Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Cả đời này không rời xa anh!
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Cả đời này không rời xa anh! - Chương 337: Ôm một cái

Chương 337: Ôm một cái

Mạc Vân Trà Sữa

Diệp Phồn Tinh đang làm chuyện gì đó rất chuyên tâm, Phó Cảnh Ngộ nhìn cô, lẳng lặng nhìn một hồi, mới chịu đi tắm .

Diệp Phồn Tinh làm xong mọi chuyện, rút tai nghe ra , phát hiện Phó Cảnh Ngộ đã tắm xong, nằm ở trên giường, đang xem sách.

Cô bị doạ sợ hết hồn, "Ông xã, anh về lúc nào vậy?"

Phó Cảnh Ngộ nghiêm túc nói: "Anh về được một lúc rồi, thấy em đang bận nên không gọi em."

"Anh cũng nên nói với em một tiếng chứ!" Diệp Phồn Tinh đi tới, "Anh làm em giật bắn cả tim"

Phó Cảnh Ngộ giương mắt lên, nhìn cô, trong đôi mắt tràn đầy ấm áp.

Diệp Phồn Tinh vén chăn lên, lên giường, hỏi anh: "Anh đi bệnh viện làm kiểm tra, kết quả như thế nào rồi?"

"Cũng tạm được." Ánh mắt của Phó Cảnh Ngộ rơi ở trên trang sách, nhìn vô cùng nghiêm túc.

Diệp Phồn Tinh tiến tới, "Ông xã, ôm một cái nào."

"..." Phó Cảnh Ngộ nhìn cô một cái, đưa tay ra, ôm cô vào trong ngực.

Diệp Phồn Tinh len lén nhìn Phó Cảnh Ngộ, có chút ngoài ý muốn, anh hôm nay, lại không có ghét bỏ cô nha!

Phó Cảnh Ngộ , nhìn về phía Diệp Phồn Tinh, "Nhìn anh chằm chằm làm cái gì?"

"Không có !" Diệp Phồn Tinh thu tầm nhìn, "Em giúp anh lật sách?"

"Ừm."

Hai người liền như vậy ,lặng lẽ ở bên nhau,một lúc sau, Diệp Phồn Tinh liền ngủ quên mất .

Ngày hôm sau đến trường , cô không thấy Tô Lâm Hoan.

Ngược lại là Triệu Gia Kỳ, đối với chuyện ngày hôm qua ba người bọn họ cùng Tô Lâm Hoan ăn cơm tỏ thái độ khó chịu, ở một bên chua xót nói: "Cũng không người phụ nữ kia có cái gì tốt, sao ai cũng bám đuôi nịnh bợ cô ta vậy."

Triệu Gia Kỳ là một con người nhỏ nhen, hám danh, nhìn không vừa mắt nhất chính là việc người khác tốt đẹp hơn cô ta.

Dù là Tô Lâm Hoan có xinh đẹp hơn nữa, cô ta cũng không vừa mắt.

Diệp Phồn Tinh nhìn Triệu Gia Kỳ một cái, lần đầu tiên phát hiện, mình lại đồng tình với những gì Triệu Gia Kỳ vừa nói.

Ít nhất, ở trong trường học,cô ta không có bị Tô Lâm Hoan mê hoặc .

Hồ Tiểu Tri nhìn Triệu Gia Kỳ, nói: "Mình cảm thấy cô Tô tốt vô cùng."

So với những người xung quanh chuyên bắt nạt cô ta , chỉ có Tô Lâm Hoan, là tốt nhất.

Triệu Gia Kỳ nhìn Hồ Tiểu Tri, khinh bỉ nói "Loại người như cậu mà cũng có thể nhìn ra được ai là người tốt ai là người xấu sao?"

Mình chỉ dùng vài ba lời là có thể bỡn cợt cô ta xoay vòng vòng , đối với cách nhìn của Hồ Tiểu Tri , Triệu Gia Kỳ không dám gật bừa.

Triệu Gia Kỳ có lý chẳng sợ giễu cợt, làm cho Hồ Tiểu Tri nhịn không nổi nữa, "Mình là loại người gì chứ? Triệu Gia Kỳ, cậu quá đáng rồi đấy."

mặc dù cô ta ngu ngốc , nhưng cũng nghe ra được Triệu Gia Kỳ là đang mắng mình.

Triệu Gia Kỳ liếc Hồ Tiểu Tri một cái: "Mình nói vậy không đúng chắc ?"

Bởi vì chuyện của Cố Vũ Trạch,hiện tại người Triệu Gia Kỳ ghét nhất là Lâm Vi, bởi vì Lâm Vi gia nhập vào chiến đội của Cố Vũ Trạch .

Còn người thứ hai, không ai khác chính là Hồ Tiểu Tri, bởi vì Hồ Tiểu Tri ngày đó được Cố Vũ Trạch xoa đầu.

Chỉ cần nghĩ một chút, cô ta đã muốn đánh cho Hồ Tiểu Tri một trận.

Cái con cóc ghẻ xấu xí này, lại còn muốn làm bẩn tay Cố Vũ Trạch.

Hồ Tiểu Tri bình thường rất nhát gan, cũng không dám cãi lại Triệu Gia Kỳ ,nhưng mà bây giờ, Tô Lâm Hoan chính nữ thần trong mắt cô ta, cô ta không cho phép người khác gièm pha, "Cô Tô có thế nào đi chăng nữa cũng sẽ không trơ trẽn đi hối lộ giám khảo giống cậu."

Chuyện này của Triệu Gia Kỳ cũng đã qua một thời gian, mọi người cũng đã gần quên rồi, không nghĩ tới lại bị Hồ Tiểu Tri đào lên.

Người chung quanh cũng không nhịn được nhìn về phía Triệu Gia Kỳ, nói: "Triệu Gia Kỳ, bạn cũng quá đáng rồi đó ! Coi như nhà bạn có tiền, cũng không thể khinh thường , bắt nạt người khác như thế ! Mình thấy bạn căn bản là ghen tỵ cô Tô xinh đẹp hơn bạn."

Mọi người có biết không, chỉ cần vào nhìn thấy những dòng cmt, nhìn thấy mọi người like và bỏ phiếu cho truyện thì dù có là nửa đêm Sữa cũng muốn vực dậy để viết tiếp đăng lên. Vì vậy mọi người phải năng like và bỏ phiếu để sữa có động lực nhé!

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau