Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Bệnh Vương Tuyệt Sủng Độc Phi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :

Bệnh Vương Tuyệt Sủng Độc Phi - Chương 257: Chương 151.2(257)

< id="divcontent">

< style="width: 100%; background-color: #dedcd3; margin: 15px 0;text-align: center;">var listStoriesVip=['Tuyệt phẩm tiên hiệp - Đạo Quân','Tuyệt phẩm tiên hiệp - Thái Cổ Thần Vương','Tuyệt phẩm Huyền Huyễn - Tuyệt Thế Vũ Thần','Tuyệt phẩm Ngôn Tình - Cô Vợ Hợp Đồng Bỏ Trốn Của Tổng Giám Đốc','Tuyệt phẩm Ngôn Tình - Tổng Tài Đại Nhân, Mãi Mãi Con Đường Theo Đuổi Vợ','Tuyệt phẩm tiên hiệp - Thiên Đạo Đồ Thư Quán','Tuyệt phẩm Kiếm hiệp - Cao Thủ Thâu Hương','Tuyệt phẩm tiên hiệp - Thần Đạo Đan Tôn','Tuyệt phẩm tiên hiệp - Thái Sơ','Tuyệt phẩm Đô Thị - Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân'];document.write(listStoriesVip[Math.floor(Math.random()*listStoriesVip.length)]);“Vương phi, nô tỳ vừa lên lầu liền nhìn thấy hai đứa bé kia, thật sự rất thích hợp đó.” Đinh Đương cẩn thận xuống bậc cầu thang, khuôn mặt mượt mà toát lên vui sướng.

“Đúng vậy, vô luận người nào chúng ta đều có, bang ta nhân tài đôngđúc.” Hừ, cổ nhân chính là coi thường Cái Bang của nàng, khinh bang nàng toàn lũ người thấp kém.

“Vương phi nói đúng, hôm qua Thích hộ vệ trở về liền đưa về một đámngười tới gặp ngài. Tuy ăn mặc rách rưới nhưng đều có quy củ, không hềthấp kém hơn so với người trong phủ chúng ta.” Đinh Đương vừa bế PhongNiên Phi đưa cho Nhạc Sở Nhân vừa nói.

“Ừ, Thích Phong dụng tâm.” Điểm ấy Nhạc Sở Nhân nàng thừa nhận. Cái chức Bang chủ này đúng là hắn làm rất tận trách, nàng cảm thấy quyết địnhlúc ấy của mình rất chính xác.

“Chuyện kia….Vương phi ngài cảm thấy họ có thể thành công sao?” ĐinhĐương cảm thấy khá lo lắng, dù sao nàng không có nhiều hiểu biết vớiHoàng Thất Đông Cương cho lắm. Mọi người đều nói Đông Vương quỷ kế đađoan, cụ thể như thế nào thì không ai biết.

“ Ta không biết. Ta biết nhiều tin tức hơn so với người, nhưng theo tathấy Đông Vương này không phải là một người đơn giản.” Nhìn Phong NiênPhi tinh thần sáng láng trong lòng mình, Nhạc Sở Nhân cười nói. Tóc củabé sau khi sinh đã cắt một lần, hiện tại đã dài khoảng năm sáu tấc. Đếnmùa hè hẳn là có thể mọc đen rồi, lúc đó nhìn con hẳn là sẽ rất xinhđẹp.

“Thật khó khăn. Nô tỳ tuy không hiểu biết nhiều nhưng Vương phi, ngàiphải hết sức cẩn trọng. Bắc Vương Điện hạ dù ngài đùa giỡn thế nào, ngài ấy cũng không hề nổi lên sát tâm. Thế nhưng người khác lại không phảingài ấy.” Đinh Đương nhỏ giọng nói, nàng là lo lắng Phong Duyên Thươngđang nghị sự cùng quân sư Tề Bạch trên lầu nghe được lời nàng nói.

Nhạc Sở Nhân nghe vậy, con ngươi lóe lóe. Kỳ thật ngẫm lại lời ĐinhĐương nói không phải không có lý. Nếu như Bùi Tập Dạ có lòng muốn giếtnàng, lấy võ công cùng tâm kế của hắn, không cần chính diện ra mặt, chỉcần một cây ám khí nàng tránh cũng không thoát!

Nghĩ như vậy, trong lòng nàng không khỏi có chút vô lực. Đời này vọngtưởng biến hắn trở thành người xa lạ hoàn toàn không có khả năng.

Trên lầu có người đi xuống, Nhạc Sở Nhân ngẩng đầu, người đi xuống là người quen, quân sư của Diêm Tự quân – Tề Bạch.

“Tề quân sư, nhanh như vậy đã thượng nghị xong rồi sao?” Mấy ngày này Tề quân sư suy nghĩ quá nhiều, tóc ở hai bên vành mài đã xuất hiện sợitrắng.

“Vương phi, thời gian cấp bách, việc này phải cần Vương gia tự mìnhquyết định. Chiến lược đã được Vương gia thông qua, ta cũng nên mauchóng quay về, Tướng quân vẫn còn đang trong doanh trai chờ ta.” Tề Bạch chắp tay khom người, sau đó cũng chào tương tự với Phong Niên Phi đangnằm trong lòng Nhạc Sở Nhân.

“Vậy thì ngươi mau chóng đi thôi. Dù sao nơi trú quân cách đây không xa, sau này chúng ta còn có thể liên lạc. Đúng rồi, Tề quân sư, nhiều ngàynhư vậy Đông Vương đã bao giờ lộ mặt ra chưa?” Nhạc Sở Nhân mặt mày cười tươi, nói chuyện với Tề Bạch rất nhẹ nhàng.

“Đông Vương? Chưa từng có. Giám quân Đông Cương chính là bào huynh củaĐông Vương – Lễ Thân Vương, đã gần năm mươi tuổi rồi, cả ngày không thểrời khỏi ấm thuốc.” Nói đến đây vẻ mặt của Tề Bạch nhìn rất sung sướng.Chính bơi lý do như vậy quân Đông Cương mới không xong.

Nhạc Sở Nhân nhíu mày: “Thì ra là như vậy. Đông Cương không còn ngườinào khác sao? Sao lại phái ra một Thân Vương đã bước một chân vào quantài đi giám quân?”

“Ta không biết, Đông Vương hai năm bắt đầu thay đổi thất thường, đoánkhông ra hắn đang định làm cái gì. Còn khó đoán hơn cả Bắc Vương.” TềBạch nói đến đây liền nở nụ cười, mấy tháng qua đều thấy Bùi Tập Dạ lượn lờ, hắn có chút hiểu biết tính cách của Bùi Tập Dạ.

“Quả thật ta cũng rất tò mò. Ngươi nhanh đi về đi, lần sau phải mời ngươi ở lại uống

Về đầu trang
Về đầu trang