Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
12 Chòm Sao Và Ngôi Trường Cấp 3
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :

12 Chòm Sao Và Ngôi Trường Cấp 3 - 58 - the end 2(59)

Cậu chuyện 12 sao của chúng ta vẫn còn tiếp diễn... Nước mắt... rồi sẽ qua đi... đau đớn... cũng dần tan biến... Nhưng liệu... ai cũng như vậy... Bối cảnh tiếp theo của cậu chuyện là vào 10 năm sau... Khi những cô cậu học trò cấp ba hồn nhiên đã trở thành người lớn... chững chạc hơn... nhưng kí ức về vụ tai nạn khủng khiếp đó vẫn không nguôi...

10 năm sau, tại một căn biệt thự sang trọng bậc nhất...

Trong một căn phòng sang trong, mọi thứ đều được bày trí đẹp đẽ. Trên cao, ánh đèn chum pha lê long long chiều xuống dưới... Không khí... nặng nề... u ám... hay buồn...

- Ma Kết và Thiên Yết đâu, sao hai người họ không tới?

Một cô gái xinh đẹp... rất xinh đẹp... với nét đẹp duyên dáng hơn... uyển chuyển hơn... nhưng mái tóc tím nhạt và đôi mắt xanh lơ đang buồn vẫn không khác xưa là mấy...

- Cậu biết mà còn hỏi nữa hả Bảo Bình? Ma Kết... câu ấy đã đi công tác từ mấy ngày trước rồi... giám đốc công ti mà lại... Mình thật sự bó tay cái tên này rồi đó... Từ cái ngày đó, nó chỉ biết chúi đầu vô học học học... Còn bây giờ thì bỏ bạn bỏ bè rồi đó!

Sư Tử nói như tức giận... Còn cô gái ngồi cạnh anh nãy giờ mới chịu lên tiếng:

- Cũng chỉ tại cậu ấy quá đau buồn mà thôi! Không thể trách Kết được... Nhưng... còn Yết thì sao?

Câu hỏi đó của cô khiến ai nấy im lặng... Cô chỉ biết ngước đôi mắt nâu trong veo lên nhìn mọi người như đang chờ đợi câu trả lời... Thế rồi... cô cũng khẽ thở dài... Thấy Bạch Dương buồn... Sư Tử cũng chỉ biết lấy tay vuốt nhẹ lên mái tóc đã dài tới ngang lưng của cô... Trước mặt anh, Bạch Dương tinh nghịch quậy phá cùng mái tóc ngắn xinh xắn đã dần mất đi... Thay vào đó, sự dịu dàng thùy mị đã thay thế...

- 10 năm nay... đã 10 năm rồi... không một lá thư... không một cuộc điện thoại của Cự Giải... Chắc cậu ta buồn lắm nhỉ?

Xử Nữ lặng lẽ lên tiếng... 10 năm... khoảng thời gian thật dài... nhưng vẫn không đủ để cô có thể quên đi một người... không đủ để ngăn lại nước mắt vẫn tuôn rơi hằng đêm... để không đủ... để... trái tim cô có thể yêu một người khác... Thật sự... cô rất đẹp... đẹp một cách hoàn mĩ... Tất nhiên... rất nhiều chàng trai đang theo đuổi nhưng cô đã từ chối tất cả... vì một lí do duy nhất... Cô đã có bạn trai...

- Xử à, mình biết cậu rất buồn nhưng... Nhân Mã... đã mất tích 10 năm rồi... không còn hi vọng nào nữa đâu!

Thấy Xử buồn, Thiên Bình cũng buồn lây... Nhưng trong tình thế như vầy... tốt nhất... Xử nên quên Mã đi... Như vậy sẽ tốt hơn... là cứ mãi mong chờ một người... sẽ mãi không quay trở về... Với lại, chính Bình Nhi cũng chẳng còn hi vọng gì nữa vào khuôn mặt mình... Mặc dù cô chẳng biết nó ra sao?... Cô rất sợ soi gương... Cô luôn che vết thương đó lại bằng một miếng băng trắng mặc dù nó đã lành lăn từ lâu rồi... Có lúc... tuyệt vọng... nhưng... lại luôn có một người... ở cạnh cô cho dù bất cứ hoàn cảnh nào... Là người... đang ngồi cạnh cô đây... anh đẹp... còn cô thì...

- Thôi được rồi! Bàn vào vấn đề chính thôi... Sở dĩ... tụi mình mời các cậu đến đâu là để... để...

Song Tử bất ngờ lên tiếng... nhưng cũng lại ngập ngừng...

- Có chuyện gì vậy? Các cậu nói mau đi!

Thiên Bình thúc giục nên Sư Tử đành đứng lên và tuyên bố:

- Bạch Dương!

- Hả?

Bạch Dương đang ngơ ngác bỗng dưng bị tiếng nói của Sư làm giật mình...

- Cậu...

- Mình sao?

- Lấy mình nhé!

Ngay sau câu nói đó, người thì đỏ mặt, người thì há hốc mồm kinh ngạc...

- Cái gì? Cậu... vừa nói gì...

- Lời mình nói thì không lặp lại lần thứ hai đâu!

- Đồ ngốc... Bộ cậu nghĩ mình sẽ lấy cậu sao?

...

- Cậu... nghĩ đúng rồi đó!

Bạch Dương đỏ mặt rồi nói tiếp... Tiếng vỗ tay của ai đó vang lên...

- Aw! Hai cậu tỏ tình thiệt là dễ thương đó nha!

Bảo Bình cảm thán nói...

- Đúng rồi đó! Nhưng không dễ thương bằng tụi mình đâu ha!

Bất ngờ, Song Tử nói rồi lấy tay choàng qua vai Bảo Bảo trong khi cô nàng tròn mắt:

- Cái gì? Tụi mình... hồi nào vậy?

- Chẳng phải khi học cấp 3 mình đã nói rồi sao? Và cậu cũng đồng ý đó! Hay là cần mình nói lại không?

- Cậu... đồ đáng ghét!- Bảo Bình đỏ mặt...

- Aw! Thật là một dịp đáng mừng đó! Song Tử với Bảo Bình, Sư Tử với Bạch Dương... Hai đám cưới trong một ngày sao?

Kim Ngưu vỗ tay đồng tình... Ngay lập tức... Song và Sư cùng quay lại nhìn anh bằng ánh mắt cực kì nghiêm trọng:

- Có cả cậu nữa đó...

- Hả? Sao lại có mình trong đó chứ!

- Thì chẳng phải cậu và Thiên Bình...

- Nhưng... nhưng...

Kim Ngưu bỗng cảm thấy bối rối... Không phải vì anh không muốn mà vì...

- Mình... có lẽ... là không đâu!

Bất ngờ, cả đám quay lại nhìn Thiên Bình bằng cặp mắt ngạc nhiên... Thấy vậy, cô chỉ nói tiếp:

- Ai đời... cô dâu mà dán băng trắng vào mặt không?

- Trời ạ... tưởng gì... cậu chỉ cần bỏ ra là được!

Xử Nữ nói nhưng Thiên Bình chỉ lắc đầu lia lịa:

- Không được... như vậy càng không được!

- Sao lại không được chứ? Cậu có biết rằng Kim ngưu đã đợi cậu cả 10 năm rồi không hả?

Bạch Dương cố gắng thuyết phục Thiên Bình bằng cách lôi Kim Ngưu vô...

- Ưm... mình... mình...

Thiên Bình bỗng do dự... Kim Ngưu... quả thật... cô cũng rất yêu anh ấy... nhưng lại tháy mình không xứng...

- Kim Ngưu... mình... mình muốn cậu tự tay... tháo băng ra cho mình...

Cuối cùng, Thiên Bình cũng lựa chọn được câu trả lời... nhưng liệu... nó có phải là cậu trả lời đúng nhất... Kim Ngưu chỉ mỉm cười... hạnh phúc... rồi ngồi xuống cạnh cô... Những ngón tay khéo léo gỡ cái vật đã làm Thiên Bình tự ti suốt 10 năm trời kia... Và rồi... miếng băng bất ngờ rớt xuống đất... Đôi mắt anh hiện ra trước mặt cô với vẻ ngỡ ngàng...

- Kim Ngưu à... Nhìn mình ghế lắm sao?

Thiên Bình có lay Kim Ngưu dậy nhưng không được... Và cô bắt đầu phát hoảng...

- Xử à, trông mình như thế nào? Mình xấu lắm phải không?

- Không... cậu... cậu... đẹp lắm...

- Bạch Dương.... chuyện này là thế nào?

- Cậu... còn đẹp hơn xưa nữa...

Câu trả lời của Bạch Dương làm Thiên Bình ngơ người một lúc... rồi vội vàng vơ lấy chiếc gương soi đang để trên bàn... Trước mặt cô... không còn là mình nữa... Khuôn mắt đó hiện ra... thật xinh đẹp! Khuôn mặt bầu bĩnh khi xưa bỗng gọn lại thanh thoát... làn da trắng hồng, ngay cả một vết sẹo cũng không có... Có thể nói... cô... quá đẹp... cứ ngỡ như là tiên nữ giáng trần... Sau đó, cô nhẹ nhàng quay lại phía Kim Ngưu... và nhìn anh thật trìu mến...

- E hèm... vậy là không còn cản trở gì nữa rồi...

Sư Tử vừa nói vừa mỉm cười nhìn Thiên Bình đang đỏ mặt... Đã lâu lắm rồi... mọi người không thấy cô vui như lúc này...

- Thiên Bình à, xin chúc mừng cậu!

Xử Nữ nói với vẻ mặt thật sự vui mừng... nhưng... sự thật có phải vậy?

- À quên! Mình có việc bận rồi... Chắc là phải đi ngay bây giờ... Mấy cậu cứ nói chuyện thoải mái đi nha! Mong nhận được thiệp cưới từ mấy cậu! Bai!

Nói rồi, bóng dáng mảnh mai của cô bỗng biến mất ngay tức khắc... Nụ cười trên môi mọi người dần tắt ngấm...

- Có lẽ... chúng ta... đang vui mừng trên sự đau khổ của người khác...

Thiên Bình buồn bã nói...

- Xử à...

Bạch Dương bỗng thấy khóe mắt mình cay cay... Cô chỉ biết dưa đầu vào vai Sư Tử... rồi thở dài... Bất chợt, tiếng chuông điện thoại bỗng reng lên như muốn đánh thức mọi người...

- Để mình bắt máy cho!

Bảo Bình vội vã đứng dậy rồi nói. Nhân tiện, cô cũng lấy tay lau những giọt nước mắt đang lăn dài trên gò má...

- Alo?

- ...

- Alo? Cho hỏi ai vậy?

- Bảo Bình... Là... mình đây...

...

-----o0o-----o0o-----o0o-----o0o-----

- “Mặt biển xanh bao la... gió rì rào thì thầm nỗi lòng cùng ai đó... cũng tại nơi này... tôi đã mất em... cũng tại nơi này... cuộc tình của chúng ta đành li xa... cũng tại nơi này... trái tim tôi tan vỡ vì em... Em có biết hay không...”

Tiếng còi tàu vang lên inh ỏi... tàu đã cập bến thuận lợi... một chàng trai đẹp như tạc bước xuống... Lướt đôi mắt lạnh lùng nhìn xung quanh rồi cất tiếng nói:

- Vùng đất này tuy có hơi lạc hậu nhưng rất nhiều thuận lợi về nông nghiệp... Chúng ta nên xem xét kĩ lưỡng...

Nói rồi, những người đối tác với anh lần lượt bước xuống tàu và tham quan khắp nơi... Bất ngờ... Điều làm anh chú ý... từ đâu đó, nhưng con thuyền giấy lần lượt trôi lặng lờ theo sóng... Bất ngờ... anh nhớ ra... chiếc thuyền giấy... anh cũng từng dành tặng cho một người lúc cô ấy đang đau buồn... Chiếc thuyền giấy... ghi những lời lãng mạn dành cho cô mà anh nghĩ sẽ không bao giờ dám ghi ra...

- “Song Ngư...”

Bỗng dưng, trái tim anh bỗng quặn thắt lại... nhắc đến người đó... vết thương lòng lại tái phát... Cô ra đi... để lại cho anh trái tim tan vỡ... Một thời từng yêu... và một thời được yêu... đã... qua rồi...

- Cho tôi hỏi... ông có biết ai là người thả những chiếc thuyền giấy đó không?

Ma Kết bất ngờ hỏi người đàn ông với mái tóc bạc trắng đang đứng gần đó...

- À! Đó là do đứa con gái mà làm công cho một quán ăn.cứ mỗi buổi chiều rảnh rỗi thì nó cứ thích thả thuyền giấy... Bị đánh mãi mà không chừa...

- Ra là vậy...

Nói rồi, Ma Kết lại tập trung vào công việc và quên béng đi cuộc nói chuyện hồi sáng của anh...

- Đằng kia có một quán ăn có vẻ sang trọng đó! Ta hãy đến thử xem sao?

Một người đối tác của anh bỗng đề nghị rồi ai nấy đều tán thành... Thế rồi... họ đi khoảng vài cây số nữa... Vừa đi, người thì mải bàn tán về thành phố này... người thì mải ngắm nghía các tòa nhà vẫn còn khá là thô sơ... Riêng Ma Kết... anh bỗng có cảm giác gì đó thật lạ... càng ngày càng rõ... Cứ như là... anh sắp tìm lại được điều gì đã mất...

- “Đến rồi sao...?”

Mọi người bỗng xôn xao khi thấy những người lạ mặt tới thành phố của họ... Bỗng nhiên, một cô gái lướt qua mặt anh... thật nhanh... nhưng cũng đủ để anh nhìn thật rõ từ đằng sau... Mái tóc xanh mượt óng ả trong nắng... Thân hình nhỏ nhắn... rất giống... hay là... Bất thần, đôi chân anh như có người đang điều khiển... Nó chạy thật nhanh... thật nhanh để đến gần cô gái đó... Và... bàn tay anh cuối cùng cũng đặt lên vai cô và cất giọng thều thào...

- Song Ngư...

Cô gái quay lại... Và làm anh sững sờ... Khuôn mặt thật khác...

- Xin lỗi, tôi nhầm người!

Ma Kết cúi đầu xin lỗi... Dường như... trong anh có cái gì đó thật lãng xẹt... Cứ mỗi lần nghĩ đến Song Ngư... anh như là không thể điều khiển được tâm trí mình nữa... Cô gái ấy bỏ đi... Hình bóng của Song Ngư lại gợi về... Anh tưởng tượng như cô đang đứng trước mặt anh... Mỉm cười thật dễ thương như ngày nào...

- “Ma Kết... xem cậu kìa... Hihihi...”

- “Ma Kết... mình ở đây này...”

- “Kết à... cậu nhìn đi đâu vậy?”

- “Ma Kết... mình nhớ cậu lắm đó...”

- “Kết à...”

Bỗng dưng... vô vàn hình ảnh của Song Ngư hiện ra trước mặt anh... Anh bỗng thấy khóe mắt cay cay... nhưng đã là con trai... thì không được rơi lệ...

- “Ngư ngốc... tại sao cậu lại bỏ mình mà đi chứ?”

Nhưng những ý nghĩ đó đã bị anh gạt ra khỏi đầu... Anh lặng lẽ bước vào quán...

- Kính chào quí khách...

-----o0o-----o0o-----o0o-----o0o-----

- “Nhân Mã... nếu cậu cũng đang ở đây... thì có lẽ chúng ta đã...”

Bước trên dường vắng... Xử Nữ trầm ngâm bước từng bước nhẹ nhàng nhưng cũng thật nặng nề... Giờ đây... chỉ còn mình cô cô đơn... âm thầm cùng nỗi nhớ... Bỗng dưng, nước mắt cô bất ngờ tuôn rơi...

- “Mình... vẫn còn nước mắt để khóc sao...?”

Bỗng dưng, tiếng sóng vỗ rì rào làm tâm trí cô thức tỉnh... Xử Nữ vội vàng nhìn lại xung quanh... Cô đã tới bờ biển từ lúc nào...

- “Nhân Mã... cậu muốn làm mình đau khổ đến chừng nào nữa đây...?”

Một thoáng im lặng... Xử bỗng phát hiện một người phụ nữa trung niên đang khuân vác những chiếc thùng hàng nặng nề...

- Trông có vẻ khó khăn quá... Mình nên đến giúp bà ấy...

Xử Nữ lầm bầm rồi mau mắn đến chỗ người phụ nữ đó...

- Để cháu giúp bác...

Xử vừa nói vừa đỡ một thùng hàng lên tàu... Thấy cô gái có vẻ tốt bụng, bà ấy liền mỉm cười đôn hậu và lên tiếng cám ơn:

- Cám ơn cháu... Hơ...

Bất ngờ, người đàn bà sững sờ... Nhìn từng góc cạnh trên khuôn mặt người con gái xinh đẹp kia... với đôi mắt lộ rõ vẻ ngạc nhiên...

- Cháu...

- Dạ?

Xử hơi ngạc nhiên...

- Bộ cháu có gì lạ lắm sao?

- U... Ừ... Cháu rất giống... à... phải nói là cháu chính là cô gái trong tấm hình đó...

- Dạ? Tấm hình nào cơ...

- À... chuyện là thế này...

“- Aw! Biển đẹp quá à!

Một cô gái trông có vẻ là con nhà giàu... đang ngồi trên một chiếc tàu sang trọng... Chiếc váy vàng nhạt khẽ bồng bềnh trong gió... Đôi tay trắng trẻo đang cố giữ lấy chiếc nón vải như muốn bay tung theo gió biển trong lành... Đang mải ngồi ngắm mặt biển dập dờn những cơn sóng và những đàn hải âu vừa kêu quang quách vừa bay lượn trên bầu trời xanh thẳm... Cô bỗng thấy có thứ gì đó dưới tàu mình...

- Có ai không? Có người chết đuối này! Có ai không?

Tiếng hét inh ỏi của cô gái bất ngờ làm những người cũng đang đi du thuyền gần đó... Ngay lập tức... Hai người đàn ông bất ngờ nhảy xuống... Thật không ngờ... Ở dưới đáy biển sâu... lại là một chàng trai thật đẹp... với mái tóc vàng nhạt như màu nắng...”

- Sao? Chàng trai đó... có mái tóc vàng nhạt sao?

- Đúng vậy... Và rồi... ngay khi tỉnh lại... cậu ta đang ở trên tàu của tiểu thư...

- Tiểu thư... Ỳ bác là... cô gái đã phát hiện ra Nhân Mã...

- Nhân Mã? A... bác nhớ ra rồi... chàng trai đó khi tỉnh dậy thì gặp phải bô vàn những thắc mắc của tiểu thư nhưng cậu ta chỉ trả lời ngắn gọn là cậu tên Nhân Mã và cậu muốn về nhà ngay lập tức...

“- Đây là đâu chứ? Tôi muốn về nhà ngay lập tức... khụ khụ...

- Nè! Sức khỏe của nah yếu lắm biết không hả? Với lại tàu của tôi sắp hết nhiên liệu rồi... Thôi thì cứ về nhà tôi trước đi... rồi tôi sẽ đưa anh về! Chịu Chưa?

Không còn cách nào khác... Chàng trai đó đành chấp nhận... Bất ngờ... anh cẩn thận móc một vật gì đó trong túi áo ra và nhìn thật chăm chú... Mãi về sau... khi vào thu dọn phòng của cậu ấy thì tôi mới biết đó là một tấm hình... của một cô gái rất đẹp... đôi mắt nâu lấp lánh và mái tóc vàng mượt... Cô gái ấy có nụ cười đẹp mê hồn... Lúc đầu, tôi cứ tưởng đó al2 một bức tranh av2 tôi chưa từng thấy ai đẹp như vậy...”

- Sao bác lại biết?

- Vì bác đang là người giúp việc của tiểu thư- con gái thị trưởng của thành phố đó...

- Vậy... Sao... đến giờ cậu ấy còn chưa về...

- Hình như... từ ngày gặp cái cậu tên Nhân Mã... tiểu thư bỗng đổi tính... Và đến bây giờ... bác mới biết là tiểu thư đã có cảm tình với cậu ta... Hai người có rất nhiều điểm chung... Vậy nên... tiểu thư viện đủ mọi lí do để giữ cậu ta lại...

- T... Thật sao?

- Bác e là vậy? Và... mấy ngày nay... người ta bỗng rần rộ lên tin đồn... Con gái thị trưởng... sắp kết hôn... và người đó không ai khác chính là cái anh chàng gặp nạn và được tiểu thư cứu...

Câu nói... như hàng ngàn con dao đâm thẳng vào tim cô...

- “Trong khi... mình mòn mỏi chờ đợi cậu... với một sự hi vọng mãnh liệt... Thế mà... cậu... lại... sắp kết hôn với người khác sao?”

- Cháu... muốn làm rõ chuyện này... Bác à... Cháu có thể nhờ bác chở đến thành phố đó được không?

Xử bỗng nài nỉ người đàn bà đó.

- Tất nhiên là được rồi... Tàu của bác sẽ rời bến sau 10 phút nữa... Cháu cứ chuẩn bị trước đi...

Xử Nữ bỗng cảm thấy nôn nao lạ thường... Cô nhất định phải làm rõ chuyện này... nhất định...

-----o0o-----o0o-----o0o-----o0o-----

- Bảo Bình à, là ai thế?

Bạch Dương nôn nóng lên tiếng...

- Bảo Bình... sao cậu cứ đứng đờ ở đấy vậy? Có chuyện gì sao?

Song Tử bất ngờ đứng lên và lo lắng hỏi... Bỗng dưng... chiếc điện thoại trên tay Bảo Bình rơi xuống... Đôi môi hồng xinh khẽ mấp máy thành lời...

- (Bí mật! ^^)

- CÁI GÌ?

-----o0o-----o0o-----o0o-----o0o-----

- “Xoảng...”

Đang ngồi ăn ngon lành, một tiếng động như tiếng đĩa vỡ phát ra làm cả đoàn thăm quan chú ý... Người chủ quán liền xin phép đi vô trong...

- Cái con nhỏ vô dụng này? Lại làm vỡ chén đĩa nữa à?

- ...

- Đúng thật là chẳng được tích sự gì mà! Uổng công tao nhặt mày về nuôi...

- ...

- Haizzz. Ở đây có vẻ lối cư xử của họ thiếu văn mình quá nhỉ?

Một người trong nhóm bỗng lên tiếng...

- Ưm... tôi xin lỗi...

Ma Kết đứng lên và đi ra ngoài để hít thở không khí trong lành...

- “Ở đây... thật là...”

- “Hức... hức... hức...”

Bỗng dưng, một tiếng khóc tỉ tê vang lên đâu đó khiến Ma Kết chú ý...

- Ai đó?

- ...

Tiếng khóc bỗng im bặt...

- Tôi hỏi ai đó?

- Người...

Một câu trả lời cộc lốc... Nhưng qua tiếng nói đó... Ma Kết nhận ra người đang nói chuyện với mình là một cô gái...

- Vậy sao? Vậy cô... rốt cuộc là ai?

- Tôi là người đã thả những con thuyền giấy mà hồi sáng anh vừa thấy... thấy là người đã làm vỡ chén đĩa ở trong quán mà anh vừa ở...

- Cô thật là hậu đậu đó!

Nói rồi, Ma Kết cố làm lơ cô gái ấy đi... Đơn giản vì anh... đã từ lâu... không thích nói chuyện với bất cứ cô gái này... trừ...Song Ngư...

- Khoan đã... anh định bỏ đi thật sao?

- Sao cơ?

- Cậu... định bỏ mình mà đi sao... Ma Kết?

Một câu nói... không khỏi làm đôi mắt anh tròn xoe... Từ trong góc nhà... một cô gái... bước ra... Bô quần áo vừa rách rưới vừa quê mùa... tay chân im rõ những vết roi tàn khốc... Duy chỉ có khuôn mặt... vẫn mơ mộng và xinh đẹp như ngày nào...

- S... Song... Song Ngư?

- Còn ở đó àm hỏi nữa sao... 10 năm nay... 10 năm mình chờ đợi cậu... Chẳng lẽ cậu không có chút gì là nhớ mình sao? Hay là cậu chê mình xấu hả?

- SONG NGƯ!

Ma Kết hét lên... như muốn nói thật to cho cả thế giới biết... ngọn lửa hồng của anh... đã mất nhưng đã tìm thấy... ngọn lửa sưởi ấm trái tim anh... bao ngày...

- “Cuối cùng... tôi cũng tìm được bạn... ở một nơi mà tôi không ngờ tới... Đó là trái tim tôi...”

Một cảnh lãng mạn như trên cine... dưới ánh nắng chiều đã dần ngả vàng... Song Ngư chạy vội đến bên anh... và nằm gọn trong vòng tay yêu thương của Kết từ lúc nào...

- S... Song Ngư... cậu... Sao cậu lại thành ra như thế này? Sao cậu không về chứ? Mình rất nhớ cậu... nhớ đến nỗi...

- Mình biết chứ! Mình bị trôi dạt vào đây và được ông chủ quán nhận nuôi... Nhưng chuyện đấy không quan trọng... Bây giờ... mình đã được ở bên cậu... Đó là điều hạnh phúc nhất đối với mình...

Bất ngờ, Ma kết bỗng buông thong hai tay xuống làm Ngư Ngư hơi bất ngờ:

- Cậu sao vậy?

- Song Ngư... mình đã chờ đợi điều này 10 năm rồi...

- Điều gì?

Song Ngư hỏi với vẻ mặt ngây thơ... Khuôn mặt Kết lúc này cực kì nghiêm túc... Và... anh mỉm cười...

- Anh yêu em... Lấy anh nhé!

Nói rồi, Ma Kết quì xuồng(quì để cầu hôn nhé!) và đưa lên một chiếc hộp đỏ trông rất sang trọng...

- Anh đã chuẩn bị từ trước rồi... Vì anh biết em vẫn còn sống... và anh vẫn còn rất yêu em... Và giờ... anh chỉ đợi câu trả lời từ em thôi... Song Ngư...

Nước mắt Song Ngư bỗng tuôn rơi ngay sau lời nói đó... Nước mắt... hạnh phúc... Bao nhiêu ngày tháng đau thương... giờ đây... cô cũng nhận được một lời nói... lời nói cô hằng ao ước biết bao...

- Cậu... ngốc quá... Ưm... sao... em lại không đồng ý chứ?

Nói rồi, Cô ôm chầm lấy Ma Kết... Anh nhìn cô với nét mặt tràn ngập hạnh phúc...

- Song Ngư...

Nói rồi, đôi môi anh khẽ chạm vào môi cô... thật nồng nàn... như một hương thơm nào đó thoảng qua... và sẽ mãi lưu trữ trong bạn...

- “Tình yêu... được tạo nên bởi sự đắng, cay, ngọt, bùi... Vậy nên... cũng chẳng lạ gì... khi người ta cách xa nhau... và tìm thấy... nhờ sự chỉ dẫn của con tim mỗi người... Để rồi...”

- Song Ngư! Cái con nhỏ này... không về rửa chén đi... Suốt ngày đi chơi... Lần này là mày chết với tao...

Một tiếng nói thô bạo vang lên... Ma Kết nhìn Song Ngư rồi khẽ mỉm cười:

- Đã đến lúc... anh sẽ trả thù cho em...

-----o0o-----o0o-----o0o-----o0o-----

Phố xá đông đúc, thật khó để tìm thấy người mình đang mong đợi... Nhưng đối với Xử Nữ thì không... Cô có thể đi khắp nơi... lục tung cả thành phố này để tìm cho ra sự thật.. Nhưng đi đâu... cô cũng nghe những tin đồn đó... những tin đồn như muốn giết chết cô... Cho đến khi... Ở khu trung tâm mua sắm... Hình bóng anh xuất hiện...

- Nhân Mã!

Xử Nữ hét lên... nhưng hình như âm thanh của phố xá đã át đi tiếng gọi của cô... Định gọi thêm lần nữa... Xử bỗng phát hiện...Mã... đi chung với một cô gái... cười nói vui vẻ... thật... hạnh phúc...?

- Thật không ngờ... Nhân Mã... cậu dễ đến vậy sao? Trong khi...

Xử nói nhưng nước mắt đã lăn dài trên gò má ửng hồng... Hốn hận sao? Hối hận vì đã chờ đợi Nhân Mã... chờ đợi như muốn biến cô thành một con điên... trong khi anh vui vẻ bên người con gái khác... không phải là cô...

- “Mình không muốn nhìn thấy hình ảnh này thêm một lần nào nữa...”

Bỗng chốc, Xử đứng lặng người... nhìn theo bóng dáng anh lần cuối... nhìn lại khuôn mặt thân thương ấy mà cô đã ước ao nhìn lại từ 10 năm trước... Để rồi... ánh mắt cô bỗng trở nên sắc xảo hơn bao giờ hết... Vô tình... quay lưng... và bước đi...

- “Còn đâu... người đã tình hi sinh bản thân mình để cứu em khỏi cơn going tố... còn đâu... anh chàng lém lỉnh hay trốn học rồi bị nghe một trận đã đời... còn đâu... những yêu thương vừa tan biến và sẽ mãi không quay trở lại... còn đâu... con tim tan vỡ đang nhói lên từng hồi rồi ngậm ngùi trong đắng cay oái ăm của cuộc đời... Còn đâu nữa... hỡi người dấu yêu...”

- Bác à, chở cháu về nhà đi! Cháu không muốn ở đâu thêm một phút nào nữa?

Giọng Xử Nữ nói như sắp khóc.

- Sao vậy? Cháu không gặp được cậu ấy à?

- Vâng. Chẳng hề gặp mặt...

Thuyền... bắt đầu chuyển động trên mặt nước xanh rì... Xử Nữ đứng lặng người nhìn theo... nhìn theo một cái gì đó thật hư vô... Khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười cay dắng:

- Tạm biệt... Nhân Mã của em...

Tạm biệt... chưa hẳn là kết thúc... nó không có nghĩa là... ngừng yêu thương...

- Xử Nữ, cậu đi đâu vậy? Đợi mình!

Bỗng dưng, từ phía bến càng, hình ảnh Nhân Mã hiện ra lập lòa sau làn nước mắt của Xử Nữ...

- Giờ mới xuất hiện... thì còn ý nghĩa gì nữa?

Xử nói như vô tình.

- Bác à, chạy nhanh lên một chút ạ!

Thuyền cũng tự động... chạy thật nhanh... Để lại ánh mắt ngỡ ngàng của Nhân Mã... Không một chút do dự, anh nhảy tùm xuống nước... Vừa cố gắng bơi thật nhanh và hét lên thật to:

- Xử à, là mình đây mà! Không nhận ra mình sao?

- Nhận ra ư? Sao lại không chứ?

Xử Nữ lẩm bẩm trong miệng rồi ngồi gục xuống nền ỗ, tay bám vào mạn thuyền và khóc tức tưởi... khóc... vì đau khổ... hay vì... quá vui mừng vì được gặp lại người bao năm xa cách...

- Cậu chạy theo làm gì chứ? Về đi! Về đi mà... hức...

- Xử Nữ... cậu sao vậy? Dưng lại đi... Xử à!

Mặc cho Nhân Mã có hét đến cỡ nào... Xử chỉ vô tình quay đi... Hình ảnh đó... lại quay mòng mòng trong đầu...

- Cậu đi đi... mình không cần cậu phải đi theo làm gì hết... Đi Đi!

Nhưng càng nói... Nhân Mã càng cố bơi thật nhanh mặc dù anh không hiểu nổi Xử đang nghĩ cái gì? Bỗng dưng... chiếc thuyền đột ngột dừng lại làm cho Xử bất ngờ:

- Bác à... có chuyện gì sao? Sao lại dừng lại?

Nghe Xử thắc mắc, người đàn bà đó chỉ mỉm cười thật nhẹ nhàng và khuyên bảo cô:

- Bác nghĩ tốt nhất cháu nên nói chuyện thẳng thắn với cậu ấy đi... Bỏ trốn chưa hẳn là cách tốt nhất...

Xử Nữ nhìn người đàn bà đó... với ánh mắt thấu hiểu...

- “Đúng vậy... Bỏ trốn... thật ngu xuẩn... Nhân Mã... đã đến lúc... mình nên nói chuyện thẳng thắn với cậu...”

Chỉ một lúc sau, Nhân Mã đã đuổi kịp tàu... Người phụ nữa đó liền tới và kéo cậu ta lên... Riêng Xử chỉ trầm ngâm đứng lặng người nhìn Nhân Mã... Anh vẫn như xưa... Chỉ có điều chững chạc hơn... nhưng sao anh lại thay lòng đổi dạ chứ? Giây phút im lặng... bắt đầu... kể từ khi khoảng trống trên tàu... thuộc về hai người...

- Xử à, sao cậu lại bỏ chạy chứ? Cậu có biết là...

- Đủ rồi, mình nghe lời nói này rất rất nhiều rồi... Nhưng đâu chỉ riêng mình được nghe, đúng không?

Xử trả lời nhưng vẫn quay lưng thờ ơ... mặc dù... cô đang không thể kìm nén được nỗi xúc động... khi đứng cạnh anh... người đã làm thay đổi cuộc đời cô...

- Cậu nói vậy là sao chứ? Mình không hiểu!

- Còn giả vờ ngây thơ nữa sao? Không phải... Cậu và cô gái hồi nãy... sắp... kết hôn sao?

- ...

Im lặng... sự im lặng của Mã như làm cô thấy thất vọng...

- “Chẳng lẽ... chuyện đó là có thật...”

- Đúng là có chuyện đó... nhưng...

Câu nói của Nhân Mã bất ngờ làm Xử quay mặt lại... rồi nheo mắt và nhẹ nhàng hỏi:

- Nhưng sao?

- Nhưng mình đã từ chối... vì... mình đã có... vợ rồi... Chính là cậu đó... thiên thần bé nhỏ của tớ(sao... sao mà... TT.TT)

- N... Nhân Mã à...

Nghe tới đó, cánh tay Xử bỗng buông thỏng xuống, đối mắt đờ đẫn nhìn thẳng vào Nhân Mã...

- “Đây... có thể coi như một lời cầu hôn không nhỉ?”

Bất chợt, khi cô tỉnh lại... Xử đã thấy mình đang nằm trong vòng tay của Nhân Mã từ khi nào...

- “Thật ấm áp làm sao... khi được ở trong vòng tay của người mình yêu thương... Hãy nên biết quí trọng từng giây phút đẹp đẽ đó...”

- Đã đến lúc... về nhà thôi... Xử à...

-----o0o-----o0o-----o0o-----o0o-----

Trong căn phòng... im lặng... không... náo nhiệt... cũng không... Mà chỉ có những tiếng xì xào gì gì đó... Những cuộc bàn tán trong thầm lặng như không muốn để ai biết... Bất chợt, mọi người im lặng... nhìn nhau... Đằng sau lưng họ... như có luồng sát khí tỏa ra như là mình đang ở trong nghĩa trang lúc 12 giờ đêm vậy...

- Thiên Yết à, cậu có cần đi nhẹ như bay thế không hả?

Song Tử biết chắc chắn người đằng sau mình là ai. Anh chỉ khẽ quay lại rồi khoanh tay nói...

- Yết... cậu... đến lâu chưa?

Bạch Dương bỗng lắp ba lắp bắp... như muốn che dấu chuyện gì đó... Điều này càng làm Thiên Yết thêm nghi ngờ:

- Mình mới đến... Mà mấy cậu đang bàn tán về chuyện gì vậy?

- A! Không có gì đâu!

Sư Tử nhanh nhảu gạt phắt đi... nhưng ánh mắt sắc lẻm của Thiên Yết làm Sư toát mồ hôi...

- Mấy cậu đang dấu mình chuyện gì vậy? Nói mau... nếu không...

Nói rồi, người Thiên Yết bỗng tỏa ra sát khí... cả bọn nhìn nhau... vẻ hối thúc...

- “Nè! Mấy cậu mà không nói thì căn phòng này sẽ nổ tung mất...”

- A! Tụi mình... tụi mình... định... định... định kết hôn đó!

Bí quá, Bảo Bình nói đại ra... rồi thở phào nhẹ nhõm... Thiên Yết nghe vậy chỉ mỉm cười ranh mãnh và lên tiếng:

- Tưởng gì chứ... mình đoán trước cả rồi... mấy cậu cần gì phải úp úp mở mở ra thế?

- Vì... tụi mình sợ cậu buồn đó mà!

Thiên Bình nhẹ nhàng nói...

- Thiên Bình... cậu... không...

- Sao hả? Cuối cùng Bình Nhi cũng trở về con người thật của mình rồi... Cậu thấy thế nào?

Kim Ngưu nhảy vào giải thích cho Thiên Yết... để lại cả đám nhìn Bảo Bình bằng con mắt đầy sát khí lần hai:

- Bảo Bảo... sao cậu lại lạc chủ đề quá vậy?

- Hơ... mình... mình... chuyện đó gây hại sao hả? Như vậy còn hơn là nói hết toàn bộ kế hoạch đó ra nha!

Bất ngờ, cánh cửa của căn phòng mở ra... Ma Kết bước vào...

- Haizz. Cái tên này cuối cùng cũng chịu xuất hiện rồi hả? Thật đúng là vô...

Lời nói của Sư bỗng khựng lại... Vì... anh nhìn thấy một cô gái khác... cũng đi sau Kết... và... người đó không ai khác chính là...

- SONG NGƯ!

Cả đám trợn tròn mắt... sững sờ... trong khi Song Ngư chỉ mỉm cười vẻ nũng nịu:

- Nè... 10 năm gặp lại bạn cũ mà mấy cậu cư xử vậy sao?

Bảo Bình bất ngờ chạy đến bên Song Ngư... Đôi mắt xanh đậm đẫm lệ nhìn Ngư...

- Song Ngư? Cậu vẫn còn sống? Sao cậu lại đi đâu biệt tích 10 năm nay hả? Cậu có biết mình lo cho cậu lắm không?

- Song Ngư, mình hận cậu đó... Làm mọi người lo lắng đến bây giờ mới chịu về... mình ghét cậu!

Thiên Bình bất ngờ ôm chầm lấy Song Ngư và khóc nức nở... Ngay cả Bạch Dương- cô nàng mạnh mẽ nhất trong nhóm cũng phải lấy tay quẹt nước mắt đi... Cô vội vàng cầm lấy tay Song Ngư và xót xa nói:

- Cậu sao vậy? Sao lại thương tích đầy mình thế này hả? Ai đã làm điều đó vậy? Cậu nói đi, mình nhất định cho hắn biết tay!

- Ưm... không cần nữa đâu... Ma Kết đã xử tội hắn rồi... còn bây giờ... mình đã được về với mấy cậu rồi mà!

- Thật không ngờ Song Ngư mít ướt lại là người duy nhất không khóc nhè trong tình cảnh này đó!

Một giọng nói quen thuộc vang lên...

- Đúng vậy, Nhân Mã nói đúng ghê!

- Khoan đã Sư Tử... ý cậu nói Nhân Mã là sao?

- NHÂN MÃ?

Cả đám bất ngờ quay lại nhìn Nhân Mã... ánh đáng đúng trước mặt họ... tay trong tay với Xử Nữ...

- Mình tìm thấy hắn ở trên thành phố Y đó, mấy cậu muốn xử lí ra sao thì tùy nha!

Xử Nữ tránh sang một bên để lại Nhân Mã cứ ngó trước ngó xuôi... Trong khi đó, các sao nam tập trung và phía anh với ánh mắt rực lửa:

- Cái tên này... vì một đứa con gái mà bỏ anh em thế hả? Thù này nhất định mình phải trả mới được!

- Nhân Mã... cậu đi đâu 10 năm mới về hả?

- Lần này cậu chết với bọn mình...

- Mấy cậu à...

Bất ngờ, câu nói của Bạch Dương vang lên... Các sao nam quay lại nhìn cô...

- Bạch Dương, help me!

Nhân Mã nói với ánh mắt long lanh...

- Cho mình... xử tên này chung với!

Nói rồi, Bạch Dương cũng tinh nghịch nhảy vô và cùng các sao nam xử tội Mã bằng cách... thọc lét anh(hết trò chơi rùi à?) Bất ngờ, câu nói của Song Ngư khiến cả đám im bặt:

- Cự Giải đâu? Sao mình không thấy cậu ấy?

- Ưm... Ngư à... Có lẽ tụi mình cần nói chuyện...

Các sao nữ kéo Song Ngư ra ngoài... Không khí bất chợt lại trở nên thật nặng nề...

- “Cự Giải... ai cũng được đoàn tụ rồi... chỉ còn mình với cậu... Giải à... cậu mau về đi chứ... Tính để mình chết trong cơ đơn luôn hay sao...?”

-----o0o-----o0o-----o0o-----o0o-----

Ngày đó, cái ngày hạnh phúc nhất đối với 12 chòm sao cũng đã đến... Trong một căn phòng trắng đơn sơ mà trang trọng... 6 người con trai... mặc sáu trang phục vest lịch lãm... người thì thật bình thản nói chuyện với nhau... người thì nôn nao cứ đi qua đi lại... nhưng cũng có người vô tâm đến mức đang... ngủ(pó tay!). Bất chợt, chàng trai có vẻ đẹp lạnh lùng lên tiếng:

- Phụ rể cũng phải mặc vest sao?

- Tất nhiên rồi! Đó là luật của mình mà!

Chàng trai khác ngạo mạn nói rồi lại đi qua đi lại khiến Ma Kết cùng Kim Ngưu phản đối:

- Nè! Cậu có cần rối tung như thế không chứ? Cứ bình tĩnh... như Song tử và Nhân Mã đó! Hai người họ bình thản tới mức ngủ quên cũng không biết!

- Hey! Hai tên đó lo đến cả đêm không ngủ được nên bây giờ ngủ bù là phải!

Thiên Yết lặng lẽ lên tiếng... Giá như... có người ấy ở đây... thì có lẽ... anh không phải là phụ rể nữa... mà là...

- “Bính boong...”

Bất ngờ, tiếng chuông nhà thờ vang lên... như báo hiệu rằng đã đến giờ cử hành hôn lễ... Trong thánh được rộn ràng. Ngoài sân, từng đàn bồ câu bay sà xuống đất... những cánh hoa hồng mềm mại được tung lên theo gió... Hôm nay... là một ngày nắng đẹp... như ông trời đang muốn chúc phúc cho tình yêu của các đôi uyên ường của ngày hôm nay... ngày mai... và mãi mãi... Thế rồi, chẳng ai bảo ai, 6 người lần lượt bước vào thành đường, nơi những người họ hàng dăng đứng chúc mừng cho các cô dâu xinh đẹp trong chiếc váy cưới màu trắng lộng lẫy... Trông các nàng như những chú thiên nga trắng... xinh đẹp một cách kiêu sa và lộng lẫy nhưng cũng không kém phần duyên dáng... Nhưng... điều làm Thiên Yết chú ý nhất... chính là... trong thánh đường... có đến... 6 cô dâu... và cô dâu thứ sáu đó... đang đứng quay lưng lại nhìn chăm chú vào một tấm hình cưới nào đó... Nhìn từ đằng sau, cô có thân hình mảnh mai... và... mái tóc nâu đỏ được búi gọn lên... Tay cô cầm một đóa hoa hồng vẫn còn thẫm đẫm hơi sương... Và bức hình cô đang chăm chú nhìn... Có hình Thiên Yết... và kế anh... không ai khác... chính là...

- Cự Giải...

.

.

.

.

.

Tiếng nhạc hoa vang lên, sáu cặp bước vào thánh đường... trong tiếng vỗ tay chúc mừng... trong tiếng chúc phúc của họ hàng xa gần... Kế hoạch của 10 người thật hoàn hảo... Từng người... với những lời hẹn ước... cùng nhau đeo những chiếc nhẫn cưới vào tay người kia... rồi có người khẽ mỉm cười... có người e thẹn đỏ mặt... Để rồi... họ cùng trao cho nhau một nụ hôn nồng cháy... để minh chứng cho tình yêu của họ hôm nay, ngày mai và mãi mãi...

- “LOVE IS FOREVER”

Kết thúc buổi lễ, tại ngoài hiên của nhà thờ...

- Aw! Thiệt là thoải mái quá đi! Ở trong đó bức bối thiệt đó!

Nhân Mã vươn vai rồi thở phào nhẹ nhõm làm Xử khúc khích cười... khuôn mặt cô rạng rỡ hơn bao giờ hết... là do chiếc váy cưới hay là...

- Anh thiệt là!

- Sao hả? Em hối hận khi đã lấy anh à? Giờ nghĩ lại vẫn còn kịp đấy!

- Rồi! Em nghĩ lại rồi! Em vẫn sẽ lấy anh!

- Vui vẻ quá nhỉ? Giờ thì... giải thích cho mình nghe chuyện này coi!

Thiên Yết nói như ra lệnh rồi khẽ quay qua Giải rồi mỉm cười... Đã lâu lắm rồi... anh không được thấy khuôn mặt này... nụ cười này... đã làm tan chảy lớp băng dày trong trái tim anh...

- Thì... Cự Giải thật ra đã về nước cách đây vài tuần rồi... Tụi mình muốn dành bất ngờ này cho cậu nên... mà nếu cậu không thích thì thôi!

Bạch Dương tinh nghịch nói... rồi lại dựa vào vai Sư Tử rồi mim cười hạnh phúc.

- Sao lại không thích chứ?

Thiên Yết nói rồi nhẹ nhàng lấy tay choàng qua vai Cự Giải còn cô chỉ khẽ đỏ mặt và khẽ cười e thẹn...

- Mình ước gì... Chúng ta sẽ mãi như vầy... mãi mãi không xa rời dù cho có bất cứ chuyện gì đi chăng nữa...

Song Ngư mơ mộng nói trong vòng tay yêu thương của Ma Kết...

- Mình thì lại muốn ngày trôi qua thật nhanh...- Song Tử nhanh nhảu nói.

- Đồ đầu óc sâu bọ... anh...

- E Hèm... Tại em nghĩ bậy thì có đó!

Song Tử trả lời Bảo Bình đang đỏ bừng mặt mũi...

- Em thật là... đáng yêu quá đi!

Song Tử nói rồi nhẹ nhàng vuốt tóc Bảo Bảo...

- À Giải nè, ở bên đó cậu có buồn không?

Thiên Bình xinh đẹp thắc mắc... trong khi... tay cô... đang nằm gọn trong tay Kim Ngưu...

- Ukm... buồn chứ... nhưng cũng vui nữa... mình là nhà văn ở bên đó nha!

- Aw! Giải à, cậu giỏi quá đi mất!- Thiên Bình cảm thán.

- Mình viết về những cảm xúc của mình khi xa các cậu đó... Và nó đã được nàh xuất bản ở bên đó đồng ý sản xuất ngay lập tức... Và giờ... mình muốn viết thêm một bộ truyện nữa...

- Truyện gì vậy? Bạch Dương nhanh nhảu nhảy vô hỏi Cự Giải... nhưng cô cứ úp úp mở mở hoài mà không chịu nói.

- Đã đến lúc dùng biện pháp mạnh rồi... Nói mau... nếu không mình... mình... Mình không cho Yết về với cậu đâu!

Bảo Bình bất đắc dĩ hù dọa Cự Giải...

- Nè! Ý cậu là sao hả?

Một giọng nói vang lên kèm theo sát khí nồng nặc...

- Thôi mà! Đừng trêu Giải nữa... Để mình!

Song Ngư nói rồi chạy đến bên Giải và nhẹ nhàng hỏi:

- Giải à, nói cho mình biết đi... bộ truyện đó tên gì vậy?

- Tên là...

- Nói đi mà!

- 12 Chòm Sao Và Ngôi Trường Cấp 3!

-----o0o-----o0o---THE END---o0o-----o0o-----

Í quên... trước khi kết thúc câu chuyện thể loại HE thì nhất định phải có câu:

♥VÀ HỌ SỐNG HẠNH PHÚC BÊN NHAU MÃI MÃI♥

Bài viết: 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3 THE END 2

Về đầu trang
Về đầu trang