Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Kết Hôn Rồi Yêu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :

Kết Hôn Rồi Yêu - Chương 7(7)

Về đến nhà đã gần mười giờ, vốn Đỗ Thanh Dương còn muốn hẹn cô đến Night Club mà họ thường đến để chơi liền một đêm nhưng Thẩm Kiều nghĩ ngày mai cần phải xong bản thiết kế liền cự tuyệt.

Chiếc xe màu trắng dừng lại trong garage chợt thấy xe của Trình Dịch Dương đã để ở đó từ lúc nào. Cũng đúng, thời gian này hắn chắc chắc đã sớm về rồi. Cầm túi đồ trong tay, tâm tình vui vẻ mở cửa vào nhà. Trong nhà các bóng đèn được mở lên sáng rực, vừa nhìn qua đã thấy Trình Dịch Dương mặc đồ ở nhà, ngồi trên ghế sofa đọc một quyển sách thật dày, im lặng, hơn nữa rất bình thản.

Nhìn thấy cô ở cửa, chỉ nhẹ nhàng hỏi một câu, "Đã về?"

"Ừm." Cô trả lời, bước chân nhẹ nhàng tiếp tục đi lên, ở nơi khúc quanh chuẩn bị lên lầu chợt thấy trên bàn ăn ở trong phòng ăn vẫn để nguyên bát đũa thì bỗng chốc dừng lại.

Trình Dịch Dương khá thích sạch sẽ, tuyệt đối sẽ không để thức ăn đã ăn xong dư lại trên bàn không dọn dẹp. Như vậy, những thứ này...

Cô để túi đồ xuống, trở lại phòng khách lần nữa, "Dịch Dương."

"Ừ?"

"Thức ăn trên bàn..."

"A, anh nghĩ là buổi tối em sẽ về nhà ăn cơm."

Cảm giác áy náy xông lên đầu, cô cúi đầu, thì thầm tỉ mỉ: "Hôm nay Thanh Dương hẹn em đi ra ngoài dạo phố, bọn em đã ăn rồi."

"Thì ra là như vậy." Hắn để quyển sách trên tay xuống, "Như vậy anh sẽ dọn dẹp bàn ăn vậy."

"Anh..." Cô nhớ tới những thứ trên bàn kia còn chưa có ai động đến, "Không phải là chưa ăn đó chứ?"

"Anh muốn chờ em về nhà ăn chung."

Như vậy, hắn còn chưa ăn cơm? Lần này không chỉ là cảm giác áy náy, cảm giác đau lòng từ sâu trong lòng cô thẳng tắp xông lên, hít một hơi thật sâu, mới có thể nói: "Anh vẫn đợi em?" Hiện tại mấy giờ rồi? Hơn mười giờ, sắp mười một giờ rồi, mà hắn còn chưa ăn cơm?

"Không có gì, dù sao cũng không đói lắm." Hắn dọn dẹp bát đĩa trên bàn rồi đáp.

Cô nhìn thức ăn trên bàn, cá kho tàu, sườn xào chua ngọt, đậu xào, còn một bát canh bắp non, ba món đơn giản và một món canh nhưng đều là món cô thích ăn.

Cô nhớ tới mình kết hôn thời gian dài như vậy, thức ăn xuất hiện trên bàn ăn đều là sở thích của cô. Cô cho tới bây giờ của chưa nói với hắn mình thích ăn hay không thích ăn món gì, nhưng mà hắn lại rất rõ ràng sở thích của cô. Điều này chứng tỏ cái gì? Cho tới bây giờ đều biết hắn là một người đàn ông tỉ mỉ hơn nữa rất biết săn sóc, chẳng qua cô thật là không ngờ hắn lại tốt với cô như vậy, tốt quá khiến mắt của cô có cảm giác cay xè.

Xúc động, đột nhiên liền đi tới, cô tiến lên, dùng sức ôm hắn từ phía sau, đầu ngón tay ôm cái eo biền chắc thật chặt, "Thật xin lỗi, thật xin lỗi." Luôn miệng nói xin lỗi vì cô đã quá tùy hứng và không để ý đến hắn. Cô luôn luôn làm theo ý mình, là người tự do tự tại, cho đến bây giờ cũng không để ý rằng cô đã quên mất mình đã kết hôn thì tự do và mong muốn của bản thân sẽ phải giảm xuống một nửa. Cho nên hôm nay hẹn Thanh Dương cô cũng không nghĩ đến phải nói cho hắn biết, chỉ nghĩ khi hắn về nhà mà không có cô ở đây thì chứng tỏ cô đã có chuyện đi ra ngoài.

Cô thật là không ngờ, hắn lại đợi cô cùng ăn cơm, thậm chí đợi đến sắp mười một giờ.

Nhưng cô về đến nhà, hắn không có một câu chất vấn, không có một câu trách cứ, chỉ lẳng lặng dọn dẹp bát đũa, hắn bao dung cô như vậy, sao cô không khỏi đau lòng?

"Được rồi, sao phải nói xin lỗi?" Trình Dịch Dương bỏ bát đũa xuống, vỗ nhẹ bàn tay cô.

"Về sau em đi ra ngoài, nhất định gọi điện thoại nói với anh một tiếng."

"Ừ."

"Nếu như mà em có trở về ăn cơm, cũng sẽ nói trước nói cho anh biết."

"... Ừ."

"Về sau không có sự tình đặc biệt, em nhất định ở nhà chờ anh trở về cùng nhau ăn cơm."

"Được."

"Chồng à..." Cô dịu dàng gọi, mấy phần làm nũng, mấy phần xin khoan dung.

"... Ừ?" Trong ngày thường, cô chưa bao giờ sẽ gọi hắn là "Chồng à", trừ khi kích tình ở trên giường. Cho nên, chỉ cần một tiếng "Chồng à" đã khiến cho hô hấp của Trình Dịch Dương ngừng lại.

"Anh xoay người, có được hay không?" Thanh âm vừa nhẹ vừa mềm, là đàn ông tất cũng không ngăn cản được thế công như vậy.

Trình Dịch Dương quay lại nhìn cô, đôi mắt cô trong suốt, lả lướt như sóng.

Nhón chân lên, khẽ hôn nhẹ lên môi hắn: "Anh, thật không đói bụng, sao?" Hơi thở thơm như hoa lan, phun nhẹ trên môi hắn, nóng bỏng muốn châm lửa.

"... Ừm." Hắn trầm mặc tựa như tròng mắt sâu của hắn, vẻ mặt coi như là bình tĩnh.

"Như vậy, để tỏ lòng áy náy của em, em tắm với anh, có được hay không?" Thân thể xinh đẹp liền cọ xát vào ngực hắn, đôi vú mềm mại đầy đặn nhẹ cọ vào lồng ngực cứng rắn. Cọ qua lại trên ngực, bàn tay từ từ đi xuống, cách quần nhẹ nhàng đụng vào dục vọng đã cương lên: "Lấy tay giúp anh nha?"

Đưa ra đầu lưỡi phấn hồng nhẹ liếm cằm hắn,nếm vị mằn mặn nam tính, một cảm giác khiến cô động lòng không dứt, "Hay là anh thích em dùng miệng?"

Tay của cô cách quần vải câu dẫn trêu chọc cái vật nam tính khiến nó ngày càng kích động cứng như sắt, về phần dùng miệng để làm gì tất nhiên đáp án đã rõ ràng rồi.

Trình Dịch Dương đương nhiên là đồng ý, một tay bế cô lên, chạy lên trên lầu như điên.

Nghe nói, từ đó về sau, Trình Dịch Dương liền cực thích tư vị tuyệt diệu khi tắm cùng của hai người, mỗi ngày sẽ ôm kiều thê cùng nhau tắm, mà mỗi lần tắm, không đủ hai giờ sẽ tuyệt đối không ra ngoài.

Nghe nói nữa, từ ngày đó về sau, Thẩm Kiều ngày ngày ở nhà chờ chồng cùng nhau ăn cơm, bộ dáng khéo léo kia ngay cả người sinh và nuôi cô như mẹ cũng nói là không thể tưởng tưởng nổi.

Đây, có tính là một phương diện hoàn mỹ?

Phòng làm việc yên tĩnh, gọn gàng sạch sẽ, Trình Dịch Dương ngồi ở bên trong, cầm công văn trong tay, nghiêm túc đọc.

Phụ tá Trần Chí Vĩ của hắn đứng ở một bên, "Hôm nay đội cảnh sát gửi một hồ sơ tới đây, hình như là Phương Đội Trưởng nói đến việc liên quan người lần trước anh đã đề cập đến, chính là tên trùm ma túy. Những tài liệu mà anh yêu cầu đều ở trong đây." Hắn trình lên một túi tài liệu.

Trình Dịch Dương nhận lấy, để qua một bên.

"Chưa tới ba ngày, vụ án Hứa Lập Uy sẽ phải mở phiên toà, phương diện tài liệu tòa án liên quan..."

"Việc này, trong lòng tôi có tính toán."

"Đúng chín giờ, Kiểm sát Trưởng Đài Bắc Dương Hành gọi điện tới đây hỏi anh về việc chuyển công tác, bảo sau khi anh trở lại thì gọi cho ông ấy."

"... Ừ."

"Trình tiên sinh, anh thật không nghĩ đến chuyện về Đài Bắc sao? Trước đó Dương tiên sinh đã gọi điện thoại nhiều lần." Trần Chí Vĩ thật không thể hiểu nổi cấp trên của mình nữa, rõ ràng tốt nghiệp thạc sỹ đại học danh tiếng của Đức, nghe nói sau khi hắn tốt nghiệp chuẩn bị về Đài Loan thì bên Đức đã giữ lại hắn với mức lương khủng nhưng vẫn không thuyết phục nổi hắn. Trình Dịch Dương kiên quyết trở về Đài Loan, ở Đài Bắc, Dương Hành vẫn hi vọng ông có thể giữa hắn bên mình, mấy năm sau có thể kế nhiệm vị trí của ông. Nhưng mà Trình Dịch Dương không chút nghĩ ngợi liền cự tuyệt, nhất định phải ở lại trấn nhỏ này làm Kiểm sát trưởng bình thường, trừ thỉnh thoảng có nhiệm vụ giúp đội cảnh sát một tay, cuộc sống của Trình Dịch Dương rất đơn giản và bình thản.

Trần Chí Vĩ biết cấp trên của mình rất ưu tú, hồ sơ khó giải quyết như vậy đến tay hắn cũng hoàn thành dễ dàng, hơn nữa Trình Dịch Dương không thèm quan tâm đến kẻ đó là ai, bất kể có thế lực lớn cỡ nào, phàm đã vào tay hắn hoàn toàn không cho chút tình cảm và thể diện nào hết, mà hắn cũng không sợ bất kỳ ai trả thù.

Suy nghĩ một chút, ngay cả tên buôn lậu súng ống đạn dược và thuốc phiện trùm ma túy Lâm Đống cũng không sợ, há lại sẽ sợ những tên nghị sỹ như Hứa Lập Uy kia?

"Chuyện này, tôi có chừng mực." Trình Dịch Dương mở túi tài liệu kia ra, nhanh chóng lật xem tài liệu bên trong.

Trần Chí Vĩ tức thời gật đầu, "Ba giờ chiều sẽ mở phiên tòa."

Nhắc nhở xong, liền lui ra ngoài.

Trình Dịch Dương nhìn tài liệu trong tay, khẽ nhíu mày. Thật ra thì những chuyện này đều là chức trách của cảnh sát, căn bản quan hệ với hắn không lớn, nhưng Phương Nhĩ Chính thật là bạn tốt, mỗi lần gặp khó khăn đều đẩy sang cho hắn, nói không thể lãng phí người có năng lực như vậy. Bởi vì trấn nhỏ này không nhiều công vụ lắm, thật ra công việc coi như là thanh nhàn, cho nên hắn thường xuyên phải giúp bạn tốt, thỉnh thoảng còn phải xử lý vụ án Dương Hành nhờ.

Dương Hành là ân sư của hắn, lúc học đại học ở Đức, môn trinh sát tình báo là do Dương Hành dạy. Qua nhiều năm vẫn vô cùng quan tâm tới hắn, Trình Dịch Dương vốn là người tôn sư trọng đạo, cho nên càng thêm kính trọng Dương Hành. Nhưng mà ân sư lại muốn hắn lên Đài Bắc nhậm chức, chuyện này chỉ sợ làm ông ấy thất vọng rồi.

Nghĩ đến nguyên nhân không đi, đôi mắt hắn mang mấy phần dịu dàng.

Nhìn những vụ án dày đặc xếp thật chỉnh tề trên bàn, hắn âm thầm thở dài lần nữa, mặc dù không lên Đài Bắc nhưng Dương Hành vẫn không chịu bỏ qua cho hắn, nhìn văn kiện muốn chất thành đống cao lên trần nhà, hắn có xử lý mau hơn nữa, lợi hại hơn nữa cũng không theo kịp tốc độ. Dương Hành đẩy nhiều việc tới tay hắn như vậy chính là hy vọng trong tương lai hắn có thể mau chóng tiếp nhận chức vụ của ông.

Hắn vuốt vuốt lông mày, chuẩn bị tiếp tục xử lý công sự, bỗng điện thoại di động đột nhiên vang lên.

"Anh rể."

"Ừ." Thì ra là Thẩm Luật.

"Tối hôm qua chị em..."

"Cô ấy và Đỗ Thanh Dương đi dạo phố." Tay trái cầm điện thoại di động, tay phải cầm bút vạch ra trọng điểm trên giấy.

"Thì là cùng chị ấy, em đã nói rồi, anh khẩn trương quá, chị em thì có thể có chuyện gì." Tính tình chị gái mình thế nào, Thẩm Luật hiểu rõ cực kỳ. Thẩm Kiều từ nhỏ đến lớn là người không chịu ngồi yên một chỗ, yên tĩnh không chịu được. Bảy giờ tối hôm qua, Trình Dịch Dương gọi điện thoại cho hắn, hỏi hắn có biết bạn thân của Thẩm Kiều không, hắn liền biết chị gái mình nhất định chưa nói một tiếng với anh rể đã chạy ra ngoài đi chơi rồi.

"Ừ, hiện tại không sao."

"Thế tối hôm qua chị ấy về anh có hỏi gì hay không?" Thẩm Luật thử dò xét hỏi, hắn biết Thẩm Kiều ghét nhất là bị người khác kiểm soát, hỏi lung tung này nọ, nhớ trước kia chị có một người bạn trai, bởi vì thường xuyên tra hỏi nên Thẩm Kiều thấy quá phiền đã trực tiếp cho out. Còn anh Trình thì thế nào đây? Với tình huống như vậy chắc sẽ rất tức giận, Thẩm Kiều lại là cái loại tính tình hỏa bạo, có phải đã rất ầm ĩ?

"Không có."

"Hử?" Đây cũng là suy nghĩ và dự đoán của Thẩm Luật, "Sao anh nói với chị mà chị lại không tức giận?"

"Không nói gì." Trình Dịch Dương lật sang tài liệu khác.

"Ừm, được rồi,không có gì đâu, anh rể, gặp lại sau nha." Biết lời của Trình Dịch Dương đều quý như vàng, hắn không nói thì có hỏi cũng không ra. Sinh lòng hiếu kỳ nặng, Thẩm Luật tiếp tục gọi điện cho người trong cuộc khác.

"Này, Thẩm Kiều"

"Có chuyện nói mau, chị hiện tại không có rảnh." Thẩm Kiều mở laptop ra, trau chuốt bản thiết kế lần cuối cùng, xế chiều nay phải bàn giao cho chủ nhà.

"Ừ, ngày hôm qua anh rể gọi điện cho em, hình như khoảng chín giờ, anh ấy nói chị không có ở nhà, chị đi đâu vậy? Hắn vòng vèo, cuối cùng cũng chịu hỏi điểm mấu chốt.

"Mắc mớ gì tới em?" Thẩm Kiều phiền nhất loại vấn đề này rồi, cô đã là người lớn, muốn đi đâu thì đi, không phải là cha mẹ cô, thì cô việc gì phải báo cáo với người ta? Hơn nữa, Thẩm Luật còn là em trai của cô, nào có đạo lý em trai trông nom chị?

"Haizz, chị không cần tức giận nha, em chỉ lo lắng anh rể sẽ nói gì chị, cho nên gọi điện đến quan tâm thôi."

"Hắn không phải là gà mẹ." Xem nào, phòng khách cần mở rộng một chút, như vậy không gian sẽ tốt hơn, Thẩm Kiều rê chuột tiến hành sửa đổi.

"Em chỉ sợ hai người sẽ ầm ĩ, hiếm khi người ta quan tâm mà chị lại không cho em cơ hội."

"Hắn không hỏi chị."

"Nói cũng không?"

"Ừ."

"Vậy..."

"Em thật phiền." Hiện tại Thẩm Kiều đã biết tại sao em trai của mình lại không chịu làm đại luật sư mà lại đi mở cái văn phòng thám tử kia, vì hắn thích xem chuyện bát nháo. Xem ra không hỏi ra hắn cũng sẽ biết, cô cũng muốn kết thúc cuộc điện thoại sớm, "Hôm qua chị trở lại, anh ấy một câu cũng không hỏi. Chỉ là đã khuya chưa ăn cơm, một mực chờ chị khiến chị rất đau lòng." Bây giờ nói đến chuyện này trong lòng vẫn thấy ê ẩm.

"À... Như vậy à..."

"Bọn chị không gây gổ, cũng không có tranh chấp, anh ấy không giống cái loại thích bao đồng, hiếu kỳ như em."

"... À."

"Hiện tại, em hài lòng chưa?"

"Vô cùng hài lòng."

Thẩm Kiều cúp rụp một cái.

Thẩm Luật nghe điện thoại di động đứt mạch tút tút một tiếng, hồi sau, khóe miệng nhếch lên một nụ cười mỉm thần bí. Trình Dịch Dương quả không hổ là xuất thân chuyên nghiệp, một chiêu lấy lui làm tiến thật sự thành công.

Hắn hiểu tính khí của Thẩm Kiều, cứng đối cứng với cô chỉ làm cho hai bên đều tổn hại. Hắn thông minh lựa chọn dùng một phương thức khác, kết quả là thành công ngoài mong đợi. Hắn nghĩ, tối qua Thẩm Kiều nhất định là " cắt đất bồi thường", hơn nữa còn rất vui vẻ bồi thường. Trình Dịch Dương thật là người có thể kiềm chế tức giận tốt.

Không được, tay thật là ngứa, không nhịn được gọi điện thoại lần nữa, vừa thông xong, hắn chỉ nói một câu, "Em thật sự là càng ngày càng sùng bái anh, anh rể."

Sau đó, dứt khoát cúp máy.

Bàn về tâm cơ, chị gái của hắn đâu phải là đối thủ của Trình Dịch Dương? Thẩm Luật nhìn tấm hình với nét mặt tươi cười như hoa trên bàn, âm thầm than thở.

Ừm, không sao, dù sao Thẩm Kiều rất được Trình Dịch Dương bảo bọc, nhất định là không thiệt thòi. Về phần hắn ư, xem chút nào, Lý phu nhân xin hắn giúp bắt gian là mấy giờ ấy nhỉ?

Thiết kế lần này được chủ nhà tán dương nhiều, Thẩm Kiều hẹn Đỗ Viễn Dương cùng đi xem phòng, nói qua những chi tiết sẽ lắp ráp xong, cô gói đồ chuẩn bị về nhà.

"A Kiều, hôm nay em phải về nhà sao?" Đỗ Viễn Dương hào hoa phong nhã vô cùng thưởng thức cô gái đa tài mà kiều mỵ đáng yêu này, đáng tiếc cô đã kết hôn rồi, ngay cả cơ hội theo đuổi cũng không có.

"Vâng." Nhà này ở Đài Trung, muốn về miền Nam phải lên đường sớm hơn một chút, xe của cô đã đưa đi bảo dưỡng, xem ra phải quá giang ai đó về nhà rồi.

"Vừa lúc hôm nay anh cũng chuẩn bị về nhà thăm ba mẹ, có thể tiễn em một đoạn đường?"

"Tốt quá." Cô cười ngọt ngào, có xe đi nhờ không thể tốt hơn, hơn nữa hắn lại là anh trai Thanh Dương, mặc dù không coi là quen thuộc, nhưng cũng coi như yên tâm, "Vậy làm phiền anh rồi."

Xe của Đỗ Viễn Dương là BMW màu đen, chạy nhanh hơn, nhanh chóng hòa vào đường cao tốc. Dọc theo đường đi, bọn họ tùy ý trò chuyện, Đỗ Viễn nói với cô một vài chuyện vui về em gái của hắn khi còn bé, Thẩm Kiều nghe say sưa, mặc dù cô và Đỗ Thanh Dương là bạn tốt từ nhỏ cùng nhau lớn lên, nhưng trong mắt anh trai thì em gái sẽ mang hình ảnh khác, về sau cô nhất định phải trêu Đỗ Thanh Dương mới được.

Đỗ Viễn Dương cảm thấy đoạn đường này thật sự quá ngắn, cảm giác nói chuyện phiếm với cô thật sự quá tốt, cô là một người thông tuệ cơ trí, nói năng rất tự nhiên hào phóng không điệu bộ, còn mang theo vài phần thiếu nữ hồn nhiên. Cô gái như vậy thật hiếm thấy.

Tiếc hận đã sinh Du sao còn sinh Lượng, không để cho hắn gặp cô trước một chút? Như vậy nói không chừng người đi bên cạnh cô sẽ là hắn.

Xe đang từ từ về trấn nhỏ, hắn thật sự không nỡ nói lời tạm biệt với cô, "A Kiều, lần trước anh về nhà ba mẹ có nhắc tới em lâu lắm không tới nhà anh ăn cơm, bọn họ rất nhớ em.

Đỗ gia ở đầu trấn, mà Thẩm gia ở tại trấn cuối, hắn từ nhỏ đã lên Đài Bắc học vẫn không có cơ hội gặp mặt Thẩm Kiều, hơn nữa sau khi Thẩm Kiều ra nước ngoài, qua nhiều năm nhưng bọn họ thực chất mới quen biết vài tháng.

"Vâng, nhưng..." Thật ra thì Thẩm Kiều rất muốn về nhà cùng ăn cơm với Trình Dịch Dương, chẳng qua là Đỗ Viễn Dương nhắc tới hai cụ Đỗ gia, cô quả thật cũng rất lâu không ghé thăm bọn họ, bọn họ biết cô từ nhỏ tới lớn, thương yêu cô tựa như Đỗ Thanh Dương. Cô cũng thật rất quý hai người, tuy có vẻ nghiêm túc nhưng thật ra rất hiền.

Nhắc tới cũng kỳ lạ, Thẩm Kiều miệng ngọt biết làm nũng, đặc biệt có nhân duyên với người già, cứ nhìn những người già mỗi ngày được Trình Dịch Dương dạy Thái Cực Quyền thì biết họ thích cô cỡ nào.

"Nếu để cho Thanh Dương biết anh chở em về nhưng không mời em tới nhà, em ấy nhất định sẽ nói anh." Đỗ Viễn Dương cười cười, mặt sáng lạn.

"..." Cô cảm có chút khó khăn.

"Nếu không, anh gọi cho Thanh Dương vậy."

Cô không còn kịp ngăn cản, Đỗ Viễn Dương đã bấm số điện thoại, Thẩm Kiều không đỡ được Thanh Dương oanh tạc bên tai đành đáp ứng đến dùng cơm. Vì hai cụ Đỗ gia có việc không ở nhà, mà anh em nhà Đỗ gia đều không am hiểu chuyện nấu nướng nên bọn họ quyết định đến nhà hàng ăn.

Tiến vào nhà hàng, nhìn thấy không gian đẹp và nghe nhạc hay khiến cho người ta có một cảm giác thoải mái.

Đỗ Thanh Dương đã sớm tới, nhìn thấy bọn họ đi vào, liền vẫy tay gọi.

"Thẩm Kiều, hôm nay chúng ta cần phải ăn nhiều mới đáp lại thịnh tình của anh trai tôi đó." Đỗ Thanh Dương cầm menu lên, chuẩn bị gọi thức ăn.

Thẩm Kiều cầm ly nước lên uống một ngụm nước, nhìn đồng hồ một chút, đến sáu giờ rồi, cô lấy di động bước ra hành lang gọi cho Trình Dịch Dương.

"Là em."

"Ừ."

"Anh... Đã về nhà sao?"

"Mới vừa trở về, lúc tan sở đi siêu thị một chuyến."

"Ừm." Cô nhẹ giọng nói, "Tối nay em sẽ không trở về nhà ăn cơm."

"... Ừ."

Hắn không hỏi tới, nhưng mà cô lại cảm thấy cần thiết nhiều lời với hắn, "Là do... Anh Viễn Dương, chính là anh trai của Thanh Dương, Đỗ Viễn Dương, anh ấy mời bọn em ăn cơm."

"... Biết."

"Vậy tối nay em sẽ về nhà."

"Được."

Nói hết lời xong cô nên cúp điện thoại, nhưng không biết vì sao lại có chút không nỡ, ngón tay khẽ xoa xoa má.

Mà hắn, cũng không cắt đứt. Trong lúc nhất thời, yên tĩnh lại, cô có thể nghe tiếng hít thở của hắn ở đầu dây bên kia.

Hồi lâu, cô mở miệng hỏi, "Mới vừa đi siêu thị, anh mua gì?"

Xa xa, tựa hồ nghe tiếng thở dài của hắn "Không có gì, chỉ là một chút đồ dùng hằng ngày."

"À."

"Vậy trước tiên..."

"Đồ hằng ngày là gì? Trong nhà có thiếu cái gì sao?" Chỉ sợ hắn nói muốn cúp điện thoại, cô vội vã hỏi.

"..."

"Anh cứ nói đi." Giọng làm nũng đã không tự chủ thốt ra.

"Hôm nay thấy tôm hùm rất tươi, mua rất nhiều định làm tôm nướng cho em ăn."

"A!" Cô rất thích ăn hải sản, nhất là tôm hùm.

"Chất lượng tôm hùm mua lần này rất tốt, rất chắc nên mùi vị sẽ rất ngon."

"..." Nước miếng của cô sắp chảy ra, biết thủ nghệ của hắn rất tốt, hắn làm hải sản, mỗi lần đều có vị phong phú, lại xuất sắc giữ nguyên được hương vị thật của đồ ăn, cô rất thích.

"Anh còn mua dâu tây."

Trời ạ, đều là thức ăn cô yêu thích, lòng của cô bị hấp dẫn mãnh liệt.

"Nhưng mà thôi, tôm hùm anh sẽ bỏ tủ lạnh ngày mai làm cho em ăn, dâu tây cũng thế, em cứ yên tâm dùng cơm." Giọng đàn ông trầm thấp loáng thoáng mang vẻ tiếc nuối.

"... Chồng à..." Ngữ điệu kéo dài giống như có vô hạn uất ức.

"Ừ?"

"Em muốn về nhà ăn cơm." Giống như trẻ con cực độ chờ đợi, cực độ khát vọng.

"Như vậy, được không?"

"Hai mươi phút sau, em sẽ về đến nhà."

"... Được."

Tắt điện thoại di động, Thẩm Kiều từ từ đi trở về chỗ ngồi.

"A Kiều, tôi đã gọi nhiều món, bà xem có muốn ăn gì thêm không? Đỗ Thanh Dương cười ngọt ngào ngắm lại thực đơn.

Đỗ Viễn Dương cũng cười nhìn về cô, "Em mau gọi thức ăn đi, nếu không đứa quỷ tham ăn này ngay cả phần em cũng sẽ ăn hết đó."

"Tôi đi rửa tay." Nhìn khuôn mặt Đỗ Thanh Dương vui vẻ tưoi cười, cô không thể mở miệng nói là muốn đi được. Không còn cách nào khác hơn là đứng dậy, bất đắc dĩ dùng cách khiến người ta khinh bỉ nhất là trốn đi toalet.

Không nghĩ tới Thẩm Kiều cô, một Nữ Vương dám nói dám làm, thế mà hôm nay lại làm ra chuyện như thế này, cô vừa khinh bỉ mình vừa chặn taxi chạy về một mạch. Ở trên xe nhắn cho Đỗ Thanh Dương một tin nhắn, sau đó nhanh chóng tắt máy.

So với bữa tiệc tôm hùm lớn, so với dâu tây mà cô thích nhất, thật ra thì cô phát hiện, mình càng muốn ngồi ở bàn ăn với Trình Dịch Dương, cùng nhau ăn cơm, cùng nhau tản bộ, cái loại cảm giác ấm áp cùng tự tại như vậy mới là tốt nhất. Như vậy bất kỳ món ngon nào cũng không thể thay thế được, thì ra bất chợt, cô đã quen có hắn làm bạn. Cô nghĩ nếu như có một ngày phải xa hắn, có thể không phải là Trình Dịch Dương không chịu nổi, người trước tiên sẽ thống khổ chính là cô, Thẩm Kiều. Nghĩ lại, cô là người luôn thích tự do, không ép buộc, trên khuôn mặt kiều diễm không phải mang chút u sầu, mà luôn vui vẻ ngọt ngào ở tổ ấm của họ, nơi mà ông chồng hoàn hảo trăm phần trăm của cô luôn ở đó đợi cô. Loại cảm giác đó thực sự thật tốt.

Về đầu trang
Về đầu trang