Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Tổng tài tôi chẳng thể yêu!
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Tổng tài tôi chẳng thể yêu! - Chương 63 - 2: Rắc rối chất chồng! (2)

Chương 63 - 2: Rắc rối chất chồng! (2)

Phòng họp.

Chỉ nghe tiếng lào xào của giấy tờ được lật sang trang khác và vài tiếng gõ bàn phim khô cứng.

Những người dự cuộc họp chỉ dám âm thầm liếc nhìn đồng hồ đã đi được đến đâu, họ sắp bị bức đến điên rồi.

Vốn dĩ tình hình đang căng thẳng, nhưng không biết vì sao sau khi giải tán nghĩ giữa trưa xong, tổng tài bây giờ sắc mặt càng khó coi hơn, chỉ cần hắn nhìn đến ai thì người đó giống như có tật giật mình, lông con đều nhảy xổ lên.

Lạc Tư Vũ nhìn vào màn hình máy tính, giá cổ phiếu vẫn tụt dốc.

Liếc nhìn vị trí bên tay trái của Tư Cảnh Hàn vẫn trống không, hắn thở dài trong lòng.

Thoáng nghĩ đến lời của Tề Thiếu Khanh nói lúc nãy, hắn thật sự quan tâm cách giải quyết của Tư Cảnh Hàn là thế nào.

"Tổng tài, hiện giờ người đổ xô vào chuyện này đã nhiều đến không thể kiểm soát. Nếu còn không cho giới truyền thông một câu trả lời thích đáng thì sớm muốn hoạt động kinh tế của chúng ta cũng có vấn đề. Mong ngài có thể..." Giám đốc tài vụ nói đến đây thì ngập ngừng, nhưng dường như đã được những người còn lại ủng hộ, ông ta nói thẳng hơn:

"Đây tuy là chuyện cá nhân của ngài, nhưng lại ảnh hưởng trực tiếp đến trăm vạn nhân viên, nên tổng tài hãy mở họp báo công khai xin lỗi. Hơn nữa, để cô gái trong ảnh đứng ra chịu trách nhiệm."

Kết thúc câu phát biểu kia, cả hội trường càng thêm im lặng, không ai dám nhúc nhích, chỉ biết cúi đầu nhưng họ cũng đang chờ hồi đáp của Tư Cảnh Hàn.

"Ý các người là đổ hết trách nhiệm cho cô gái kia?" Giọng của hắn thật lạnh, không có hơi ấm, khàn nhưng khốc liệt.

Giám đốc bộ phận marketing đỡ lời: "Tổng tài, đây là cách duy nhất đối với tình hình của chúng ta hiện nay. Nếu mà không như vậy, uy tín của ngài sẽ bị ảnh hưởng vô cùng nghiêm trọng, cổ phiếu rớt giá cũng không thể thu hồi. Thật sự thì đã trực tiếp ảnh hưởng đến lợi ích của các cổ đông như chúng tôi." Giọng nói ông ta ngày càng nhỏ dần, đầu cúi gập nhìn xuống bàn, chỉ như đang liều chết nói.

Tư Cảnh Hàn nâng mắt, hắn nhìn một lượt những người có mặt, chẳng có ai ngẩn đâu nhưng trên khuôn mặt đều thể hiện ra nét tán đồng với lời nói vừa rồi của giám đốc bộ phận Marketing.

"Các người đều tán đồng sao? Muốn tôi đẩy hết trách nhiệm lên đầu một người phụ nữ để bảo toàn danh dự cho Tư thị, bảo toàn lợi ích cho các người?"

"Tổng tài, thật xin lỗi!" Tất cả đồng loạt nói, nhưng bọn họ đã không còn đường lui. Đứng trước món lợi trong mấy ngày có nguy cơ bị xóa sổ thì ai không lo lắng.

Ngồi ở đây thì cứ ngỡ sóng yên biển lặng nhưng thật ra chỉ vừa bước ra đường đã nghe đầy rẫy thị phi. Người làm lớn chuyện là giới báo chí, đưa tin liên tục Na Mộc Lệ đã nhập viện vì quá shock mà ngất xỉu tại trường quay, Tư Cảnh Hàn lại chưa đến thăm hỏi cô ta một lần hay lên tiếng quan tâm khiến dân tình càng thêm phẫn nộ, cơ hồ lập thành từng cánh người muốn bao vây Tư thị.

Nếu không phải hệ thống an ninh bảo vệ tốt dập tắt trước khi người biểu tình thì bây giờ đừng ai bước vào Tư thị làm việc mà có thể bước ra.

Ngay cả Lạc Tư Vũ cũng nhìn về phía Tư Cảnh Hàn, chờ đợi quyết định của hắn.

Giữa lúc một thứ căng thẳng như sợi dây đàn, Hoắc Duật Hy nhẹ nhàng đẩy cửa đi vào.

Tư Cảnh Hàn đánh mắt nhìn sang cô, những người còn lại cũng vì vậy mà hít thở không thông.

Lại có người đi trễ vào giờ phút này, còn là thư ký riêng tổng tài.

Tư Cảnh Hàn đứng dậy, những người khác hết hồn, tim đánh thùm thụp.

"Chỉ mới một ngày mà đã chịu không nổi, hình như tôi đã quá đề cao các người để cho các người ngồi được vào vị trí này lâu như vậy?"

Các người có mặt đều tái xanh mặt mày, không dám thở mạnh, chỉ nghe tiếng giày da của Tư Cảnh Hàn tiếng tới hai bước cạnh chỗ Hoắc Duật Hy đang đứng ngẩn ngơ không biết có chuyện gì xảy ra.

Tư Cảnh Hàn nhìn cô, đôi môi mỏng thẳng tắp mím lại, đôi mắt nghiêm khắc, cả giọng nói cũng rất sắc: "Đi trễ, còn tự tiện đi vào, hình như em quên mất vị trí của mình ở đây rồi thì phải. Bộ phận kế toán, cắt lương thư ký Hoắc tháng này cho tôi!"

Hoắc Duật Hy trợn mắt, Tư Cảnh Hàn quát nhẹ: "Còn đứng đây ngây người, ra ngoài đi!"

Đương nhiên cô không chịu nổi thái độ này của Tư Cảnh Hàn, lập tức xoay đôi giày da nhỏ nhắn, xông ra ngoài.

Các cổ đông đang xem kịch hay của người thế mạng cho bọn họ, thấy Tư Cảnh Hàn quay lại liền cúi đầu nhìn cái bàn trước mặt, lần này Tư Cảnh Hàn không nói gì nữa chỉ cho họ một ánh mắt rồi đi thẳng ra ngoài.

Lạc Tư Vũ thấy thế cũng đóng sập máy tính lại, lạnh nhạt nói một tiếng: "Giải tán!"

Theo bước chân của hắn, Mạc Doanh và Mao Lập Tát đi sau, tuy nhiên không thấy Tư Cảnh Hàn và Hoắc Duật Hy ở đâu cả.

Vừa ra khỏi phòng họp, Mao Lập Tát lại nhận thêm hai cuộc điện thoại, anh báo cáo với Lạc Tư Vũ:  "Không biết vì sao nhóm người của Mục Đương đã rút khỏi thành phố rồi, cũng không có thêm hành động nào khác."

"Tiếp tục cho người giám sát, đừng để xảy ra chuyện ngoài ý muốn vào thời điểm nhạy cảm này."

"Còn nữa, tôi muốn hỏi tổng tài có đến chỗ Na Mộc Lệ không, trước tiên cô ta cũng là tình nhân trên danh nghĩa của ngài ấy, dù thế nào cũng cần xoa dịu dư luận."

Lạc Tư Vũ nghĩ đến vấn đề này, dựa theo tình huống bây giờ thì Tư Cảnh Hàn quả nên đi có lệ một chuyến. Nhưng mà với tính cách của người kia, chắc gì đã chịu thõa hiệp với giới truyền thông. Hơn cả, đám người đó không ngừng chĩa mũi dùi vào Hoắc Duật Hy, cơ hồ trong lòng Tư Cảnh Hàn đang tức giận không hề nhẹ.

Việc lúc nãy ở phòng họp, người ngoài cho rằng hắn đang tức giận mới đuổi Hoắc Duật Hy ra ngoài. Nhưng không ai chú ý, cô vừa bước vào thì hắn cũng cho giải tán cuộc họp. Vì lý do gì?

Rất đơn giản, chính là hắn không muốn cho cô nghe thấy lời đề nghị của mấy lão già đó!

Ý tứ này, là bảo vệ.

_________________

21/12/2018

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau