Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Đế Tôn
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :

Đế Tôn - Chương 233: Uy Phong Bát Diện. (1)(233)

Mọi người Triều Thánh Tông gào thét đuổi theo, đằng đằng sát khí, Vân Bằng rùng mình một cái, kêu lên:

- Sư đệ, ngươi tới khống chế lâu thuyền, ta đi cùng bọn họ giảng đạo lý. . .

- Giảng đạo lý vô dụng, để ta đánh đi.

Giang Nam một ngón tay điểm ra, đem Đại Thiên Độn Pháp truyền thụ cho hắn nói:

- Ngươi khống chế lâu thuyền, ta ngăn trở bọn họ!

- Hai tiểu dâm tặc, thả nữ nhi cảu Phó sư huynh cho ta.

Vị lão giả Triều Thánh Tông kia gầm lên.

Mọi người Triều Thánh Tông sau khi tiến vào Huyền Đô Thất Bảo Lâm, cũng không có giống như môn phái khác mọi nơi tách ra, riêng phần mình tầm bảo, mà là ở Phó Duyên Tông suất lĩnh tụ tập ở chung một chỗ, giờ phút này nữ nhi của Phó Duyên Tông rơi vào trong tay hai tiểu "dâm tặc" Giang Nam cùng Vân Bằng, lập tức giống như đút tổ ong vò vẽ, mọi người gào thét đánh tới.

Lão giả cầm đầu họ Hàn tên Thước, thực lực mạnh nhất, chính là trưởng lão cấp nhân vật, trước tế lên xiềng xích hóa thành hắc giao khóa lâu thuyền lại, những đệ tử Triều Thánh Tông khác liền chen chúc đánh tới, phần lớn là Đạo Đài cảnh cường giả, cũng có mấy người tu luyện tới Đạo Đài cảnh đỉnh, Thất Bảo Đài Cảnh.

Cổ lực lượng này, đủ để đem Giang Nam cùng Vân Bằng tiêu diệt hết trăm ngàn lần!

Trong lúc nhất thời, đầy trời pháp bảo cùng Thần Thông bay vút lên, đập vào mặt.

Giang Nam đứng ở đuôi thuyền, đỉnh đầu chính là xiềng xích hóa thành hắc giao kia, đột nhiên giận quát một tiếng, chỉ thấy trong mi tâm một ngụm chuông vàng gào thét bay ra, càng lúc càng lớn.

Đang…

Thiên Long Bát Âm Chuông ầm ầm chấn động, chỉ một kích, liền đem tu vi của Giang Nam cắn nuốt sạch sẽ, giọt nước không dư thừa.

Rồng ngâm chấn động, chỉ thấy pháp bảo đầy trời cùng Thần Thông phảng phất giống như con ruồi, trong lúc bất chợt bị cuồng phong thổi qua, liền không biết đã phi đi đâu, mà những đệ tử Triều Thánh Tông vọt tới kia thì bị tiếng chuông của Thiên Long Bát Âm Chuông chấn đắc giống như bánh chẻo, bổ nhào từ trên cao rơi xuống dưới.

Thậm chí ngay cả hắc giao xiềng xích của trưởng lão Triều Thánh Tông Hàn Thước cũng phát ra một tiếng gào thét, bị đánh trở về nguyên hình.

Vân Bằng lập tức nhân cơ hội thúc dục Đại Thiên Lâu Thuyền, phá không mà đi, đám đông xa xa hất ra, Hàn Thước trưởng lão rống giận liên tục, ra sức truy kích, nhưng khoảng cách lâu thuyền càng ngày càng xa, rốt cục lâu thuyền biến thành một điểm đen nhỏ, biến mất không thấy gì nữa.

- Huyền Thiên Thánh Tông!

Rất nhiều đệ tử Triều Thánh Tông rống giận, sát khí ngất trời.

Vân Bằng bị Kim Chung này của Giang Nam làm cho sợ hết hồn, Kim Chung này uy lực thật là kinh người, Giang Nam bất quá là Thần Thông tam trọng cảnh giới, thế nhưng đem hơn mười vị Đạo Đài cảnh cường giả chấn đến rối rít rơi xuống.

Hắn khống chế Đại Thiên Lâu Thuyền bay mấy vạn dặm, quay đầu nhìn lại, thấy mọi người không có đuổi giết đi lên, không khỏi tán thán nói:

- Giang sư đệ, chiếc lâu thuyền này của ngươi tốc độ thật là được, quả nhiên là bảo bối tốt! Hiện tại chúng ta đem những người đó bỏ rơi rồi sao?

Giang Nam còn đang cố gắng khôi phục tu vi, nghe vậy nói:

- Khoảng cách còn chưa đủ xa, lấy tu vi của Cáp Lan Sinh cùng Phó Duyên Tông, rất nhanh sẽ đuổi theo, vô luận người nào đuổi theo, đối với chúng ta mà nói cũng không phải là một chuyện tốt.

Lúc này Vân Bằng toàn lực thúc dục Đại Thiên Lâu Thuyền, hướng thiếu nữ trên boong thuyền chép miệng, thấp giọng nói:

- Sư đệ, nữ nhân này chúng ta xử lý thế nào đây?

Giang Nam cũng không khỏi đầu đại, hướng nữ nhân kia nhìn lại, chỉ thấy nữ nhân này da trắng nõn, thân thủ mạn diệu, nằm ở trên boong thuyền giống như con mèo nhỏ, thân thể cuốn ở chung một chỗ, lông mi thật dài khẽ nhúc nhích, rất là làm cho người ta trìu mến.

- Ngươi gọi là Phó Vân Nhi? Không cần giả bộ hôn mê.

Giang Nam cười nói.

Nữ nhân kia nghe vậy, một nhảy dựng lên, đang muốn tế lên pháp bảo, không ngờ tu vi lại bị Cáp Lan Sinh phong ấn, nửa điểm pháp lực cũng dùng không ra.

- Ngươi đừng tới đây, tới nữa ta liền kêu lên!

Thiếu nữ cảnh giác nói.

- Ngươi gọi phá cổ họng cũng không có ai đến cứu ngươi.

Vân Bằng quay đầu lại cười nói:

- Sư đệ, nếu như Triều Thánh Tông đuổi giết đi lên, liền dùng nàng làm bia đở đạn.

Nói tới đây, chính hắn cũng có chút buồn bực, lúng ta lúng túng nói:

- Ta làm sao cảm giác mình càng lúc càng giống một người xấu. . .

Bất chợt, bầu trời đột nhiên đen tối xuống, một pho tượng Ma Thần ấy ngàn trượng từ trên trời giáng xuống, một tiếng trống vang lên rơi vào trên boong thuyền, chính là Lục Ma Cáp Lan Sinh, cả người máu tươi lâm ly, thương thế không nhẹ.

- Cáp Lan Sinh, thả con gái của ta, ta tha cho ngươi không chết!

Thanh âm của Phó Duyên Tông truyền đến, Giang Nam nhìn lại, chỉ thấy Phó Duyên Tông cùng mấy vị trưởng lão của Triều Thánh Tông dắt tay nhau đánh tới, trên người mọi người mang thương, hiển nhiên cũng không thoải mái.

Cáp Lan Sinh cười hắc hắc nói:

- Phó lão nhi, con gái của ngươi đã cùng hai tiểu huynh đệ của ta động phòng, ngươi chỉ có một nữ nhi, lão tử lại tìm cho ngươi hai con rể, sao ngươi còn không cám ơn ta?

Sắc mặt Phó Duyên Tông xanh mét, giận đến tay chân run rẩy, rống giận liên tục, xung phong liều chết đi lên.

Cáp Lan Sinh cười to, đột nhiên tu vi điên cuồng tràn vào trong Đại Thiên Lâu Thuyền, chỉ thấy lâu thuyền oanh nổ một tiếng, phá vỡ trường không bay đi.

- Phó Duyên Tông quả nhiên lợi hại, không hổ là cường giả đứng đầu.

Tu vi thực lực của Cáp Lan Sinh vượt xa Giang Nam cùng Vân Bằng không biết bao nhiêu lần, khống chế lâu thuyền tốc độ cũng so với bọn hắn muốn nhanh hơn rất nhiều, rất nhanh liền đem đám người Phó Duyên Tông vứt không còn thấy bóng dáng tăm hơi.

- Hai vị tiểu huynh đệ, ta hôm nay bị hắn đánh trọng thương nặng, chi bằng vội vàng chữa thương, tránh cho lưu lại hậu hoạn.

Cáp Lan Sinh thả chậm tốc độ, trong mắt hung quang bắn ra bốn phía, nhìn lại dãy núi phía dưới, đột nhiên lấy tay một trảo, hung hăng bắt vào trong một tòa núi lớn, dùng sức nhắc tới, chỉ thấy một đạo Linh Tuyền thô to hơn vạn cân Linh Dịch, hết thảy bị hắn chộp trong tay.

Ma đầu kia tản đi Pháp Thiên Tượng Địa, khoanh chân ngồi xuống, hấp thu Linh Dịch, chữa trị thương thế, khôi phục tu vi nói:

- Đợi Phó Duyên Tông đuổi theo, các ngươi gọi ta.

- Sư đệ, chúng ta làm sao bây giờ?

Vân Bằng mang bộ mặt sầu thảm hỏi.

Giang Nam cũng không thể tránh được, đột nhiên thấy phía trước, ánh mắt không khỏi sáng ngời, thấp giọng nói:

- Chúng ta đi đến đó!

Vân Bằng nhìn lại phía trước, chỉ thấy phía trước năm tòa núi lớn cao cao đứng vững, đỉnh nhọn như tụ, năm tòa núi lớn này vô cùng mỹ lệ, cao tới bảy tám chục dặm, những núi khác cùng năm tòa núi lớn này vừa so sánh, liền lộ ra vẻ cực kỳ nhỏ bé.

- Đó là Đại Ngũ Hành Kiếm Khí của Lạc sư bá? Có chút biến thái a?

Vân Bằng lẩm bẩm nói.

Năm tòa kiếm sơn cao hơn trăm dặm, hơn nữa còn là ở loại địa phương Thất Bảo Lâm này, tu vi bị áp chế ở Thất Bảo Đài Cảnh, Lạc Hoa Âm lại còn có thể thi triển ra kiếm khí hung mãnh như thế, thật sự biến thái đến làm cho người kính sợ.

Về đầu trang
Về đầu trang