Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Tổng tài tôi chẳng thể yêu!
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Tổng tài tôi chẳng thể yêu! - Chương 64 - 1: Na Mộc Lệ mất tích. (1)

Chương 64 - 1: Na Mộc Lệ mất tích. (1)

Hoắc Duật Hy chạy chưa đến cửa phòng đã bị một lực đạo to lớn kéo lấy, đẩy cô vào một góc của hành lang, cạnh thang máy chuyên dụng.

Hệ thống thiết kế tòa nhà như một tổ ong bằng cửa kinh từ phía trên cao chót vót có thể nhìn thấy dưới đấy của cái ống cao mấy trăm mét.

Tề Thiếu Khanh đã về, là Mặc Lạc Phàm đưa anh ra ngoài, hai người đàn ông đi trong lặng lẽ không ai biết.

Hoắc Duật Hy bây giờ cố gắng lắm chỉ thấy khuôn cằm của Tư Cảnh Hàn, không với tầm mắt tới vết thương nơi khóe môi của hắn. Nhưng cô nghĩ Mặc Lạc Phàm đã xử lý ổn thõa, nên lúc nãy hắn mới đến phòng hội nghị đường hoàng mà không ai phát hiện điều gì khác lạ, kể cả chiếc áo bị Tề Thiếu Khanh xiết đến nhăn nhúm như tổ đỉa cũng đã được thay bằng chiếc áo sơ mi màu đen phẳng phiu.

Cô hít một hơi, thật sự khó chịu muốn đẩy hắn ra, nhưng Tư Cảnh Hàn lại nâng một chân lên, kẹp cô vào giữa thân mình. Tư thế này khiến cô hoảng hốt nhớ tới mấy hôm trước ở trong rừng cây ngô đồng sau biệt thự hắn đã khinh bạc mình một cách thô lỗ. Vai cô run lên, trái tim đập từng hồi phập phòng và nghi ngờ, đề phòng chống hai tay trước ngực hắn.

Tư Cảnh Hàn để ý thấy biểu hiện chống đối của cô, động tác lại mạnh thêm vài phần lực đạo khiến cô phải đau đến nhăn mặt lại.

"Đau quá, buông ra!"

"Còn dám chạy không?"

"Con mắt nào của anh thấy tôi chạy?" Cô rất cay nghiệt nói làm sắc mặt hắn càng thêm khó coi.

"Coi bộ em nói chuyện với anh ta xong thì tinh thần liền phấn chấn lên hẳn, còn biết quay lại cắn người nữa."

Nghe ra ý tứ mia mai của hắn, Hoắc Duật Hy cũng thuận thế mà phản công: "Anh nói đúng nha, chẳng có ai nói chuyện yêu đương xong mà không vui vẻ gì hết, đương nhiên tôi rất có tinh thần rồi."

Dứt lời cô nhìn thấy sợi gân xanh trên cái cổ trắng nõn của hắn cũng nhảy lên, hầu kết lăn một đường bắt mắt, cô cơ hồ nhìn rõ từng nếp vân da xinh đẹp.

"Quả nhiên người của Hoắc gia rất dễ dàng thay đổi, ngay cả lòng dạ cũng như một thứ tặng phẩm, có thể di dời đến bất cứ đâu, muôn đời đều chưa một người nào kiên định. Rất tốt, đây mới là bản chất của dòng tộc Hoắc gia chứ!"

Người đẹp như Tư Cảnh Hàn nhưng lời nói chẳng đẹp chút nào, hắn nói khó nghe đến mức người ta hít thở không thông, nói những thứ mà cô mơ hồ nửa hiểu nữa không.

"Anh có tư cách gì để nói gia đình tôi chứ?"

"Đối với gia đình em tư cách, tôi không có. Nhưng đối với em, tôi lại có thừa đó, tiểu hồ ly trong ảnh nóng của tôi."

"Anh có biết xấu hổ không vậy? Có thể nói một cách tự tiện ở đây như vậy?" Cô hơi hoảng, xuống quýt nhìn xung quanh. Tư Cảnh Hàn cười tà nịnh, ý tứ xấu xa cúi đầu, bên tai cô thì thầm: "A, nếu như chúng ta ở đây để người khác nhìn thấy thì sẽ thế nào nhỉ, có phải là rất thú vị không? Đến lúc đó người bên ngoài sẽ biết cô gái nỏng bóng quấn trên eo tôi không ai khác chính là thư ký riêng Hoắc Duật Hy."

"Tư Cảnh Hàn, khốn kiếp!" Cô toan đấm lên ngực hắn nhưng cổ tay bị bắt lại, người đàn ông nét cười càng xấu xa hơn: "Chậc, bé Duật, chớ nên manh động, người bên ngoài biết thì có là gì so với nhà họ Hoắc của em biết được. Em nghĩ xem, nếu tin này đến tai các bác và các chú của em thì bọn họ sẽ làm gì ba em, đến lúc đó, chẳng những Hoắc gia xấu mặt, mà cả chiếc ghế chủ tịch của ba em cũng khó giữ huống hồ đợi đến khi em trai của em thật sự bước lên thao túng, hắn có tài giỏi đến đâu cũng vì em mà bị hủy đi tư cách làm chủ dòng tộc."

Ánh mắt của Tư Cảnh Hàn luôn là thứ vũ khí lợi hại nhất ánh có, trong đó phản ánh tất cả những quá trình mà Hoắc Duật Hy có thể tưởng tượng ra nếu cô bị bại lộ thân phận. Hoắc gia dòng tộc trước giờ không yên ắng, tuy là hào môn danh vọng nhưng tranh đấu ở phía trong nội bộ còn khủng khiếp hơn nhiều.

Ba của cô, Hoắc Diệc Huyên, là người cháu thứ hai của ông chủ Hoắc gia, trước còn có một bác Hoắc Diệc Hàm, sau có hai người chú, Hoắc Diệc Phi, Hoắc Diệc Quân, và cuối cùng là một người cô Hoắc Diệc Ân.

Vốn dĩ không phải là người thừa kế duy nhất của Hoắc gia, cũng chẳng là người có vị trí thứ nhất trong danh sách được chọn, nên từ khi ngồi vào vị trí kia ba cô đã trãi qua không ít sóng gió, tai tiếng, dị nghị cả sự chống đối ngấm ngầm từ thế lực của các chú và bác, chỉ cần một sơ xuất họ sẽ có một phần lý do khiến vị trí ba cô ngồi phải lung lay.

Bởi vì ngoài em trai của cô - Hoắc Duật Thiên thì thế hệ thừa kế tiếp theo không hề thiếu cháu trai để đề bạc lên vị trí cao nhất đó, các chú và bác của cô đời họ không làm được nhưng chắc chắn sẽ không để con của mình phải chịu thiệt, ngoan ngoãn đứng nhìn món mồi béo bỡ rơi trọn vào gia đình cô.

Bây giờ, cô lại trở thành nỗi xấu hổ của Hoắc gia, cũng điểm yếu của ba và em trai mình, nên sức phản kháng của cô không còn đủ để chọi với Tư Cảnh Hàn nữa. Cô thua hắn một nước, là để hắn chiếm được thế thượng phong luôn làm chủ ván cờ. Trong bàn cờ vua, con vua không là điều quan trọng nhất, mà hơn hết, kẻ lớn nhất chính là người điều khiến những quân cờ.

Tư Cảnh Hàn chính là người cầm cờ đó.

"Đê tiện! Anh thật sự đáng để người khác chán ghét mà!" Hoắc Duật Hy hét lên nhưng tiếng nói của cô bị chặn lại bởi cơn đau từ khuôn cằm truyền đến, cô nghe thấy tiếng nói trầm thấp cực lạnh quẩn quanh bên môi và cánh má. Cô thấy đôi môi mỏng vẫn luôn lạnh lùng kia hé mở mang theo hương vị thơm mát, sạch sẽ đến lạnh lẽo.

"Thế gian này có nhiều người chán ghét tôi như vậy, thêm một người cũng chẳng hề gì, nhưng là em đó Hoắc Duật Hy, ăn nói phép tắt một chút, bản thân mới bớt chịu thiệt biết không?"

"Anh... anh muốn làm gì?" Hoắc Duật Hy hốt hoảng túm chặt cúc áo trước ngực, tái nhợt kêu lên.

Hắn điên rồi, đây là ở thang máy đó, người khác nhìn thấy thì thế nào?

"Tiểu tình nhân đương nhiên phải có nhiệm vụ làm kim chủ hài lòng rồi, nhưng mà bé Duật của tôi lại hư tới mức cùng đàn ông nói chuyện tình tứ còn thẳng thắn đối nghịch tôi như vậy, không phạt em sẽ càng hư hỏng hơn." Lời hắn nhẹ tên, như gió thoảng trên không, như mây dạt trôi trên biển khơi muôn dặm nhưng làm cô phải hãi hùng.

"Tư Cảnh Hàn, anh điên rồi! Đây là thang máy, một lát sẽ có người biết bây giờ!"

"A, ý em là không ai biết thì được?" Hắn xuyên tạc ý tứ của cô, "Thế thì một lát em phải kêu nhỏ một tí, biết không, hử?"

Hoắc Duật Hy tuyệt vọng bị đẩy dựa vào tấm thủy tinh lạnh ngắt, nơi góc khuất của dãy hành lang, cô bị nâng eo thật cao, từng lần giáng xuống khiến đôi chân yếu dần sức lực. Bên ngoài không nhìn được vào trong, nhưng bên trong này lại nhìn rõ từng làn xe không dứt nối đuôi chạy vắt qua con sông thành phố.

Nước mắt cô lã chã rơi nhiều hơn, cô thấy nhục nhã chứ nào có một khoái cảm hay yêu thương nào, toàn thân cô đau, tâm cô cũng đau, một cách bất chấp cô không ngăn được trái tim đang rỉ máu.

Tư Cảnh Hàn ngậm trong môi là miệng ngọc kèm theo những tiếng nức nỡ khe khẽ, chạy đến đáy lòng của hắn, chúng rơi ầm ầm, tan vỡ. Hắn dứt khoát nhắm mắt lại.

Hoắc Duật Hy hận hắn! Hận hắn thật rồi!

Hắn biết chứ.

Nhưng hắn có làm khác được đâu.

_______________

22/12/2018

Tối nay chương được 50 like, truyện lên 1250 phiếu, Niếp đăng luôn phần 2 nhé😉

Cảm ơn các nàng đã ủng hộ😙

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau