Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Đuổi Tình Yêu Đi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :

Đuổi Tình Yêu Đi - Chương 64(64)

Kiến Quốc và Trần Bân liếc mắt nhìn nhau, hai người đồng thời nhìn về phía Chu Tự Hàn rõ ràng đang rất khó chịu, từ lúc có Sở Dĩnh, càng ngày càng ít thấy anh ở bên ngoài, quả thật ở nhà là người đàn ông tốt, nên bỗng dưng nhìn thấy anh ở đây, cũng có chút không quen lắm.

Kiến Quốc lại gần hỏi: "Lão đại, hôm nay anh không có ở nhà bồi chị dâu sao?" Chu Tự Hàn cau mày, anh thật sự rất nhớ cuộc sống trước kia, thoải mái biết bao! Về nhà là có thể ôm bảo bối nhà anh, cũng không có nhiều người can thiệp, quấy rối lung tung như vậy, trước đây sao anh lại nghĩ quẩn như vậy, đi tìm người nhà họ Nhạc làm cái gì, đây không là lấy đá tự đập chân mình à.

Rõ ràng ông cụ nhà họ Nhạc kia không có ý tốt, ba ngày hai bữa kiếm chuyện chơi, thay đổi biện pháp giới thiệu đàn ông cho bảo bối nhà anh, làm cho bảo bối nhà anh cả ngày không có nhà, nghĩ tới những việc này, trong lòng khỏi nói phải kìm nén rất nhiều. .

Vụ án của Sở Cảnh Sơn được lật lại, nhà họ Nhạc nhận lại con gái và cháu gái, chuyện như vậy, bọn anh không có gì là không biết cả, dù sao nhà họ Nhạc đức cao vọng trọng, mặc dù không theo chính trị nhưng lại có lực ảnh hưởng rất lớn, ông cụ nhà họ Nhạc kia tuyệt đối không phải là người hiền lành, trước kia Chu lão đại chiếm được tiện nghi liền chiếm, bây giờ muốn tiếp tục qua lại không rõ ràng với cháu gái nhà họ Nhạc như vậy, ông Nhạc có thể đồng ý mới là lạ.

Nghĩ đến chỗ này, Kiến Quốc thử nói: "Vì chuyện nhà chị dâu sao? Lão đại thật ra thì anh cũng muốn, nếu thích như vậy, dứt khoát lấy về nhà thôi, dù sao xem ý tứ của hai người này, cũng không thể chia tay, so với mấy người chúng tôi, anh tranh vui thủ mừng đi thôi! Mình thích, còn môn đăng hộ đối nữa, đi đâu tìm chuyện tốt như vậy chứ!"

Thật ra thì cũng không phải là Chu Tự Hàn không muốn, trước kia thì có một chút mơ mơ hồ hồ, cuộc sống của anh và Sở Dĩnh bây giờ cũng không khác hai vợ chồng là mấy, trừ giấy chứng nhận đó, nhiều lần anh đều kích động muốn thiên trường địa cửu với bảo bối nhà anh, vừa bắt đầu có lẽ là kích động, nhưng số lần kích động này càng ngày càng nhiều, là hi vọng.

Nhưng vấn đề ở chỗ, cho dù anh muốn kết hôn, nhưng bảo bối nhà anh cũng muốn gả mới được! Trước mắt xem ra, bảo bối nhà anh cũng không có một chút ý tứ muốn gả cho anh, mặc dù tự ái có bị tổn thương, nhưng đây chính là thực tế, không thừa nhận cũng không được. .

Chu Tự Hàn ngửa cổ uống vài hớp rượu, giọng nói buồn bực thở dài: "Tôi muốn cưới cũng không được, căn bản cô ấy không muốn gả." Kiến Quốc sửng sốt một chút: "Không thể nào! Hiện nay phụ nữ ai không muốn lấy chồng, chỉ hận không thể vội vàng tìm được người chồng để xong chuyện. . . . . ." Chợt nhớ tới một chuyện, thử nói: "Không phải chị dâu coi trọng người khác chứ?" Trước một loại ánh mắt giết người của Chu Tự Hàn, anh không dám nói tiếp nữa: "Hắc hắc, tôi chỉ nói đùa thôi, nói đùa. . . . . ."

Trần Bân mở miệng nói: "Theo tôi thấy, mặc kệ cô ấy có muốn gả hay không, anh liền trực tiếp lấy cô ấy, có thể thế nào nữa, hôm nay hai người đều như vậy rồi, xem ra lão hồ ly nhà họ Nhạc kia cũng chỉ là sử dụng phép khích tướng vì để cho anh sốt ruột mà thôi, anh dứt khoát cưới một chút, rồi sau đó nhiệt tình thổi gió ở bên tai ông cụ nhà họ Nhạc, cho dù chị dâu không muốn gả cũng không được."

Con ngươi Chu Tự Hàn sáng lên, nói thầm trong lòng đây cũng là ý kiến hay, dù sao trước tiên lấy vợ về nhà, chuyện sau này thì để sau này hãy nói thôi! Giống như được Trần Bân mở ra lối thoát, cũng coi như Chu Tự Hàn hoàn toàn nghĩ thông, rối rắm cái gì chứ, cưới liền cưới, anh muốn cưới, thì cô phải gả, hơn nữa chính là hiện tại.

Chu Tự Hàn đứng lên một cái, vỗ vỗ Kiến Quốc rất khinh bỉ nói: " Tiêu chuẩn của cậu thật sự không ra sao cả, hãy học một ít từ Trần Bân đi!" Anh nói xong thì xoay người ra khỏi phòng bao, Kiến Quốc gãi gãi đầu: "Sao tôi lại không có trình độ thế?"

Chu Tự Hàn ra khỏi hội sở, lên xe thì gọi điện thoại cho Sở Dĩnh. Hôm nay Sở Dĩnh đi theo ông ngoại cô suốt một ngày, tiếp xúc nhiều hơn, Sở Dĩnh phát hiện, thật ra thì ông ngoại cô và Chu Tự Hàn có nhiều chỗ rất giống nhau, đều là loại người rất bá đạo, chưa bao giờ có câu nghi vấn trong từ điển, nếu có thì chỉ là câu ra lệnh.

Buổi sáng cô theo ông ngoại đi chào hỏi mấy người bạn tốt lâu năm của ông, buổi tối thì tới bữa tiệc thân cận này, chỉ là ngồi ăn xong bữa cơm, ngay cả đối phương tên gọi là gì Sở Dĩnh cũng không nhớ, cứ mất hồn, Sở Dĩnh lắc đầu một cái, đúng là thói quen thật sự đáng sợ. .

Nhà họ Nhạc hiển hách và nhà họ Chu lại không giống nhau, gia tộc khá là khổng lồ, quan hệ kéo dài đến các lĩnh vực, đều có người nhà họ Nhạc, cho nên xã giao là cần thiết, Sở Dĩnh là cháu gái mới xuất hiện, nên được ông Nhạc bên cạnh chuẩn bị ra mắt, đi đâu cũng mang cô theo, đến nơi nào cũng có người đàn ông gần tuổi với cô.

Tâm tư của ông ngoại nhà cô quá rõ ràng, nghĩ đến bộ dáng ở nhà rất ấm ức mấy ngày nay của Chu Tự Hàn, Sở Dĩnh liền không nhịn được buồn cười, qua lâu như vậy, rốt cuộc coi như cô trả lại một chút, nhớ trước đây Chu Tự Hàn kia rất phách lối cũng khi dễ cô không ít, vào lúc này để cho anh biết, coi như ác giả ác báo, chỉ là ông ngoại cô thật sự muốn đem cô gả đi có phải vì tức Chu Tự Hàn hay không, thì cô đều đoán không ra.

"Nghĩ gì thế, cháu không tập trung gì cả." Ông Nhạc điểm một cái trên cái trán của cô, có lẽ do mắc nợ mẹ con cô, ông Nhạc rất cưng chiều cháu gái Sở Dĩnh này, con cháu bên dưới rất ít người thấy được ông cụ hoà nhã, Sở Dĩnh lại có thể, thường xuyên nhìn thấy một già một trẻ này nói chuyện ở một chỗ, Sở Dĩnh trêu chọc ông cụ cười híp mắt.

Bà ngoại Sở Dĩnh âm thầm nói với con gái mình: "Thật đúng là, sớm giống như thế này thì tốt rồi, ban đầu còn cứng rắn không để cho mẹ con các con vào cửa." Nhạc Thu Mạn không khỏi mỉm cười, đối với cuộc sống hiện tại, bà tương đối hài lòng, bà chỉ hi vọng Dĩnh Nhi có thể hạnh phúc, bây giờ suy nghĩ một chút, mặc dù Lăng Thủ Chính có cố chấp hại Cảnh Sơn, làm sao không có hại chính ông ta, nếu như ban đầu mình chú ý tới sự cố chấp của ông ta, không cho hai người có cơ hội tiếp xúc, thì hôm nay không phải là cái kết cục này rồi.

Điện thoại Sở Dĩnh rung mấy cái, Sở Dĩnh quét mắt nhìn người gọi tới, khóe môi hơi cong lên, nói một tiếng: "Xin lỗi." Cô cầm điện thoại di động ra khỏi phòng bao, đứng ở trong hành lang nhận điện thoại. .

"Em đang ở nơi nào vậy?" Bên kia truyền đến giọng của Chu Tự Hàn, giống như có chút gấp gáp, Sở Dĩnh đá thảm dưới chân một cái: "Còn có thể ở nơi nào nữa, Đỉnh Phúc Hiên. . . . . ." "Bây giờ anh đi qua đó." Sở Dĩnh còn chưa nói xong, Chu Tự Hàn bên kia đã cúp điện thoại.

Sở Dĩnh vào phòng bao mới phát giác không ổn, không phải Chu Tự Hàn muốn đến đây náo loạn một trận chứ? Sở Dĩnh liếc nhìn người trên bàn, nơi này đều là nhân vật đức cao vọng trọng, nếu chút nữa tên khốn kia thật sự náo loạn lên thì cũng không đẹp mặt, không bằng đi ra ngoài chặn anh ấy trước, đỡ phải đến lúc đó không xuống đài được.

Nghĩ đến chỗ này, Sở Dĩnh tiến tới bên tai ông Nhạc nhỏ giọng nói: "Ông ngoại, cái đó, cháu có việc nên muốn đi về trước." Ông Nhạc hừ một tiếng: " Tiểu tử nhà họ Chu tới phải không? Nơi này còn chưa có giải tán đâu, đợi lát nữa hai ông cháu ta cùng về một thể." Ông cụ vừa dứt lời, cửa phòng bao liền bị đẩy ra từ bên ngoài.

Chu Tự Hàn sải bước đi vào, căn bản không nhìn tới những người khác đang ngồi, mục đích tương đối rõ ràng, xông thẳng tới chỗ Sở Dĩnh, nói với cô và ông Nhạc: "Cô ấy lập gia đình cũng chỉ có thể gả cho tôi, ông chọn ngày đi!" Quẳng xuống lời nói xong, liền lôi Sở Dĩnh đi ra ngoài.

Những người đang ngồi cũng sửng sốt, ngược lại ông Nhạc nở nụ cười, coi như tiểu tử này hiểu nhanh, chậm chút nữa, Dĩnh Nhi thật sự không có chuyện gì với anh ta nữa. .

Sở Dĩnh bị Chu Tự Hàn kéo ra tới trên xe mới phục hồi tinh thần lại: "Chu Tự Hàn, làm sao anh cũng đi theo ông ngoại em đùa giỡn hả?" Chu Tự Hàn hừ một tiếng: " Không phải là anh đùa giỡn, anh nghiêm túc, anh đã nghĩ kĩ rồi, dù sao hai chúng ta cũng phải ở chung một chỗ, kết hôn cũng rất tốt."

Sở Dĩnh bình tĩnh nhìn anh thật lâu: "Nhưng em không có lòng tin." Chu Tự Hàn ôm lấy cô: " Bảo bối, anh cũng cảm thấy hôn nhân không quan trọng bao nhiêu cả, nói trắng ra là, chỉ là một tờ giấy thôi, nhưng người nhà em quan tâm tới tờ giấy này, mới có thể cho em ở lại bên cạnh anh, nói nghiêm túc, cả đời quá dài, có quá nhiều thứ chúng ta cũng không thể khống chế hết được, cho nên anh không thể cam kết cả đời, nhưng bây giờ vào giờ khắc này, anh muốn đi qua thiên trường địa cửu với em, em nói đây có phải là tình yêu mà mọi người vẫn hay nói không?"

Tình yêu, Sở Dĩnh chưa từng nghĩ tới sẽ có một ngày đem hai chữ này đặt ở trên người cô và Chu Tự Hàn, nhưng khi Chu Tự Hàn nói ra khỏi miệng, Sở Dĩnh chợt phát hiện, cũng không có bài xích như tưởng tượng vậy, mà ánh sáng trong ánh mắt Chu Tự Hàn lần lượt đổ xuống như sợi tơ tằm, vậy mà rung động cô như vậy.

Cảm tính vĩnh viễn là nhược điểm của phụ nữ, Sở Dĩnh bị ánh mắt của Chu Tự Hàn làm xúc động, hẳn là một chữ đều nói không ra những lời cự tuyệt kia được, có lẽ căn bản là chính cô cũng không muốn cự tuyệt, có loại tình yêu như bọn họ sao, từ đầu đến giờ, giữa bọn họ giống như không hề liên quan tới tình yêu, nhưng cuối cùng lại đi đến hôn nhân trên tình yêu, lại nói có chút châm chọc.

Sở Dĩnh nằm ở trên giường lăn lộn khó ngủ, mở mắt ra, nhìn Chu Tự Hàn bên cạnh một chút, anh đã ngủ rồi, ngược lại người này tâm lớn, ăn no rồi ngủ, nói nhiều lời tình cảm ở bên ngoài Đỉnh Phúc Hiên như vậy, ôm cô về tới nhà còn làm tình được, sau khi phát tiết toàn bộ tinh lực, ngủ lăn quay như heo. .

Sở Dĩnh suy nghĩ, tình yêu đối với Chu Tự Hàn mà nói, xem ra chính là không muốn chia tay với cô, có thể làm tình quang minh chính đại, yêu, trong lòng Sở Dĩnh tình yêu cũng rất đẹp đẽ, mơ mộng, duy nhất, hai người xem tình yêu như trống đánh xuôi kèn thổi ngược thế, làm sao có thể đạt được thống nhất.

Nghĩ tới những việc này, Sở Dĩnh cũng không khỏi lắc đầu bật cười, nói tình yêu với Chu Tự Hàn, còn không bằng làm cho tình yêu cút đi thì thiết thực hơn một chút, nhưng hiển nhiên, ông ngoại nhà cô vừa vặn trở thành một người làm chuyện đứng đắn, căn bản không để ý tới suy nghĩ của cô, để cho người ta sắp xếp gặp mặt cùng nhị lão nhà họ Chu.

Thời điểm hôn sự của hai người được nhắc tới trong chương trình tin tức, cũng truyền ra tin tức, Sở Dĩnh nằm trong danh sách đề cử giải diễn viên mới xuất sắc nhất với vai diễn Thanh Liên trong lễ trao giải Kim Phượng năm nay, bộ phim cũng được đề cử ở các hạng mục giải thưởng khác như đạo diễn xuất sắc nhất, vũ đạo đẹp nhất, âm nhạc xuất sắc nhất, Lý Xuyên được đề cử cũng không mới mẻ, nhưng Sở Dĩnh là người mới mới xuất hiện, nên trở thành một tin giật gân.

Vì vậy tin giật gân, xì căng đan không dễ dàng chìm xuống lại bị xào lên lần nữa, mà đồng thời thân thế của Sở Dĩnh cũng được truyền thông chú ý đến: "Cô bé lọ lem vốn là công chúa, diễn trong Thanh Liên, Sở Dĩnh cũng làm trò bên ngoài." Trong nháy mắt, tất cả trang đầu của các báo giải trí cũng tràn đầy loại tựa đề này.

Tin tức nhà họ Nhạc là vọng tộc ở Giang Nam sắp kết thân với nhà họ Chu cũng nối gót tới theo, Sở Dĩnh trở thành nhân vật nổi tiếng nhất trong thời điểm này, cũng may khu biệt thự có thiết bị bảo an nghiêm mật, nhưng vẫn có rất nhiều phóng viên canh giữ ở bên ngoài biệt thự, mây giờ Sở Dĩnh ngay cả cửa cũng không dám ra ngoài rồi. .

Chu Tự Hàn lại ôm cô cười nói: " Rốt cuộc bảo bối nhà ta cũng trở thành ngôi sao lớn rồi." Mặc dù nói như vậy, Chu Tự Hàn vẫn thay cô ngăn cản tất cả các yêu cầu phỏng vấn từ giới truyền thông, nhưng buổi lễ trao giải vẫn phải tham dự, huống hồ Chu Tự Hàn còn là khách quý trao giải thưởng, đây cũng là lần đầu tiên hai người chính thức lộ diện công khai cùng nhau.

Tổ hợp tuấn nam mỹ nữ, cộng thêm bối cảnh hiển hách của hai nhà Nhạc Chu, đương nhiên hai người trở thành cặp đôi được chú ý nhất trong buổi lễ trao giải, ban tổ chức còn có mánh lới sắp xếp người trao giải, để cho Chu Tự Hàn trao giải thưởng diễn viên mới xuất sắc nhất.

Thời điểm màn hình lớn dừng ở bộ phim Thanh Liên, Sở Dĩnh có cảm giác giống như đang nằm mơ, trước kia cô chưa từng nghĩ tới việc mình sẽ tham gia diễn xuất trong một bộ phim điện ảnh, chứ đừng nói còn nhận được giải thưởng lớn như vậy, dưới mọi ánh mắt nhìn chăm chú, cô khẩn trương không nói ra được, hơn nữa người chủ trì còn nửa thật nửa giả nhạo báng: "Tôi nghĩ khán giả xem chương trình quan tâm nhất không phải là giải thưởng trong tay Sở tiểu thư, mà là hôn lễ của hai vị, có tin tức nói hôn lễ đang được bí mật chuẩn bị, có thể tiết lộ cụ thể một chút hay không, nếu như kết hôn, có phải sau khi cưới Sở tiểu thư sẽ hoàn toàn rút lui khỏi giới nghệ sĩ hay không ?"

Chu Tự Hàn nở nụ cười, hào phóng ôm lấy Sở Dĩnh: "Cám ơn mọi người đã quan tâm đối với chúng tôi như vậy, hơn nữa cũng cám ơn mọi người đã ủng hộ Sở Dĩnh nhà tôi, nhưng tôi rất ích kỷ, tôi hi vọng vợ tôi chỉ thuộc về một mình tôi thôi, cho nên Thanh Liên thuộc về mọi người, còn vợ tôi thì thuộc về tôi, tôi nghĩ tôi biểu đạt cũng đủ rõ ràng rồi! Về phần hôn lễ, tạm thời giữ bí mật. . . . . ."

Về đầu trang
Về đầu trang