Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Cả đời chỉ yêu em
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Cả đời chỉ yêu em - Chương 540: Báo cảnh sát!

Gương mặt của Lục Tân Nam méo mó đến biến dạng, nhưng nhìn lên một chút tức giận đều không có ...

Lúc làm xong chuyện đó, một chút Lục Tân Nam đều không nhìn ra Bạch Hiểu Niên muốn tìm đến cái chết, cô chỉ là dùng sức đem áo khoác âu phục của Lục Tân Nam kéo lên che kín thân thể mình, sau đó bảo Lục Tân Nam tìm nước cho cô để cô dọn dẹp một chút, bất ngờ cô nói cô mang thai.

Lục Tân Nam đem Bạch Hiểu Niên sắp xếp cẩn thận, lúc này mới lên xe đi mua nước, trong lúc đi còn gọi điện thoại cho trợ lý của mình, để anh ta mua nữ trang cho Bạch Hiểu Niên.

Nhưng Lục Tân Nam làm sao cũng không nghĩ tới, khi anh ta trở lại, Bạch Hiểu Niên lại nằm trong vũng máu.

"Báo cảnh sát!" Tố Tâm quay đầu nhìn xem Phó Kiến Văn, kiên định lần nữa nói một câu, "báo cảnh sát!"

Tiếng nói của Tố Tâm đã khàn không ra tiếng người, ngay cả mắt cũng đều kiên định muốn tống Lục Tân Nam vào trong tù.

Phó Kiến Văn cau mày, liếc mắt nhìn Lục Tân Nam, sau đó quay đầu lại nhìn xem Tố Tâm: "Tố Tố, Bạch Hiểu Niên chính là người của công chúng, báo cảnh sát sẽ làm lớn chuyện, đến lúc đấy dư luận sẽ bàn tán ra vào, cha của Bạch Hiểu Niên còn bệnh, chuyện như vậy mà lại không nói cho cha của cô ấy đầu tiên thì biết làm thế nào, còn nói riêng về Bạch Hiểu Niên, về sau cô ấy sẽ không tránh được những lời chỉ chỏ của người khác ở sau lưng.”

Quan hệ của Phó Kiến Văn cùng Lục Tân Nam, Tố Tâm cũng không phải không biết ...

Tố Tâm nhìn xem ánh mắt của Phó Kiến Văn đều mang theo tâm tình, tâm tình Tố Tâm lần nữa tan vỡ, chỉ vào Lục Tân Nam rồi hỏi Phó Kiến Văn: "Anh muốn bao che cho cái tội phạm giết người! Cưỡng gian này !"

Thấy tâm tình của Tố Tâm đã tan vỡ, Phó Kiến Văn nắm chặt hai vai của Tố Tâm, nhẫn nhịn đau lòng nhìn vào mắt cô, anh mở miệng: "Tố Tố, em lý trí một chút! Bạch Hiểu Niên còn chưa tỉnh lại, sự tình đến cùng là chuyện gì xảy ra, chúng ta đều vẫn chưa biết rõ! Bạch Hiểu Niên còn đang ở trong ranh giới giữa sự sống và cái chết, điều chúng ta có thể làm bây giờ chính là đem thương tổn của chuyện này giảm đến mức nhỏ nhất."

Dù cho là ban ngày, nhưng trong hành lang bệnh viện, ánh đèn vẫn sáng rực rỡ.

Mùi vị của tia sáng lành lạnh chiếu vào gương mặt thanh tú của Tố Tâm, khiến cho sắc mặt cô càng có vẻ trắng xanh.

Tố Tâm nhìn Phó Kiến Văn, mắt tiệp của cô run rẩy, viền mắt hình như có ấm áp tràn ra, cô trầm mặc chốc lát, giơ tay đẩy hai tay của Phó Kiến Văn đang đỡ ở vai của cô ra: "Đối với thương tổn đã tạo thành cho Hiểu Niên, cô ấy hiện còn đang nằm trong phòng cấp cứu sống hay chết còn chưa biết, muốn làm sao mới có thể đem thương tổn giảm đến mức nhỏ nhất ! Hay là nói ..."

Đáy lòng bi thương, Tố Tâm đột nhiên cười một tiếng, mang theo giọng mũi nồng đậm hỏi: "Hay là nói ... bên trong đầu óc của anh, chỉ muốn giảm đến mức thấp nhất thương tổn đối với bạn của anh !"

Cánh môi Lục Tân Nam giật giật: "Tố Tâm, Lão Phó là vì nghĩ cho danh tiếng của Hiểu Niên, cô yên tâm, tôi sẽ chịu mọi trách nhiệm, tôi nhất định sẽ chịu trách nhiệm!"

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau