Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Cả đời này không rời xa anh!
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Cả đời này không rời xa anh! - Chương 367 : Để bạn bè phản bội đến lần thứ hai thì là lỗi của tôi rồi!

Chương 367 : Để bạn bè phản bội đến lần thứ hai thì là lỗi của tôi rồi!

Mạc Vân Trà Sữa

"Cậu  biết mình không có  thai cơ mà." Diệp Phồn Tinh  lãnh đạm nhìn  Lâm Vi, "Đã như vậy, tại sao không giúp mình nói một câu ? Chúng ta không phải là bạn thân  sao?"

Lâm Vi hơi sững sờ, nhìn  Diệp Phồn Tinh, ánh mắt tránh né mà nói: "Mình... Mình không dám..."

Bộ dáng này của cô ta nhìn qua đã biết cô ta đang chột dạ cực kỳ!

Nếu cô ta thẳng thắn vô tư, tại sao phải chột dạ?

"À!" Diệp Phồn Tinh nở nụ cười, "Là không dám, hay là không muốn? Cậu biết không?lúc trước Triệu Gia Kỳ  nói với mình, bảo mình cách  xa cậu một chút, khi đó mình cũng không có để ở trong lòng, bởi vì mình cảm thấy cậu không phải là  loại người mà cô ta nói, nhưng mà bây giờ, mình thật sự rất hối hận lúc ấy tại sao lại không  tin tưởng lời cảnh báo của cô ta."

Tình bạn này, thật sự quá buồn cười, thuyền tình bạn,nói lật là lật được ngay!

Không phải là Diệp Phồn Tinh không chịu thua, mà là Lâm Vi,  không diễn vai nữ chính chính diện, lại cố ý chạy tới cướp vai nữ chính phản diện của cô, không phải là nhằm vào là cái gì đó sao?

Vì yêu sinh hận !

Cô coi như đã rõ ràng, sau này,mình nên tránh càng xa càng tốt với những cô gái thích Cố Vũ Trạch.

Bởi vì bạn không biết người khác lúc nào sẽ tới đâm cho bạn một dao từ đằng sau .

Ánh mắt của Diệp Phồn Tinh chứa đầy sự bi thương.

sau khi  nói xong,cô xoay người  chuẩn bị rời đi, Lâm Vi đi lên kéo tay cô lại, "Tinh Tinh, cậu phải tin tưởng mình..."

"Buông tay ra! Bị Triệu Gia Kỳ phản bội lần đầu là lỗi của Triệu Gia Kỳ, nhưng để Lâm Vi cô phản bội đến lần thứ hai thì là lỗi của tôi rồi! ." Diệp Phồn Tinh hiện tại rất hối hận, rất tức giận, rất khó chịu.

Cô hất tay của Lâm Vi ra, trực tiếp đi ra cổng trường,  đi bắt  xe buýt về nhà.

Trên xe buýt rất nhiều người, cô ngồi trong xe, nhìn bên ngoài cửa sổ , cố nén  nước mắt sắp rơi xuống.

Bạn bè cái cục shit!

Bắt đầu từ bây giờ, trừ mình ra, cô sẽ  không tin thêm bắt kì ai nữa!

Diệp Phồn Tinh vừa về tới nhà, Triệu Gia Kỳ liền gửi tin nhắn  tới, "Cậu thấy chưa?Lúc trước mình bảo cậu  trách xa cô ta ra một chút, cậu không tin mình, bây giờ biết hậu quả chưa?"

Diệp Phồn Tinh đọc xong tin nhắn  của Triệu Gia Kỳ , trực tiếp kéo cô ta vào danh sách đen.

-

Lâm Vi sau khi tan học, trực tiếp đi đến chỗ chiến đội, trừ Diệp Tử Thần, những thành viên khác đều đã đến.

"Hi." Lâm Vi đi tới, mỉm cười chào hỏi.

Tả Dục và Cố Vũ Trạch đang ngồi trên ghế sa lon bỗn đứng lên, lạnh lùng nhìn cô ta một cái, xoay người rời đi .

Nhìn thấy bộ dáng lãnh đạm của bọn họ, Lâm Vi cảm giác lòng của mình đau nhói.

Mặc dù nói Cố Vũ Trạch từ trước tới  giờ chưa từng dịu dàng với cô ta bao giờ , nhưng mang theo địch ý giống như vậy thì là lần đầu tiên.

Lâm Vi cũng không tiện đuổi theo,  cố giả bộ bình tĩnh nói với Tả Dục: "Buổi tối mọi người muốn ăn cái gì? Để Mình đi mua."

Lâm Vi là trợ lý, những chuyện này đều là chuyện cô ta phải làm.

Có lúc giúp bọn họ mua đồ ăn , có lúc sẽ giúp bọn nấu  cơm...

Tả Dục nhìn cô ta một cái, nói: "Tôi còn tưởng  hôm nay cô sẽ không tới chứ?"

"Tại sao?" Lâm Vi mỉm cười đặt balô của mình để ở một bên.

Tả Dục cười một tiếng, giọng nói mang vẻ châm chọc, " không phải cô còn bận diễn vai chính vừa cướp được từ tay của Diệp Phồn Tinh  sao?"

Lâm Vi thay thế vị trí của Diệp Phồn Tinh, hiện tại tất cả mọi người đều biết.

Lâm Vi nhìn  Tả Dục, có chút ủy khuất hỏi: "Ngay cả cậu  cũng không chịu tin mình sao?"

"Ngày đó Diệp Phồn Tinh cảm thấy không khỏe,cũng chỉ có cô luôn bên cạnh cô ấy? Ở trường học cũng chỉ có cô biết những chuyện này. Lâm Vi... Tôi vẫn luôn  cảm thấy cô là một cô gái tốt , nhưng mà chuyện lần này, tôi thật sự rất thất vọng về cô."

Nói xong, Tả Dục cũng đi ra khỏi phòng.

Cậu ta vốn cảm thấy rất có thiện cảm với  Lâm Vi , nhưng Lâm Vi hiện tại lại làm tổn thương  Diệp Phồn Tinh.

Những thành viên khác nhìn  Lâm Vi và đội trưởng, đội phó xích míc, cũng không dám nói lời nào.

Lâm Vi không nhịn được cười khổ một cái, không nghĩ tới mình đã ở bên bọn họ bao nhiêu lâu nay, lại không bằng một chút xíu ủy khuất mà Diệp Phồn Tinh phải chịu.

Chẳng nhẽ mọi người chán truyện rồi sao, buồn nhỉ?

Ai còn đọc thì nhớ like và bỏ phiếu để sữa còn biết nhé!

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau