Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Cả đời này không rời xa anh!
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Cả đời này không rời xa anh! - Chương 240 Sẽ không phí tâm tư trên một người phụ nữ não tàn!

Chương 240 Sẽ không phí tâm tư trên một người phụ nữ não tàn!

Mạc Vân Trà Sữa

Anh mặc dù miệng không thừa nhận,nhưng trong lòng lại rất thích nghe tiếng xưng hô này.

Quả nhiên, nghe được cô gọi anh như vậy, Phó Cảnh Ngộ ánh mắt đều nhu hòa rất nhiều.

Anh nhìn  Diệp Phồn Tinh, "Vậy em cùng  Vũ Trạch có chuyện gì xảy ra?"

"Chuyện gì là chuyện gì ?"

"Đừng giả bộ ngốc." Phó Cảnh Ngộ nhắc nhở: "Tấm hình kia."

Anh đều thấy được, cô còn giả ngốc.

Biết rất rõ ràng anh tại sao không vui, cô lại chính là cố ý chọc tức anh!

Thật đáng hận mà.

Diệp Phồn Tinh cầm tay Phó Cảnh Ngộ, giải thích: "Là Tả Dục gửi cho tôi , cậu ta nói bọn họ đang uống rượu, chuyện này cùng tôi không hề có một chút quan hệ nào cả!"

"Cậu ta tự nhiên gửi ảnh  cho em làm cái gì? Không nhìn hai người thân như vậy."

Trong giọng nói của Phó Cảnh Ngộ  nồng nặc mùi dấm .

Diệp Phồn Tinh cười một tiếng, "Chúng tôi là bạn học, chỉ là gửi tin nhắn không phải là rất bình thường sao?"

bọn họ là bạn học, mỗi ngày ở trong trường học, dù sao cũng đụng mặt nhau .

Phó Cảnh Ngộ nhìn sang Diệp Phồn Tinh, "Còn gì nữa không?"

Anh không ngốc, Tả Dục không lại đột nhiên gửi cho Diệp Phồn Tinh  ảnh , khẳng định còn có nguyên nhân khác.

Diệp Phồn Tinh cũng biết, anh thông minh như vậy, không gạt được anh.

"Hôm nay Cố Vũ Trạch tìm tôi."

"..." Cố Vũ Trạch chưa dứt tình với  Diệp Phồn Tinh , Phó Cảnh Ngộ biết.

Lần trước Cố Vũ Trạch đến tìm anh, muốn anh tác hợp cho nó và Diệp Phồn Tinh.

Ngày đó,  hôm sinh Nhật Diệp Phồn Tinh  hắn lại muốn tặng quà cho cô.

Mặc dù bọn họ đều không nhắc đến cái này, nhưng không có nghĩa là chuyện này không tồn tại.

Phó Cảnh Ngộ nói: "nó ở  trường quấy rầy em sao?"

Nếu  là như vậy, tiểu tử kia lại muốn bị dậy dỗ  rồi.

Diệp Phồn Tinh cười một tiếng, "Không, cậu ta bình thường ở trong trường học, đều không  nói chuyện với tôi  , hôm nay là lần đầu tiên. Có thể là biết tôi với chú đăng ký rồi ! Cho nên có chút bi thương. Ban đầu tôi cùng cậu ta chia tay, là bởi vì Triệu Gia Kỳ ở sau lưng khiêu khích, cậu ta hiểu lầm tôi. Tôi thấy hình  như cậu ta rất hối hận ."

Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy Diệp Phồn Tinh, nghe xong lời cô nói, tay chậm rãi cứng ngắc, anh  trầm giọng hỏi: "Hối hận ư?"

Phụ nữ thường mềm lòng, mặc kệ người đàn ông phạm  sai lầm như thế nào, chỉ cần đối phương trở lại, nhận  sai, liền không nhớ những chuyện không vui trước kia , lựa chọn giống như Thánh mẫu  tha thứ hết thảy.

Nếu như Diệp Phồn Tinh cũng là loại phụ nữ não tàn này, Phó Cảnh Ngộ căn bản sẽ không ăn giấm, bởi vì anh cảm thấy, loại phụ nữ  này, không đáng giá để mình yêu.

Diệp Phồn Tinh nhìn lấy bộ dáng nghiêm túc của Phó Cảnh Ngộ, biết anh lại bắt đầu đổ   giấm rồi! Hơn nữa, còn đổ cả chum giấm luôn

Cô cố ý nói: "Đúng ! Hối hận rồi."

Phó Cảnh Ngộ đưa tay, nhéo mũi cô một cái, "Nói chuyện cẩn thận."

Anh biết cô đang giỡn.

Nếu quả thực hối hận, cô sẽ không dám ở ngay trước mặt anh nói ra.

Diệp Phồn Tinh cười một tiếng, nghiêm túc nói, "Cũng đã  qua hết rồi, tôi còn có cái gì hối hận? Đã qua chính là đã qua, khi đó không giữ lấy, hiện tại lại nói chuyện gì thâm tình? Hơn nữa, tôi biết, nếu như tôi không có cùng với chú ở chung một chỗ, cậu ta khẳng định nhìn  cũng  không muốn nhìn tôi. Chỉ là bởi vì nhìn thấy tôi mỗi ngày ở bên cạnh chú, hắn cậu ta mới không cam lòng."

Đàn ông đều như vậy, chỉ cần là người phụ nữ đã từng thuộc về  mình, sẽ có ảo giác người phụ nữ đó cả đời là đồ vật của mình.

Dù là  mình không thích nữa, cũng không muốn thấy người phụ nữ đó ở bên cạnh người khác.

Phó Cảnh Ngộ đưa tay ra một cái , bưng lấy mặt của cô, âm thanh ôn nhu như nước, "Sau này nó mà còn tới tìm em, nhớ nói cho anh biết."

Like và bỏ phiếu cho Sữa trước khi đọc chương mới ngay nào!

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau