Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Cưỡng Chiếm Sự Dịu Dàng Của Anh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :

Cưỡng Chiếm Sự Dịu Dàng Của Anh - Chương 9-1(13)

Editor: Puck

Ngày mai sẽ tiến hành hôn lễ, trong lòng Phương Tịnh Vân có nỗi niềm khó diễn tả bằng lời.

Đi theo bên cạnh Lôi Quân hơn ba năm, rồi yêu anh, cô cam tâm tình nguyện từ vốn làm việc, trải qua cuộc sống nửa ẩn cư, rồi làm cô gái nhỏ của anh, lẳng lặng khao khát tình yêu của anh, hôm nay thật sự gả cho anh, cô vẫn cảm thấy hơi không dám tin.

“Cục cưng, chúng ta phải sống hạnh phúc cả đời.”

Một tay mang tính bảo vệ đặt lên bụng, cổ trắng như ngó sen của cô cúi xuống, khuôn mặt nhỏ nhiễm tình cảm thiêng liêng nhàn nhạt của người mẹ, đang thử nói chuyện với sinh mệnh nhỏ trong bụng.

Kể từ sau khi biết mình mang thai, cô thường xuyên có hành động như vậy, hơi khờ, cô hiểu được, nhưng rất thích nói chuyện như vậy với đứa nhỏ.

Cô thật sự yêu đứa bé này, cũng rất yêu cha của con...

Trong nhà ấm trồng hoa trên sân thượng biệt thự, có vài đóa hồng đỏ đồng thời nở rộ, cực kỳ đẹp đẽ, như chúc mừng hôn lễ sắp tới của cô.

Có lẽ anh không yêu cô, nhưng cô tin tưởng, anh nhất định sẽ là người cha rất tốt, sẽ để cho hai người thai nghén đứa nhỏ trong hoàn cảnh hoàn mỹ vui vẻ lớn lên.

“Cục cưng, con có biết không, mấy ngày nay mẹ thật đáng thương, mỗi ngày đều phải uống thuốc Đông y đen sì sì, còn phải ăn thật nhiều đồ bổ, ăn đến mẹ no bụng, thật no bụng, muốn đi ra ngoài đi dạo, nhưng bà dì Lan của con nhìn mẹ chằm chằm, còn cha con nữa... Cha con tệ hơn, ngay cả để cho mẹ xuống giường cũng không chịu.”

Mặc dù thốt ra câu oán hận nho nhỏ, nhưng trong lời nói lại để lộ ra ngọt ngào như mật.

Mấy ngày nay, Lôi Quân quản cô chặt chẽ, nếu ông chủ lớn là anh không ở nhà, “Đội quân” phụ trách “Theo dõi” cô cũng sẽ không cho cô tốt hơn.

“Ngày mai cha muốn kết hôn với mẹ, cục cưng, con cao hứng không?”

Ánh mặt trời hôn lên gò má cô, cả người cô đắm chìm trong ánh sáng ấm áp, bất giác khẽ rì rầm, như đang muốn hát cho đứa nhỏ nghe.

Một lát sau –

Một trận cãi vã từ ngoài phòng truyền đến.

Phương Tịnh Vân không nắm rõ mà đẩy cửa sổ nhà ấm trồng hoa ra nhìn xuống dưới, trông thấy một cô gái dáng người yểu điệu hợp mốt không biết sao lao tới cửa sắt lớn, còn không để ý đến nhân viên trong biệt thự ngăn cản, muốn xông vào trong nhà cãi vã với dì Lan đang chặn trước ngưỡng cửa.

“Cho tôi vào! Tôi biết con đàn bà kia đang ở trong này, tôi muốn biết xem là mặt hàng gì, cho tôi đi vào!” Giọng nữ cao thét chói ai.

Phương Tịnh Vân giật mình, nhận ra đối phương, cô gái kia tên là người mẫu Tina.

Chuyện này là sao? Cô ta đặc biệt đến tìm cô sao?

Dì Lan mặt lạnh ứng phó, giống như không muốn nhiều lời với Tina, chỉ dặn dò tiên sinh lái xe và nhân viên quản lý tu sửa vườn hoa đuổi người phụ nữ điên ra ngoài.

“Ai dám đụng vào tôi?! Tôi muốn thấy con đĩ kia, không thấy cô ta, đừng mơ tưởng muốn tôi đi!” Phụ nữ xinh đẹp đến đâu, một khi đánh mất lý trí, khuôn mặt xinh đẹp chỉ còn lại xấu xí.

“Đuổi cô ta ra ngoài.” Dì Lan ra lệnh lần nữa, hai nhân viên làm thuê công việc khác lâu dài trong biệt thự đồng thời ra tay túm lấy cánh tay Tina, cố gắng ép cô ta đi.

Đúng lúc này, Tina bị kích động mạnh đột nhiên nổi điên đá lại đạp, vừa đấm vừa cắn người túm cô, sức mạnh bất ngờ xảy đến khiến cô ta thành công thoát khỏi kiềm chế.

Tina lao thẳng vào dì Lan đang đứng chặn ở cửa, sau khi đụng vào người, ngay lập tức vọt vào trong nhà.

“Dì Lan!” Phương Tịnh Vân vừa vặn chạy từ nhà ấm trồng hoa trên sân thượng xuống, vốn muốn biết rõ xảy ra chuyện gì, lại chính mắt thấy dì Lan bị đụng ngã ngồi trên đất, không chút suy nghĩ muốn chạy qua.

“Tiểu thư, mau trở lại lên lầu!” Chịu đựng cái lưng bị đau, dì Lan bị sợ đến vội vàng quay đầu vào trong nhà kêu to.

“Chính là mày sao? Mày chính là con điếm thúi được Lôi Quân bao nuôi nhiều năm?” Hai mắt Tina bốc hỏa nhìn Phương Tịnh Vân chằm chằm, khi Phương Tịnh Vân chạy ra ngoài cửa thì một phát túm lấy cổ tay cô.

“Mau buông tiểu thư ra! Cô định làm gì?!” Tài xế và nhân viên quản lý vườn hoa vọt theo vào gấp đến độ la hét, tức giận muốn xông tới gỡ tay cô ta ra.

Tina rút một con dao gấp từ trong túi sau lưng ra, đặt thẳng lên cổ Phương Tịnh Vân, “Đừng tới đây! Ai dám tới đây, toi sẽ cắt đứt cổ họng con điếm thúi này!”

Mọi người bị sợ đến không dám thở mạnh.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Phương Tịnh Vân trắng bệch trong nháy mắt, lòng bàn tay đầy mồ hôi, nhưng trong lòng vẫn muốn ép mình tỉnh táo lại.

“Tina...” Cô thử khẽ gọi tên cô ta, hít một hơi thật sâu mới có dũng khí hỏi, “Có chuyện gì chúng ta có thể ngồi xuống từ từ nói chuyện, cô tỉnh táo một chút.”

“Nói chuyện? Có gì mà nói?! Tôi muốn Lôi Quân lập tức tới đây, tôi muốn anh ấy! Có nghe thấy không?!”

Sợ người phụ nữ điên này làm tổn thương đến Phương Tịnh Vân, dì Lan chịu đựng lưng đau đứng lên, vội nói: “Tôi lập tức gọi tiên sinh trở về, cô thả tiểu thư ra trước.”

Tina hừ lạnh, “Thả nó ra? Không dễ dàng như vậy!” Ném một câu, cô kéo lấy tóc Phương Tịnh Vân, uy hiếp: “Theo tao lên lầu, ngoại trừ Lôi Quân, ai cũng không được đi lên! Nếu ai dám lên, tôi sẽ móc đôi mắt con đĩ này! Đi!”

“Tiểu thư!” Dì Lan gấp đến mức như kiến bò trên chảo nóng.

Phương Tịnh Vân lảo đảo bị Tina kéo lên lầu, cô ngoái đầu lại khẽ gật đầu với dì Lan, giống như muốn dì Lan đừng quá lo lắng.

“Đi!” Tina dùng sức kéo tóc cô, cô chịu đựng cơn đau, ngoan ngoãn tuân theo lệnh đối phương.

Phương Tịnh Vân bị ép lên lầu hai, dì Lan đã sớm quên đoan trang và lạnh lùng bình tĩnh thường ngày, vội vàng xông tới bên cạnh điện thoại bàn, tay run run ấn dãy số riêng của Lôi Quân.

Trong lòng bà không ngừng cầu nguyện, tuyệt đối không xảy ra chuyện... Tuyệt đối không xảy ra chuyện...

Sau khi Lôi Quân nhận được điện thoại, vứt lại cuộc họp hội nghị quan trọng tiến hành được một nửa, như gió bão quay về biệt thự.

Anh quả thật không thể tin tất cả, nghe thấy Phương Tịnh Vân bị kiềm kẹp, thần kinh anh căng chặt trong nháy mắt, tim cũng khẩn trương đến mức sắp nhảy ra khỏi cổ họng.

Đều là lỗi của anh!

Là anh không hết trách nhiệm bảo vệ tốt cho tiểu Vân. Nếu tiểu Vân bị thương... Không! Anh không dám nghĩ, cũng không muốn nghĩ, anh không bao giờ chấp nhận chuyện như vậy xảy ra, anh muốn cô tốt đẹp, đầy đủ không sứt mẻ trở lại trong lòng anh.

“Tiểu Vân...” Khẽ gọi Phương Tịnh Vân, Lôi Quân dẫm mạnh chân ga vượt qua nhiều đèn đỏ, suốt dọc đường không xảy ra tai nạn xe cộ coi như số anh tốt.

Khi xe như bão tố quay về biệt thự trên núi Dương Minh thì dì Lan và các nhân viên khác ở biệt thự đang lo lắng tụ tập trong phòng khách dưới lầu.

Nhìn thấy Lôi Quân trở về, dì Lan thoáng thở ra, vội chạy lên trước, “Tiên sinh, hai người họ ở trên lầu, bà điên này không cho bất kỳ kẻ nào lên lầu, chỉ cho một mình ngài lên. Cần gọi điện thoại báo cảnh sát không?”

“Không. Trước đừng kinh động đến cảnh sát, tôi lên trước xem một chút.”

Cố gắng ổn định lòng mình, anh ép buộc mình đè cảm giác sợ hãi vô biên vô hạn xuống, cởi áo khoác âu phục, hai nút áo sơ mi, hít một hơi thật sâu, sau đó một mình đi lên lầu hai.

“Ai?!” Vừa nghe thấy tiếng bước chân, Tina đã lạnh lùng hỏi.

“Là tôi. Lôi Quân.” Cửa phòng tùy tiện mở ra, anh đi đến cửa ra vào, cảnh tượng trong phòng khiến cho lòng anh đau như cắt.

Trong phòng, hai tay hai chân của Phương Tịnh Vân đều bị tất chân trói chặt, cô bị ép quỳ trên giường, Tina kéo tóc cô, trong tay lắc lắc dao gấp sáng dán chặt lên gò má non mềm của cô.

“Buông cô ấy ra.” Lôi Quân mất chút thời gian mới khiến cho giọng nói bình thường, mắt bình tĩnh nhìn chằm chằm vào Tina đang điên cuồng.

Anh cố gắng đặt toàn bộ tâm tư lên người Tina, không để cho mình phân tâm chú ý tới Phương Tịnh Vân, sợ bởi vì quá mức lo lắng cho cô mà không khống chế được đưa ra hành động sai lầm.

Anh phải lạnh lùng bình tĩnh, mặc dù việc này gần như còn khó hơn lên trời với anh.

“Không phải cô muốn tôi tới sao? Giờ tôi đã tới rồi, cô buông cô ấy ra đi.” Anh đi vào trong phòng.

“Đứng đó đừng cử động!” Tina gầm thét, dao trong tay vung loạn.

Lôi Quân rùng mình, vội vàng đứng yên không dám cử động nữa.

Phương Tịnh Vân nhìn mọi chuyện đang diễn ra, vài lần định há miệng nói chuyện, nhưng sợ chọc Tina nổi giận, chỉ có thể vô cùng lo lắng mà nhìn Lôi Quân chằm chằm, trong lòng không ngừng cầu nguyện –

Cô không xảy ra chuyện gì, cô muốn bình an sinh hạ cục cưng khỏe mạnh, cô cũng không thể trơ mắt nhìn Lôi Quân xảy ra điều không may, anh là người cô yêu nhất, người trong lòng cô!

Trời ạ, van cầu ngài giúp con đi...

“Anh nói muốn kết hôn với em!” Tina lại gầm lên lần nữa, lúc này đôi mắt xinh đẹp nhìn có vẻ thật khủng khiếp, tràn ngập oán hận, “Anh rõ ràng từng nói!”

“Tôi không có.” Lôi Quân lạnh lùng nói, “Trong lòng cô rất rõ ràng, sau hai lần tiệc rượu chấm dứt, tôi chỉ theo lễ phép lái xe đưa cô về, sau đó lại đơn thuần mời cơm mấy lần, tôi chưa từng nói muốn kết hôn với cô.” Trước cùng nhau ăn cơm, hay bởi vì ra ngoài dùng cơm đúng lúc chạm phải cô ta, căn cứ theo lễ phép, anh mới mở miệng mời cô ta ngồi cùng bàn, không ngờ lại chọc đến sự tình này.

“Anh phải lấy em! Anh phải lấy! Tất cả mọi người đều biết anh phải lấy em!” Mặt Tina đỏ bừng.

“Những thứ đó đều là tin bát quái do truyền thông giả tạo ra ngoài, cô ở làng giải trí hẳn rất hiểu, chúng ta chưa bao giờ hẹn hò, tôi cũng chưa bao giờ nói muốn kết hôn với cô.”

Sự thật tàn khốc như vậy, Tina vẫn luôn sống trong mộng do chính mình suy diễn ra sao có thể thừa nhận.

“Anh không chịu lấy em, là vì con đĩ này đúng không? Được... Rất tốt! A a a -” Cô không hề cảnh báo trước phát ra tiếng thét chói tai thê lương, nói làm khó dễ thì làm khó dễ, ép Phương Tịnh Vân, mắt thấy dao sắc trong tay định đâm vào sau lưng Phương Tịnh Vân –

“Dừng tay!”

Về đầu trang
Về đầu trang