Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Con Nhóc Giả Trai
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :

Con Nhóc Giả Trai - Chương 15: Hàn Như Thiên PK An Vũ Phong(15)

Hội trường lúc 2h 55’

Hội trường hôm nay ấm cúng một cách quái đản. Điều hòa đã đành, nhiệt lượng của những cơ thể đứng đó cũng làm nóng bầu không khí nhanh đến mức khủng khiếp. À mà sử dụng từ theo nghĩa đen thì là nóng nực ấy ạ. Chẳng là hôm nay cái hội trường này được hưởng nhiều, hơi bị nhiều học sinh nhìn vào với đôi mắt sắp rơi tròng ra ngoài. Cũng tức là ngoại trừ có đứa nào cùng quẫn, cấp bách quá phải nhảy từ cửa sổ tầng 5 này xuống để đi ra ngoài, chứ một con kiến, con ruồi cũng chưa chắc lách nổi qua đám người đang bu đầy phía cửa ra ngoài và cửa sổ đấy, huống chi là con người.

Lý do kể ra thì dài chứ tóm lại chỉ vỏn vẹn trong một dòng, đó là có một kẻ theo tụi nó là chán sống dám thách đấu với Phong thiếu gia. Và kẻ đó không phải ai khác mà chính là cái đứa mới chân ướt chân ráo bước vào trường chưa đến 1 tuần_Hàn Như Thiên. Thôi không nói nữa, nhân vật chính đã xuất hiện nơi cuối hành lang. Bọn học sinh không ai bảo ai, tự động tách thành hai bên để nhường lối. Vẫn cái vẻ mặt ngang tàng và cái dáng đi bất cần đó nhưng làm chết bao con tim của bọn con gái đất Sài Thành, theo sau Phong tất nhiên là Duy và Vũ Hàn. Mấy vụ này sao có thể thiếu bọn họ chứ. Cùng lúc đó, một bóng người khá nhỏ nhắn xuất hiện nơi hành lang, không ai khác chính là Hàn Như Thiên. Nó đưa tay vuốt ngược mái tóc ra sau, thất thểu đi về phía bọn học sinh đứng. Giọng Phong vang lên khiêu khích khi thấy Thiên đến chỗ mình.

- Giờ cậu bỏ cuộc vẫn còn kịp đấy.

- Tôi nghĩ cậu mới là người nên bỏ cuộc, không lúc đó lại mất mặt._Thiên đáp lại

- Đừng nói nữa, vào thi thôi.

Vũ Hàn lên tiếng, có lẽ đã sốt ruột cho cuộc thi. Duy và Quân đứng bên cạnh Phong và Thiên nãy giờ vẫn im lặng. Mỗi người theo đuổi một ý nghĩ nhưng đều hy vọng một điều. Lúc bọn An Vũ Phong đi qua Thiên và Quân, Duy cố tình nói như để chỉ mình Thiên nghe thấy

- Cố gắng lên, đừng để thua nhé, mặc dù tôi không tin tưởng cậu lắm

Thiên bất ngờ, rồi chuyển sang bực tức. Cậu ta có ý gì?? Khinh mình sao? Đã vậy mình sẽ có cậu ta biết chữ thất bại viết thế nào.

- Vào thôi Thiên, cố gắng lên. Dù thua hay thắng mình vẫn ủng hộ cậu. - Quân lên tiếng nhắc Thiên khi thấy nó cứ đứng im, không có ý định đi vào

Thiên bước chân vào hội trường, cảm giác đầu tiên mà nó cảm nhận được diễn tả bởi một từ “nóng”. Mồ hôi lăn dài trên trán, chảy xuống khóe mắt mặn đắng. Nó ngồi vào bàn, đưa mắt nhìn ra ngoài, không thấy gì, chỉ thấy bọn học sinh đang căng mắt nhìn mình và Phong như nhìn khỉ trong vườn thú. Giọng thằng MC vang lên, phá tan bầu không khí.

- Phần thi này hai bạn sẽ trả lời 50 câu hỏi IQ trong thời gian 30 phút. Ai trả lời đúng và nhanh nhất sẽ là người thắng.

Bọn học sinh bên ngoài bắt đầu nhốn nháo. Gì chứ, 50 câu mà có 30 phút. Phong thì khỏi lo rồi, tuy chơi bời có tiếng nhưng cậu ta cũng là một trong những học sinh xuất sắc của cái trường này, còn Hàn Như Thiên, liệu có thể vượt qua An Vũ Phong hay không? Quân đứng ngoài cũng thấy lo lắng thay Thiên.

Trái với sự lo lắng của bọn ở ngoài, mặt Thiên vẫn không có chút gì gọi là lo lắng hay sợ hãi. Nó vẫn điềm tĩnh, nhìn thằng MC, rồi lại nhìn Quân, không quên nở một nụ cười tự tin. Đến Duy và Vũ Hàn cũng thấy ngạc nhiên trước cái thái độ của nó. Chẳng lẽ Thiên tự tin đến mức ấy? Kết quả không phải đợi lâu khi cả hai bắt đầu làm bài.

Mười phút trôi qua, Phong thì loay hoay, chú tâm vào làm bài. Vẻ mặt cậu lúc cau có, lúc giãn ra. Còn Thiên, không một chút biểu cảm, thỉnh thoảng chỉ lắc đầu, đưa tay vuốt mái tóc ngược ra sau. Bọn bên ngoài nín thở theo dõi người bên trong. Không gian im lặng đến mức người ta có thể lắng nghe thấy tiếng đập cánh của con ruồi vừa bay qua. Phút thứ 28 trôi qua, Thiên đặt bút xuống bàn và đứng dậy nộp bài trước cả Phong, nhưng thật là trời không thương người có tài, Thiên bị vấp vào mép bàn. Kết quả là nó bị té và nộp bài sau Phong. Thi xong rồi, giờ mới đến phần hồi hộp nhất, công bố kết quả. Không lâu sau, thằng MC lại xuất hiện một lần nữa trên bục, giọng ồm ồm lại vang lên.

- Trên tay tôi là kết quả cuộc thi. Kết quả có chút ngoài dự đoán. Cả An Vũ Phong và Hàn Như Thiên đều trả lời đúng hết, nhưng người thắng cuộc là An Vũ Phong, vì cậu nộp sớm hơn Hàn Như Thiên.

Cả hội trường ồ lên. An Vũ Phong bước gần đến chỗ Thiên, lắc lắc đầu tỏ vẻ thương hại.

- Lose. Giờ rút lui vẫn còn kịp đấy.

- Chưa đến trận đấu cuối cùng mà. Người cười cuối cùng mới là người thắng cuộc

Thiên đá đểu lại Phong làm cậu mất hứng. Bên trong là thế nhưng bên ngoài có 3 người đang ngạc nhiên hết sức. An Vũ Phong làm xong thì không có gì để bàn, nhưng còn Hàn Như Thiên, cậu học sinh mới vào có thể trả lời 50 câu trong vòng 30 phút và còn nhanh hơn Phong thì thật đáng để người ta tò mò. Nếu Thiên không ngã, có lẽ người thua cuộc là Phong. Giọng thằng MC lại vang lên, thu hết sự chú ý về phía ấy

- Sau khi bốc thăm, phần thi thứ hai đã được quyết định, là môn karate, sẽ tổ chức ở nhà thi đấu của trường vào 3h chiều ngày mai.

Bọn học sinh lại được dịp ồ lên lần nữa. Có vẻ như vận may đang mỉm cười với Phong. Trong số đó có hai con người đang cùng lo lắng ột người nhưng với hai lý do khác nhau. Phong năm 14 tuổi đã đạt được đai đen karate, đi khắp các trường THPT ở Sài Gòn có lẽ không ai có thể né được 3 đòn của cậu. Đến người mạnh nhất cũng chỉ né được 3 đòn của cậu, đến đòn thứ 4 thì ăn nguyên một quả đấm thẳng mặt, sau đó vô bệnh viện nằm 3 tuần có dư. Còn Thiên, người mảnh khảnh thế kia, liệu có thể đỡ nổi một đòn của Phong? Đấy là Duy chưa nghĩ đến nếu Thiên thật sự….

Về đầu trang
Về đầu trang