Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Cưỡng Chiếm Sự Dịu Dàng Của Anh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :

Cưỡng Chiếm Sự Dịu Dàng Của Anh - Chương 7-2(10)

Editor: Puck

Phương Tịnh Vân nghiêng khuôn mặt nhỏ nhắn sang bên cạnh không muốn đồng ý, cằm lại lập tức bị anh giữ lại, chạm mặt chính là một cái hôn sâu, ép buộc cô mở miệng nhỏ nhắn ra vì anh, mặc cho anh hấp thu mật ngọt trong môi đỏ của cô.

“Ưmh... Anh, anh đáng ghét...” Chỉ biết hạn chế cô cái này, không cho phép cô làm cái kia. Đáng ghét!

Rốt cuộc anh đối với cô là tình cảm gì?

Thật sự chỉ coi cô như một phụ nữ để phát tiết tình dục thôi sao?

Nếu thật như thế, vì sao còn cố chấp với cô như vậy?

Phụ nữ chịu làm bạn với anh còn nhiều, thật sự muốn đi tranh, cô nào tranh được với người ta?

Không dễ gì thoáng chống đỡ đẩy được ngực anh ra, cô thở hổn hển, cố gắng tìm lại giọng nói, “Tôi nuôi nổi đứa nhỏ, dựa vào sức lực của chính tôi, tôi đã có cách chăm sóc đứa nhỏ... Anh thích vị Tina tiểu thư kia, đây là quyền tự do của anh, tôi không có quyền hỏi đến, nhưng chúng ta không thể tiếp tục như vậy nữa, tôi không muốn làm người thứ ba trong hôn nhân của người khác... Tôi van anh, anh bỏ qua cho tôi đi...”

Cô cố chấp lại giống như chọc giận anh.

Ngũ quan Lôi Quân nghiêm trọng, huyệt thái dương nhảy nhảy, đáy mắt bốc lên hai luồng lửa.

“Cái gì gọi là người thứ ba trong hôn nhân? Tôi còn chưa kết hôn, lấy đâu ra bên thứ ba?”

Ngươi đàn ông này nhất định phải tổn thương cô triệt để mới bỏ qua sao? Hốc mắt ướt át khiến cho cô chán ghét bản thân, hít một hơi thật sâu, cô khó chịu nói: “Anh quyết định lấy Tina xinh đẹp kia, báo chí truyền thông đều viết vậy.”

“Từ trước tới giờ tôi từng nói như vậy?” Anh trầm giọng hỏi, bàn tay vòng trên eo cô bỗng dưng chặt lại.

“Anh... Ngày đó ở sảnh chính nhà hàng khi bị truyền thông bao vây, anh rõ ràng đã thừa nhận, anh dùng kết hôn là điều kiện đầu tiên để hẹn hò với người ta...” Lòng đang chảy máu! Cô sao có thể bình tĩnh đi đối mặt với chuyện tình cảm của anh với người phụ nữ khác?

Chân mày Lôi Quân khẽ nhếch, khuôn mặt nghiêm túc hơi biến hóa kỳ lạ, môi mỏng run run, “Đó là câu hỏi của phóng viên, tôi cũng không thừa nhận. Tôi chỉ nói, tôi sẽ kết hôn, hơn nữa tiến hành hôn lễ ở Đài Loan – tôi chưa nói muốn kết hôn với ai mà?”

“Hả?” Khuôn mặt nhỏ xinh tươi mơn mởn của Phương Tịnh Vân ngớ ra, mắt to như thỏ nhỏ lộ ra vẻ vô tội, lúc sau mới lấy dũng khí hỏi, “Không phải anh muốn kết hôn với Tina sao?”

“Tại sao tôi phải lấy cô ta?” Lôi Quân không trả lời mà hỏi ngược lại, không vui nơi hai đầu chân mày đã lui, thậm chí đôi mắt như chim ưng lộ ra nụ cười kỳ quái.

“Cô... Cô ấy có dáng dấp rất đẹp.”

“Vậy sao? Còn gì nữa không?”

“Cô ấy chắc rất thích anh mới đúng.”

Anh nhắm hai mắt lại, thấy toàn thân cô không được tự nhiên, lúc này mới trầm tĩnh nói: “Dáng dấp của em cũng rất xinh đẹp, còn có, em chắc cũng yêu thích tôi, huống chi hiện giờ trong bụng của em còn có con của tôi... Tiểu Vân, tôi thấy tôi cưới em là được. Em cho rằng thế nào?”

Hả?!

Anh, anh anh anh anh... Anh nói gì?!

Phương Tịnh Vân hoàn toàn bị dọa, trong nháy mắt giống như hóa đá, mở cái miệng nhỏ nhắn, hai má đỏ rực, ngu ngơ ngồi trên đùi anh, động cũng không dám động.

Lôi Quân bị phản ứng của cô chọc cười, khuôn mặt điển trai để sát vào, dùng chóp mũi thân mật mà dây dưa trên khuôn mặt nhỏ mềm mại của cô, hơi thở ấm áp của phái nam như một luồng sóng phả vào bên tai nhạy cảm của cô.

“Cần bàng hoàng như vậy sao? Dù sao chúng ta đã biết nhau lâu như vậy, cảm giác cùng một chỗ cũng rất không có chỗ nào chê, không sớm thì muộn anh được kết hôn sinh người thừa kế hợp pháp, hiện giờ trong bụng em có một, anh rất bằng lòng cưới em, tiểu Vân...”

“Không -” Như vậy không đúng! Tất cả đều không đúng!

Phương Tịnh Vân đau đớn mà quay mặt đi. Cô khát vọng lời cầu hôn của anh cỡ nào, bây giờ anh thật sự mở miệng, cô lại chỉ cảm thấy đau đớn vô biên vô hạn.

Tình yêu cô muốn không phải như thế này, nhưng khát vọng cả đời mơ ước cùng với anh lại đồng thời hành hạ lấy cô.

Anh vĩnh viễn không có cách nào bỏ ra tình cảm ngang với cô sao? Đây là cái giá lớn cô phải thừa nhận khi yêu anh sao?

Người đàn ông như anh, vĩnh viễn ở trên cao vời vợi, dù ai cũng không cách nào khắc họa bất cứ dấu vết gì trong trái tim anh...

“Tiểu Vân, ngoại trừ gả cho anh, em còn có con đường thứ hai để đi sao?” Lôi Quân không tiếp nhận từ chối của cô, cũng không muốn nghe thấy bất kỳ lời từ chối nào nói ra từ miệng nhỏ của cô.

Anh giữ chặt cằm cô lần nữa, dùng môi bịt kín miệng như hoa hồng, đầu lưỡi xông vào nơi mềm mại như tơ, quấy quanh cái lưỡi thơm tho của cô, hấp thu mật ngọt trong miệng cô.

Phương Tịnh Vân nhíu mày ưm, cảm giác tay của anh trượt vào trong áo cô, xoa lấy bộ ngực đầy đặn, lòng bàn tay đầy nốt chai phồng không ngừng gẩy nụ hoa cô.

“Ừ hừ...” Cô khó nhịn mà run rẩy, bàn tay nhỏ bé không tự chủ ôm lấy vai rộng của anh, lửa nóng trong cơ thể bị thổi bùng lên trong nháy mắt, một cảm giác nóng ướt tiết ra giữa hai chân, bụng cảm thấy trống rỗng kỳ lạ.

“Tiểu Vân, em trở nên rất nhạy cảm.” Lôi Quân nói nhỏ, giọng nói nghe vui vẻ như thế.

Anh đều có thể khiến cho thân thể xinh đẹp của cô sinh ra phản ứng kỳ diệu, biết cô gái nhỏ này hoàn toàn không chống lại được sức quyến rũ phái nam của anh, trong lòng anh rất kiêu ngạo.

“Mới, mới không có...” Phương Tịnh Vân mạnh miệng nặn ra lời, khuôn mặt đỏ đến giống như trái cà chua chín mọng. Trải qua vuốt ve của anh, bầu ngực cứng ngắc hơi cảm thấy đau nhức, anh vẫn dùng tay thô ráp không ngừng vuốt ve, làm cho cô khó có thể kiềm chế được mà khẽ run rẩy.

“Cô gái thích nói dối.” Lôi Quân buông tiếng thở dài, phả khí bên tai cô, “Chúng ta có thể nhìn xem, có phải em trở nên nhạy cảm không.”

Bàn tay quỷ quái của anh luồn vào dưới váy cô, chạm đến chỗ đã sớm chảy ra ẩm ướt quần lót nhỏ, mày rậm của anh chau lên, “Tiểu Vân, đã ướt như vậy, em còn mạnh miệng sao?”

“Anh... Anh không nên như vậy...” Cô thở hồng hộc, vừa muốn đẩy anh ra, lại muốn nghênh đón anh, cảm giác mâu thuẫn lẫn nhau đánh thẳng vào, làm sao cũng không ngăn cản nổi hết đợt sóng xâm lược này đến đợt sóng khác của anh.

“Tại sao không cần? Em cũng không muốn, không phải sao?”

“Chúng ta không ở trong phòng, sẽ có người đi lên...” Nếu như bị dì Lan nhìn thấy anh đang làm chuyện này với cô, cô chắc chắn không còn mặt mũi gặp người.

Lôi Quân cười nhẹ, “Cho dù bị nhìn thấy, cũng không ai dám lên tiếng quấy rầy. Tiểu Vân của anh, đều cùng một chỗ đã lâu như vậy, tại sao em vẫn còn thẹn thùng thế?”

Anh hôn khóe miệng cô, dịu dàng giống như đang hát một bài hát...

“Em sắp làm mẹ, vậy mà vẫn cứ thẹn thùng?” Dáng vẻ mắc cỡ của cô khiến cho anh hận không thể một ngụm nuốt cô vào trong bụng.

Cô sắp làm mẹ đó...

Phương Tịnh Vân bị những lời này gõ sâu vào trong tim, muốn khóc, muốn dựa vào trong khuỷu tay cường tráng của người đàn ông, để cho anh cưng chiều, thương yêu.

Thật sự rất khó kiên quyết nữa, khi đàn ông dịu dàng lại thương yêu ngọt ngào với cô như vậy thì lòng cô tràn đầy là anh, chỉ mong phục tùng anh.

“Tiểu Vân, anh thích dáng vẻ xấu hổ của em.” Lôi Quân dây dưa miệng nhỏ của cô lần nữa, ngón tay đã tiến sâu vào quần lót của cô, nhờ trơn ướt vuốt ve đóa hoa nữ tính nở rộ.

“A a...” Cô run rẩy, bởi vì ngón trỏ và ngón giữa của anh không ngừng trao đổi đè ép, quyến rũ sóng triều ẩm ướt khác trong cơ thể cô.

Khi đôi môi anh thoáng lơi lỏng, mắt cô lã chã, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng vô lực tựa trên bờ vai anh, thì thầm nói: “Trong bụng có cục cưng, nếu như... Nếu làm, sẽ làm tổn thương cục cưng...”

Lôi Quân khẽ động môi mỏng, “Anh đã hỏi bác sỹ, chỉ cần cẩn thận chút, không cần quá kịch liệt, vẫn có thể làm.”

A?! Cô chớp chớp mi, “Chuyện này anh cũng hỏi rõ ràng?” Trời ạ...

“Đây là chuyện lớn, liên quan đến ‘tính phúc’ của chúng ta, đương nhiên phải hỏi rõ.”

“Anh anh anh...” Cô thật sự không biết nói gì.

Anh dùng lực mổ hôn gò má thơm mát của cô, lửa nơi đáy mắt càng cháy càng rừng rực, “Anh sẽ không làm tổn hại đến cục cưng.”

Cô cắn cắn môi, còn chưa kịp phản ứng, ngón tay dài của anh đã chậm rãi trượt vào trong đóa hoa của cô, cảm giác căng chặt lại ấm áp không thể tưởng tượng nổi bao lấy.

“A...” Khuôn mặt nhỏ của cô làm hang ổ trong cổ anh, giống như không chịu được.

“Tiểu Vân, đừng sợ, để anh yêu em...”

Lời dỗ dành của anh bay vào tai cô, biết rất rõ cái gọi là “Yêu” trong miệng anh, chính là chỉ yêu thân thể của cô, yêu cảm giác khoái cảm hai người ân ái, nhưng nghe thấy chữ thần kỳ kia, cô vẫn cảm động, trong nháy mắt hiểu được, đời này cô muốn rời khỏi anh, sợ rằng vĩnh viễn không cách nào làm được.

Đây là tình yêu thật đáng buồn, mặc dù anh thương yêu cô đơn giản là vì đứa nhỏ trong bụng, cô cũng biết.

Đừng cố chấp gì nữa, cứ theo khát vọng trong lòng, muốn cả đời cùng một chỗ với anh, vĩnh viễn ở bên cạnh anh, vậy đồng ý lời cầu hôn của anh đi.

Hôn nhân của bọn họ, mặc dù không có tình yêu, nhưng ít ra có một cách thức yêu khác...

“Quân, yêu em... Cầu xin anh...” Cô chủ động khao khát, thân thể giống như rắn vặn vẹo trên đùi anh.

Lôi Quân nở nụ cười trầm lắng, “Đừng vội, anh sẽ thỏa mãn em.”

Ngay sau đó, tay của anh nhét vào càng sâu, chậm rãi mà lay động, vài tiết tấu chậm rãi này muốn ép người điên khùng.

“Tiểu Vân, bên trong em thật nhỏ, nóng quá, hơn nữa thật sự ẩm ướt...” Theo ngón tay thô ráp của anh đút vào, ngón tay cái không ngừng dây dưa đỉnh nhụy hoa ngọc ngà cực kỳ nhạy cảm của cô.

“A a... Quân...”

“Thoải mái không? Tiểu Vân... Anh muốn nghe em nói.”

“Ừ ừhm...” Cô ép mình nặn ra lời nói, “Có, thật thoải mái...” Toàn thân giống như bị dòng điện vội vã xuyên qua.

Thẳng thắn của cô khiến cho người đàn ông hả hê nhếch môi.

“Còn muốn nhiều hơn sao?”

“Muốn... Quân, em muốn... Cầu xin anh..” Mỗi một tế bào đều bị thức tỉnh, cô hoàn toàn cảm nhận được sự hiện hữu của anh. Cô muốn anh.

“Cầu xin anh...” Cô khẽ nấc không dứt, dáng vẻ điềm đạm đáng yêu mang theo vẻ hấp dẫn tự nhiên, làm cho người đàn ông “Cứng rắn” rồi.

“Tiểu Vân đáng yêu của anh, anh sẽ thỏa mãn em, để cho em thật vui vẻ.” Dĩ nhiên, anh cũng nhất định sẽ lấy được vui vẻ anh muốn.

Từng đợt sóng cực hạn, vui vẻ tuyệt vời...

Về đầu trang
Về đầu trang