Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Bệnh Vương Tuyệt Sủng Độc Phi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :

Bệnh Vương Tuyệt Sủng Độc Phi - Chương 258: Chương 151.3(258)

< id="divcontent">

< style="width: 100%; background-color: #dedcd3; margin: 15px 0;text-align: center;">var listStoriesVip=['Tuyệt phẩm tiên hiệp - Đạo Quân','Tuyệt phẩm tiên hiệp - Thái Cổ Thần Vương','Tuyệt phẩm Huyền Huyễn - Tuyệt Thế Vũ Thần','Tuyệt phẩm Ngôn Tình - Cô Vợ Hợp Đồng Bỏ Trốn Của Tổng Giám Đốc','Tuyệt phẩm Ngôn Tình - Tổng Tài Đại Nhân, Mãi Mãi Con Đường Theo Đuổi Vợ','Tuyệt phẩm tiên hiệp - Thiên Đạo Đồ Thư Quán','Tuyệt phẩm Kiếm hiệp - Cao Thủ Thâu Hương','Tuyệt phẩm tiên hiệp - Thần Đạo Đan Tôn','Tuyệt phẩm tiên hiệp - Thái Sơ','Tuyệt phẩm Đô Thị - Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân'];document.write(listStoriesVip[Math.floor(Math.random()*listStoriesVip.length)]);Hai người ngồi trên ghé mắt to trừng mắt nhỏ dưới trản đèn ánh sáng tămtối, Nhạc Sở Nhân phá vỡ trầm mặc: “Hai ta cứ ngồi như vậy cả đêm haysao?”

Phong Duyên Thương thở dài: “Ngồi một đêm cũng không sao nhưng trên mặt ta rất khó chịu.” Thực sự rất muốn tẩy trang.

Nhạc Sở Nhân nháy mắt mấy cái: “Không được, chàng chịu đựng đi.”

“Ta đi theo nàng mà nàng không thèm chăm sóc cho ta. Dù ta cảm thấykhông khỏe cũng không quan tâm đến ta, ta thực sự rất thương tâm.” Hắnlên án nàng, Nhạc Sở Nhân chỉ nghe không nói gì.

“Chỉnh dung một chút vậy mà cũng không chịu. Đến đây để ta xem chochàng.” Nhích mông đến gần hắn, hai lão nhân gần đất xa trời dính cùngmột chỗ nhìn có bao nhiêu quái dị.

“Khuôn mặt nàng lúc này thực sự không dễ nhìn chút nào.” Nàng đến trướcmặt hắn, hai khuôn mặt gần như sát vào với nhau. Trên mặt hắn đúng là có mấy thứ nhìn khá rõ ràng, giống như trên da đột nhiên xuất hiện sáptrắng, xem ra Phong Duyên Thương đúng là thật sự chịu không nổi.

“Hừ, nói cứ như nhìn chàng rất anh tuấn vậy. Thực nên cho chàng cáigương để chàng nhìn bản thân mình có bao nhiêu xấu.” Nhạc Sở Nhân khôngvui, châm chọc lại hắn. Kỳ thật nhìn hắn lúc này không xấu chút nào, chỉ là trên mặt xuất hiện nhiều vết đồi mồi, lại thêm làn da nhăn nheo thếnhưng vẫn có thể nhìn ra lão nhân này lúc trẻ rất anh tuấn.

Đôi ngươi đen bóng tỏ vẻ bất đắc dĩ: “Còn không phải kiệt tác của nàngsao?” May mà không có mùi, bằng không hắn cũng không chịu được lâu nhưvậy.

“Chẳng phải là không còn cách nào khác sao? Nói không chừng có ngườinhận ra chàng thì sao? Với lại hiện tại nơi này vẫn còn đang trưng binh, nhìn chàng trẻ tuổi khỏe mạnh như vậy khéo lại bị người ta bắt đi mất.” Hắn không thích mặt nàng, vậy thì nàng cứ ôm chặt lấy cổ hắn, trên mặtcố tình làm những biểu tình hết sức khoa trương, làn da bị nàng chơi đùa đến biến hình, kích thích Phong Duyên Thương không dám nhìn thẳng.

“Phải, phải, phu nhân nói đúng.” Nâng thân thể của nàng lên, Phong Duyên Thương ngửa đầu về phía sau.

“Cái giọng điệu này của chàng là sao? Ghét bỏ ta? Sau này ta già đichính là bộ dáng như vậy, xem ra ta sẽ sớm bị vứt bỏ thôi.” Liên tiếpchọc ghẹo hắn, sau đó đơn giản ngồi lên đùi hắn, đảm bảo hắn trốn khôngthoát.

“Chẳng lẽ đến khi ta già đi, gương mặt sẽ xuất hiện một tầng sáp bóngnhư thế này sao?” Lúc hắn nói chuyện có nhìn nàng, nhưng thực sự là quá kích thích, không quá mấy phút hắn phải nhìn sang chỗ khác.

“Sáp bóng khẳng định không có, nhưng những nếp nhăn, da thịt lỏng lẻo,lấm tấm đồi mồi chắc chắn là có.” Chỉ tưởng tượng thôi đã thấy dọa người rồi.

“Nhưng không chỉ nàng như vậy, ta cũng sé như vậy. Hai ta giống nhau, ta làm sao mà ghét bỏ nàng được đây.” Đôi mắt tràn ngập ý cười, tiểu thêtử cười lên trông rất xinh xắn, đây chính là những thời điểm hắn thíchnhất.

“Chuyện này cũng không nhất định, đến khi đó chàng thay lòng đổi dạ, tahối hận cũng không còn kịp nữa rồi. Để ta nhìn xem hiện tại chàng cóphải hoa tâm hay không nào?” Nàng đưa tay mò vào trong vạt áo của hắn,trong căn phòng chỉ có cây đèn dầu yếu ớt chiếu sáng, một lão bà cưỡilên lão nhân giở trò.

“Phòng này không cách âm,

Về đầu trang
Về đầu trang