Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Hồn Ma Khốn Kiếp, Em Yêu Anh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :

Hồn Ma Khốn Kiếp, Em Yêu Anh - Chương 36(36)

Lâm Thiên Vũ và Đan Tâm đi dạo trên đường khí trời buổi đêm se se lạnh.

"Thạch Thảo nói Dương Huy về rồi."

Lâm Thiên Vũ bước chậm một bước rồi trở lại bình thường về thì đã làm sao.

"Lúc nào?"

"Ngày Nghi Anh đến tìm anh."

"Đưa tay đay cho anh."

Lâm Thiên Vũ chìa tay ra trước mặt Đan Tâm, chờ đợi.

"Để làm gì?"

Đan Tâm không hiểu ngước mắt lên nhìn Lâm Thiên Vũ.

"Thì cứ đưa tay cho anh."

Đan Tâm để tay mình lên tay Lâm Thiên Vũ, anh tính làm gì đây.

"Sao tay em lại lạnh như vậy, bây giờ cũng không phải mùa đông."

"Cơ thể của em chỉ cần trời lạnh một chút sẽ lạnh như vậy."

Mười ngón đan vào nhau, Lâm Thiên Vũ cầm lấy tay Đan Tâm bỏ vào túi áo mình.

"Anh gặp Nghi Anh nói chuyện rõ ràng đi."

Lúc sáng Nghi Anh tới công ti quậy một trận tưng bừng hoa lá. Hình tường người đàn ông độc thân của anh bị hủy tan tành.

"Giữa anh và Nghi Anh đã không còn gì để nói nhưng nếu em muốn anh sẽ gặp, gặp xong lại điện về xin chỉ thị của em."

"Anh trêu em."

"Về nhà thôi người em lạnh hết rồi này."

Lâm Thiên Vũ và Đan Tâm bước nhanh hơn, một chiếc mui trần màu đỏ từ trong khu biệt thự mà Lâm Thiên Vũ đang ở lao ra phanh gấp, chỉ càn chậm một giây nữa thôi là có hai kẻ vào thăm bệnh viện.

"Em có sao không?"

Đan Tâm bật cười.

"Anh đứng che cho em, em có muốn bị làm sao cũng không được."

Người từ trên xe bước xuống không tin nổi vào mắt mình, một lát sau mới tìm được giọng nói.

"Hai người..."

"A, chào chị Nghi Anh."

Đan Tâm tươi cười "ngây thơ", linh thật vừa nhắc đã xuất hiện.

"Thiên Vũ, người ta tìm anh kìa."

Ánh mắt của Nghi Anh vẫn chú mục vào hai bàn tay đang nắm chặt bỏ trong túi áo, nhếch môi cười.

"Thư kí trần cô thật lợi hại, vào DL không lâu mà có thể qua mặt bao nhiêu người để trở thành tình nhân của Thiên Vũ."

"Ai nói Đan Tâm là người tình của tôi."

"Hai người như thế này mà còn nói là không phải."

Lâm Thiên Vũ kéo Đan Tâm vào sát người mình hôn lên trán cô tuyên bố chủ quyền.

"This is my wife, only one and forever."

Hai mắt Đan Tâm tròn xoe nhìn Lâm Thiên Vũ, anh có biết nói ra câu này là có nghĩa gì không?"

Như nghe thấy điều buồn cười nhất, Nghi Anh cười rộ lên.

"This is my wife, only one and forever? Anh nói câu này với thư kí làm cho anh chưa tới một tháng, anh xem em là trẻ con ba tuổi."

"Tôi không đùa, tôi đã nói ra thì đó là sự thật. Dù cô có trở về chúng ta cũng không thể nào bắt đầu lại."

"Không thể nào, em biết anh vẫn còn yêu em nếu không bảy năm nay anh đã không yêu ai, anh nói anh yêu cô ta tất cả chỉ là rung động nhất thời."

Lâm Thiên Vũ cười nhạt, lắc đầu.

"Là yêu không phải rung động nhất thời. Nếu không phải là Đan Tâm thì cũng là người con gái khác không bao giờ có thể là cô. Ngày cô quay lưng bước đi chúng ta đã kết thúc rồi."

Khóe mắt đỏ hồng, nước mắt dần rơi xuống trước đay mỗi khi Thiên Vũ thấy cô khóc đều dỗ dành, làm theo ý cô. Cô không muốn kết thúc thế này, không bao giờ...

"Sẽ không có kết thúc, anh vì em mà uống say, vì em mà gây tai nạn, vì em mà hôn mê những thứ đó đối với anh không là gì sao. Thiên Vũ, anh không yêu cô ta người anh yêu là em."

"Cô điều tra tôi?"

"Đúng, Thiên Vũ cô ta chỉ đang làm nhiễu loạn tình cảm của anh thôi."

Đến nước này mà vẫn còn cứng đầu, cố chấp như vậy. Lâm Thiên Vũ bực mình.

"Đây là sự thật cô muốn tin hay không thì tùy, tôi không có thời gian đôi co với cô. Đan Tâm chúng ta về nhà."

Lâm Thiên Vũ kéo tay Đan Tâm rời đi.

"Nghi Anh biết thì mọi người cũng biết hết."

Vì không biết giải thích quan hệ giữa anh và cô như thế nào nên lâu nay anh và cô không cho ai biết, cô là thư kí một khi chuyện tình này lộ ra anh lô ba mẹ anh không có ấn tượng tốt về cô. Nói sự thật thì càng không thể, tình yêu giữa một hồn ma và một con người mấy ai có thể chấp nhận.

"Em lo gì chứ sớm muộn gì anh cũng để ba mẹ anh gặp em. Nghi Anh nói ra có khi anh còn phải đi cảm ơn cô ta cũng không biết chừng. Đan Tâm câu nói đó của anh là sự thật không phải đùa."

Cô biết là thật nhưng mọi chuyện không dễ dàng như vậy đâu. Ba mẹ anh là một chuyện Nghi Anh lại là chuyện khác, cô nhìn thấy cố chấp trong người Đan Tâm đã ăn sâu vào tận xương tủy rồi.

Nghi Anh lau đi nước mắt trên mặt, mọi đau khổ, mất mát khi không còn người yêu đã không còn tồn tai thay vào đó là nụ cười ngoan độc đến rợn người. Lấy điện thoại bấm số gọi đi.

"Vĩnh Kỳ là em đây."

"Tôi biết."

Bên kia điện thoại, Lý Vĩnh Kỳ đứng cạnh cửa sổ đôi mắt sắc bén nuốt gọn màn đêm cô tịch, lạnh lẽo cả người chìm trong bóng tối. Không khí thoang thoảng hương rượu. Người đàn ông này là ai vẫn còn là một ẩn số.

"Kế hoạch của chúng ta có vật cản."

"Là gì?"

"Lâm Thiên Vũ yêu thư kí của anh ta rồi."

"Thú vị như vậy."

Nghi Anh rừng mình, cô biết càng ở gần người đàn ông này càng nguy hiểm nhưng cô không còn lựa chọn, cô đã leo lên lưng cọp không thể xuống nữa. Một phút sa chân cả đời hối hận. Chỉ cần nghe giọng nói cô có thể tưởng tượng ra gương mặt như chìm trong băng tuyết vĩnh hằng của Lý Vĩnh Kỳ, lạnh lẽo, đáng sợ.

"Em muốn anh giúp em một chuyện."

"Nói đi."

"Điều tra thân thế của Trần Đan Tâm."

"Cô định làm gì?"

"Nếu cô ta trong sạch thì không có gì để nói nhưng nếu cô ta có chút dơ bẩn em không tin Lâm Thiên Vũ không vì những thứ đó mà bỏ rơi cô ta, còn không thì lợi dụng vợ chồng Lâm Thiên Vân. Em chỉ ngồi nhìn thôi."

Không biết từ bao giờ bên cạnh Lý Vĩnh Kỳ xuất hiện thêm một người đàn ông trung niên.

Tiếng sột soạt ma sát trên giấy làm không khí thêm đông đặc, khó thở. Lý Vĩnh Kỳ viết lên giấy vài chữ đưa cho người đàn ông trung niên, vẫy tay ý bảo ông có thể ra ngoài.

Người đàn ông trung niên cung kính nhận lấy rồi lui ra ngoài, lặng lẽ như một chiếc bóng.

Lý Vĩnh Kỳ uống vào ngụm rượu nhỏ, vị rượu cay nồng thấm dần trong khoang miệng khẽ nhướng lên nụ cười hiếm hoi. Nghi Anh là một con cờ tốt vừa thông minh lại vừa ngu xuẩn.

"Không tồi, tôi chờ tin tốt của cô."

Nghi Anh cúp điện thoại, báo tin tốt cô có thể thoát khỏi quỷ dữ còn không thứ cô nhận lại không đơn giản chỉ là cái chết. Cô hận Hạ Chính Hiên, không vì anh ta cô đã không đi vào bước đường không có đường lùi này.

Lâm Thiên Vũ và Đan Tâm đã chìm sâu cào giấc nồng không hề hay biết cơn sóng thần đã bắt đầu.

Đan Tâm đứng trong bếp, trên người chỉ mặc độc mỗi chiếc áo sơ mi trắng của Lâm Thiên Vũ còn lí do vì sao thì... sáng nay cô tỉnh dậy không thấy đồ của mình đâu, mặc áo sơ mi của anh nhìn cũng không tệ nên cô cũng lười đổi lại đồ của mình.

Lâm Thiên Vũ tập thể dục về, bước vào nhà đã ngửi thấy mùi thức ăn nhẹ nhàng phiêu lãng trong không khí, bé con của hắn hôm nay không cần chờ hắn về gọi dậy. Như báo đốm rình mồi, bước chân lướt nhẹ trên sàn nhà bất thình lình ôm lấy Đan Tâm từ phía sau.

Trong phút chốc hương bạc hà mát lạnh bao trùm lấy cơ thể, dù đã biết đó là ai cũng không tránh khỏi giật mình.

"Anh đi sao không có tiếng động nào thế hả?"

"Tại em quá chú tâm nên không nghe thấy tiếng bước chân anh đó thôi. Để anh giúp em."

"Không cần đâu sắp xong rồi, lấy giùm em cái dĩa."

Đưa dĩa cho Đan Tâm, Lâm Thiên Vũ dọn mấy món đã làm xong xuống bàn ăn.

"Ăn sáng thôi."

Giải quyết xong bữa sáng Lâm Thiên Vũ cùng Đan Tâm đến công ty, tất nhiên phải cho Đan Tâm xuống xe cách công ty một đoạn.

Hai côn nhân viên dáng người thon thả nhỏ giọng nói chuyện, nói nhỏ đến mức Lâm Thiên Vũ đi trước hai cô nhân viên mười bước chân vẫn nghe thấy rõ mồn một.

Cô nhân viên tóc dài chỉ chỉ trỏ trỏ vào người Đan Tâm không tiếc lời bình luận.

"Cô ta ghê gớm thật, trụ lại được gần hai tháng rồi đấy."

Cô nhân viên tóc ngắn chêm chỉa.

"Chẳng qua cũng chỉ là hồ ly tinh đi quyến rũ phó tổng, có thể trụ được bao lâu nữa chứ phó tổng chơi chán lại đá cô ta ra rìa."

Đan Tâm đi trước hai bước mặt vẫn bình thường, lúc còn đại học cô còn bị người ta nói nặng hơn thế này bây giờ một chút khó chịu cũng không có, cô đã luyện đến mức thượng thừa rồi.

Lâm Thiên Vũ quay lưng lại, ánh mắt hình lưỡi dao bắn tới người hai cô nhân viên.

Cô tóc ngắn mặt trắng bệch, kéo cô tóc dài rời đi.

"Phó tổng nghe thấy rồi nhanh đi thôi."

Lâm Thiên Vũ đứng lại chờ Đan Tâm đi cùng, xung quanh không còn người thứ ba mà nếu có thì ai dám nói gì hắn không phải người hiền hắn sẽ không để cho bất cứ kẻ nào động vào Đan Tân chỉ là một sợi tóc.

"Vẫn bình thường?"

Đan Tâm gật đầu.

"Em không có một chút khó chịu nào?"

"Tại sao em phải khó chịu, anh tưởng làm hồ ly tinh dễ lắm sao. Không chỉ đẹp mà còn phải có bản lĩnh, có nghệ thuật quyến rũ đàn ông bao nhiêu người muốn làm hồ ly còn không được thì việc gì em phải khó chịu. Bọn họ nói thế là đang ganh tị với em, em rộng lượng không chấp nhất với họ."

"Em ấy cái gì cũng nhịn."

Đan Tâm lắc đầu như trống bỏi cô không hề nhịn, chỉ vài ba câu nói của họ mà có thể chọc cô nổi điên thì còn gì là phong độ nữa. Cô mà gây sự với họ cũng đồng thời đem lại rắc rối cho anh.

"Em ghi sổ lại lúc nào nhiều sẽ tính một thể, em trước giờ chưa bao giờ để người khác bắt nạt."

Chỉ có anh là có bản lĩnh bắt nạt em thôi.

Cô cứ nghĩ Nghi Anh sẽ đến tìm Thiên Vũ không cũng sẽ gặp cô nhưng một chút động tĩnh cũng không có, ngày tháng cứ như thế yên bình trôi qua cho đếm một ngày...

"Cô muốn gì đây?"

Từ trong điện thoại truyền ra tiếng cười khẽ.

"Mời anh đi ăn trưa."

Tôi không có thời gian."

"Anh sẽ có thôi. Nhà hàng mà trước kia chúng ta cẫn thường tới, nếu anh không đến quá khứ của cô thư kí bé nhỏ của anh sẽ xuất hiện trên báo, mà anh không muốn biết quá khứ đó là gì sao rất đặc sắc đó."

Tâm Lâm Thiên Vũ lộp bộp rơi xuống đáy cốc. Nghi Anh có thể điều tra hắn thì cũng không khó để tra ra quá khứ của Đan Tâm.

"Em đợi anh."

Nghi anh tắt điện thoại, ngón tay miết trên từng đường nét của tập hồ sơ. Thì ra đằng sau một gương mặt ngây thơ là một quá khứ thối nát.

Lâm Thiên Vũ mặc áo khoác đi ra ngoài nói với Đan Tâm.

"Trưa nay em tự đi ăn, anh có chút việc bận phải đi bây giờ."

"không cần lo cho em, anh bận thì cứ đi đi."

Lâm Thiên Vũ bước vào cắn phòng mà ở đó Nghi Anh đã đợi sẵn. Món ăm, trang trí y hệt như bảy ăm trước , ngày đó cũng là ngày cô đi theo Hạ Chính Hiên.

"Thiên Vũ..."

"Cô có gì thì nói nhanh đi."

Lâm Thiên Vũ ngồi xuống ghế đối diện, trên mặt không có một chút biểu cảm dư thừa.

Nghi Anh cũng không làm ra vẻ nữa đưa tập hồ sơ cho Lâm Thiên Vũ, tưởng tượng trước kết quả của Đan Tâm.

"Cô thư kí bé nhỏ của anh đúng là biết cách làm người ta bất ngờ."

Lâm Thiên Vũ mở hồ sơ ra xem, chậm rãi đọc từng dòng chữ trong này không có ghi nhân thân của Đan Tâm, Trần Chí Viễn cũng không tồi giấu rất kĩ.

"Anh yêu cô ta chỉ vì cô ta giống em là trẻ mồ côi đúng không?"

Lâm Thiên Vũ cười nhạt, vứt tập hồ sơ lên bàn.

"Cô đã đọc qua nó chưa?"

"Tất nhiên rồi."

"Trong đó không có gì giống cô cả, Đan Tâm cũng không phải là trẻ mồ côi."

Nghi Anh quan sát biến chuyển trên gương mặt Lâm Thiên Vũ nhưng không có gì cả, Lâm Thiên Vũ bình tĩnh đến không bình thường.

"Anh không hề ngạc nhiên."

"Thứ cô đưa cho tôi xem chẳng bằng một nửa những gì tôi biết về Đan Tâm, nếu cô nghĩ cái này có thể lay chuyển tôi thì cô nhầm rồi."

"Anh làm sao có thể yêu loại người đó, cô ta không xứng đáng."

"Người không xứng đáng là co không phải cô ấy. Nếu không còn gì để nói thì tôi về đây."

Lâm Thiên Vũ đứng dậy đi ra khỏi phòng mặc cho Nghi Anh gọi hắn quay lại.

Nghi Anh tức muốn điên người, anh nghĩ anh biết tất cả thì tôi không có cách gì để tách hai người ra sao. Anh có thể chấp nhận nhưng ba mẹ anh thì không đâu.

Quả nhiên tối hôm đó Lâm Thiên Vũ bị gọi về nhà.

Lâm Thiên Vân để tập hồ sơ trước mặt Lâm Thiên Vũ, biểu cảm nhàn nhạt ông không tin con trai ông có thể yêu người như vậy, đay có thể chỉ là trò đùa của ai đó muốn phá hoại gia đình ông.

"Con xem đi hôm nay thứ này được gửi đến ẹ con, không phải là sự thật đúng không?"

Lâm Thiên Vũ mở ra xem, cũng chẳng bất ngờ gì khi trong này chính là quá khứ của Đan Tâm, Nghi Anh cô giỏi lắm. Cô có ý đồ gì, trong này không có ghi tên ai ngoài dòng chữ "Lâm Thiên Vũ yêu người như vậy bà có thấy vui không, chỉ mới hai tháng tình còn chưa sâu nếu bà không thấy vui thì nên bảo con trai bà rời rời xa cô ta", thì chẳng còn gì.

Có số điện thoại còn là số lạ, Lâm Thiên Vũ nghe máy không cần hắn hỏi người đó đã tự trả lời.

"Thiên Vũ chắc giờ này anh đang ở nhà, thế nào ba mẹ anh có chấp nhận Đan Tâm không? À... mà làm sao họ biết được đó là Đan Tâm, trong đó không có ghi quá khứ đó thuộc về ai."

Lâm Thiên Vũ như muốn bóp nát điện thoại trong tay, hắn không thể ngờ được người con gái mà hắn từng yêu là người thủ đoạn thế này, nếu mẹ hắn biết được người có quá khứ đó chính là Đan Tâm thì mẹ hắn sẽ không bao giờ chấp nhận cô.

"Cô muốn gì?"

"Rất đơn giản, chúng ta bắt đầu lại."

"Sẽ không có chuyện đó."

"Vậy thì không còn cách nào khác em chỉ có thể khiến cho cô ta sống dở chết dở. Em muốn xem ba mẹ anh rộng lượng tới mức nào, chờ đến khi ba mẹ anh căm ghét cô ta đến cùng cực em sẽ cho ba mẹ anh biết cô gái đó chính là thư kí mà họ chọn cho anh và họ chính là người đã tác hợp cho anh và cô ta. Đến lúc đó cô ta không chỉ bị đuổi ra khỏi DL mà sẽ không bao giờ được đặt chân lên Trung Quốc nữa. Anh cứ chờ mà xem em sẽ làm được."

Nghi Anh tắt máy, bước qua cánh cửa làm bằng gỗ lim lạnh lẽo bên trong chính là Lý Vĩnh Kỳ.

"Sao rồi?"

"Em đã gửi cho Cố Mĩ Yên, bà ta sẽ không đồng ý để Lâm Thiên Vũ yêu Đan Tâm."

"Tôi không quan tâm chuyện đó cũng không quan tâm cô dùng cách gì để trở về bên cạnh Lâm Thiên Vũ, thứ tôi muốn là kết quả."

Lý Vĩnh Kỳ cầm lấy cằm Nghi Anh, lực tay của hắn một chút cũng không nhẹ.

Nghi Anh cắn chắt môi để không phát ra tiếng kêu đau, cô có cảm giác cằm cô như vỡ vụn chỉ cần cô kêu lên một tiếng sẽ làm Lý Vĩnh Kỳ nổi giận muốn giết người.

"Em sẽ không làm anh thất vọng."

"Tốt nhất là như thế. Cô làm tốt có thể lấy lại tự do còn không cô biết thứ gì đang đợi mình rồi đó. Đi ra ngoài và sử dụng cái đầu nhỏ bé của cô mà nghĩ cách."

Trong giới hắc đạo Châu Á hắn là ke đứng đầu thứ hắn muốn chưa bao giờ không có được, DL cũng thế thôi. Có DL trong tay tổ chức của hắn càng lớn mạnh.

Như được lênh ân xá Nghi Anh bước nhanh ra khỏi căn phòng. Nửa năm trước Hạ Chính Hiên phá hủy lễ đính hôn của cô trong đêm đó cô gặp được Lý Vĩnh Kỳ. Cứ ngỡ số của cô vẫn còn may mắn nào ngờ cô ngu ngốc dấn thân vào địa ngục, bán linh hồn cho quỷ dữ. Lý Vĩnh Kỳ biết cô là ai anh ta muốn cô trở về bên cạnh Lâm Thiên Vũ giúp Lâm Thiên Vũ thừa kế DL đến khi anh ta muốn cô lại lấy DL về cho anh ta. Trong mắt anh ta cô cũng chỉ là một con cờ, một thứ đồ chơi rẻ tiền.

"Thiên Vũ con nói ẹ biết có phải con yêu người như thế không?"

Hắn muốn chờ tới sinh nhật mẹ đưa Đan Tâm về nhà nhưng bây giờ thì không được nữa rồi.

"Không cần nhìn con bằng ánh mắt nghi ngờ đó, tất cả đều là sự thật."

Cố Mĩ Yên vừa kinh ngạc vừa tức giận, con trai bà điên rồi nó nghĩ gì khi yêu người như thế.

"Chia tay đi."

"Con không thể."

"Thiên Vũ, em nghe lời mẹ đi."

Lâm Thiên Bình ở ngoài đi vào hình như vừa ở nhà tới. Chắc ba mẹ hắn đã nói hết những gì có trong hồ sơ cho ông anh trai yêu quý của hắn nghe rồi.

"Nếu mẹ nói anh bỏ chị dâu anh có nghe lời mẹ mà bỏ chị dâu không?"

"Đừng lôi chị dâu em vào đây."

"Không đúng không, anh không bỏ được thì đừng bắt em phải bỏ. Cô ấy là người như thế nào, xấu hay tốt em là người rõ nhất, em yêu con người cô ấy chứ không phải quá khứ của cô ấy."

Khí huyết trong người Cố Mĩ Yên như muốn sôi trào, Thiên Bình yêu phải một cô gái đi hát trong quán bar, phòng trà vì cô ta mang thai con của Thiên Bình nên bà mới miễn cưỡng đồng ý còn Thiên Vũ là hi vọng của bà, sẽ không có chuyện bà chấp nhận thêm một người con dâu nào có quá khứ không trong sạch.

"Còn rất nhiều người để con yêu không nhất thiết phải là người con gái đó."

"Người con yêu chỉ có mình cô ấy. Năm năm nay con sống như thế nào mẹ không phải không biết, con mới chỉ sống cho ra sống có hai tháng mẹ không cần ép con phải trở lại như trước đây, sống mà chỉ như đang tồn tại."

Bà đang ép con bà sao, tại sao nó không thể hiểu cho bà.

"Mẹ muốn gặp cô gái đó."

Bà muốn xem cô gái đó trông nhu thế nào mà có thể trong hai tháng biến con bà thành ra như vậy.

"Mẹ có định kiến với cô ấy dù có gặp mẹ cũng không thích chờ khi nào tâm trạng mẹ ổn định con sẽ để mẹ gặp cô ấy."

"Con..."

"Mĩ Yên."

Lâm Thiên Vân chặn đứng lời vợ nói hơn ai hết vợ ông biết Thiên Vũ cứng đầu như thế nào mà, thứ nó đã nhận định không phải chỉ nói vài câu là nó sẽ nghe lời mà buôn tay cũng giống như Nghi Anh không phải cũng phải mất bảy năm đó thôi.

"Ba, trở thành người như vậy không phải lỗi của mình cô ấy."

"Nói rõ xem."

"Cô ấy sinh ra chưa được hai tháng thì bị chính người ba đã sinh ra mình ném vào cô nhi viện, cô ấy có lỗi gì để bị đối xử như vậy. Sau khi biết được sự thật cũng chính người ba đó đã thuê người mang cô ấy đi,còn đánh cô ấy đến bất tỉnh nếu không nhờ cảnh sát phát hiện kịp thời không biết cô ấy còn giữ được mạng hay không."

Khi hắn cho người về Việt Nam điều tra tung tích của cô tình cờ phát hiện ra bí mật này. Năm Đan Tâm 12 tuổi nhóm người mà cô gặp trên đường chính là người của Trần Chí Viễn thuê tới giết cô. Vì ông ta mà Đan Tâm phải chịu quá nhiều đau khổ hắn không muốn lấy dao cứa sâu thêm vào nỗi đau của cô nên hắn không nói cho cô biết.

"Trong suốt thời gian cô ấy nhập viện ông ta không hề tới thăm cô ấy một lần, ông ta thừa nhận cô ấy là con gái mình nhưng không bao giờ cho phép cô ấy bước chân vào nhà nửa bước . Lúc đó cô ấy chỉ mới 12 tuổi, trong một đêm mất hết tất cả ba nói xem cô ấy có thể sống vô tư hồn nhiên được nữa không, cô ấy cũng là người không phải thánh."

Lâm Thiên Vân không nói gì chỉ phát ra tiếng thở dài. Con người khi bị ép đến đường cùng thì nhân cách sẽ đi vào bóng tối, có một người cha vô lương tâm như vậy là bất hạnh của cô gái đó.

"Cố Mĩ Yên cũng im lặng, bà có thể thông cảm cho gái đó nhưng không thể chấp nhận cô gái đó làm con dâu bà.

"Dù có như vậy mẹ cũng không chấp nhận."

"Con không cần mẹ chấp nhận ngay lập tức nhưng mẹ hãy suy nghĩ lại."

"Con vì cô gái đó mà làm trái ý mẹ."

"Dù mẹ có không nhìn mặt con nữa con cũng không thể chia tay với cô ấy. Con chỉ có thể xin lỗi mẹ."

"Con..."

Cố Mĩ Yên tức đến nghẹn lời, vì một người con gái mà ngay đến bà có nhìn mặt hay không cũng không quan tâm.

"Thiên Bình đưa mẹ con về phòng."

Lâm Thiên Bình cũng không biết nói gì cho phải, khi hắn đưa Hiểu Lan về Thiên Vũ không phản đối lấy nửa chữ bây giờ hắn cũng không có tư cách để phản đối.

"Mẹ về phòng nghĩ ngơi trước, có chuyện gì mai hãy nói."

Cố Mĩ Yên đứng dậy đi về phòng, trước khi Thiên Vũ đưa cô gái đó về bà phải tìm ra cô gái đó là ai. Bà sẽ không để mình giống như ba năm trước bị Thiên Bình dùng đứa con Hiểu Lan mang trong người ép bà đồng ý.

"Ba cũng không chấp nhận cô ấy."

"Đó là cuộc đời của con con phải tự quyết định. Ba không phải con ba không biết con yêu cô gái đó đếm mức nào nhưng đừng để bản thân phải hối hận."

Nói gì đi nữa thì con cái cũng đều đã lớn, ông không thể lúc nào cũng đi sau lưng nói chúng được phép làm cái này không được phép làm cái kia, đôi khi quyết định của cha mẹ chưa chác đã đúng.

"Con sẽ không hối hận, nhất định."

Chỉ cần ba hắn đồng ý về phía mẹ hắn biết tự nghĩ cách lay chuyển bà nếu còn không được thì hắn tiếp bước của anh hai, chiêu thức không sợ cũ chỉ sợ không dùng được.

Lâm Thiên Vân lắc đầu, không cần nói cũng biết con trai ông đang nghĩ cái gì từ nhỏ đến lớn hai anh em nó đều dùng một cách để lừa vợ ông hận mỗi nỗi lúc nào vỡ ông cũng bị lừa.

Lâm Thiên Vũ về nhà đã gần 11 giờ, thấy Đan Tâm vẫn bình yên ngủ trên giường mọi lo lắng của hắn dần như không còn tồn tại nữa, trước phải ngủ ngày mai tính tiếp. Lâm Thiên Vũ chui vào trong chăn ôm Đan Tâm nhắm mắt lại ngủ.

"Anh về rồi hả, mẹ gọi anh về nhà có chuyện gì không?"

Chắc do hắn vừa ở ngoài về nên cơ thể hơi lạnh làm cô tỉnh giấc, đáng ra hắn nên về phòng mình ngủ.

"Ngủ đi, mai anh sẽ nói."

Đan Tâm ngoan ngoãn nghe lời, quay người lại gối đầu lên tay Lâm Thiên Vũ ngủ tiếp.

Về đầu trang
Về đầu trang