Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Đế Tôn
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :

Đế Tôn - Chương 633: Trấn Áp Ma La Thập(633)

Ma La Thập đã sớm đối với tài phú Nam Hải mơ ước vạn phần, thằng này chính là một thổ phỉ, có thể đoạt đồ tuyệt sẽ không mua, hơn nữa hắn cũng là cao thủ gần Thần, đối với thần kim thần liệu cũng có rộng lượng yêu cầu, tính toán luyện chế Thần minh chi bảo của mình.

Vì vậy, Thái Hoàng coi là định rồi, nếu Nam Hải Thần tử vong, Ma La Thập nhất định sẽ ngồi không yên, cũng không có người có thể ngăn trở hắn.

Có thể ngăn trở hắn, chỉ có Nam Hải tổ sư, tôn Thần minh kia.

Bầu trời Nam Hải, Ma La Thập mới vừa đem Nam Hải ngọc thai từ đáy biển nắm lên, đột nhiên thiên tượng biến đổi, cả bầu trời đột nhiên âm tối xuống, mây đen vạn dặm, trầm thấp dọa người.

Bầu trời đột nhiên hé ra, một thủ chưởng khô gầy từ giữa không trung dò xuống, bao phủ vạn dặm, hướng Ma La Thập chộp tới.

- Cuồng đồ lớn mật, dám can đảm cướp đạo tràng của ta, cho rằng ta đã chết sao?

Một thanh âm giống như Thiên Lôi, ở giữa không trung cuồn cuộn bắt đầu khởi động, đem vô số người chấn đến ngã trái ngã phải, rối rít từ giữa không trung rơi xuống, phù phù phù phù rơi vào trong biển.

Ma La Thập ngạc nhiên, thất thanh nói:

- Nam Hải lão quỷ, ngươi còn chưa có chết? Không thể nào, ngọc thai của ngươi rơi vào trong biển, rõ ràng là pháp bảo của ngươi không cách nào cảm ứng được khí tức của ngươi...

Hắn nhất thời tỉnh ngộ, giận dữ hét:

- Người nào ám toán lão tử?

Oanh!

Bàn tay khô gầy kia giang rộng năm ngón tay ra, đem Ma La Thập gắn vào lòng bàn tay, Ma La Thập rống giận, vung lên cự chùy năm màu điên cuồng nghênh khứ, đương đương đương, từng tiếng nổ truyền đến, đánh tới bàn tay này, nhưng bàn tay này chỉ hơi lay động, cũng không có dừng lại chút nào, đem công kích của hắn thừa nhận xuống.

Vô số đạo tắc từ trong bàn tay này bắn ra, lần lượt thay đổi quấn quanh, hóa thành vô số xiềng xích, đem Ma La Thập buộc chặc kết kết thật thật, năm ngón tay rơi xuống, hóa thành một cái cũi cự đại, chở Ma La Thập ầm ầm rơi vào đáy biển.

Rầm...

Nam Hải ngọc thai lần nữa bay lên trời, từ đáy biển bốc lên, dừng lại ở giữa không trung. Nam Hải Thần một chưởng đem Ma La Thập trấn áp, Ma La Thập ở trong cũi tiếng gầm giận dữ vang lên không dứt, giãy dụa không nghỉ, nhưng thủy chung không cách nào tránh ra đạo tắc hóa thành xiềng xích, chỉ nghe giữa không trung truyền tới một thanh âm già nua lạnh lùng truyền đến nói:

- Ngươi sắp thành thần, Huyền Minh Nguyên Giới ta gặp nạn, ngươi còn hữu dụng, trước thả ngươi một con đường sống. Tội chết có thể miễn, tội sống khó tha, đại kiếp tới, ta sẽ thả ngươi rời đi.

- Nam Hải lão quỷ, là ta sai lầm rồi, không nên đối với đạo tràng của ngươi động tâm tư!

Ma La Thập cao giọng rống giận, kêu lên:

- Bất quá là có người ám toán ta, lão tử nghĩ ngươi đã chết, mới tính toán cướp đạo tràng của ngươi! Ngươi thả ta đi ra ngoài!

Thủ chưởng kia đã thu hồi, thanh âm kia cũng biến mất không thấy gì nữa.

Huyền Thiên Thánh Tông, trong lòng Giang Nam có hàn khí um tùm lạnh lẻo, nhìn Thái Hoàng Lão Tổ một cái, chỉ cảm thấy giờ phút này Thái Hoàng Lão Tổ trở nên vô cùng kinh khủng.

Nam Hải tổ sư thọ nguyên sắp hết, là chuyện tình mọi người đều biết, cơ hồ tất cả mọi người biết chuyện này, rất nhiều người cũng đang đợi vị Thần này bỏ mình Đạo tiêu, rất nhiều người cũng nhớ thương tài phú kinh thiên của Nam Hải kia.

Bất quá, Nam Hải tổ sư một ngày không chết, liền không người dám động. Trong lịch sử từng có qua danh môn đại phái đối với Nam Hải động đậy tâm tư, kết quả trực tiếp bị Nam Hải tổ sư một chưởng đem đại phái này từ thế gian lau đi.

Lần này, Thái Hoàng chính là đùa bỡn một thủ đoạn nho nhỏ, dốc hết sức trấn áp Nam Hải ngọc thai, đem tòa ngọc đài này ép vào trong biển, làm cho người ta lầm tưởng Nam Hải tổ sư đã bỏ mình Đạo tiêu, giá hạc tây đi, dụ Ma La Thập đi ra ngoài cướp tài phú Nam Hải.

Ma La Thập là một trong ba tuyệt thế cường giả đương thời, người khác không thể làm gì Nam Hải, nhưng hắn có thể dễ dàng làm được.

Nhưng mà hắn tuyệt đối không nghĩ tới chính là, Nam Hải tổ sư giờ phút này còn sống, Thái Hoàng chẳng qua là đùa bỡn một chút thủ đoạn, liền trấn áp đối thủ mạnh nhất này!

Bên trong Thánh Tông, Giang Nam cùng Tịch Ứng Tình cũng trầm mặc xuống, bọn họ ở trước lúc Thái Hoàng động thủ cũng đã đoán ra thủ đoạn của Thái Hoàng, nhưng lại không cách nào đi cảnh cáo Ma La Thập, chỉ có thể trơ mắt nhìn Ma La Thập bị Nam Hải tổ sư một chưởng trấn áp.

Từ đầu đến cuối, Thái Hoàng không có tìm người liên thủ, cũng không có ăn nói khép nép cầu người hỗ trợ, hắn thật sự theo như lời của hắn, giải quyết Ma La Thập đối với hắn mà nói dễ như trở bàn tay.

Ma La Thập đã qua, kết quả Tịch Ứng Tình cùng hắn liên thủ bị phá, từ đó chỉ còn lại có Tịch Ứng Tình một mình đối mặt Thái Hoàng Lão Tổ.

- Nhạc phụ trí mưu vô song, tiểu tế bội phục.

Tịch Ứng Tình thở dài nói.

- Trí mưu là trí mưu, thực lực là thực lực.

Thái Hoàng Lão Tổ mỉm cười nói:

- Ứng Tình, ta đợi không được thời gian quá dài, ngươi lựa một ngày tốt nhất, chủ động tìm tới ta, khiêu chiến ta. Ngươi chủ động khiêu chiến, sau khi ta đánh chết ngươi, như cũ sẽ không lưng đeo danh nhơ tàn sát đồng đạo, mà sau khi ngươi chết người khác còn có thể nói ngươi là không biết tự lượng sức mình, ngay cả nhạc phụ cũng muốn giết, Thái Huyền Thánh Tông ta liền như cũ là nhân gian Chính Đạo, ta thâu tóm Huyền Thiên Thánh Tông của ngươi cũng là đương nhiên.

- Hy vọng ngươi không để cho ta chờ quá lâu.

Hắn vui vẻ cười nói.

Giang Nam nói:

- Thái Hoàng Lão Tổ, hôm nay là loạn thế chi thu, Quang Vũ Kỷ Kiếp buông xuống, còn có Yêu Thần trong Thái Dương, Ứng Long Đại Thế Giới cũng muốn xâm lấn, vì sao không thể chờ một thời gian ngắn, trước diệt trừ ngoại địch?

- Bài trừ ngoài tất yên tĩnh bên trong.

Thái Hoàng Lão Tổ khẽ mỉm cười, đứng dậy bồng bềnh mà đi, cười nói:

- Huống chi, những người khác sống hay chết, cùng ta có quan hệ gì đâu? Ta chỉ là muốn thành Thần mà thôi.

Giang Nam đưa mắt nhìn hắn rời đi, quay đầu nhìn về phía Tịch Ứng Tình, hắn hiện tại đã hoàn toàn hiểu Tịch Ứng Tình vì sao phải đối với hắn nói ra chuyện truyền ngôi, muốn hắn phải bảo vệ Huyền Thiên Thánh Tông bất diệt.

Thái Hoàng thật sự quá kinh khủng, tâm trí của hắn đã kinh khủng đến tình cảnh phi nhân loại, không có bất kỳ nhược điểm, nhưng ngược lại, Tịch Ứng Tình có một thân nhược điểm.

Mỗi người trong Huyền Thiên Thánh Tông là nhược điểm của Tịch Ứng Tình, Huyền Thiên Thánh Tông sinh tử tồn vong cũng là nhược điểm của hắn, thê tử của hắn, con hắn, là nhược điểm của hắn.

Tình cảm của hắn trở thành ràng buộc hắn, để cho hắn không cách nào trở lại cảnh giới vô cấu vô lậu.

Mà Thái Hoàng không có những thứ này, chỉ cần cần, hắn thậm chí ngay cả nữ nhi Mộ Vãn Tình cũng có thể giết chết, ngoại tôn cũng có thể giết chết, chỉ vì đả kích Tịch Ứng Tình.

Hắn trước khi đi đã nói, cũng không có nói tới uy hiếp, nhưng nếu như Tịch Ứng Tình không dựa theo hắn nói mà làm, Mộ Vãn Tình cùng con của hắn, chỉ sợ sẽ chết.

Như thế nào đi đối phó một vị cường giả không có bất kỳ nhược điểm, không có bất kỳ sơ hở như vậy, hắn cũng không có chút chủ ý nào.

Thái Hoàng thậm chí so với hắn gặp phải một chút Thần Ma còn muốn kinh khủng, tâm tình vô địch!

Cùng một vị tuyệt thế cường giả như vậy là địch, thậm chí sẽ bị hắn áp chế đến hỏng mất!

Hôm nay Giang Nam cuối cùng cũng hiểu, trên người Tịch Ứng Tình đến tột cùng phải thừa nhận áp lực lớn bực nào.

- Tử Xuyên, ngươi đi ra ngoài đi, ta muốn yên lặng một chút.

Tịch Ứng Tình thần thái đờ đẫn, đột nhiên mặt giản ra miễn cưỡng cười một tiếng nói:

- Thân là kế nhiệm chưởng giáo, tương lai áp lực của ngươi, so sánh với ta còn muốn lớn hơn.

Giang Nam mặc nhiên, lấy ra hơn ức cân Ma Linh Dịch giao cho Tịch Ứng Tình, đứng dậy đi ra đại điện, hắn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Tịch Ứng Tình so sánh với trước tiều tụy rất nhiều, lộ ra vẻ có chút cô đơn.

- Chưởng giáo, ngươi không nên chết a...

- Ta tình nguyện ngươi biến thành Thái Hoàng còn lại...

Trong đại điện, Tịch Ứng Tình lặng yên ngồi một lúc lâu, thở dài, lặng lẽ đứng dậy đi tới Thuần Dương Đại Điện, đưa tay vẽ một cái, bí cảnh mở ra.

Hắn đi vào bí cảnh này, đứng ở trước một dốc đá thật lâu, chưa từng nhúc nhích, trên vách đá này khắc chính là Huyền Đô Vong Tình Thiên Thư mà hắn cùng với Giang Nam cùng nhau thôi diễn ra, Thái Hoàng tâm pháp.

Tu luyện hay là không tu luyện?

Tu luyện mà nói, hắn sẽ trở nên cùng Thái Hoàng giống nhau, đối với bất kỳ người nào, bất cứ chuyện gì cũng không có bất cứ cảm tình nào, vợ của hắn, con trai hắn, sư huynh sư muội hắn, sư môn của hắn, hắn hết thảy, trong lòng của hắn cũng không có bất kỳ địa vị, những người trước kia hắn để ý, sẽ trở thành công cụ trong lòng hắn, công cụ có thể lợi dụng, nếu như giao ra giá cao nhất định, hắn sẽ không để ý sống chết của bọn hắn.

Nói như vậy, Tịch Ứng Tình không còn là Tịch Ứng Tình, mà là Thái Hoàng thứ hai.

Nếu như không tu luyện mà nói, tâm cảnh của hắn đã phá, không cách nào làm được vô cấu vô lậu, không hề vô địch nữa, đối mặt Thái Hoàng Lão Tổ, phần thắng thật sự không lớn, có thể nói là kết quả hẳn phải chết không thể nghi ngờ.

Sau khi hắn chết, Giang Nam chưa chắc có thể gánh chịu nổi trách nhiệm chấn hưng thánh tông nặng nề, hắn có thể tưởng tượng, Giang Nam sẽ gặp bao nhiêu áp lực, mấy chục Thánh Địa mắt nhìn chằm chằm vào, Thái Huyền Thánh Tông thâu tóm.

Đây là một tràng đại kiếp mênh mông, tai họa ngập đầu, thánh tông 30 vạn năm truyền thừa, sẽ không còn tồn tại!

- Muốn vứt bỏ hết thảy tình cảm sao, biến thành Thái Hoàng thứ hai?

Hắn nhớ tới thân ảnh của Mộ Vãn Tình, nhớ tới hài tử trong tã lót, nhớ tới Huyền Thiên Thánh Tông từng cái từng cái thân hình, trong mắt bất giác lộ ra mấy phần do dự.

Nhưng ngay sau đó, trước mắt hắn lại hiện ra tình hình năm đó, lão giả hiền lành kia muốn hắn quỳ xuống, tiếp nhận vị trí chưởng giáo Huyền Thiên Thánh Tông, cười vuốt ve đầu của hắn, đối với hắn nói ta muốn ra cửa một chuyến, vì thánh tông, vì ngươi tranh thủ trăm năm thời gian.

Sau đó vị lão giả kia vừa đi không trở về, chỉ có tin tức chết truyền đến.

Trong con ngươi Tịch Ứng Tình thần thái dần dần lắng đọng xuống, trở nên giống như cây khô.

- Thái Hoàng Lão Tổ cho ta một thời gian ngắn, trong khoảng thời gian này chính là cơ hội ta có thể chuyển bại thành thắng hay không!

Hắn đóng cửa bí cảnh, ở trong bí cảnh ngồi xuống, phía trước chính là mặt vách núi, phía trên khắc Huyền Đô Vong Tình Thiên Thư.

Giang Nam một mình ngồi ở Lĩnh Tụ Phong Thúy Vân Cung, cuồng phong thổi tới, áo bay phất phới, Thái Hoàng phá cục, Tịch Ứng Tình lâm vào trong cục, đối mặt đối thủ kinh khủng như Thái Hoàng, tỷ lệ tử vong của Tịch Ứng Tình cực cao.

- Mà muốn phá cục, chỉ có cứu Ma La đại ca ra, để cho Thái Hoàng Lão Tổ sợ ném chuột vở đồ, lần nữa lâm vào cục diện bế tắc!

Giang Nam ánh mắt chớp động, đột nhiên tay áo run lên, đứng dậy bồng bềnh mà đi, chạy thẳng tới Nam Hải.

Giờ phút này Nam Hải đã sớm thây ngang khắp đồng, ngọc thai chìm xuống, Nam Hải tổ sư chết, cướp sạch tài phú Nam Hải, phảng phất chỉ là một trò khôi hài, mà Thái Hoàng Lão Tổ là đạo diễn âm thầm dựng ra trò khôi hài này.

Nhưng mà tu sĩ tính bằng đơn vị hàng nghìn chết thảm, biểu hiện trò khôi hài này cũng không dễ chơi.

Giang Nam đi tới đáy biển, nơi đi qua nước biển tự động tách ra, đi tới nơi Ma La Thập bị trấn áp, chỉ thấy đáy biển chìm xuống một cái lao lung cự đại, trên người Ma La Thập trói xiềng xích do đạo tắc tạo thành, tứ chi giang rộng ra, bị vây ở trong lồng giam.

Lao lung kia cũng là đạo tắc tạo thành, hiện lên hình dạng năm ngón tay, đem Ma La Thập tù vây ở trong.

- Lão đệ, ngươi tới nhìn ta...

Ma La Thập ngẩng đầu lên, trong mắt xông ra lửa giận, giận dữ hét:

- Có người ám toán ta, hơn phân nửa chính là Thái Hoàng kia, nhất định là hắn âm thầm áp trầm Nam Hải ngọc thai, mới để cho ta trúng kế!

Giang Nam khẽ quát một tiếng, triển khai Ma Chung Bá Thể, ba mặt tám cánh tay, lấy ra tám thanh Địa Từ Nguyên Phủ, cất bước tiến lên nói:

- Ma La đại ca yên tâm, ta đây liền cứu ngươi đi ra ngoài!

- Vạn lần không được! Lao lung này không phải làm bằng Thần kim, mà là pháp lực của Nam Hải lão quỷ, vừa đụng sẽ đem ngươi chấn vỡ!

Ma La Thập rất tĩnh táo nói:

- Hắn không phải Thần minh bình thường, thực lực mạnh đến kinh khủng, cho dù Thái Hoàng tới, cũng phá không ra.

Giang Nam tinh tế đánh giá lao lung này, chỉ thấy lao lung chính là do đạo tắc thuần túy tạo thành, những đạo tắc này thô to, là cô đọng thiên địa đại đạo cao độ, vô cùng kinh khủng, tích chứa năng lượng khó có thể tưởng tượng.

Rất khó tưởng tượng, đây là một Thần minh già nua thi triển ra thủ đoạn.

Hắn đã từng thấy qua đạo tắc của Bất Tử Minh Vương, mặc dù Bất Tử Minh Vương là Ma Thần, nhưng mà Đạo của hắn kém xa Nam Hải tổ sư, hơn nữa lúc ấy đạo tắc của Bất Tử Minh Vương đã bắt đầu giải tán, rất nhiều đạo tắc bắt đầu phân giải, hóa thành Đạo văn.

Mà đạo tắc của Nam Hải tổ sư vẫn như cũ vô cùng cường đại, hiển nhiên tu vi vị Nam Hải tổ sư này nếu so với Bất Tử Minh Vương cường đại không biết gấp bao nhiêu lần, mặc dù thọ nguyên của hắn sắp hao hết, đạo tắc cũng sẽ không phân giải.

Quả thật như Ma La Thập nói, nếu như trực tiếp oanh kích cái cũi này, chỉ biết bị đạo tắc cắn trả, lấy thực lực của Giang Nam mà nói, loại cắn trả này tuyệt đối là trí mạng!

Cũi có thể dễ dàng nhốt Ma La Thập, có thể thấy được cho dù là Thái Hoàng, Tịch Ứng Tình tới, giống như trước cũng không làm nên chuyện gì.

- Nam Hải tổ sư nhất định là đầu sỏ trong Thần giới, không phải là Thần Chủ chỉ sợ cũng không khác nhau lắm.

Về đầu trang
Về đầu trang