Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Tổng tài tôi chẳng thể yêu!
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Tổng tài tôi chẳng thể yêu! - Chương 62 - 2: Nắm đấm của Tề Thiếu Khanh (2)

Chương 62 - 2: Nắm đấm của Tề Thiếu Khanh (2)

Bên cạnh ủng hộ Na Mộc Lệ, đương nhiên cũng không có ít người chỉ trích Tư Cảnh Hàn phong lưu đa tình quá mức, mới để lại nợ đào hoa. Thời gian trên các bức ảnh đều nằm trong khoảng thời gian Tư Cảnh Hàn trở lại thành phố K, lúc đó tin tức mối quan hệ của hắn và Na Mộc Lệ đã bắt đầu, dù mấy ngày sau mới công khai nhưng vẫn xem như Tư Cảnh Hàn đã bội ước với Na Mộc Lệ trong thời yêu đương.

Người làm ăn lớn, trọng nhất là chữ tín, nếu trong quan hệ cá nhân lại thất tín thì cũng liên lụy đến quan hệ xã hội.

Nên cuối cùng hai mũi dùi lớn, một là từ giới thương giới hướng về Tư Cảnh Hàn, một còn lại là dư luận xã hội đâm về phía Hoắc Duật Hy.

Nhiều người bắt đầu so sánh vóc dáng của cô gái trong ảnh giống với người mẫu hay diễn viên nào, họ cho rằng đây là khả năng cao nhất tìm ra kẻ thứ ba đáng kinh tởm.

Càng đọc, Hoắc Duật Hy càng thấy mắt mình cay, cái mũi đã thở không thông. Lời khó nghe đâu phải nói chỉ nhân phẩm của cô, mà còn cả gia đình danh giá phía sau lưng cô cũng vô tình chịu tai vạ. Chỉ vì cô của hiện tại là tiểu tam trong tình yêu của người đàn ông đàn ông cô hận nhất với một người phụ nữ khác nữa.

Một lát sau, cô khóc, nhưng chẳng dám kêu thành tiếng, vì sợ Tư Cảnh Hàn nghe thấy.

Đến khóc cũng chẳng dám khóc.

Sáng nay đã họp cổ đông sớm, đa phần là vì tin tức kia đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến danh tiếng của Tư thị, khi người đứng đầu tập đoàn va vào bê bối tình ái, mà lại là trong thời gian công khai qua lại cùng ảnh hậu showbiz. Người hâm mộ của Na Mộc Lệ vẫn vô cùng phẫn nộ bắt Tư Cảnh Hàn phải có một lời giải thích thõa đáng.

Trong khi đó, các đối tác trong và ngoài nước cũng vì chuyện này mà mất thiện cảm hằng với tổng tài Tư thị, như sự đoán họ nghi ngờ sự uy tín của tập đoàn, và cũng ngại danh tiếng của mình cũng bị ảnh hưởng nếu tiếp tục duy trì hợp tác. Cổ đông của Tư thị cũng vì chuyện này mà nháo nhào lên, cổ phiếu của tập đoàn không ngừng rớt giá, chưa đến 24 giờ mà thiệt hại đã rơi vào lối khó bù đắp.

Người muốn nhòm ngó vị trí của Tư Cảnh Hàn không ít, đều là những lão hồ ly muốn thừa nước đục thả câu, ý đồ từ lâu muốn đẩy hắn khỏi vị trí đó. Tuy nhiên, cổ phần trong tay Tư Cảnh Hàn đủ bóp chết bọn họ, con số 70% khiến bọn họ ngay cả mơ cũng không mơ thấy, chỉ có thể oằn mình chịu trận.

Buổi họp căng thẳng kéo dài ba tiếng kết thúc bằng một câu giải tán, Tư Cảnh Hàn đứng dậy đẩy cửa đi ra ngoài trong sự im lặng tột cùng. Hoắc Duật Hy đóng máy tính của hắn rồi theo nhóm người Lạc Tư Vũ theo ra sau. Lúc này trong phòng mới bắt đầu to nhỏ.

"Thật không ngờ, lúc bình thường tin tức Tư tổng phong lưu không nói, nhưng lần này lại làm đến mức này thì chịu thiệt là chúng ta."

"Thế bây giờ tổng giám Trương ông định thế nào?"

"Còn có thể làm thế nào, ông chống lại hắn sao? Ngay cả phó tổng người giữ cổ phần lớn thứ hai cũng là người của hắn, đã định Tư thị này dù có bại cũng không đến lượt chúng ta chen vào!"

"Haiz..."

Trở lại phòng làm việc của Tư Cảnh Hàn, những người có mặt đều rất mệt mỏi, Mạc Doanh kéo Hoắc Duật Hy ra ngoài lấy nước cho các sếp lớn, trong phòng tiếp tục rơi vào trạng thái yên tĩnh.

Bất quá không lâu sau, Tư Cảnh Hàn lên tiếng, giọng hắn hơi khàn bảo Mao Lập Tát: "Bảo Ngự Khinh và Lục Nguyên bọn họ trước cứ yên vị giải quyết tốt chuyện ở Canada, chuyện bên này không cần lo lắng."

"Vâng."

"Bên phía truyền thông làm tới đâu rồi?"

"Thông tin đã được hạn chế đến tối đa rồi, dù vậy phía các nhà báo vẫn không dễ dàng buông tha, các tin thất thiệt cũng càng nhiều. Có cả mấy lời không hay..." Mao Lập Tát nói đến đây hơi dừng lại, anh nhìn sắc mặt của Tư Cảnh Hàn, đã biết hắn tức giận không hề nhẹ.

Dù vậy, bây giờ bọn họ không thể một loạt cắt đứt tất cả các tin tức, bởi vì càng là như vậy thì người hâm mộ Na Mộc Lệ càng nghi ngờ Tư thị dùng cường thế chế ngự tin xấu của mình, mà địch thủ của Tư thị sẽ có nhiều cơ hội công kích hơn. Chỉ khi nào hắn đưa ra một lời giải thích hợp lý, thì chuyện này mới đi vào quỹ đạo có lợi cho Tư thị giải quyết.

"Được rồi, cậu về văn phòng đi, chuyện đó tạm thời cứ khống chế như vậy, đừng để lan truyền ra nhiều hơn là tốt." Tư Cảnh Hàn nói, Mao Lập Tát gật đầu, đẩy cửa đi ra.

Lạc Tư Vũ đưa tay nới lỏng cà vạt, hắn cởi luôn tây trang ngoài vắt lên ghế, đi về phía quầy bar trong phòng làm việc của Tư Cảnh Hàn tìm một điếu xì gà, nhưng sực nhớ người kia không thích mùi thuốc lá thì làm gì có chuyện để mấy loại đồ đó trong phòng.

Ngay cả mấy chai rượu quý hắn trưng trong phòng đến những chiếc ly tinh sảo cũng tội nghiệp chúng, cả đời cũng không có người dùng tới.

Nghiệt đời, Lạc Tư Vũ chọn một chai, tự mình rót ra ly, không mời Tư Cảnh Hàn.

Lúc này điện thoại trên bàn làm việc của Tư Cảnh Hàn reo lên, hắn ra hiệu cho Lạc Tư Vũ đứng gần đó nghe máy hộ.

[Tổng tài, có Tề tổng của Tề thị muốn gặp ngài.]

Nghe xong, cả Lạc Tư Vũ và Tư Cảnh Hàn đều chau mày lại nghi hoặc, nhưng Lạc Tư Vũ vẫn nói: [Mời Tề tổng đến phòng tổng tài.]

Gác máy, Lạc Tư Vũ quay lại chỗ bàn tiếp khách, tuy nhiên hắn và Tư Cảnh Hàn không trao đổi thêm điều gì, giống như đang đợi Tề Thiếu Khanh đến rồi mới tính tiếp.

"Cốc cốc cốc"

"Mời vào."

"Tề tổng, mời ngài." Thư kí lễ phép nói một tiếng, Tề Thiếu Khanh gật một tiếng, thư ký sau đó lập tức rồi.

Cửa vừa khép lại, Tề Thiếu Khanh đã sải mấy bước dài hướng về phía Tư Cảnh Hàn. Lạc Tư Vũ chực đứng lên nhưng không kịp.

"Bụp"

Rất nhanh trên khóe môi của Tư Cảnh Hàn lưu lại một vết xước không hề nhẹ, anh nắm cổ áo của hắn ép lên tường, khuôn mặt tuấn mĩ hung hăng, đôi mắt luôn dịu dàng giờ trở nên đầy phẫn nộ.

Cả Trí Quân cũng giật mình sợ hãi, lùi lại mấy bước không hiểu.

Lạc Tư Vũ không kịp kéo anh ra, đến khi hai người đàn ông kia va vào nhau thì đã muộn.

"Tề Thiếu Khanh, cậu bình tĩnh đi."

"Lạc Tư Vũ, cậu còn thua tôi một vai đó." Anh chặng ngang lời Lạc Tư Vũ, anh cực kỳ ít khi nổi giận như thế, Trí Quân lại càng sợ hơn, cô không nói được lời nào.

Lúc này ngoài phòng Mạc Doanh và Hoắc Duật Hy đẩy cửa chạy vào, chỉ thấy Tư Cảnh Hàn và Tề Thiếu Khanh song song đứng ngang nhau, nhưng mặt Tư Cảnh Hàn đã bị thương rướm máu.

Tư Cảnh Hàn và Tề Thiếu Khanh đều liếc mắt nhìn người vừa tới, sau đó Tề Thiếu Khanh quát: "Trí Quân, các cô ra ngoài đi!

"Anh Thiếu Khanh, A Tư các người sao vậy?" Hoắc Duật Hy hết ngạc nhiên thì hoảng hốt, vừa muốn bước tới thì Tề Thiếu Khanh lại lên tiếng, lần này là mệnh lệnh: "Tiểu Hy, ra ngoài!"

Trí Quân không làm khác được, kéo cả Mạc Doanh và Hoắc Duật Hy ra ngoài, đương nhiên Mạc Doanh không chịu, cô dằn lại cánh tay của Trí Quân, lực đạo trên tay hai người không hề nhỏ khiến Mạc Doanh ngạc nhiên nhìn Trí Quân.

Thư ký của Tề Thiếu Khanh lại có thân thủ tốt như vậy?

"Mạc Doanh, dẫn Tiểu Hy ra ngoài đi." Lạc Tư Vũ đồng tình với Tề Thiếu Khanh nói với Mạc Doanh, lúc này cô mới gật đầu, kéo Hoắc Duật Hy ra ngoài.

Cửa đóng lại.

"Anh nói với tôi thế nào hả Tư Cảnh Hàn, để bây giờ cục diện bày ra thế này?!"

"Tề tổng, không cần mất phong độ như vậy, động tay động chân thật không phài lễ nghi." Tư Cảnh Hàn lạnh lùng nói, ánh mắt vẫn sắc bén và cao ngạo, nhưng hắn không nổi nóng, cũng không đánh trả Tề Thiếu Khanh.

Tề Thiếu Khanh sắp nhàu nát cổ áo của Tư Cảnh Hàn. Anh rít qua kẻ răng một lời chất vấn: "Tôi nhường anh một nước, anh lại chơi tôi một nước này, đẩy Tiểu Hy vào thế người người phỉ nhổ, không thể ngẩn đầu lên! Anh nói, anh có tư cách gì tranh với tôi, muốn tranh với tôi?!"

Anh nói đến đây, lần nữa vung tay.

______________

19/12/2018

Chương này là tặng thêm, nên tùy tâm các nàng ủng hộ😊

Ai anti Tiểu Bạch thì hả hê rồi...

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau