Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Cả đời này không rời xa anh!
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Cả đời này không rời xa anh! - Chương 353: Hình như cô mang thai rồi!

Chương 353: Hình như cô mang thai rồi!

Mạc Vân Trà Sữa

'Bà dì' của Diệp Phồn Tinh luôn rất thất thường ,lúc sớm lúc muộn, cô cũng không nhớ lần trước rốt cuộc là lúc nào, nhưng, từ sau hôm đám cưới đến bây giờ, hình như còn chưa có lần nào .

Chẳng lẽ cô thực sự có thai rồi ?

Cái ý niệm này mới vừa nảy ra trong đầu , Diệp Phồn Tinh liền bị bản thân doạ hú hồn .

Cô mà mang thai thật thì làm sao còn đến trường học được đây ?

-

Hôm nay là thứ sáu,cô cũng muốn về Phó gia, buổi chiều, Tưởng Sâm an bài tài xế tới đón cô.

Diệp Phồn Tinh lên xe, tài xế lên tiếng chào hỏi, "Phu nhân ."

Diệp Phồn Tinh gật đầu một cái, "Ừm."

Sau đó liền ngồi tại chỗ không lên tiếng .

Tài xế nhìn Diệp Phồn Tinh kì quái , bình thường Diệp Phồn Tinh ngồi lên xe đều sẽ rất lễ phép chào hỏi , hôm nay lại làm sao không biết ?

Sắc mặt thoạt nhìn rất kém .

Diệp Phồn Tinh cầm điện thoại , nhắn tin cho Phó Cảnh Ngộ : "Ông xã, anh về nhà bố mẹ chưa ?"

"Anh Chưa về."Phó Cảnh Ngộ nhanh chóng hồi đáp ,bình thường Diệp Phồn Tinh đi học về sớm hơn sẽ về nhà họ Phó trước , Phó Cảnh Ngộ phải đến lúc tan việc mới trở về.

Mỗi lần biết Diệp Phồn Tinh sẽ trở về,Bà Phó đều sẽ chuẩn bị cho cô rất nhiều đồ ăn ngon.

Diệp Phồn Tinh mới vừa từ trên xe bước xuống, liền thấy Bà Phó đứng ở cạnh cửa, mỉm cười nhìn cô, "Tiểu Tinh về rồi hả con!."

"Mẹ." Diệp Phồn Tinh đi tới, thân mật khoác tay của bà , "Ngoài trời lạnh như vậy ,sao mẹ phải ra đây làm gì ?"

"Không lạnh. Biết con về, mẹ ra đây chờ con " Bà Phó cười nói: "CÓ mệt không con ?"

"Không mệt đâu ạ." Diệp Phồn Tinh nói: "Lần sau mẹ đừng ra đây chờ con nữa , ngoài trời lạnh lắm, nhỡ mẹ bị ốm thì sao, con cũng đâu phải là khách , cứ để con tự về là được "

"Không sao ." Bà Phó nói: "Là mẹ muốn ra đây mà, cả tuần không thấy hai đứa về , nên muốn ra đây ngóng cho đỡ sốt ruột . Cảnh Ngộ còn chưa về sao?"

"Anh ấy một lúc nữa mới về nên con về đây trước ." Diệp Phồn Tinh đi theo bà Phó vào cửa, cởi áo khoác xuống, bà Phó dẫn cô ra phòng ăn,mặt mày hớn hở nói : "Con Nhìn xem, mẹ chuẩn bị cho con bao nhiêu là đồ ăn ngon."

"Oa!" Mắt của Diệp Phồn Tinh toát ra tia sáng hạnh phúc , thật là hạnh phúc chết rồi.

Hôm nay ở trường chưa ăn được bao nhiêu, còn bị nôn ra hết , hiện tại trong dạ dày trống không.

Vừa nhìn thấy Làm cho người ta nhìn vào mà không nhịn được muốn đem tất cả đồ ăn ngon trên thế giới cho cô.

Dì giúp việc ở bên cạnh nhìn thấy Diệp Phồn Tinh, cũng cười theo , nói: "Mỗi lần nhìn thấy Tinh Tinh ăn đồ ăn, làm cho dì cũng cảm thấy thèm ăn lây với cháu ."

Bà Phó cười nói: "Đúng vậy , đúng vậy !"

Diệp Phồn Tinh có chút ngượng ngùng , đỏ mặt , "Mọi người đang bảo con ham ăn có phải không ?"

"Nào có?" Bà Phó cười nói: "Chỉ cần con thích ăn, mỗi lần trở lại mẹ đều làm đồ ăn ngon cho con ăn ."

"Con sẽ béo đến mức lăn nhanh hơn đi mất ."

"Phụ nữ nhìn có da có thịt một chút mới đẹp con ạ "

Đây quả thực là lời mà những bà mẹ đẻ thường hay nói với con gái của mình .

"..." Phó Linh Lung đi tới, "Tiểu Tinh về rồi hả em ."

"Chị ạ !" Diệp Phồn Tinh mỉm cười chào hỏi.

Phó Linh Lung ngồi xuống bên cạnh bàn ăn , nhìn đồ ăn trên bàn, nói: "Mẹ quý con dâu hơn con gái rồi ! Con cảm thấy địa vị của con bây giờ không bằng con dâu của mẹ rồi. Biết Tiểu Tinh về, cả buổi sáng bắt đầu chuẩn bị đồ ăn."

Diệp Phồn Tinh dương khóe miệng lên, cô biết cả nhà đều đối cử với cô rất tốt.

Diệp Phồn Tinh đi vào phòng vệ sinh rửa tay sau đó trở lại bàn ăn .

Chẳng qua là, bình thường khẩu vị của Diệp Phồn Tinh rất tốt, hôm nay lại chỉ ăn một chút, trong dạ dày lại bắt đầu sôi trào.

Đừng quên like và bỏ phiếu cho sữa trước khi đọc chương tiếp theo nhé!

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau