Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Tổng tài tôi chẳng thể yêu!
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Tổng tài tôi chẳng thể yêu! - Chương 71 - 1: Vương hậu của một bàn cờ (1)

Chương 71 - 1: Vương hậu của một bàn cờ (1)

Tư Cảnh Hàn lại nói tiếp: "Nhưng mà lúc chiều tôi không mang em theo, em đau lòng sao?"

Câu hỏi của Tư Cảnh Hàn cứ như một cây cỏ dại vừa lụi tàn lần nữa sóng dậy trong lòng của cô.

Lúc đó, hắn kéo Na Mộc Lệ không nhìn về phía cô một lần, loại cảm giác bị bỏ rơi đó khiến cô không thở nổi, mất cả tri giác, cô cứ nghĩ đinh ninh dù Tư Cảnh Hàn tàn nhẫn thế nào cũng nhất định không bỏ lại cô, thế mà, hắn đi thật.

Cảm giác này nếu nói là đau lòng thì không hẳn vậy, mà là sự hụt hẫng khi niềm tin cho đi không được đáp lại. Tư Cảnh Hàn dù cho cô hận hắn thì dường như cô vẫn không thể phũ nhận cô rất phụ thuộc vào hắn, đặt một lòng tin nhất định vào hắn, gần đây sự dựa dẫm này lại càng tăng lên khiến cô không kiểm soát được nữa.

Nhưng cô còn lâu mới nói cho hắn biết tâm tư của mình!

Thấy cô cứ mãi im lặng, Tư Cảnh Hàn thở dài, lại là hắn đề cao quá mức vị trí bản thân mình trong lòng cô sao?

"Tư Cảnh Hàn, tôi còn muốn hỏi anh một chuyện." Hoắc Duật Hy lâu sau mới hỏi.

"Là gì?" Hắn đáp.

Nhưng Hoắc Duật Hy không hỏi ngay, cô di chuyển ngón tay lên chơi đùa cúc áo trước ngực của hắn, ngắm nghía một lúc mới nói: "Anh thật sự là vì muốn bảo vệ tôi mới làm vậy với Na Mộc Lệ sao? Ý tôi là anh tung tin giả ấy."

"Em nghĩ sao?"

"Tôi hỏi anh mà." Cô hơi bực, đang gấp gáp muốn nghe câu trả lời mà hắn đa phần cứ hỏi vặn lại thôi.

Tư Cảnh Hàn cười trầm, lồng ngực rộng lớn run lên, đánh vào má của Hoắc Duật Hy, êm êm. Cô lại trường xuống dán sát mặt vào ngực hắn, cảm nhận hơi ấm có vẻ tốt hơn nhìn xương quai xanh mãi.

"Bé Duật, em nên biết bản thân em là công chúa của Hoắc gia, thân phận của em đủ khiến em quan trọng hơn những người khác. Hơn nữa, tôi còn chưa muốn để người bên ngoài biết em ở chỗ này vẫn luôn bầu bạn với tôi đâu."

Hoắc Duật Hy cảm thấy lời nói của Tư Cảnh Hàn lúc này có điểm không chân thật dù rằng không có sơ hở nào, lúc này hắn lại bổ sung: "Hơn nữa, em có chuyện gì thì Tề Thiếu Khanh nhất định sẽ khiêu chiến với tôi, nhưng tôi còn chưa muốn giao tranh với anh ta lúc này. Mà em, là át chủ bài trong tay tôi, tôi còn chưa muốn sử dụng. Cho nên, em chính là hoàng hậu trong một bàn cờ vua, tôi hy sinh một ngựa hay một xe để đổi lấy em thì có đáng gì!"

Hoắc Duật Hy có thể nói là bao nhiêu cảm kích vừa nảy lên đã sớm tiêu tán bởi câu nói sau này của Tư Cảnh Hàn, tay cô vô thức xiết lấy mấy cúc áo của hắn, muốn xé toang cái áo này ra, cũng muốn cào nát cơ thể người đàn ông đáng ghét này. Dường như bắt được ý đồ của cô, Tư Cảnh Hàn dùng hai tay nhấc cô dậy, đem đến trước mặt mình quan sát, mắt nhìn mắt, cô trừng to đôi mắt hổ phách nhìn hắn.

Khóe môi Tư Cảnh Hàn còn vương ý cười, ngón tay thon gầy chạm vào bên má bị băng gạt dán một mảng lớn, bảo: "Còn hơi sức để tức giận, xem ra gan vẫn rất lớn, trãi qua hoàn cảnh xuýt bỏ mạng như vậy mà chưa chi đã không còn sợ hãi, em đúng là con báo nhỏ hiếu chiến lại dũng cảm."

"Coi chừng có ngày tôi sẽ cắn anh đó." Cô hung dữ nói.

Tư Cảnh Hàn bấu lấy một bên má còn lại của cô, "Thịt tôi không ngon đâu."

Hoắc Duật Hy hừ mũi một cái, đẩy hắn ra, lăn người đưa lưng về phía hắn lập tức vùng thân người căng thẳng chỗ có vết thường từng hồi đau đớn. Tư Cảnh Hàn nhíu mày, kéo cô lại nằm đúng vị trí, quát khẽ: "Em bớt tùy tiện lại đi."

Nằm lại đúng tư thế Hoắc Duật Hy thấy đỡ hơn nhiều, cô hơi dựa vào người hắn, khổ sở nói: "Biết rồi!"

Nằm thêm một lúc vẫn không yên ổn hỏi tiếp: "Anh định giải quyết chuyện Na Mộc Lệ thế nào? Anh gả cô ta đi rồi thì còn người đâu làm bạn gái cho anh nữa." Chuyện này chính là đều đáng lo ngại nhất bây giờ, Na Mộc Lệ còn mang danh là bạn gái của hắn, trong khi đó hắn lại cùng một người phụ nữ khác qua lại, bây giờ Na Mộc Lệ nhập viện mấy hôm lại được gả cho bá tước Anh, lý ở đâu?

Người bên ngoài sẽ nghĩ chuyện này thế nào?

Đối với vấn đề này Tư Cảnh Hàn không có ý giấu cô, hắn từ tốn nói: "Bá tước Anh thật sự thích Na Mộc Lệ, chắc chắn sẽ không để cô ta chịu thiệt. Nhưng khi anh ta muốn tôi gả cô ta cho mình thì ít nhất cũng phải giúp tôi dẹp yên chuyện này mới danh chính ngôn thuận cưới Na Mộc Lệ được. Lần này có thể nói Na Mộc Lệ gả đi là một cách giúp chúng ta giải chuyện lộ ảnh nóng."

"Ơ, vậy anh ta sẽ làm cái gì?" Hoắc Duật Hy vẫn không hiểu. Tư Cảnh Hàn cười khẽ, có chút yêu chiều sờ cằm của cô: "Em không cần nghĩ nhiều, cứ ở nhà tịnh dưỡng, chuyện này tự động sẽ bốc hơi thôi."

Hoắc Duật Hy không hiểu cách giải quyết sẽ như thế nào, nhưng cô vẫn cảm thán: "Na Mộc Lệ cũng thật tốt số, thế nhưng lại làm được bá tước phu nhân. Làm hoàng thân của hoàng gia Anh đấy Tư Cảnh Hàn."

"Em tiếc rẻ gì sao?" Nét cười trên môi Tư Cảnh Hàn đậm hơn.

Hoắc Duật Hy đá đá cái chân có đầu gối bị băng bó, chọc cho hơi lạnh di chuyển rồi lại rúc vào người Tư Cảnh Hàn trú lạnh, mò mò vạt áo của hắn, chép miệng nói: "Còn phải coi bá Tước anh đó như thế nào, còn trẻ không, đẹp trai không nữa."

"Anh ta năm nay 35 tuổi, chưa lập gia đình."

"Vậy đẹp trai không?" Hoắc Duật Hy hỏi lấn tới. Tư Cảnh Hàn khựng lại, nghĩ một chút rồi thẳng thừng: "Không để ý."

"Anh gặp anh ta rồi mà sao không nhớ được? Cụt hứng ghê."

_____________

3/1/2019

Hà hà hà, cụt hứng ghê😜

Phần này đăng cho đỡ ghiền thôi, chứ ngắn thật. Nhưng Niếp nói đợt nài mà đi đề phiếu nữa đêm mà có đủ cũng đừng réo gọi Niếp lên nha🤧 trời ơi Niếp khổ😥 mới lăn ra nằm kềnh kềnh một chút mà réo tên lên như gọi đò rồi😅

Đợt này 5,8k đến 5858 nhé, rồi, vậy nha, bái bai, tối ấm các nàng ấm áp... Các nàng ráng làm sao mốt hả gặp nha🤧 hic

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau