Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Giao Dịch Đánh Mất Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :

Giao Dịch Đánh Mất Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen - Chương 241(241)

PHIÊN NGOẠI: HÔN LỄ LÃNG MẠN CỦA LÃNH THIÊN DỤC VÀ THƯỢNG QUAN TUYỀN (4)

- Oa…

Thượng Quan Tuyền dường như cực kì chấn động. cô quay đầu nhìn Hoàng Phủ Ngạn Tước như nhìn thấy thiên thần, dường như cô còn thấy cả một vầng sáng màu vàng trên đầu anh ta nữa.

Với thân thủ của anh ta thì mấy người kia đã quen từ lâu rồi!

đang cảm thán thì phía sau bọn họ chợt vang lên tiếng cười sang sảng…

- Khả năng phi đao của anh Hoàng Phủ đúng là càng ngày càng lên tay, bái phục!

Mọi người đều quay đầu lại nhìn, đó chính là Lãnh Thiên Hi, phía sau anh là… Bùi Vận Nhi đang rất ngượng ngùng.

- Thiên Hi, Vận Nhi, sao hai người lại đến đây?

Thượng Quan Tuyền thấy hai người đến thì rất vui vẻ, cô vừa định chạy lên thì bị Lãnh Thiên Dục ôm vào trong ngực.

- Này, Lãnh Thiên Dục, anh bỏ em ra, lâu rồi em chưa gặp Vận Nhi!

Thượng Quan Tuyền không thèm nhìn Lãnh Thiên Dục, chỉ hận không thể chặt đứt cánh tay đang siết chặt eo cô của hắn.

Người đàn ông này thật đáng ghét, dám ngăn không cho cô ôn chuyện cùng Vận Nhi.

Nhìn ánh mắt bất mãn của Thượng Quan Tuyền, Lãnh Thiên Dục bất đắc dĩ lắc đầu, nói:

- Tuyền, giờ em đang là phụ nữ mang thai, đi đứng phải cẩn thận, không thể chạy lung tung được!

- Mang thai đúng là phiền phức, không thể làm thế này cũng không được làm thế kia, sớm biết thế đã chẳng mang thai rồi.

Thượng Quan Tuyền chu miệng lại, tùy ý để Lãnh Thiên Dục ôm mình về phòng khách rồi đặt cô ngồi lên sofa.

- Cái gì mà sớm biết thì không mang thai chứ. Em là người phụ nữ của anh, sinh con cho anh là chuyện rất hợp tình hợp lý! – Lãnh Thiên Dục bá đạo lên tiếng.

Thượng Quan Tuyền quay đầu đi, không thèm tranh cãi với Lãnh Thiên Dục nữa. cô nhìn Vận Nhi , vui mừng lên tiếng: “Vận Nhi, mấy đứa nhỏ ở cô nhi viện thế nào rồi?”

Lãnh Thiên Dục thấy bộ dạng này của cô, ánh mắt ngập tràn sự yêu chiều. Tính khí của cô bé này giờ giống hệt khí hậu ở từng vùng khác nhau, nếu tranh cãi không được thì lại nghĩ cách đổi đề tài.

Bùi Vận Nhi vui vẻ ngồi xuống cạnh Thượng Quan Tuyền, gật đầu nói:

- Bọn trẻ tốt lắm, sau khi cậu kết hôn nhất định phải tới thăm đó, mấy đứa nhớ cậu lắm.

- thật không? Tớ cũng rất muốn đến thăm bọn chúng. À… Thiên Hi, em cũng nhớ anh còn làm xích đu cho bọn trẻ nữa, xích đu anh làm so với người đó làm còn tốt hơn nhiều đấy! – Thượng Quan Tuyền nhìn Lãnh Thiên Hi, cố tình nói.

Lãnh Thiên Hi cũng phối hợp theo: “Đó là chuyện đương nhiên rồi, xích đu anh làm đâu phải ai muốn so cũng so được chứ, nếu không khi em mất trí nhớ, sao lại nhớ đến chiếc xích đu anh làm được!”

Mấy người khác nghe Lãnh Thiên Hi nói vậy thì dường như chỉ muốn khóc thét lên thành tiếng, bọn họ dùng ánh mắt “chuẩn bị chịu khổ” nhìn anh!

Cung Quý Dương thì hoàn toàn là dáng vẻ đang chờ xem trò hay!

Quả nhiên, Lãnh Thiên Dục sau khi nghe vậy xong liền đột ngột đứng bật dậy.

- Lãnh Thiên Hi! – hắn lạnh lùng gọi tên em trai.

- Gì vậy? Sao anh lại bày ra bộ dạng dọa chết người khác vậy?

Lãnh Thiên Hi hét lên một tiếng rồi nhướn mày nhìn anh trai.

Bùi Vận Nhi cũng sợ tới mức kinh ngạc nhìn Lãnh Thiên Dục. sự lạnh lẽo của người đàn ông này vẫn khiến cô hơi sợ, tuy rằng anh ta sắp kết hôn với bạn thân nhất của cô.

- Em…

Lãnh Thiên Dục chỉ tay vào Lãnh Thiên Hi, nói từng câu từng chữ - Hôm nay tất cả bát đũa trong biệt thự đều do em phụ trách rửa!

- Cái gì? Anh cả, em không nghe nhầm đấy chứ, anh… bảo em đi rửa bát?

Lãnh Thiên Hi cố ý móc móc lỗ tai, không thể tin được nhìn Lãnh Thiên Dục, cất giọng hỏi đầy kinh ngạc.

- Lỗ tai em rất tốt, không nghe nhầm đâu! – Lãnh Thiên Dục “có lòng tốt” nhắc nhở một câu.

- Gì vậy? Anh cả, anh đang trả đũa em! – Lãnh Thiên Hi liếc mắt một cái đã nhìn thấu lòng dạ hẹp hòi của anh trai.

Lúc này, Lăng Thiếu Đường ra vẻ tiếc hận, giơ tay Lãnh Thiên Hi lên…

- Này, Thiên Dục, cậu cũng nhẫn tâm thật đấy, mọi người hãy nhìn những ngón tay thon dài không chút tì vết này đi…

Anh ta khoa trương giơ giơ ngón tay Lãnh Thiên Hi lên, vẻ mặt đầy thương tiếc:

- rõ ràng đây là những ngón tay dùng để cứu sống người khác, sao lại có thể nhẫn tâm bắt những ngón tay thần thánh này chạm vào mấy thứ bẩn thỉu được chứ?

- Đúng vậy, anh cả, anh đang ghen quá đấy! – Lãnh Thiên Hi kháng nghị nói.

- Thế em rửa hay không rửa? – Lãnh Thiên Dục hỏi lại.

- không rửa, em có quyền cự tuyệt yêu cầu vô lý của anh!

- Được!

Lãnh Thiên Dục lại cong môi lên cười, hắn đưa mắt nhìn Bùi Vận Nhi, điềm nhiên lên tiếng:

- Mấy chuyện xấu hồi nhỏ của Thiên Hi chắc nó chưa kể cho cô nghe đâu…

- Anh cả…

Tiếng hét chói tai như con lợn bị giết vang vọng khắp phòng khác, Lãnh Thiên Hi lập tức chạy về nhà bếp…

- Dì Trần, dì mệt rồi, để cháu giúp dì rửa bát…

Bùi Vận Nhi che miệng cười còn những người khác cười đến ngoác miệng!

- Đúng rồi, Thiên Dục, bao giờ thì nha đầu Thanh Nhi mới về? – Hoàng Phủ Ngạn Tước vừa cười vừa hỏi.

Trước khi Lãnh Tang Thanh rất được yêu chiều, nhưng giờ Thượng Quan Tuyền được Lãnh Thiên Dục hơn cả.

- Sáng sớm ngày mai Thanh Nhi mới về tham dự hôn lễ được, con bé này bị tớ làm hư thật rồi!

Sau khi Lãnh Thiên Dục nói xong câu đó liền nhìn Thượng Quan Tuyền:

- Về sau con bé này phải do chị dâu quản lý rồi!

- Chị dâu? – Thượng Quan Tuyền nhíu mày – Xưng hô quê mùa quá đi!

- Em là vợ của Lãnh Thiên Dục anh, tất nhiên là chị dâu của Thanh Nhi rồi!

Bàn tay to của Lãnh Thiên Dục trìu mến vỗ nhẹ đầu cô, hắn nhẹ giọng nói.

sự dịu dàng ấy khiến những người bạn tốt choáng váng.

PHIÊN NGOẠI: HÔN LỄ LÃNG MẠN CỦA LÃNH THIÊN DỤC VÀ THƯỢNG QUAN TUYỀN (5)

Thượng Quan Tuyền nghe vậy liền miễn cưỡng tựa đầu vào lòng hắn, nhẹ giọng nói: “Nhưng xét về sinh nhật thì Thanh Nhi có lớn hơn em nhiều đâu”.

Câu nói của cô khiến mọi người cười to.

Nhất là Cung Quý Dương, anh ta cười đến mức lăn lộn.

- Này, Thiên Dục, Tiểu Tuyền nói cũng có lý đấy, so về tuổi thì cô ấy còn nhỏ hơn cả Thanh Nhi, thế mà cậu bắt Thanh Nhi gọi cô ấy là chị dâu đúng là lạ. Hơn nữa Thanh Nhi cực kì hiếu kỳ, tuy chưa tiếp xúc nhiều với Tiểu Tuyền nhưng con bé cũng cực kì sùng bái cô ấy. Chờ con bé về rồi thì trăm phần trăm sẽ thỉnh giáo bản lĩnh của Tiểu Tuyền, đến lúc đó hai nha đầu này tuổi tác xấp xỉ nhau, nhất định sẽ gây huyên náo khiến Lãnh gia nghiêng trời lệch đất, đến lúc đó đó Tiểu Tuyền của cậu nhất định sẽ bị Thanh Nhi bắt cóc!

- Này, Cung Quý Dương, anh đáng ghét quá đấy!

Thượng Quan Tuyền bất mãn nhìn anh ta, sao người đàn ông này có thể nhìn thấu suy nghĩ của cô chứ?

Biệt thự Lãnh gia vốn không nhiều người, hơn nữa ban ngày Dục phải đi làm, Thiên Hi và Vận Nhi ở biệt thự bên ngoài, trong nhà ngoài dì Trần là có thể nói chuyện thì những người khác đều tỏ thái độ cung kính với cô.

cô rất mong ngóng cô bé Lãnh Tang Thanh trong truyền thuyết trở về, như vậy thì cô cũng có bạn chơi cùng, không biết chừng cô còn có thể cùng cô ấy đi du lịch khắp thế giới nữa. Ai ngờ cái người Cung Quý Dương mồm rộng này lại nói toạc ra như thế!

Lãnh Thiên Dục nghe vậy cũng chấn động, hắn bừng tỉnh đại ngộ: “Quý Dương nói có lý!”

Sau khi Thượng Quan Tuyền rời khỏi tổ chức, cuộc sống của cô quay trở lại với cuộc sống của những người bình thường nhưng cô có rất nhiều ham muốn và sở thích, bản thân hắn cũng dành nhiều thời gian ở cùng cô nhưng trước mắt có nhiều việc hắn cần phải giải quyết nên khó sắp xếp thời gian. hắn chỉ sợ khi con bé Thanh Nhi về lại cao hứng bắt cóc Tuyền, đến lúc đó lại tạo thành thói quen xấu cho Tuyền khiến cô sau này lại thích thú chạy ra ngoài chơi.

không được! nói gì thì nói hắn phải sai người trông chừng hai cô bé này mới được!

Hừ!

Thượng Quan Tuyền giận dỗi, không thèm để ý đến mấy người bọn họ.

- Vận Nhi, bao giờ thì cậu và Thiên Hi định kết hôn? – cô tùy tiện hỏi một câu.

Câu hỏi này khiến mặt mũi Bùi Vận Nhi đỏ bừng, cô hờn dỗi nói một câu:

- Cậu đó, quan tâm đến hôn lễ của bản thân trước đi, ngày mai làm cô dâu rồi, tối nay cậu đi nghỉ sớm đi, nếu không ngày mai cậu sẽ bị phù dâu là tớ cướp hết phần xinh đẹp trước mặt mọi người đấy.

cô khéo léo đổi đề tài của Thượng Quan Tuyền.

- Này… Vận Nhi, cậu đang trốn tránh câu hỏi của tớ đấy nhé!

Thượng Quan Tuyền trêu đùa khi thấy gương mặt thẹn thùng của Bùi Vận Nhi.

- Đúng thật là, tớ có trốn đâu! – Vận Nhi đứng dậy rồi lập tức chạy đi.

Thượng Quan Tuyền buồn cười khi nhìn theo bóng dáng Bùi Vận Nhi, sau đó cô bị Lãnh Thiên Dục véo nhẹ mũi…

- Em đó, biết rõ bạn mình xấu hổ đến mức nào mà cứ trêu cô ấy mãi thôi!

- Nào có đâu!

Thượng Quan Tuyền kháng nghị nói rồi lập tức ôm chầm lấy người hắn, hai tay nhẹ nhàng ôm lấy cổ hắn, cô thì thầm nói:

- Dục, em rất yêu anh!

Những lời này chẳng qua là cô chán quá nên mới nói... còn cả sự căng thẳng khi sắp tiến hành hôn lễ nẵ. Trước tâm trạng mâu thuẫn của bản thân, trêu chọc hắn một chút cũng hay.

- Ngoan...

Những lời này nghe vào tai khiến Lãnh Thiên Dục cực kì thích, ánh mắt hắn càng thêm trìu mến. hắn không thèm quan tâm đến sự chú ý của những người khác, cúi đầu đặt nụ hôn nồng nàn lên cái miệng nhỏ xinh của cô.

Thượng Quan Tuyền đỏ bừng mặt, còn những người khác thì tươi cười chúc phúc cho hai người...

***

Ban đêm, làn gió nhẹ thổi đến mang theo hương hoa tử vi khiến không khí trong khắp căn biệt thự đều rất tươi mát.

Những người khác đều được sắp xếp ở trong những căn phòng tiếp đón khách xa hoa của biệt thự Lãnh gia, bọn họ đều mong ngóng đến ngày hôn lễ.

- A...

Thượng Quan Tuyền về đến phòng liền ngã người xuống chiếc giường, thật là thoải mái...

Hành động vô tâm này của cô khiến Lãnh Thiên Dục cực kì sợ hãi...

- Tiểu tổ tông của anh ơi, em cẩn thận chút đi!

hắn sắp bị cô bé này tra tấn đến phát điên rồi. Sắp làm mẹ rồi mà cô cứ hành động bừa bãi thôi!

hắn bước lên ôm lấy Thượng Quan Tuyền, giọng nói mềm mỏng:

- Em thay anh suy nghĩ cho con trai đi, sau này không được hành động lỗ mãng như thế nữa, biết không?

- Nhất định phải là con trai à? Em thích con gái cơ! – Thượng Quan Tuyền ôm lấy cổ hắn, vẻ mặt cực kì nghiêm túc.

- Được được, là con gái, em thích con nào thì sinh con đấy!

Lãnh Thiên Dục vừa yêu chiều nói với cô rồi lại dịu dàng hôn lên trán cô.

Thượng Quan Tuyền gắt giọng: “Em còn thích cả chó con nữa, chẳng lẽ anh muốn em sinh ra cho con à?”

Câu nói của cô khiến Lãnh Thiên Dục giật mình, sau đó hắn lập tức hiểu ra:

- cô bé, em dám trêu đùa chồng mình à? Xem anh phạt em thế nào... – nói xong, bàn tay to của hắn dò xét xuống chân cô...

- A... Dục, không dám, không dám...

Thượng Quan Tuyền vội vàng cầu xin tha thứ, cô ưỡn ưỡn chiếc bụng đã hơi nhô lên. Lãnh Thiên Dục trìu mến cúi đầu hôn lên bụng cô.

- Tuyền, cám ơn em... – hắn khẽ hôn cô rồi nói lời từ tận đáy lòng.

một người lạnh lùng như hắn chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ để một người phụ nữ nào sinh con ình. Nhưng khi Thượng Quan Tuyền xuất hiện, sự trẻ con, mạnh mẽ và dáng vẻ xinh đẹp của cô đã hoàn toàn khiến hắn “gục ngã”.

Đây là tình yêu, chỉ liếc mắt một cái thôi hắn đã khẳng định đây là tình yêu!

NGOẠI TRUYỆN: HÔN LỄ LÃNG MẠN CỦA LÃNH THIÊN DỤC VÀ THƯỢNG QUAN TUYỀN (6)

images

Lãnh Thiên Dục nhắm mắt lại tận hưởng bầu không khí tràn ngập tình yêu sau nụ hôn, Thượng Quan Tuyền cũng chậm rãi khép mi mắt lại, dịu dàng tựa đầu vào ngực hắn, khẽ lên tiếng:

- thật ra em phải cám ơn anh mới đúng. Nếu không có anh thì cuộc sống của em sẽ chẳng còn màu sắc nào nữa, hơn nữa có lẽ đến tận lúc này em cũng không thể hiểu được cái gì gọi là tình yêu khắc cốt ghi tâm. Dục, tất cả những điều hạnh phúc này đều là anh tặng cho em!

Lãnh Thiên Dục nghe vậy lại trìu mến hôn lên cái trán trơn bóng của cô:

- Tuyền, cô bé khiến anh yêu không thôi…

hắn cảm thấy hơi đau khổ trong lòng, Lãnh Thiên Dục hắn có đức có tài gì, hai tay nhuộm đầy máu tươi mà ông trời lại ưu ái, ban tặng thứ hạnh phúc tuyệt diệu này cho hắn.

Thượng Quan Tuyền rúc vào ngực hắn, nở nụ cười đầy hạnh phúc. Lát sau, cô ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, nói với Lãnh Thiên Dục:

- Dục, em hơi căng thẳng…

- Căng thẳng? Vì hôn lễ ngày mai à?

Lãnh Thiên Dục hiểu rất rõ cô, dù sao cô cũng không quen khi phải đối diện với nhiều người.

Thượng Quan Tuyền gật đầu nhưng rồi lại lắc đầu phủ định, đặt tay lên bụng mình.

Bàn tay to của Lãnh Thiên Dục chậm rãi mát xa cho cô, công việc mà hắn rất thích làm.

- Tuyền, không cần phải căng thẳng đầu. Hôn lễ ngày mai do đám Quý Dương chuẩn bị, bọn họ sẽ có chừng mực!

Giọng nói trầm thấp và mềm nhẹ của hắn khiến cô bớt căng thẳng hơn.

- Nhưng mà… nhưng mà… – Thượng Quan Tuyền ấp úng, vẻ mặt hơi mất tự nhiên.

- Sao thế?

Lãnh Thiên Dục nâng cằm cô lên rồi nhìn vào đôi mắt xinh đẹp của cô.

Thượng Quan Tuyền cắn môi, muốn nói lại thôi.

- Tuyền, em không thích hôn lễ ngày mai à?

Lãnh Thiên Dục dè dặt hỏi, không biết tại sao nhưng lúc này hắn lại cảm thấy hơi sợ, loại cảm giác này hắn chưa từng trải qua bao giờ, đó là loại cảm giác sợ bị mất đi.

- À…

Thượng Quan Tuyền quay đầu nhìn ra chỗ khác, nhẹ giọng lẩm bẩm nói: “Thích thì có thích, nhưng mà… em như thế này mà mặc áo cưới thì xấu lắm!”

cô chỉ chỉ vào chiếc bụng đã hơi nhô ra, ngượng ngùng nói.

Lãnh Thiên Dục rốt cuộc cũng thở phào một hơi nhẹ nhõm, chỉ cần cô không đổi ý là được rồi.

- Tuyền, em yên tâm đi, em rất xinh đẹp, trong mắt anh thì em là cô dâu xinh đẹp nhất trên thế giới này, em phải tự tin chứ!

Ngón tay thon dài của hắn nhẹ nhàng vuốt ve gò má cô, lưu luyến lên tiếng.

- Ừm…

Thượng Quan Tuyền lơ đễnh đáp lại, cô không biết nên nói ra suy nghĩ của mình như thế nào nên lại cố gắng áp chế nó đi.

Nhìn vào ánh mắt ảm đạm của cô, Lãnh Thiên Dục hơi kinh hãi, lúc này hắn mới nhận ra tâm trạng của cô rất nặng nề. cô vốn rất ngoan ngoãn, cho rằng để mọi người chuẩn bị hôn lễ là được rồi, cô không cần phải đưa ra ý tưởng.

- Tuyền, em thích hôn lễ thế nào?

Lãnh Thiên Dục đột nhiên hỏi một câu. hắn đáng giận quá, phụ nữ rất quan tâm đến hôn lễ, đáng lẽ hắn phải hỏi ý kiến của cô mới đúng, không nên vội vàng giao tất cả mọi việc cho đám bạn xử lý.

hắn vốn muốn dành cho cô một đám cưới xa hoa khó quên, nhưng khi nhìn vẻ mặt cô, hắn cảm thấy mình hơi thất bại.

Thượng Quan Tuyền nghe vậy liền mở miệng nói:

- Hôn lễ ngày mai cũng rất tốt, nhất định em sẽ không quên được ngày mai đâu!

sự thoải mái của cô ngược lại càng khiến Lãnh Thiên Dục thêm nghi ngờ, nhưng hắn biết nếu bắt ép thì cô sẽ không nói ra nên liền nhẹ nhàng cười nói:

- Đúng vậy, hôn lễ ngày mai được chuẩn bị rất cẩn thận, nhất định sẽ khiến em vừa lòng, nhưng mà…

hắn ôm cô vào trong ngực rồi dựa vào đầu giường…

- Anh nghĩ hồi còn nhỏ nhất định là em đã từng mơ đến hôn lễ của mình rồi. Em chia sẻ với anh chút đi!

Dưới sự dẫn dắt của Lãnh Thiên Dục, trong đầu Thượng Quan Tuyền dần hiện lên hình ảnh hôn lễ mà cô mơ ước…

- Dục, anh biết không, vì em rất ít khi nhìn thấy tuyết nên em rất thích được đến Bắc cực, được ngắm cực quang* ở đó, còn có cả mấy loài động vật đáng yêu nữa. Em muốn được cảm nhận sự thuần khiết của thế giới băng tuyết cho nên em rất muốn cùng người mình yêu thề ước ở đó, thật là một chuyện lãng mạn biết bao. không cần có nghi thức long trọng, không có tiếng người ồn ào huyên náo, chỉ có hai người tâm đầu ý hợp, thật là thích!

* Cực quang là một hiện tượng hiếm thấy ở nhiều nơi trên trái đất. Nhưng ở Alaska (Mỹ), phần lớn lãnh thổ Canada, hay vùng nằm từ vĩ độ 60 trở lên, đây lại là một chuyện bình thường. Vào những đêm trời quang mây tạnh, trên vùng trời ở hai cực trái đất thường liên tiếp xuất hiện những dải ánh sáng màu hồng, lam, vàng, tím… rực rỡ và biến ảo khôn lường. Tia này vừa tắt đi, tia khác lại xuất hiện, nhảy múa, lung linh đủ màu sắc...

cô dựa vào lòng hắn, ánh mắt cực kỳ mê ly khi nghĩ đến những điều tuyệt vời.

- cô bé, suy nghĩ của em thật đúng là độc đáo, đi Bắc cực để kết hôn? Cũng chỉ có em mới nghĩ ra chuyện này.

Lãnh Thiên Dục véo nhẹ mũi cô, giọng nói đầy thương tiếc:

- Đây chỉ là tưởng tượng thôi, ở một nơi toàn băng là băng thì làm sao có thể kết hôn được chứ! Chẳng qua chỉ là ý nghĩ kì quái! – cô lè lưỡi, ngượng ngùng lên tiếng.

Lãnh Thiên Dục lại bật cười sang sảng, nhẹ nhàng đặt cô nằm xuống giường…

- Được rồi, cô bé hay có những ý nghĩ kì lạ, hôm nay em đi ngủ sớm đi, sáng mai thành cô dâu rồi, mắt thâm quầng lên không được đâu!

- Ừm! – Thượng Quan Tuyền dịu dàng đáp lời, đôi mắt trong veo mở to.

- Sao vậy?

Lãnh Thiên Dục buồn cười nhìn cô bé nằm bên dưới, bàn tay to trìu mến vén mấy sợi tóc lòa xòa trước mặt cô.

Thượng Quan Tuyền ôm lấy cánh tay to lớn của hắn, chăm chú hỏi: “Mọi người đều nói trước khi kết hôn đàn ông là một người, còn sau khi kết hôn lại biến thành người khác, liệu anh có thay đổi không?”

- Haha… – Lãnh Thiên Dục bị sự hồn nhiên của cô làm cho bật cười, hắn dí nhẹ tay vào trán cô rồi yêu chiều nói: “Đương nhiên là anh phải thay đổi rồi!”

- Hả?

Thượng Quan Tuyền kinh ngạc nhìn Lãnh Thiên Dục, trong lòng cực kì bồn chồn. Sao hắn lại thừa nhận nhanh như thế? Chẳng lẽ sau khi kết hôn hắn sẽ không coi trọng cô nữa?

Dường như nhìn thấy mọi suy nghĩ trong lòng cô, đôi mắt hắn lóe lên tia sáng đầy thâm thúy. hắn cúi đang môi mỏng đang cong lên cười vào sát lại gần tai cô, chậm rãi mở miệng:

- Anh sẽ càng yêu em hơn so với lúc trước khi kết hôn!

Về đầu trang
Về đầu trang