Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Tiểu Nằm Liệt Giữa Đường
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Tiểu Nằm Liệt Giữa Đường - Chương 1: Tiệc rượu

Chương 1: Tiệc rượu

Diệp thành năm nay vào mùa hè, so với năm ngoái thì nhiệt độ tăng cao hơn một chút.

Tiêu Lục đem cúc ở cổ áo sơmi cởi bỏ một viên, lập tức cảm giác thấy mát mẻ hơn rất nhiều.

Hội trường điều hòa chạy đến 27 độ, vốn là rất mát, nhưng hơi nóng của ánh mặt trời từ cửa sổ bằng kính sát mặt đất bốc vào, làm ai cũng cảm thấy không yên ổn.

“Thực nóng?”

Tiền Huỳnh chú ý tới động tác của cô, nhẹ giọng hỏi.

“Không có,” Tiêu Lục nhìn hội trường trống trải, miễn cưỡng cười nói, “Nhìn người ít như vậy, lòng tôi lạnh a.”

Tiền Huỳnh đi theo trầm mặc.

Tiêu Lục là tác giả cuốn tạp chí hạ chí, tuy là tác giả, nhưng nhìn xem này người đọc thì ít ỏi nên mấy cuộc họp báo về sách mới cũng không có mấy, thật là đến tiểu nằm liệt giữa đường cũng không bằng.

“Không có việc gì, lần sau sẽ có nhiều người.”

Tiền Huỳnh an ủi cô một câu khô không khốc, liền ở trong lòng thở dài.

Thời vận không tốt a, rõ ràng viết không tồi, danh tiếng cũng không tồi, đáng tiếc sách ra mấy quyển nhưng đều không được như mong đợi.

“Đúng rồi,” Tiền Huỳnh nhìn Tiêu Lục vội vàng đọc tên mọi người, bỗng nhiên nhớ tới trong tạp chí trong xã công đạo xuống dưới sự tình, nói, “Buổi tối có tiệc rượu, Lão Đoạn kêu anh đưa thêm em tới.”

“A……”

Tiêu Lục nghe vậy, bất đắc dĩ lắc đầu.

“Hắn thật ra rất xem trọng tôi ”

Tiền Huỳnh bĩu môi, sờ đầu cô một phen, không nói lời nào.

Trong lòng lại là trăm mối cảm xúc ngổn ngang.

Lúc trước tạp chí hạ chí rơi xuống tay Tiêu Lục, chính Lão Đoạn là người giải quyết dứt khoát vụ việc.

—— Cô viết không tồi, cá nhân hình tượng tốt, đã có thể viết thư, cũng có thể mô phỏng theo bề mặt thư, thật tốt a!

Khi đó Lão Đoạn mặt mày hớn hở, tại biên tập hội nghị thượng cố gắng ký xuống Tiêu Lục, không nghĩ tới cô làm lâu như vậy, thế nhưng vẫn là bộ dáng này.

“Em biết như vậy thì tốt rồi,” Tiền Huỳnh thuận miệng cổ vũ nói, “Buổi tối hảo hảo biểu hiện, đừng cô phụ trong xã một mảnh tâm ý.”

Tiêu Lục gật gật đầu, nhấp môi cười cười.

Hai tiếng đồng hồ qua đi, hội trường như cũ thưa thớt người tới, Tiêu Lục nhìn thoáng qua chỗ bán thư đôi, số lượng so với lúc ban đầu không khác nhau là mấy.

“Mau kết thúc, thu thập hết đi.”

Tiền Huỳnh một bên nhìn đồng hồ, một bên cùng Tiêu Lục nói chuyện.

Nhân viên công tác trong hội trường từ văn phòng bên kia đi qua, Tiền Huỳnh theo chân bọn họ chào hỏi một tiếng, cùng nhau hàn huyên vài câu, chờ Tiêu Lục thu thập xong mọi thứ rồi cùng nhau rời đi.

Mới bốn giờ chiều, tới tiệc rượu cũng cần không nhiều thời gian lắm.

Tiền Huỳnh đem điều hòa trong xe hạ thấp rồi mở nhạc âm hưởng, gợi nên chút thư giãn bên trong xe.

"Bây giờ ăn cơm, cũng quá sớm.”

Tiền Huỳnh nửa thật nửa giả oán giận một câu, nhân lúc đèn xanh đèn đỏ ở giao lộ dừng lại, cùng Tiêu Lục nói chuyện phiếm.

“Không có biện pháp nha, tại tiệc rượu ăn cái gì phải có bụng nhỏ.”

Tiêu Lục nhìn ngoài cửa sổ phong cảnh, đáp một câu.

Tiệc rượu tối nay nàng là thật sự không nghĩ sẽ đi. Trong chuyện công việc, Tiêu Lục từ trước đến nay tận tâm tận lực, nhưng loại tiệc rượu xã giao này, thực làm nàng có chút không thích ứng được.

Huống chi đêm nay là 《 xuân thâm 》 lần đầu được công chiếu, ở cái này trong thời điểm mấu chốt sẽ... Tiêu Lục phiền não thở dài.

《 xuân thâm 》 nữ chính là Hứa Tường, là minh tinh Tiêu Lục thích nhất. Lúc trước, Tiêu Lục liền định chuẩn bị tốt vé xem phim, tính toán kết thúc xong cuộc họp báo bán sách, buổi tối liền đi xem. Nhưng tiệc rượu hôm nay, hoàn toàn phá vỡ kế hoạch của nàng. Tiền Huỳnh lái xe khá nhanh, không quá hai mươi phút đã tới rồi trung tâm thành phố.

“Muốn ăn cái gì không?”

Tiền Huỳnh nhìn chung quanh, chỉ chỉ tiệm cơm bên đường.

“Em ăn gì cũng được.”

Tiêu Lục đáp ứng một tiếng, an tĩnh đứng ở bên người nàng. Tiền Huỳnh trong lòng sớm có ý tưởng, tới một nhà hàng thanh đạm ăn chút lẩu, chút dê bò thịt cuốn, bỏ thêm ít đậu hủ cùng nấm thịt nguội.

Nồi lẩu nóng hôi hổi, dê bò thịt cuốn trong nồi canh phập phập phồng phồng, Tiêu Lục rải một chút hồ tiêu mùi hương tức khắc tràn ngập phòng. Canh lòng heo thập phần hấp dẫn, mới đưa vào đầu lưỡi đều có thể mềm mại, ăn thật ngon.

Tiêu Lục khắc chế ăn một lát, buông chiếc đũa chờ Tiền Huỳnh.

“Đợi lát nữa mang em đi làm tạo hình.”

Tiền Huỳnh ăn đến vui sướng, một muỗng đậu hủ một muỗng thịt, xem đến Tiêu Lục lòng tràn đầy ghen ghét.

“Lại đem em ném cho Lão Đoạn, chị liền công đức viên mãn.”

Tiệc rượu từ trước đến nay là Lão Đoạn đưa người đi, Tiêu Lục hôm nay mặc một thân váy dài lỏa hồng nhạt, vừa vào cửa liền hấp dẫn không ít ánh nhìn.

Lão Đoạn đem nàng giới thiệu cho những người khác, thực nhanh có vài vị phú thương tới hỏi tác phẩm của nàng, nghe xong tên sau lại lễ phép rời đi.

“Cô vẫn là danh khí không đủ a.”

Lão Đoạn lắc đầu, hận sắt không thành thép.

Tiêu Lục áy náy đối hắn cười cười. Thời gian rồi sẽ trôi thật nhanh, phim cũng đã bắt đầu, Tiêu Lục một bên cùng người nói chuyện phiếm, một bên cảm thấy nóng lòng. Phim sắp kết thúc rồi, tìm cái không đường chuồn ra, lần đầu sẽ cách nơi này không xa.

Tiêu Lục khẽ xiết chặt chén rượu, nàng cũng chỉ nhấp môi vài lần cho có lệ, chờ đến khi Lão Đoạn như cá gặp nước trà trộn vào trong đám người, trấn định tự nhiên hướng đi phòng hóa trang.

Trông bộ dáng kia của nàng, mặc cho ai cũng không thể tưởng tượng được nàng là đang chạy trốn. Phòng hóa trang có quần áo của nàng, Tiêu Lục nhanh chóng đổi quá một chút rồi ra cửa kêu taxi đi rạp phim.

Chờ nàng tới rạp chiếu phim, 《 xuân thâm 》 đã chiếu một nửa. Tiêu Lục tìm được vị trí ngồi xuống, lại vừa thấy khách quý tịch, trừ bỏ Hứa Tường, những người khác đều đắm chìm trong bộ phim.

Nàng đi nơi nào?

Tiêu Lục đỡ cái trán, nàng từ tiệc rượu chuồn ra tới, còn không phải là vì xem một cái Hứa Tường, ở ký tên hỗ động phân đoạn cùng nàng nói nói mấy câu sao?

Hiện tại Hứa Tường không ở rạp phim, nàng là chạy nhanh trở về tham gia tiệc rượu, vẫn là dứt khoát đem bộ phim xem xong rồi tính? Đợi mười lăm phút, Hứa Tường như cũ không có xuất hiện, Tiêu Lục đã có thể kết luận, Hứa Tường trước tiên rời đi. Chính lúc nàng đang rối rắm, di động đột nhiên vang lên.

Là Lão Đoạn gọi điện thoại, trong lời nói ngầm có ý tức giận.

“Cô đã đi đâu hả? Người đâu? Đừng nói cho tôi là trở về ngủ!”

“Tôi đang ở phòng hóa trang,” Tiêu Lục thấp giọng, nhanh chóng đứng dậy, “Lông mi giả bị rớt, tôi lập tức quay lại.”

Nàng hôm nay vận khí không tồi, ra cửa liền gọi được xe. Tiệc rượu như cũ ăn uống linh đình, Tiêu Lục đạm nhiên đi vào trong, yên lặng đứng ở bên người Lão Đoạn.

“Đây là tác giả của tạp chí chúng ta, Tiêu Lục.”

Lão Đoạn nghiêng nàng liếc mắt một cái, thuận thế cấp trước mặt người giới thiệu.

Người kia nhìn mi từ mục thiện, cười đối nàng gật gật đầu. Tiêu Lục an an tĩnh tĩnh đứng ở nơi đó, điếu đỉnh thủy tinh đèn ấm hoàng quang mang chiếu vào trên mặt nàng, tôn lên làn da hết sức trắng nõn của nàng.

Hứa Tường chính là tại đây một khắc chú ý tới nàng.

Đứa trẻ này nhìn qua tuổi không lớn, khí chất lại rất thành thục, khuôn mặt thanh tú, môi đỏ, cằm xinh đẹp độ cong.

Nàng cùng bằng hữu cụng ly, nghĩ tới đi tìm nàng nói chuyện. Hứa Tường tới buổi tiệc rượu này thật sự chỉ là bởi vì quen biết biên kịch bằng hữu cực lực mời, không nghĩ tới có sự quan tâm khác.

Nàng gặp qua rất nhiều người xinh đẹp, nhưng chưa bao giờ có người như vậy, thẳng tắp khắc sâu vào trong lòng nàng.

Tiêu Lục đã uống qua vài chén rượu, cả người có chút mơ hồ. Thình lình thấy Hứa Tường đứng ở trước mặt chính mình, mỉm cười cùng nàng tự giới thiệu. Tiêu Lục cảm thấy, chính mình nhất định là uống say. Nàng đơn giản bất chấp tất cả, cười tủm tỉm cùng Hứa Tường hàn huyên vài câu, liền chính mình nói gì đó cũng chưa nhớ kỹ.

Lão Đoạn đã sớm thấy Tiêu Lục ở cùng một cô gái lạ mặt nói chuyện phiếm, tìm một cơ hội đi tới, đem Tiêu Lục nhanh chóng rời đi.

Hứa Tường nhìn bọn họ đi theo người khác nói chuyện phiếm, cúi đầu nhìn cái ly rượu.

Tiêu Lục đã có chút mơ hồ, không rên một tiếng đi theo Lão Đoạn, gặp người liền cười. Cuối cùng là đem tiệc rượu lăn lộn qua đi.

Lão Đoạn vốn định đưa nàng về nhà, bất đắc dĩ Tiêu Lục đến trước tháo trang sức, ở cửa dặn dò vài câu, nói giúp nàng kêu xe. Tiêu Lục ngoan ngoãn gật đầu, ghi nhớ bảng số xe.

Phòng hóa trang người có chút nhiều, nàng mờ mịt nhìn một vòng, tìm không thấy vị trí của mình.

Rõ ràng vị trí đều là cố định, như thế nào hiện tại đều có người?

Tiêu Lục ngốc ngốc đứng ở cửa, phòng hóa trang có một cô gái đứng lên, ôn nhu đối nàng cười cười:

“Tôi giúp cô tháo trang sức nhé?”

Hứa Tường nhìn Tiêu Lục trước mắt đã hơi say, hảo ý hỏi.

“Được nha,” Tiêu Lục ngoan ngoãn duỗi tay, chờ nàng tới dắt, “Về nhà.”

Hứa Tường nhìn một bàn tay nhỏ nhắn mềm mại, âm ấm đặt ở trước mặt, nhất thời có chút không phản ứng kịp, thuận thế dắt nàng, mới phát hiện có gì đó không đúng. Hiện tại tình huống này, muốn mang nàng đi nơi nào?

Hứa Tường cau mày, đi qua yến hội vừa rồi, đi đến đường lớn, rốt cuộc nhớ tới chính mình ở khách sạn này có phòng cho khách dài hạn.

Như vậy liền dễ làm, bằng không nàng thật không biết mang cô gái nhỏ này đi đâu.

Trong phòng ánh đèn lờ mờ, Hứa Tường để Tiêu Lục đi tắm rửa trước, rồi giúp nàng tìm một cái áo tắm dài.

Hứa Tường nhìn nàng vào phòng tắm, còn đang cân nhắc muốn hay không gọi phục vụ lấy thêm một bộ chăn nệm. Không đợi nàng đi gọi khách sạn, Tiêu Lục đã đi tới, duỗi tay ôm lấy eo nàng. Thân thể ấm áp của nàng dán lên tới, mềm mại tuân lệnh Hứa Tường vô pháp tự hỏi.

Cô gái nhỏ cọ cọ cổ nàng, Hứa Tường không hề do dự, hôn lên môi nàng. Hứa Tường tay một đường xuống phía dưới, tìm được một mảnh mềm đã ướt át.

Chap trước
Chap sau
Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau