Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Đế Tôn
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :

Đế Tôn - Chương 231: Đút Tổ Ong Vò Vẽ. (1)(231)

Cáp Lan Sinh cả giận nói:

- Tiểu huynh đệ, khẩu vị của ngươi quá nặng, ta chỉ ăn chút ít huyết thực, sống bướng ngựa sống, thỉnh thoảng đánh tới Long Phượng... thứ tốt, lúc này mới nhai từ từ chậm nuốt, ăn thịt người ta còn làm không đến. Bất quá ta vẫn không thể khẳng định ngươi có phải là người trong ma đạo ta hay không, cũng may trong Huyền Đô Thất Bảo Lâm người sống không ít, ta bắt tới một hai cái, ngươi ăn cho ta xem.

Sắc mặt Giang Nam tối sầm, vội vàng cười nói:

- Tiền bối cần gì phải phiền toái như thế, ta cũng không thường ăn...

Cáp Lan Sinh lay động pháp lực, Đại Thiên Lâu Thuyền chấn động mà đi, không bị Giang Nam khống chế, hắn cũng không có đoạt đi quyền nắm Đại Thiên Lâu Thuyền trong tay, mà là lấy pháp lực bản thân mang theo Đại Thiên Lâu Thuyền cùng Giang Nam đi về phía trước, khờ khờ cười nói:

- Không phiền toái, Tam ca nói, không thể bỏ qua cho bất kỳ một người tốt nào, nhưng cũng không có thể oan uổng một người xấu. Tam ca của ta là Thiên Cơ Tú Sĩ, lời của hắn, từ trước đến giờ rất có đạo lý...

Cũng không lâu lắm, lâu thuyền liền chạy nhanh ra mấy ngàn dặm, trong mắt Cáp Lan Sinh hung lóng lánh, mọi nơi sưu tầm, lẩm bẩm nói:

- Kỳ quái, người đi nơi nào...

Giang Nam đã ở mọi nơi nhìn quanh, sưu tầm cơ hội đào tẩu, Cáp Lan Sinh này tuyệt đối là một nhân vật vô cùng nguy hiểm, tùy thời có thể trở mặt giết người, ở chỗ này ngốc lâu chốc lát cũng sẽ có nguy hiểm tánh mạng.

- Giang sư đệ, Giang sư đệ!

Phía dưới trong một tòa núi lớn đột nhiên truyền tới một thanh âm quen thuộc, Giang Nam xuống phía dưới nhìn lại, sắc mặt nhất thời tối sầm, chỉ thấy Vân Bằng hưng phấn đứng ở đỉnh núi hướng hắn ngoắc, sau đó hướng bên này bay tới.

- Giang sư đệ, quả nhiên là ngươi!

Vân Bằng phi thân rơi vào trên lâu thuyền, mọi nơi đánh giá, sách sách xưng kỳ, cười nói:

- Thuyền thật to, sư đệ ngươi phát tài hả? Con mắt của ngươi sao vậy, làm sao luôn nháy mắt?

Vẻ mặt Cáp Lan Sinh hung khí, nhìn thẳng Vân Bằng cùng Giang Nam, cười lạnh nói:

- Tiểu tử, lần này người sống tự động đưa tới cửa, hơn nữa cũng là Huyền Thiên Thánh Tông tiểu mũi trâu, hiện tại ngươi có thể ăn hắn. Ngươi nếu là không ăn hắn, lão tử liền bóp chết ngươi!

Giang Nam không hề hướng Vân Bằng nháy mắt nữa, lúng ta lúng túng nói:

- Cáp tiền bối, thực không dám đấu diếm, vị sư huynh này là bạn tốt của ta, ăn không được.

Cáp Lan Sinh trong mắt sát cơ đại tác, đang muốn động thủ đem tiểu tử này bóp chết, Giang Nam vội vàng nói:

- Chậm, ta có chuyện muốn nói. Vị Vân sư huynh này cùng ta cũng là người cùng chung chí hướng, hắn cũng không phải là Nhân Tộc, mà là Yêu Tộc. Ta cùng với hắn thương nghị tốt, cùng nhau lẫn vào Huyền Thiên Thánh Tông, đến trong ứng ngoài hợp, đem những thứ mũi trâu tự xưng là Chính Đạo kia giết không còn một mống!

Vân Bằng vẻ mặt buồn bực, vẫn là không có kịp phản ứng, thầm nghĩ:

- Giang sư đệ đây là nói mê sảng cái gì...

Cáp Lan Sinh cười ha ha, quanh thân ma khí cuồn cuộn, điềm nhiên nói:

- Tùy tiện đụng phải một người liền là bằng hữu của ngươi, hơn nữa hai người các ngươi cùng nhau lẫn vào Huyền Thiên Thánh Tông, nào có chuyện tình trùng hợp như thế? Ngươi rõ ràng là lừa gạt lão tử, lão tử nắm chết hai người các ngươi!

- Vị tiền bối này, chậm động thủ, ta thật sự là Yêu Tộc!

Vân Bằng sợ hết hồn, cũng nhìn ra không ổn, vội vàng thi triển Đại Bằng Minh Vương Kinh, quanh thân yêu khí cuồn cuộn, thân hóa Đại Bằng Minh Vương, kêu lên:

- Tiền bối ngươi nhìn!

- Di, ngươi thật sự là Yêu Tộc, xem ra là ta trách lầm ngươi.

Cáp Lan Sinh cũng nhìn ra huyết mạch của hắn đích xác là huyết mạch Yêu Tộc, lúc này dừng tay, có chút lúng túng, hướng Giang Nam nói xin lỗi:

- Là ta trách lầm ngươi.

Vân Bằng một đầu mồ hôi lạnh, mới vừa rồi hung nhân này sát khí đại tác, hơi thở cơ hồ định ở tại chỗ, để cho hắn không cách nào nhúc nhích, trong lòng kêu khổ nói:

- Ta làm sao xui xẻo như vậy, mình đưa hàng tới cửa...

- Khụ khụ, Vân sư huynh, vị này là Bách Dục Thí Thần Cốc Lục Ma, Cáp Lan Sinh Cáp tiền bối.

Giang Nam liếc hắn một cái, ý vị thâm trường nói:

- Cáp tiền bối chính là thế ngoại cao nhân, chân thực nhiệt tình, nhiệt tình vì lợi ích chung, tật thiện như thù, hai người chúng ta cũng là Ma Đạo học sau tiến cuối, còn cần Cáp tiền bối chỉ điểm nhiều hơn.

- Bách Dục Thí Thần Cốc Lục Ma Cáp Lan Sinh?

Vân Bằng không khỏi rùng mình một cái, con ngươi đi lòng vòng, vẻ mặt đau khổ nói:

- Ngưỡng mộ đại danh tiền bối đã lâu, hôm nay vừa thấy quả nhiên danh bất hư truyền. Tiền bối, ta còn có việc, đi trước một bước...

- Khoan.

Cáp Lan Sinh hừ lạnh một tiếng, thản nhiên nói:

- Nịnh nọt ta vô dụng. Ta lại hỏi ngươi, ngươi ăn được người sao?

Giang Nam vội vàng hướng Vân Bằng nháy mắt, Vân Bằng hiểu sai ý, gật đầu nói:

- Ăn được.

- Ngươi thích ăn sống hay chín?

Cáp Lan Sinh tiếp tục truy vấn.

Vân Bằng đàng hoàng nói:

- Hồi tiền bối, ta thích ăn thịt kho tàu.

- Ngươi cũng là nặng khẩu vị, khó trách cùng tiểu tử này một nhóm.

Cáp Lan Sinh lắc đầu nói:

- Bất quá ta không tin được các ngươi, chi bằng bắt một hai người, cho các ngươi ngay mặt ăn cho lão tử nhìn, lúc này lão tử mới bỏ qua cho ngươi.

Trong lòng Vân Bằng không ngừng kêu khổ, lại không dám rời đi, chỉ đành phải cùng Giang Nam đứng chung một chỗ.

- Sư huynh, mấy ngày nay thu hoạch như thế nào?

Giang Nam cười nói.

Vân Bằng thật sự bội phục hắn, dưới tình huống này còn có thể cười được nói:

- Huyền Đô Thất Bảo Lâm không hổ là một bảo địa, mấy ngày nay ta có đại thu hoạch, được rất nhiều Linh Tuyền, bảo mỏ, còn tìm được mấy môn Thần Phủ cấp công pháp, tu thành Thần Thông ngũ trọng, chẳng qua là chưa từng tìm được pháp môn Thiên Cung cấp. Ta còn gặp qua một pháp bảo hóa thành Phượng Hoàng bay đi, vô cùng lợi hại, đáng tiếc lấy thực lực của ta chỉ sợ không thể thu phục loại bảo vật kia.

Hai người rỗi rãnh nói chuyện chốc lát, Vân Bằng lướt qua Cáp Lan Sinh một cái, mắt lộ ra hung quang, thấp giọng nói:

- Sư đệ, hai người chúng ta liên thủ, đột nhiên dữ dội lên, ngươi nói có cơ hội giết chết lão tiểu tử đó hay không?

Giang Nam lắc đầu nói:

- Thạch Long Đạo Nhân ở trên tay hắn, không có đi qua một chiêu liền bị rớt.

Vân Bằng cũng rút ra một ngụm lãnh khí, Thạch Long Đạo Nhân danh tiếng hắn sớm có nghe thấy, chính là cường giả đứng đầu Thái Huyền Thánh Tông, mặc dù không bằng Thiên Cung cấp đại cao thủ như Quy Thiên Sầu kia, nhưng mà không phải chuyện đùa.

- Ngang hàng cảnh giới không tới một chiêu liền giết chết Thạch Long Đạo Nhân, người này chỉ sợ tu luyện không chỉ một loại Thiên Cung cấp kinh điển!

Hắn hoàn toàn bỏ đi ý niệm đánh lén Cáp Lan Sinh trong đầu, Cáp Lan Sinh như cũ đứng ở đầu thuyền, thần thức mọi nơi cuồng quét, đột nhiên cười ha ha, lấy tay xuống phía dưới một trảo, một thiếu nữ dung mạo xinh đẹp bị hắn sinh sôi từ trong núi rừng bắt đi ra ngoài, phong ấn tu vi, trực tiếp nhét vào trước mặt Giang Nam cùng Vân Bằng.

Về đầu trang
Về đầu trang