Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Tổng tài tôi chẳng thể yêu!
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Tổng tài tôi chẳng thể yêu! - Chương 62 - 1: Nắm đấm của Tề Thiếu Khanh. (1)

Chương 62 - 1: Nắm đấm của Tề Thiếu Khanh. (1)

"Không sai, là cậu ta." Lạc Tư Vũ chắc nịch khẳng định, cũng coi như là một thông báo.

Cái này không đến đường đột nên Tư Cảnh Hàn không phải ứng quá mạnh, chỉ là có phần suy tư, mắt hắn nhìn xuống Đại Ngáo, nó hơi uốn éo trở mình, không biết ngủ mơ thấy gì lại kêu mấy tiếng ư ử rồi lại ngủ tiếp.

Hoắc Duật Thiên là người thừa kế của Hoắc gia, cũng là em trai ruột của Hoắc Duật Hy, người em trai này so với Hoắc Duật Hy chỉ kém hơn một tuổi nhưng hắn ta lại là một con rồng đói, bao nhiêu người trong gia tộc dòm ngó vị trí làm chủ Hoắc gia đều bị loại trừ bằng những thủ đoạn ngoan độc nhất. Nhưng không kể về thủ đoạn thương, người muốn nhúng tay vào giới hắc đạo chí ít phải có một vị trí nhất định. Tuy Hoắc Duật Thiên không phải là người của hắc đạo nhưng thế lực của hắn lại được bành trướng thông qua một người bạn chí cốt - Ngôn Phong - người này là lão đại của tổ chức Mafia thuộc địa phận HongKong, Ma Cao trãi dài đến Italy.

Mafia và lính đặc công trước giờ nước sông không phạm nước giếng, bởi vì một khi có xung đột xảy thường gây thiệt hại cho cả đôi bên, khó phân thắng bại. Tư Cảnh Hàn có người của mình ở HongKong và Ma Cao nhưng trước giờ chưa từng xảy ra tranh chấp quá lớn, đa phần đều là nể mặt nhau tự động phân chia rõ ràng, quan hệ lạnh nhạt căng thẳng nhưng không ai phạm vào ranh giới của đối phương.

Nhưng bây giờ lại khác, Hoắc Duật Hy - nàng công chúa lá ngọc cành vàng Hoắc gia mất tích bấy lâu, lại ở chỗ tôn chủ của 'Vong', không muốn phân tranh e là khó như người tay không muốn bay lên trời.

"Chắc không cần nói thêm, anh đã đoán được cậu ta đã nghi ngờ người phụ nữ trong ảnh là Tiểu Hy mà bắt đầu điều tra chúng ta." Lạc Tư Vũ thêm một lúc lại nói, hiện tại hắn cũng không biết nên dùng thái độ gì để giải quyết tình huống này.

"Tôi nghĩ cậu ta bây giờ không phải đang nghi ngờ mà đã khẳng định chị của mình ở chỗ chúng ta rồi. Nhưng gia tộc của cậu ta vốn rất loạn, nên phanh phui chuyện này thì sẽ cậu ta sẽ không, mà sẽ âm thầm hướng về chúng ta khai thác." Tư Cảnh Hàn rất bình tĩnh suy nghĩ, dùng chiếc nhẫn trên ngón áp út tay phải cạ cạ lên mũi của Đại Ngáo, khiến nó mở mắt nhìn xem có cái gì lạnh lạnh chạm vào mình.

"Vậy anh định làm thế nào?"

Dù sao đây cũng là chuyện riêng của Tư Cảnh Hàn, Lạc Tư Vũ hắn là bạn cũng không thể thay Tư Cảnh Hàn giải quyết.

Tư Cảnh Hàn lấy trái táo trong đĩa hoa quả trên bàn tiếp khách cho Đại Ngáo, bón nó ăn. Hành động ân cần này lại làm Lạc Tư Vũ gai mắt. Như thế quá dịu dàng và quá thiên vị rồi. Mặc kệ Lạc Tư Vũ nhìn mình như thế nào, Tư Cảnh Hàn vẫn dửng dưng trả lời:

"Dựa vào mối quan hệ hai nhà Tề - Hoắc, Tề gia cậu ta với Hoắc Duật Thiên nhất định đứng chung chiến tuyến, cậu nghĩ Tề gia trước giờ nhường chúng ta một bước thì Hoắc Duật Thiên sẽ đánh lẻ hành động sao?" Loại người như Tề Thiếu Khanh dựng cho mình một loại ôn nhu, hiền lành như con cừu non, so với hắn thì anh chính là người của chính đạo. Nhưng thật ra, giống như hắn đã nói nhiều lần với Hoắc Duật Hy, anh và hắn là cùng một loại người, đều có thể vì mục đích của mình mà bất chấp thủ đoạn. Chẳng qua cô thấy thế giới đó của anh không có máu, nên cô tưởng anh là thánh nhân.

Tư Cảnh Hàn hiểu điều này, Lạc Tư Vũ và Mặc Lạc Phàm cũng biết chuyện này, và hơn hết Tề Thiếu Khanh càng hiểu rõ bản thân mình. Bởi vì bọn họ có cùng một xuất phát điểm.

"Ý anh là Tề Thiếu Khanh khi nào chưa tìm ra Mộc Tích thì cả cậu ta và Hoắc Duật Thiên sẽ chưa hành động?" Tuy nói như vậy, nhưng Lạc Tư Vũ cũng đã khẳng định điều này. Kiên dè của Hoắc Duật Hy là gì, chính là Mộc Tích, mà Tề Thiếu Khanh trước giờ cũng vì nỗi khổ này của cô mà liên tục nhường bước, lúc trước cũng không để Hoắc Duật Thiên biết chuyện này, bây giờ chỉ vì một con sâu róm thành công chui vào cái kén tằm mà mọi chuyện đã bắt đầu rắc rối.

"Nhưng chuyện của Mộc Tích cũng không còn nhiều thời gian." Lạc Tư Vũ bổ sung.

"Vậy phải coi Mục Đương lão ta còn chờ nổi hay không."

Mắt của Tư Cảnh Hàn híp lại, nhìn Đại Ngáo đã cắn được nữa quả táo, còn có mảnh vụn rơi trên quần của mình, hắn không bực bội mà chỉ nhẹ nhàng phủi bỏ, dỗ nó ăn cho hết. Không biết nghĩ thế nào hắn lại nói:

"Vũ, cậu sẽ không phản bội tôi chứ?"

Nghe Tư Cảnh Hàn hỏi, ánh mắt Lạc Tư Vũ vẫn phẳng lặng vô cùng, không hề ngạc nhiên hay phải vội giải thích, hắn đứng dậy, lấy tây trang lúc nãy đã cởi ra mặc vào: "Hễ tồn tại trên đời, điều gì cũng có cái giá của nó, con người không có được là chưa trả tới giá mà thôi."

Tư Cảnh Hàn cười nhạt, "Thế nên?"

"Lúc anh chọn tôi, tôi nghĩ anh đã hiểu rồi." Nói xong, Lạc Tư Vũ không ngoảnh lại, bước ra đại sảnh với bóng lưng đầy kiêu ngạo.

Đại Ngáo ngóng theo, nó tru một tiếng vọng theo, rồi lại đưa cặp mắt xanh lam của mình nhìn ba ba, nó thấy mắt ba ba càng thêm sâu thẳm, nó không bơi qua đại dương đó được.

__________________

Hôm sau, tình hình đã căng thẳng hơn Hoắc Duật Hy dự tính rất nhiều, từ lúc rời giường, cô đã thấy Tư Cảnh Hàn nghe điện thoại liên tục. Đêm hôm qua cũng vậy, sau khi Lạc Tư Vũ rời đi hắn đến nửa khuya vẫn còn ở thư phòng.

Cô không qua tìm, hắn vẫn bận. Hắn cũng tịt thu luôn tất cả điện thoại và máy tính của cô, ép cô nằm trong tằm mắt của mình, ngay cả tivi cũng không cho bật, nhưng càng là như vậy cô càng biết chuyện này căng thẳng đến đâu.

Cô bảo Gâu Đần lén lấy được một cái điện thoại nhân lúc Tư Cảnh Hàn cùng cô ăn tối, ăn xong hắn trở lại phòng làm việc, cô mới lén lên xem. Biết rằng có lời không hay nhưng khi xem rồi mới biết khó nghe đến mức nào.

"Ngay cả hồ ly tinh cũng còn cao giá hơn loại phụ nữ đó, ở trên người đàn ông mà chủ động vặn vẹo như thế đúng là làm nhục mặt phụ nữ mà."

Lời cay nghiệt buông ra kèm theo những tấm ảnh minh họa bị soi đến từng chi tiết, trong đó có một tấm ảnh nổi bật nhất và được châm biếm nhiều nhất. Trong đó Hoắc Duật Hy nằm bò trên người Tư Cảnh Hàn, còn may là phần eo đến đầu gối đã được chăn che lại, nhưng tấm lưng trần với hang bươm bướm tinh xảo lại lộ từng mảng gợi cảm, đôi tay Tư Cảnh Hàn dẫu có ôm lấy cô nhưng thể nào cũng chỉ che được bầu ngực no tròn lấp ló nằm ép giữa lồng ngực của hắn.

Đa số fan hâm mộ của Na Mộc Lệ phản ứng rất kịch liệt. Trên weibo tràn ngập những lời miệt thị, chửi mắng.

"Các bạn thấy không, hẳn cô ta là chủ động cầu xin Tư tổng, trèo được lên giường ngài ấy. Ngay cả đàn ông còn không giành được thế chủ động, chứng tỏ cô ta đã lão luyện với cái trò lăn giường thế nào, không biết là nằm với bao nhiêu đại gia nữa rồi."

"Đúng đúng, ba đời nhà cô ta chắc ăn ở thất đức lắm mới có loại con cháu không biết xấu hổ như vậy. Có thể trơ trẽn lắng lơ, dùng thân xác rẻ mạt ra để nuôi cái miệng. Đúng là làm xấu mặt phụ nữ mà!"

"Nếu tôi mà bắt được cô ta, nhất định lột da, đánh chết con hồ ly đó, cho cô ta thỏa thích khỏa thân cho người người nhìn thấy, cho cái sở thích đáng tởm kia! Lệ tỷ, đừng buồn chúng em ủng hộ tỷ!"

"Đúng đó, Lệ tỷ, Tư tổng nhất định chỉ là nhất thời, chị đừng buồn. Chúng em ủng hộ chị!"

_____________

19/12/2018

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau