Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Đấu La Đại Lục 3
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :

Đấu La Đại Lục 3 - Chương 548: Tinh La Đại Lục?(548)

Ánh mắt mọi người tập trung trên người Thái lão, Thái lão trầm giọng nói: "Xét thấy biểu hiện ưu tú của liên quân lớp năm nhất – năm hai bên trong những trận thi đấu vừa rồi, học viện sẽ chọn ra từ hai lớp này một nhóm học viên, tham gia hoạt động giao lưu với Tinh La Đại Lục vào nửa năm sau. Các ngươi cần phải càng thêm nỗ lực, tranh thủ lấy được tiêu chuẩn để đi tới Tinh La Đại Lục. Thời gian giao lưu là một năm."

Tinh La Đại Lục?

Đường Vũ Lân kinh ngạc nhìn về phía Thái lão. Đối với bọn họ mà nói, đây tuyệt đối là một cái thế giới hoàn toàn mới. Tinh La Đại Lục, đến tột cùng sẽ có hình dáng gì đây?

Không thể nghi ngờ, thân là lớp trưởng, hắn nhất định sẽ nằm trong danh sách người được chọn. Hắn không khỏi nhớ lại hai thầy trò trước đây đến Đoán Tạo Sư Hiệp Hội khiêu chiến. Cũng đi giao lưu giống như bọn họ sao? Hẳn là không phải vậy chứ?

Nói thẳng thắn, hắn cũng không muốn đi cho lắm. Từ sau khi tiến vào Sử Lai Khắc học viện, thực lực của hắn có thể nói là có tiến triển cực nhanh. Nơi này có tài nguyên tu luyện tốt nhất, hơn nữa còn có tài nguyên Đường Môn bên kia cung cấp. Chỉ cần tiếp tục giữ vững, Đường Vũ Lân có lòng tin, trước khi hoàn thành năm nhất, hắn sẽ có thể trở thành Nhất Tự Đấu Khải Sư. Mà khi đó, hắn mới 16 tuổi. Dù cho là ở Sử Lai Khắc học viện, nơi thiên tài lớp lớp, bọn họ cũng tuyệt đối là người tài ba.

Sau đó sẽ gia nhập Nội viện để được đào tạo chuyên sâu, hướng thẳng trên con đường trở thành cường giả. Nhưng trong thời gian một năm đi tới Tinh La Đại Lục này, ai biết được sẽ xảy ra chuyện gì chứ?

Không chỉ là hắn, các đồng đội bên cạnh cũng đều có chút mờ mịt. Cổ Nguyệt suy tư, Nguyên Ân Dạ Huy rõ ràng đang nhíu mày.

Các học viên lục tục rời khỏi Luận Bàn Lôi, từng người đều tập trung vào việc tu luyện của riêng mình.

Đám người Đường Vũ Lân thì lại trực tiếp trở về ký túc xá công đọc sinh.

"Nguyên Ân, Chính Vũ, các ngươi trước tiên không vội trở về, chúng ta cùng thảo luận một chút về chuyện ngày hôm nay Thái lão nói nhé?"

"Được!" Nguyên Ân Dạ Huy và Nhạc Chính Vũ dừng bước lại.

Ký túc xá công đọc sinh cũng chỉ có 8 người bọn họ mà thôi, đúng là tuyệt đối thanh tịnh.

"Tinh La Đại Lục, mọi người có ai biết ít nhiều gì không?" Đường Vũ Lân hỏi.

Tạ Giải nói: "Ta hiểu được một ít. Ở Đấu La Đại Lục chúng ta, ban đầu vốn có hai quốc gia. Một quốc gia gọi là Thiên Đấu đế quốc, còn có một cái chính là Tinh La đế quốc. Ngoài hai đại đế quốc ra còn có một ít tiểu quốc. Khoảng chừng ở thời điểm hơn một vạn năm trước, do lớp vỏ Trái Đất biến động, có một khối địa lục gọi là Nhật Nguyệt Đại Lục di chuyển tới, giáp giới cùng với chúng ta. Nhật Nguyệt Đại Lục có tài nguyên phong phú cùng với Hồn Đạo Khoa Học Kỹ Thuật phát triển. Khi đó, Thiên Đấu đế quốc cũng đã phân liệt thành 2 quốc gia. Sau đó, chiến tranh đã bắt đầu!"

"Đó là thời đại thuộc về Linh Băng Đấu La Hoắc Vũ Hạo. Ở trong thời đại này, cuối cùng vẫn là Nhật Nguyệt đế quốc chiếm cứ thượng phong. Bọn họ chiếm đoạt hai quốc gia do Thiên Đấu đế quốc phân liệt mà thành, đồng thời cũng đầy khẩn trương, chuẩn bị tiến công Tinh La đế quốc. Là Linh Băng Đấu La Hoắc Vũ Hạo và Long Điệp Đấu La Đường Vũ Đồng dẫn dắt các đồng đội ngăn cơn sóng dữ. Cuối cùng là vì nguyên nhân gì đó không rõ ràng, nhưng ít ra Nhật Nguyệt đế quốc đã tạm thời đình chỉ công kích đối với Tinh La đế quốc. Quá trình này kéo dài rất nhiều năm."

"Hoàng tộc còn sót lại của Thiên Đấu đế quốc dẫn dắt các tùy đi đi ra hải ngoại, cuối cùng tìm ra được một mảnh đại lục, đồng thời chiếm lĩnh nơi đó, chính là Thiên Đấu Đại Lục hiện tại. Mà ở Đấu La Đại Lục chúng ta, thực lực Nhật Nguyệt đế quốc càng ngày càng mạnh. Linh Băng Đấu La và Long Điệp Đấu La thăng nhập Thần Giới, không xen vào những chuyện xảy ra trên đại lục nữa. Bất đắc dĩ, Tinh La đế quốc âm thầm phái ra một đội tàu, rốt cục cũng tìm ra được một mảnh đại lục với tài nguyên phong phú, sau đó bắt đầu lặng lẽ tiến hành di dân, dời đô. Cuối cùng, Tinh La đế quốc có lượng lớn nhân khẩu di dân rời đi. Nhật Nguyệt đế quốc thống nhất đại lục, sau đó nhiều lần cải tổ, hình thành Liên Bang hiện tại. Cho nên nói, bất kể là Thiên Đấu Đại Lục hay là Tinh La Đại Lục, trên thực tế bọn họ cũng đều là dân bản địa của Đấu La Đại Lục chúng ta, hơn nữa còn có địch ý rõ ràng đối với Liên Bang. Nếu như chúng ta đi tới Tinh La Đại Lục giao lưu, chỉ sợ sẽ rất không bình lặng, sẽ gặp phải rất nhiều sự khiêu chiến. Nhân tố bất ổn định nhất định là không ít!"

Nhạc Chính Vũ gật đầu, "Những gì Tạ Giải nói trên căn bản cũng giống như ta biết. Tinh La Đại Lục này, nếu như đi một chuyến, phỏng chừng sẽ gặp phải rất nhiều chuyện. Bất quá, thật ra là ta lại rất có hứng thú. Đi xem xem phong tình ở một mảnh đại lục khác cũng không tệ! Phía học viện nhất định sẽ bảo đảm cho sự an toàn của chúng ta. Ta nghe nói, trước đó Tinh La Đại Lục cũng phái sứ đoàn đến đây tiến hành giao lưu với Liên Bang chúng ta. Tinh La Đại Lục bên kia, mức độ phát triển đến đâu chúng ta đều không nắm rõ. Đi xem thử cho biết, mức độ phát triển của bọn họ, có tiên tiến bằng Liên Bang chúng ta hay không?"

Đường Vũ Lân nhìn về phía Nguyên Ân Dạ Huy, "Ngươi thật giống như là không muốn đi thì phải?"

Nguyên Ân Dạ Huy yên lặng gật đầu, "Ta cảm thấy đã quen thuộc với sinh hoạt bên này, không quá nguyện ý rời đi. Hiện tại việc tu luyện của mọi người đều đã đi vào quỹ đạo, để lỡ một năm, kỳ thực rất quan trọng."

Đường Vũ Lân nói: "Ta phỏng chừng học viện nhất định sẽ tuyển chọn ngươi. Dù sao ngươi cũng là lớp trưởng lớp năm hai. Hơn nữa, nếu để chúng ta đi, về phương diện tu luyện, hẳn là học viện cũng sẽ có bồi thường mà thôi!"

Nguyên Ân Dạ Huy nhún nhún vai, "Thích hay không thích thì cũng phải đi thôi! Thời gian nửa năm, ngươi có nhắm làm ra đủ số lượng Hữu Linh Kim Loại không?"

Đường Vũ Lân khẽ động trong lòng, "Sao vậy? Ngươi còn muốn trở thành Nhất Tự Đấu Khải Sư hay sao? Coi như ta đoán tạo ra đủ, cũng không thể nào chế tác ra kịp!"

Nguyên Ân Dạ Huy híp hai mắt lại, nói: "Chí ít chế tạo ra một bộ là đủ rồi! Ta cảm thấy nếu như 8 người chúng ta toàn lực ứng phó là được rồi!"

Mắt Đường Vũ Lân sáng rỡ lên, "Ý của ngươi là…?"

Nguyên Ân Dạ Huy nói: "Việc ngươi cần làm, chính là trong thời gian nửa năm tới đoán tạo ra đầy đủ số lượng Nhất Tự Đấu Khải Hữu Linh Hợp Kim cho 8 người chúng ta, những chuyện khác ngươi không cần phải để ý đến. Sau đó chúng ta sẽ tranh thủ chế tạo ra một bộ Hữu Linh Hợp Kim Nhất Tự Đấu Khải hoàn chỉnh cho một người trong số chúng ta. Sau đó, trong tương lai một năm đi tới Tinh La Đại Lục này, dùng số lượng kim loại đã được chuẩn bị kỹ càng đó, chế tác Đấu Khải cho những người còn lại. Như vậy mới có thể không làm lỡ tiến độ của chúng ta."

Lời vừa nói ra, ánh mắt Đường Vũ Lân không khỏi nhìn về phía Diệp Tinh Lan. Luận về chế tác Đấu Khải, trình độ của nàng là cao nhất.

Diệp Tinh Lan nói: "Ta hiện tại vẫn ở trình độ trình độ Cơ Giáp Chế Tạo Sư cấp 5. Muốn hoàn thành Nhất Tự Đấu Khải, cần phải thăng cấp lên đến Cơ Giáp Chế Tạo Sư cấp 6, bằng không thì linh kiện hạt nhân cuối cùng của Nhất Tự Đấu Khải sẽ không có cách nào hoàn thành. Ta sẽ cố gắng thử nỗ lực một phen, tranh thủ có đột phá trong vòng nửa năm này."

Đường Vũ Lân gật đầu, "Được, vậy ngươi ở trong nửa năm này, trong lòng không cần suy nghĩ bất kỳ thứ gì khác, chỉ quan tâm đến việc chế tạo ra một bộ Đấu Khải trọn vẹn cho chính bản thân mình. Chỉ khi thực lực tổng hợp của ngươi trở nên mạnh mẽ, tốc độ tiếp tục chế tác Nhất Tự Đấu Khải trong tương lai mới có thể càng nhanh hơn. Nguyên Ân, Chính Vũ, ý của các ngươi thì sao?"

"Ta không có ý kiến." Nguyên Ân Dạ Huy gật đầu.

Nhạc Chính Vũ nói: "Ta cũng không có ý kiến. Bất quá, ta cũng là Chế Tạo Sư, Đấu Khải của ta, ta vẫn muốn tự mình chế tạo. Phần ta cứ từ từ đi, tài nguyên đều dồn về hết cho Tinh Lan cũng không thành vấn đề!" Hắn còn thiếu một chút nữa mới có thể đạt đến Chế Tạo Sư cấp 5. Vì trong vòng nửa năm phải tăng cường thực lực tổng hợp của đoàn đội, nên trước hết tăng cường số lượng Đấu Khải cho Diệp Tinh Lan hiển nhiên là thích hợp nhất.

Hơn nữa, ngày hôm nay, trận chiến này, Diệp Tinh Lan cũng đã dùng năng lực thực chiến mạnh mẽ để chứng tỏ bản thân mình. Tuy bại còn vinh! Để cho đoàn đội có thể giành được thắng lợi cuối cùng, nàng đã trả một cái giá cực lớn. Nếu không thì, nếu như Hồn Sư Thiên Nga Đen, Mặc Giác, có thể tham gia trận đoàn chiến 7 đấu 7 cuối cùng, dưới tình huống có hai vị Nhất Tự Đấu Khải Sư tọa trấn, lớp năm ba làm sao có khả năng sẽ chịu thua? Tỷ lệ thắng lợi của bọn họ cũng sẽ là vô cùng nhỏ.

Đường Vũ Lân đưa tay phải ra, "Vậy nửa năm này, tất cả chúng ta cùng nhau cố gắng hơn!"

Cổ Nguyệt theo thói quen, đặt bàn tay của nàng ở bên dưới lòng bàn tay hắn, những người khác lần lượt đặt tay mình ở bên trên.

Ngày hôm nay, tuyệt đối là một kỷ niệm đáng nhớ, bởi vì đây là thời khắc đoàn kết nhất của các học viên công đọc sinh.

Những ngày tháng sau đó, mọi người đều trở nên bận rộn hơn.

Lớp năm nhất, bầu không khí học tập của các học viên so với bất kỳ lớp nào cũng đều tốt hơn. Nhóm của Đường Vũ Lân bọn họ đã đem lại một tác dụng kích thích ý chiến chiến đấu của mọi người rất rõ rệt.

Danh xưng “Khóa Năm Nhất mạnh nhất” cũng nhanh chóng được lan truyền, được toàn bộ Ngoại viện tán thành.

Ngoại trừ Đường Vũ Lân ra, toàn bộ các thành viên của nhóm đều đã đạt tới tu vi tứ hoàn. Hắn mỗi ngày cũng chỉ có hai việc, tu luyện hồn lực, và đoán tạo Hữu Linh Hợp Kim.

Tiêu chuẩn đi tới Tinh La Đại Lục giao lưu rất nhanh đã được thông qua. Lớp năm nhất, Đường Vũ Lân, Cổ Nguyệt, Diệp Tinh Lan, Từ Lạp Trí, Tạ Giải và Hứa Tiểu Ngôn. Lớp năm hai, Nguyên Ân Dạ Huy, Nhạc Chính Vũ. Đúng là 8 vị công đọc sinh bọn họ!

Lão sư dẫn đội là Vũ Trường Không. Ngoại trừ Vũ Trường Không ra, trưởng đoàn chính là Ngân Nguyệt Đấu La Thái Nguyệt Nhi.

Vũ Trường Không dẫn đội, đương nhiên là nhóm Đường Vũ Lân đều rất đồng ý, nhưng Thái lão cùng đi, lại khiến cho mấy người Đường Vũ Lân có chút ngột ngạt. Dù sao, thời điểm năm đó vừa nhập học, Thái lão đã làm khó dễ bọn họ không ít.

Nửa năm sau.

Ngoại viện Sử Lai Khắc học viện, Linh Băng Quảng Trường.

Na ngồi ở trên bệ đá bên cạnh quảng trường, nhẹ nhàng đung đưa hai chân. Hôm nay nàng mặc váy dài, lúc hai chân lay động, lộ ra một đoạn bắp chân trắng noãn như ngọc. Mái tóc bạc càng dài hơn, xõa tung ở sau gáy. Bên trong ánh chiều tà, như có một thiên thần nhỏ tỏa sáng lung linh.

"Ca ca, khi nào thì anh đi?" Na nghẹ giọng hỏi.

Về đầu trang
Về đầu trang