Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Tổng tài tôi chẳng thể yêu!
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Tổng tài tôi chẳng thể yêu! - Chương 69 - 2: Cho cô tùy hứng (2)

Chương 69 - 2: Cho cô tùy hứng (2)

Na Mộc Lệ nhìn thấy mảng áo trước ngực của Tư Cảnh Hàn loang lỗ mấy vệt bẩn do Hoắc Duật Hy để lại nhưng hắn vẫn không nói gì, cũng không tỏ ra chán ghét đẩy Hoắc Duật Hy, mặc cho cô làm liều ở đấy. Cô ta chống tay đứng dậy: "Cảnh Hàn, anh nói đi, anh đối với em như thế này là sao?"

Lạc Tư Vũ đứng sang một bên, đôi mắt đen sâu thẳm lạnh lùng, khôi phục dáng vẻ lãnh cảm, kiệm lời bình thường. Hắn chờ Tư Cảnh Hàn.

Tư Cảnh Hàn nâng mí mắt nhìn Na Mộc Lệ, lại lạnh ngắt nhìn sang những tên thuộc hạ của Mục Đương nằm sống xoài trên mặt đất, không quan tâm Na Mộc Lệ, mà hỏi đám người kia:

"Hậu quả của việc phản bội chủ nhân của Bạch Xích các ngươi đã biết?"

"Muốn giết tùy ngươi, đã là lính đánh thuê, chúng ta không sợ chết!"

Tư Cảnh Hàn cười nhạt, nụ cười như ma quỷ, hắn vỗ vỗ lưng Hoắc Duật Hy, nói: "Chết, như vậy hình như quá dễ dàng thì phải? Thứ ta muốn đâu chỉ có vậy, ta muốn là tiếng kêu ta của các ngươi khi bị róc từng miếng thịt ra kìa."

Hắn vừa dứt lời, Hoắc Duật Hy đã giật thót lên, sợ đến run cầm cập, khuôn mặt của đám người kia cũng tái nhợt, bọn họ có thể tự sát nhưng Lạc Tư Vũ đã dùng một chút thủ thuật khiến bộ họ đến nói chuyện cũng khó khăn, huống hồ dùng sức để cắn lưỡi.

"Sợ sao?" Tư Cảnh Hàn cúi đầu, hỏi Hoắc Duật Hy đang rúc lại. Cô nhìn hắn, mặt mũi trắng bệch.

Ở đây là đâu? Vì sao không khí lại âm u lạnh lẽo thế này, Tư Cảnh Hàn y hệt quỷ vương đang trừng trị kẻ phản nghịch.

Hắn lại cười nói với đám thuộc hạ của Mục Đương: "Các ngươi thấy không, vì các ngươi mà làm bé Duật của ta sợ rồi, các ngươi đáng tội gì đây?"

Bọn họ cảm thấy lời nói của Tư Cảnh Hàn ngày càng rùng rợn, cảm giác lăn trì xẻ thịt không còn xa nữa.

Mặc Lạc Phàm chống cằm, thưởng thức màn kịch hay, trong mắt của anh không có bất kỳ sự kinh ngạc hay lo sợ nào, dường như đã quá quen với những cảnh tượng như vậy, mà còn rất hứng thú xem.

Tư Cảnh Hàn nâng tay Hoắc Duật Hy lên, lại nói: "Các ngươi có biết ta còn chẳng đánh được bé Duật, các ngươi lại tra tấn cô ấy đến thế này. Nhưng ta vẫn cho các ngươi một cơ hội, ai chỉ ra được trong số người ở đây kẻ nào từng chạm vào người cô ấy, ta sẽ tha cho người đó, thế nào?"

Cận kề với việc bị tra tấn có thể đau khổ còn hơn lăng trì, trong ánh mắt của những người kia đã nổi lên do dự. Người trong hắc đạo đều nói, có thể rơi vào tay bất cứ ai nhưng tuyệt đối đừng để Tư Cảnh Hàn khống chế được, một khi đã chiến bại dưới tay hắn, thì tự sát được còn là điều mắn hơn việc hắn để bản thân kẻ đó sống sót. Sự tàn bạo và khát máu đó là điều người ta hãi hùng nhất, niềm vui của hắn bao giờ cũng là hành hạ con mồi sống còn không bằng chết, sau đó từ từ gặm nhắm nổi đau đến lúc không còn hơi thở mới được giải thoát.

"Sao? Không nói được. Tốt! Nghĩa khí lắm!" Tư Cảnh Hàn gật đầu tán thưởng càng làm người khác thêm lo lắng: "Đáng tiếc, đặc công khác mafia ở một chỗ, bọn họ làm việc thì cần nghĩa khí nhưng chúng ta làm việc là vì nhiệm vụ, cho dù có là kẻ thù diệt tộc trước mặt, thì khi đã nhận nhiệm vụ bảo vệ hắn các ngươi cũng phải tuân mệnh gác sang một bên. Nhưng bây giờ các ngươi lại vì nghĩa khí mà che giấu cho nhau, đúng là làm ta thất vọng."

Đến đây, Tư Cảnh Hàn đỡ Hoắc Duật Hy ngồi thẳng dậy, lấy chiếc khăn tay lau mặt cho cô một lần nữa, nhẹ nhàng nói: "Ngoan nào, không khóc. Chủ yếu hôm nay đem bọn họ đến đây để cho em chơi, nên vui lên một chút."

"Anh... anh muốn làm gì?" Hoắc Duật Hy mếu máo, bộ dạng này của cô làm người đàn ông bật cười: "Sao lại sợ thế này, chẳng phải bọn họ đã từng muốn giở trò với em sao? Chẳng lẽ em không chán ghét, nào, quay lại nhìn một chút, xem có nhớ kẻ nào trong bọn người chạm vào em không?"

"Anh... anh sẽ róc thịt bọn họ sao?" Hoắc Duật Hy run run hỏi, không muốn đứng dậy, quéo lại trốn vào lòng hắn.

Cảnh tượng đó sẽ kinh khủng đến mức nào? Chỉ cần cô nghĩ đến cũng đã muốn nôn ra.

Tư Cảnh Hàn không vui, kéo cô ra, lạnh thấu nói: "Ngoan, chỉ cho tôi xem, là ai."

"Hu hu hu... Không có, Tư Cảnh Hàn, không có ai hết! Tôi không nhớ gì hết." Hoắc Duật Hy hoảng quá chúi nhủi trốn đi, cô kêu lên.

Lúc này Mặc Lạc Phàm lên tiếng giải vây cho cô: "Chẳng phải muốn đòi lại công bằng cho cô ấy sao, cậu lại thế nói thế làm cô ấy sợ chết khiếp rồi."

Tư Cảnh Hàn mới ý thức Hoắc Duật Hy sợ cái gì, cô vẫn không quen làm những việc tàn nhẫn mà. "Phụ nữ của tôi lại bị đàn ông khác dòm ngó mà động tay động chân, là tôi nên trách bọn họ hay nên trách em quá xinh đẹp đây."

Mặc Lạc Phàm nghe Tư Cảnh Hàn nói vậy hắn thở dài, không còn gì để nói, dứt khoát không xen vào nữa, trở lại chỗ ngồi. Mắng khẽ: "Đồ đầu gỗ!"

"Hoắc Duật Hy, em hôm nay không chỉ ra được thì tất cả bọn họ đều bị phân thay ném cho chó sói ăn!"

Mặc Lạc Phàm ngửa mặt lên trời, vuốt mặt.

Còn Hoắc Duật Hy, khi nghe thế sợ càng thêm sợ, khóc nấc. Tư Cảnh Hàn, hắn là ác quỷ, là đồ biến thái!

"Nói!"

"Là... hắn, là hắn nữa! Hai người này đã kéo lấy váy của tôi, để cho người khác đến... oa..." Cô không nói được nữa, vừa lo sợ, vừa uất ức khi bị tra tấn tinh thần như thế, Mặc Lạc Phàm nói muốn đòi công đạo cho cô, nhưng cuối cùng lại làm ra là tra tấn khiến cô sợ hãi.

"Là cái tay nào, phải hay trái?" Tư Cảnh Hàn lại dồn hỏi.

"Được rồi, biết được hai kẻ này là được rồi. Tiểu Hy chịu không nổi đâu, mang ra ngoài đi." Lạc Tư Vũ lên tiếng, nhưng Tư Cảnh Hàn chưa muốn bỏ qua dễ như vậy.

"Thôi thôi, phòng thí nghiệm của mình thiếu hai chỗ, vừa đủ cho hai tên này ngồi vào, cậu thấy thế nào?" Mặc Lạc Phàm cũng xông ra, ý kiến.

Tư Cảnh Hàn nheo mắt lại, nhìn nụ cười trên môi của Mặc Lạc Phàm, hắn gật đầu.

Vào tay của Mặc Lạc Phàm, cũng là một loại lăng trì khác thôi.

Tên đó là thí nghiệm bằng người sống.

Chỉ có Hoắc Duật Hy không hiểu đến phòng thí nghiệm của Mặc Lạc Phàm là thế nào, cô còn cảm kích hắn mà thở phào nhẹ nhõm, quay lại trừng trừng mắt nhìn Tư Cảnh Hàn.

Na Mộc Lệ vốn đã sợ đến ngã ngồi một bên, bây giờ đám người kia đã bị mang ra, tiếp theo chỉ còn một mình cô ta. Lúc nãy Tư Cảnh Hàn vì Hoắc Duật Hy suýt bị động vào mà có hành động tàn bạo như vậy, thế thì cô ta... cô ta sẽ như thế nào?

Không đợi Na Mộc Lệ hoàn hồn, lúc này Hoắc Duật Hy đã đảo mắt đến cô ta, kéo áo của Tư Cảnh Hàn rồi chỉ vào Na Mộc Lệ, nói: "Tư Cảnh Hàn, là cô ta, tình nhân này của anh là đầu xỏ kích thích Mục Đương để ông ta cho người làm nhục tôi!"

__________________

1/1/2019

Chờ truyện được 4141 phiếu, Niếp đem Tiểu Bạch lên trừng trị Na Mộc Lệ nhé😊

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau