Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Đế Tôn
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :

Đế Tôn - Chương 198: Đánh Chết Linh Đài Cường Giả(198)

Hai người chần chờ một chút, nữ nhân xinh đẹp kia con ngươi vừa chuyển, xoay người liền đi, cười duyên nói:

- Phó Duyên Sinh, pháp bảo của ta cùng miệng Long Phượng Văn Đỉnh kia ta đều không muốn, nếu ngươi có bản lãnh giết chết tiểu tử này, liền thuộc về ngươi!

Phó Duyên Sinh cũng không khỏi do dự, nhìn Giang Nam một chút, lắc đầu, xoay người rời đi:

- Quách Ngọc Trân, ngươi muốn cho lão tử giúp ngươi tìm kiếm lai lịch tiểu tử này, lão tử há có thể rút lui?

Oanh!

Hắn mới vừa xoay người, đột nhiên Thần Thông bộc phát, một bàn tay chu vi hơn hai mươi trượng hướng Giang Nam oanh tới!

- Chết cho ta!

Phó Duyên Sinh nhe răng cười.

- Ma Chung Bá Thể, Phiên Thiên Ấn!

Giang Nam quát lên, đột nhiên thu Long Phượng Văn Đỉnh, một chưởng hướng về phía trước lật đi, Chưởng Ấn như nghiền nát Thần Sơn, đánh loạn Thiên Đạo, ầm ầm đón nhận, chỉ nghe nhất thanh muộn hưởng, thân thể của Giang Nam kịch liệt run rẩy, rốt cục đem một chưởng này chống đở.

Phiên Thiên Ấn của hắn vốn là cực kỳ lợi hại, giờ phút này tu vi bạo tăng, tu thành hai đại Thần Thông, uy lực của Phiên Thiên Ấn lại càng tăng vọt không chỉ gấp mười lần, lại có thể tiếp được một kích của Linh Đài Cảnh cường giả!

- Tiểu bạch kiểm, ngươi quả nhiên không có bao nhiêu pháp lực!

Một tiếng cười duyên truyền đến, nữ nhân kia đột nhiên xuất hiện, vươn ra ngón tay ngọc nhỏ và dài hướng Giang Nam điểm tới, chỉ nghe xuy một tiếng, một ngón tay này của nàng hóa thành bạch ngọc lợi kiếm, thẳng tắp đâm về mi tâm của Giang Nam.

Thần Luân trong mi tâm của Giang Nam ong ong thay đổi liên tục, hóa thành đại nhật, một ngón tay này đâm vào đại nhật, nhất thời rồng ngâm đại tác, hồng chung nổ vang, một ngón tay này của Quách Ngọc Trân không thể đem đạo Thần Luân kia nát bấy.

- Thật là mạnh!

Quách Ngọc Trân năm ngón tay nhảy động, bấm tay gảy nhẹ, cạch cạch cạch liên tục mấy chục lần đả kích ở trên Ma chung, chấn đắc thân thể Giang Nam run rẩy, thân thể gần như muốn rạn nứt, cơ hồ bị nàng phá vỡ Ma Chung Bá Thể Thần Thông.

- Thiên Phủ Trọng Lâu!

Đột nhiên lại có một đạo Thần Luân từ mi tâm của Giang Nam hiện lên, hóa thành Thiên Phủ Trọng Lâu, năm ngón tay của Quách Ngọc Trân bắn ra, mới vừa rơi vào trên đạo Thần Luân này, chỉ thấy uy lực của Thiên Phủ Trọng Lâu bộc phát, oanh nổ một tiếng, năm ngón tay của Quách Ngọc Trân từng khúc gảy lìa!

Một ngọn Thiên phủ cao tới ba mươi trượng, chiều rộng mười hai trượng đột nhiên xuất hiện, hướng Quách Ngọc Trân trấn áp đi, Thiên phủ này lấy lâu làm phủ, trong lầu Ngũ Hành làm thiên trụ, lật tay thành thiên, che tay thành địa, hơn sáu trăm loại công pháp làm trang sức, hóa thành vô số dị tượng, thành tựu một môn đại Thần Thông!

Đây là lần đầu tiên Giang Nam thi triển Thần Thông bực này đối địch, Thần Thông này vẫn là đòn sát thủ của hắn, thâm tàng bất lộ, coi như là Ma Chung Bá Thể Thần Thông hoàn thiện, so với Thiên Phủ Trọng Lâu Đại Thần Thông cũng có điều không kịp.

Nếu không phải gặp nguy hiểm, hắn cũng sẽ không thi triển ra Thần Thông này!

Trong lòng Quách Ngọc Trân cả kinh, nàng thậm chí cảm giác được Thiên phủ đè xuống, chỉ sợ mình sẽ tuyệt đối bị thương nặng!

Linh Đài Cảnh cường giả, lại e ngại một mao đầu tiểu tử Thần Thông nhị trọng thi triển Thần Thông, chuyện như vậy nói ra cũng không có ai sẽ tin tưởng, nhưng mà hiện tại Quách Ngọc Trân lại mạnh mẽ cảm nhận được, nếu mình kháng không nổi một kích kia, chỉ sợ kết quả sẽ vô cùng thảm!

- Thiên Ma Nghê Thường Vũ!

Quách Ngọc Trân tay áo tung bay, chỉ thấy pháp lực xông ra, hóa thành một đóa liên hoa tuyết trắng, chu vi vài mẫu, vô số nữ nhân dung mạo diễm lệ, chân không đứng ở trên liên hoa bay múa, những nữ nhân này xinh đẹp như Thiên Tiên, thần thái xinh đẹp, một khúc Thiên Ma Nghê Thường Vũ, nhưng tích chứa ma tính kinh khủng, sát cơ nặng nề !

Đây là Thiên Ma Bảo Thần Thông, có thể hóa thành Thiên Ma Nghê Thường đại trận, uy lực vô cùng, Quách Ngọc Trân chính là Thiên Ma Bảo cường giả, lúc trước cùng đám người Phó Duyên Sinh đối trận cũng không có thi triển môn tuyệt học này, nhưng mà giờ phút này Giang Nam Thiên Phủ Trọng Lâu rơi xuống, làm cho nàng phải thi triển toàn lực.

Thiên Phủ Trọng Lâu rơi xuống, từng nữ thiên ma đẹp đẽ rối rít phát toái, đóa Bạch Liên chu vi vài mẫu kia vô số cánh hoa bị ép tới bùm bùm rung động, sinh sôi trở lại như cũ, gào thét trở lại trong cơ thể Quách Ngọc Trân!

- Đây là Thần Thông gì, lại có thể phá vỡ Thiên Ma Nghê Thường đại trận của ta?

Ánh mắt của Quách Ngọc Trân nghiêm nghị, tay nhỏ nhẹ vẫy, tay tuyết trắng ba một tiếng quét ở trên Thiên Phủ Trọng Lâu, rốt cục đem Thiên Phủ Trọng Lâu này một chưởng phách toái!

Thân thể Giang Nam rung mạnh, đột nhiên mội cái đại thủ thừa dịp lúc hắn cùng với Quách Ngọc Trân đánh nhau chết sống hung hăng đánh tới, Ma chung kịch liệt run rẩy, cơ hồ hé ra, chính là Phó Duyên Sinh nhân cơ hội xuất thủ!

- Thân thể mạnh như vậy?

Phó Duyên Sinh một chiêu đánh lén đắc thủ, nhưng thấy Giang Nam vẫn đứng tại chỗ, tựa hồ không một chút bị thương, trong lòng không khỏi cả kinh, thất thanh nói.

Mới vừa rồi chính là hắn toàn lực phát ra, thậm chí có thể đánh cho Linh Đài Cảnh cường giả bị thương, lại là thừa dịp Giang Nam cùng Quách Ngọc Trân liều mạng, không rảnh bận tâm hắn, không nghĩ tới coi như là như vậy, Giang Nam chỉ bằng vào thân thể liền đem công kích của hắn ngăn chặn xuống!

- Phiên Thiên Ấn!

Giang Nam xoay người, một bước vọt tới trước mặt Phó Duyên Sinh, tay nâng chưởng rơi, Phó Duyên Sinh chỉ cảm thấy một chưởng này phảng phất là thiên địa nghiêng, hướng mình bóp áp mà đến, không chút nghĩ ngợi giơ tay lên liền ngăn chặn.

Oanh!

Lực lượng vô cùng của Phiên Thiên Ấn kia áp xuống, Phó Duyên Sinh muộn hanh nhất thanh, thân thể run rẩy, bị hung hăng phách bay ra ngoài.

- Đấu lại!

Giang Nam như bóng với hình, lại là một chưởng đắp tới, một chưởng này cũng là Bổ Thiên Ấn, Thiên Đạo có thiếu, giơ tay lên lấy bổ Thương Thiên, cho Phó Duyên Sinh cảm giác mình chính là thiếu vết trong Thiên Đạo, một chưởng này của Giang Nam muốn đem một dấu vết sai lầm như hắn từ thế gian lau đi!

Phó Duyên Sinh một ngụm máu tươi xông lên cổ họng, diện mục dử tợn, giận dữ hét:

- Nhục thể của ngươi không thể nào so với ta còn mạnh hơn! Cho ta chết!

Hắn toàn lực bộc phát, Đạo Đài trong đan điền trong thời gian ngắn liền tăng lên tới cực hạn, chỉ thấy trong lúc hắn phất tay, Thần Thông trán phóng, hóa thành mội cái đại thủ, hung hăng hướng Giang Nam phách đi, Thần Thông của hắn so sánh với mới vừa rồi càng cường đại hơn, trong bàn tay này, vân tay mơ hồ có khuynh hướng hóa thành đạo văn, hiển nhiên dưới toàn lực phát huy, để cho thực lực của hắn cũng nhận được phát huy vượt xa người thường!

- Ma Chung Bá Thể, Thiên Phủ Trọng Lâu Đại Thần Thông!

Giang Nam quát lên, thân thể tăng vọt, đột nhiên hiện ra tám cánh tay, Thần Luân chuyển động, sinh sôi tám tòa Thiên Phủ Trọng Lâu phóng lên cao, đón nhận bàn tay này của Phó Duyên Sinh, chỉ nghe răng rắc một tiếng, bàn tay này trực tiếp bị tám tòa Thiên Phủ Trọng Lâu nghiền nát, tám tòa trọng lâu chụp xuống, đem Phó Duyên Sinh bọc vào trong đó.

Về đầu trang
Về đầu trang