Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Tổng tài tôi chẳng thể yêu!
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Tổng tài tôi chẳng thể yêu! - Chương 68 - 3: Hai ngày không gặp (3)

Chương 68 - 3: Hai ngày không gặp (3)

Làm xong tất cả, Tư Cảnh Hàn thành thạo giúp Hoắc Duật Hy mặc vào một bộ váy rộng rãi, phủ từ vai đến quá nửa gối. Tuy vậy, hắn không có ý định để cô ở đây nghỉ ngơi mà đứng dậy, ôm cô lên, đi ra ngoài.

Ngoài hai vệ sĩ đứng canh cửa thì bên ngoài căn phòng hai hầu nữ vẫn đứng đó đợi phục vụ. Thấy Tư Cảnh Hàn vừa bước ra, bọn họ liền cúi đầu kêu: "Thiếu chủ."

Tư Cảnh Hàn gật đầu, bảo: "Đem thức ăn của tiểu thư lên."

"Vâng."

Tiếp đó, Tư Cảnh Hàn ôm Hoắc Duật Hy đi đến một căn phòng khác nữa, dọc đường đi cô vẫn thút thít khóc, không có dấu hiệu dừng lại.

Đến khi hắn dừng chân trước một cánh cửa thật cao và rộng, cô mới ngẩn mặt ra nhìn, cánh cửa kia từ bên ngoài đã được khắc những họ tiết đòi hỏi những kỷ xảo tinh vi và cầu kỳ nhất. Đặc biệt là bức tranh thủy mặc và hình một con chim phượng hoàng ôm lấy vầng trăng rất quen mắt, nhưng cô không nhớ đã từng nhìn thấy ở đâu.

Lúc này có rất nhiều vệ sĩ đứng dọc theo lối đi, khuôn mặt ai cũng vô cảm, không độ ấm. Vẫn như lúc ở căn phòng trên tầng, tất cả đều hô chào đồng loạt, không khí kính cẩn và oai nghiêm như vậy khiến Hoắc Duật Hy hơi căng thẳng, cô bắt đầu thắt mắt đây là đâu. Trong đó số các vệ sĩ có hai người bước lên, đưa tay mở cánh cửa thật lớn kia ra.

Dưới chân Tư Cảnh Hàn là dải thảm đỏ trãi dài, theo đó vị trí cuối cùng là chiếc ghế bằng gỗ đen và bóng bẩy như đá hắc diệu. Trên đó, vẫn là hình chim phượng hoàng ôm lấy mặt trăng, và bức tranh thủy mặc được khắc trên đá ngọc bích có từ thời vua Càn Long sau chiếc ghế đầy cổ kính kia.

Trong căn phòng rộng ấy không có ai cả, theo tiếng bước chân của Tư Cảnh Hàn, cánh cửa đã được khép lại. Hắn đi đến bên chiếc ghế thừa chỗ cho hai người ngồi ấy, vững vành ngồi xuống, Hoắc Duật Hy núp trong lòng hắn không ngừng dụi nước mũi vào áo của hắn. Khi một hầu nữ tiến đến mang theo một bát súp lỏng cũng không dám liếc sang nhìn cảnh tượng này dù chỉ một lần. Đây là quy tắc ở chỗ này.

Tư Cảnh Hàn cho nữ hầu kia lui ra rồi lấy cái khăn tay vẫn đem theo bên mình để vào tay trái, nắm nhẹ, sau đó đỡ lấy lưng của Hoắc Duật Hy cho cô hơi ngửa mặt ra, tay trái sờ đến bát, cầm muỗng khuấy khuấy rồi mút một muỗng đưa đến bên môi, thổi nhẹ.

Cả quá trình Hoắc Duật Hy đều nhìn thấy, ý tứ này của hắn là gì đây?

"Ăn chút gì đi." Cho đến khi Tư Cảnh Hàn đặt muỗng đến môi cô, trầm giọng nói thì cô mới khẳng định.

Hắn muốn đút cô ăn. Là chủ động.

Sự ngờ vực trong lòng Hoắc Duật Hy càng lớn, cô hít hít mũi, tránh đi.

Động tác này chắc chắn có mục đích, Tư Cảnh Hàn có thể ôn nhu như vậy với cô sao? Hắn là người có thể tốn hao tâm tư vì một người phụ nữ sao? Mà cho dù là có thì cô gái đó cũng không phải là cô.

Cô không muốn nhận sự ôn nhu giả tạo này, cũng không dám nhận.

Thấy cô né tránh, Tư Cảnh Hàn nhíu mày, nhưng không rút lại tay, rất kiên nhẫn hỏi: "Sao vậy, không đói sao?"

Hoắc Duật Hy lại khóc lớn hơn, không lý do.

"Hoắc Duật Hy, nín đi, ăn chút gì đi này, Mặc Lạc Phàm nói..."

"Anh áy náy sao? Hay là thấy tội lỗi nên mới bỗng dưng đối tốt với tôi?" Đột nhiên Hoắc Duật Hy hỏi như vậy, cắt ngang lời của Tư Cảnh Hàn. Dường như hắn chưa chuẩn bị để trả lời thõa đáng, dừng lại một chút rồi để muỗng đang cầm vào bát. Lấy khăn trong tay trái ra, lau nước mắt cho Hoắc Duật Hy.

Hắn đối với việc mình làm chưa bao giờ thấy hối hận thì làm sao có chuyện áy náy với một ai đó. Mà loại người như hắn cảm thấy tội lỗi về tội ác của mình gây ra lại càng là chuyện viễn vong hơn, nên làm gì có việc hắn vì ăn năn, cắn rứt lương tâm mới đối tốt với một ai đó.

"Em là mà tôi phải thấy ân hận vì đã để em lại chỗ của Mục Đương chứ?" Tư Cảnh Hàn nghĩ thế nào thì nói như vậy, vốn dĩ ý tứ của hắn không phải là như vậy nhưng khi Hoắc Duật Hy nghe ra lại là hắn đang ám chỉ cô đối với hắn mà nói chẳng là gì hết.

"Vậy anh ở đây còn giả vờ ôn nhu trước mặt tôi làm gì? Anh có mục đích gì?"

Tư Cảnh Hàn hơi bực bội, sao có loại phụ nữ khó dỗ như vậy, đối tốt với cô, cô lại nghi ngờ chê bai hắn?

"Em nghĩ em có cái gì đáng để tôi lợi dụng, ngay cả Mục Đương còn chê em phiền phức, nếu không phải Lạc Tư Vũ đến kịp thì bây giờ em còn có thể ở đây mặt nặng mày nhẹ với tôi?"

Vốn dĩ đây là điểm mẫn cảm Hoắc Duật Hy đang cố gắng dằn nén, nhưng chỉ vì một câu nói của Tư Cảnh Hàn lại bị khơi ra. Đúng vậy, người cứu cô là Lạc Tư Vũ, chứ chắc gì Tư Cảnh Hàn đã muốn cứu cô đâu, lúc đó hắn chính là người bỏ cô lại mà, cô sao có thể tha thứ mà ung dung ngồi đây với hắn?

"Thế sao anh không để tôi ở chỗ A Tư luôn đi, còn kéo tôi đến đây? Anh thấy bản thân buồn cười lắm không, anh đã muốn bỏ mặc tôi ở trong tay Mục Đương thì còn làm mấy hành động vô nghĩa này làm gì?"

Tư Cảnh Hàn bắt đầu tiêu tán hết kiên nhẫn, quát: "Tôi nói rồi, lúc đó tôi không nói vậy, em sẽ được lành lặn thế này trở về sao? Sao em bướng bỉnh thế hả?"

"Tôi không có bướng bỉnh! A..." Dường như không cãi được, Hoắc Duật Hy bắt đầu kêu khóc chống trả làm náo loạn cả căn phòng.

Nhận ra Hoắc Duật Hy thật sự rất khó dỗ nên Tư Cảnh Hàn không dỗ nữa, hắn cũng không dỗ nổi một đại tiểu thư cứng đầu thế này, lớp vỏ ôn nhu lúc nãy được thay thế bằng sự cường ngạnh dứt khoát thường ngày. Hắn mút một muỗng súp, thử độ ấm vừa đủ đã bóp miệng của cô đổ vào.

"Ngoan nào, nuốt vào!"

"Hư... khụ khụ khụ..." Hoắc Duật Hy bị sặc, nước mắt chảy xuống nhiều hơn. Tư Cảnh Hàn lau vội thức ăn vung vãi trên mặt cô, lại đổ thêm một muỗng.

"Nuốt vào, ngoan đi!"

Lúc này, cửa căn phòng bị đẩy ra, chưa thấy người đã nghe tiếng văng vẳng: "Tiểu Bạch, đang cho Tiểu Duật Hy ăn hả?"

"Ối trời ơi!" Nhưng anh chưa kịp vui vẻ bao nhiêu đã há hốc mồm kinh ngạc kêu lên khi nhìn thấy cảnh tưởng hỗn độn đến thê thảm đang diễn ra trong căn phòng.

______________

31/12/2018

Đến tối được 3535, Niếp lại lên nhé.

Thiệt ra Niếp không thương Tiểu Hy lắm😌

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau