông đẹp trai, cao ráo ngồi dùng cơm với nhau ở một góc riêng đã cảm thấy rất thú vị, bây giờ có vẻ một người đàn ông đang nổi giận thì càng tò mò hơn.

Vì Lạc Tư Vũ và Tư Cảnh Hàn không có một lời to tiếng nào nên họ cho rằng Lạc Tư Vũ đang giận lẫy mà thôi!

Mối quan hệ của hai người đàn ông đẹp trai càng thêm thú vị.

"Tư Cảnh Hàn, anh rốt cuộc đang làm gì hả? Lúc nóng lúc lạnh khiến cho tôi nghi ngờ có nên tin những quyết định của anh nữa không?"

Người ngồi đối diện với Lạc Tư Vũ không lập tức trả lời, qua một thoáng hắn lại nói một câu không chủ đề: "Lần này Lạc Phàm trở lại, bảo cậu ấy dẫn hai con chó về Canada đi."

"Anh..."

Đúng lúc này, có hai vị khách nữa bước vào, cư nhiên chính là Tề Thiếu Khanh và thư ký Trí Quân của anh. Anh cũng không ngờ sẽ gặp Tư Cảnh Hàn ở đây, tuy vậy vẫn giấu được sự ngạc nhiên vào đáy mắt, anh luôn bình tĩnh hơn người ngoài có thể đánh giá.

Trí Quân cũng hơi bất ngờ khi vị trí cô đặt gần chỗ của Lạc Tư Vũ và Tư Cảnh Hàn, phải nói là ngang nhau chỉ cách một bàn trống khác.

Nhà hàng này không thuộc sở hữu của hai tài phiệt lớn nhất thành phố K, nó là một nhà hàng truyền thống nổi tiếng với các món ăn công phu và tỉ mỉ nhất, đặc biệt là các món tráng miệng.

Tề Thiếu Khanh đến thành phố K không lâu, ba năm nay Tư Cảnh Hàn trước đây cũng không lưu lại nơi này quá một tháng, dịp đến đây càng ít, mà chạm mặt nhau thế này lại càng hiếm hoi. Hôm nay, quả thật rất trùng hợp không báo trước.

Lạc Tư Vũ cảm thấy hơi hứng thú, hắn nhìn Tề Thiếu Khanh và Trí Quân một trước một sau ngồi vào bàn, cô gái kia thế nhưng lại ngồi cùng anh một cách tự nhiên như vậy, lúc này phục vụ nhà hàng đi đến, cung kính mời thực đơn.

Mạc Doanh bên này cũng nhìn một lần về phía Tề Thiếu Khanh, không ngờ hai vị thái tử của hai nhà tài phiệt lại có thể chung đụng một nơi dùng bữa.

"Có gì mà nhìn?" Mao Lập Tát không khách khí nói.

"Thì mắc mớ gì đến anh?"

Bị chặn họng, Mao Lập Tát ai oán đập cái muỗng trong tay xuống, không ăn nữa rút khăn ăn lau khóe miệng.

"Mạc Doanh, cô đừng bướng, đanh đá như vậy không đàn ông nào thích đâu!"

Mạc Doanh đang ăn món tráng miệng, cô làm ra vẻ ngạc nhiên để chọc tức Mao Lập Tát: "Thế à? Ô hay, đúng lúc tôi cũng muốn sống độc thân cả đời. Nhưng cũng phải cảm ơn trợ lý Mao đã nhắc nhở nhé!"

"Cô..."

Lạc Tư Vũ nhạy bén nghe được tiếng chí chóe ở bàn sau lưng, hắn biết ngay Mao Lập Tát bình thường nghiêm nghị, cương trực lại bị Mạc Doanh chọc tức, thua dưới tay trợ lý của hắn nên bây giờ thật có chút hả dạ cho những khi bình thường Tư Cảnh Hàn chèn ép hắn.

Không biết có phải bây giờ ở gần Hoắc Duật Hy nhiều quá nên đã bị cô ảnh hưởng mất rồi, mấy cái trò trả thù trẻ con này đâu phải dành cho loại người như hắn.

Vì hai nhà tài phiệt đại giá quang lâm, quản lý nhà hàng phải đích thân ra phục vụ. Sau khi lượt khách cuối cùng ra khỏi nhà hàng thì quản lý đã cho tạm dừng việc nhận thêm khách, đại khái phải chờ Tư Cảnh Hàn và Tề Thiếu Khanh rời đi thì còn may ra tiếp tục.

Trí Quân ngồi đối diện với Tề Thiếu Khanh, tuy vậy đôi lúc cô vẫn dùng dư quang ánh mắt nhìn về phía Tư Cảnh Hàn, Tề Thiếu Khanh nhận ra điểm này nhưng anh không nói gì, cũng không vạch trần cô vẫn thản nhiên dùng bữa.

"Tiểu Hy thích muốn ăn thứ nào? Sẵn tiện cũng mang cho bọn Bạch Tứ một phần." Lạc Tư Vũ đã không muốn dùng bữa nữa, hắn lấy áo khoác chuẩn bị rời đi.

_____________

16/12/2018

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau