Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Không Sợ Làm Em Hư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :

Không Sợ Làm Em Hư - Chương 15(15)

Là cháu trai, cháu gái của Gia Nghê! Anh nghe đượctrong lòng la hét, nhìn thấy chúng, cũng tựa như nhìn thấy người thân của chínhmình, trong lòng anh lại dào dạt một sự ấm áp không nói rõ được.

Dường như là hai tiểu quỷ này chuẩn bị làm một “chuyệnxấu” gì đó không thể để cho người lớn trong nhà biết được, mỗi một bước đều dèdặt cẩn trọng, nếu như vậy, anh được dịp có thể uy hiếp chúng một phen, nghĩ vậyhai mắt Doãn Trạch Vũ sáng lên.

Nhìn chúng nó xoay vặn mở vòi nước bên cạnh tường,nước ào ào chảy vào bên trong chậu rửa mặt nhỏ, trên mặt chúng còn có vẻ mặt đắcý, Doãn Trạch Vũ đùa dai sải bước đi tới ngưỡng cửa bậc thềm.

“Này!”

Hai tiểu quỷ giật mình, quay đầu lại nhìn thấy làDoãn Trạch Vũ, vẻ đắc ý trên khuôn mặt nhỏ nhắn liền biến mất không tung tích.

Chúng nó thì thầm với nhau hồi lâu, Doãn Trạch Vũláng máng nghe được chúng nói, là chú xấu!

Cảm giác được tiểu quỷ đối với anh cảm giác cũngkhông tốt, trong lòng anh lập tức sinh ra một kế, biết rằng lúc này có lẽ nịnhbợ chúng sẽ tốt hơn, liền thay đổi vẻ mặt nghiêm túc trước đó, nụ cười trên mặtrực rỡ hơn ánh mặt trời.

“Là tiểu Tuấn và Hân Hân nha.” Trong nháy mắt anhthay đổi giọng điệu và nét mặt, vẫn làm cho vẻ mặt hai tiểu quỷ căng đến gắtgao, một bộ dáng như lâm đại địch (ý chỉ tình hình rất căng thẳng), sau một hồitiếng vang leng keng, súng nước cầm trong tay và chậu rửa mặt đều đã giấu ở saungười.

“Chú… Chú tới làm gì?” Tiểu Tuấn ngẩng khuôn mặt nhỏnhắn lên, biểu lộ một vẻ mặt không thể xâm phạm nơi đây hỏi anh.

“Oh, tới tìm các cháu chơi.” Doãn Trạch Vũ cảm thấytương đối bất đắc dĩ, nhưng nụ cười trên khuôn mặt vẫn cầm cự như cũ.

“Bọn cháu?” Hai tiểu quỷ đều chỉ vào cái mũi củamình, đối với câu trả lời này tỏ vẻ khá là hiếu kỳ.

“Ừ, chú là một người rất cô đơn.” Doãn Trạch Vũ cốhòa tan lạnh lùng trên mặt, trở thành một biểu hiện ủ rũ.

“Nhưng... Chú làm cho cô cô khóc.” Hân Hân vươn ra đầungón tay mập mạp, vẫn còn nhớ đến giọt nước mắt lạnh lẽo lóng lánh trên đầungón tay khi đó.

“Còn có, chú và cha đánh nhau!” Tiểu Tuấn chống nạnh,một bộ dáng chính nghĩa nghiêm nghị tỏ vẻ lên án hành vi đánh nhau.

Doãn Trạch Vũ dở khóc dở cười, phải biết rằng đó làcha của nó đánh anh, anh hoàn toàn không có đánh trả.

“Là cha của cháu đánh chú, đúng không?” Doãn TrạchVũ nhịn không được vì mình biểu dương chính nghĩ.

Hai cái đầu cũng tỏ vẻ đã hiểu gật gật đầu.

“Nhưng, chú là chú xấu, cô cô cũng không muốn để ýchú rồi!” Mặc dù đã hiểu anh bị đánh là rất đáng thương, nhưng bất kể thế nào vẫnlà muốn bảo vệ cô cô.

Thấy đứa nhỏ đối với anh như thế cũng chẳng phải bàixích, anh chỉ ngồi ở trên bậc thềm, “Cô cô của các cháu gần đây khỏe không?”

“Không nói cho chú biết.” Tiểu quỷ đứng đầu vênh váole lưỡi nhát ma với anh.

“Haiz, chú biết cô ấy không khỏe, nhất định là cô ấyđang nhớ chú...” Anh thở dài một hơi, vẻ mặt cô đơn nhìn một gốc cây cỏ đuôichó bên cạnh còn chưa có kịp khô héo.

“Cô cô khỏe lắm khỏe lắm, mới không nhớ chú đấy!”Hai tiểu quỷ đồng thanh hô to với anh, cũng không sợ kinh động người lớn bị bắttrở lại.

“Nhưng mà chú không khỏe...” Vẻ mặt Doãn Trạch Vũđau khổ nhìn hai tiểu quỷ, muốn giành được một chút đồng cảm của bọn chúng.

Dù sao đứa nhỏ cũng là được sinh ra trong gia đìnhlương thiện, hơn nữa có một cô cô tốt bụng như vậy dạy bảo có phương pháp, lừagạt lòng thương xót của hai tiểu quỷ rất dễ dàng.

“Chú làm sao vậy?” Không biết Tiểu Tuấn chạy tới bêncạnh anh lúc nào, ngăn cách bởi hàng rào chắn, nó vươn một tay nhẹ nhàng mà vỗbả vai của anh một cái.

“Chú rất nhớ cô cô của các cháu...” Biểu lộ chântình, hốc mắt của anh thật sự ửng đỏ.

“Cô cô thật sự rất khỏe...” Hân Hân cũng đến gần, đứngở bên cạnh tiểu Tuấn.

“Có thể nói cho chú biết, gần đây cô ấy đã làm nhữnggì? Trải qua vui hay không vui?” Doãn Trạch Vũ thật muốn ôm hai đứa nó, muốn hỏiđến tình trạng Đường Gia Nghê yêu dấu nhất của anh.

“Cô cô không đi làm, ở trong nhà...” Tiểu Tuấn nhìnsang tấm màn che cửa sổ lầu hai.

“Tại sao không đi làm?” Anh đã từng hỏi bệnh viện,bên bệnh viện nói là xin nghỉ dài hạn, nhưng tình hình cụ thể không quá rõràng, chỉ nói là cần điều dưỡng thân thể.

“Được rồi, nói cho chú biết cũng được, nhưng bọncháu muốn làm một giao ước trước.”

“Giao ước gì?”

“Chính là bọn cháu nói cái gì, chú cũng phải làm được,nhưng không được nói cho cha mẹ biết.” Tiểu Tuấn trịnh trọng nói.

Doãn Trạch Vũ tức cười cười một tiếng, tuổi còn nhỏmà lại học đàm phán điều kiện, quả nhiên là nghịch ngợm.

Nhìn thấy anh cười lạnh nhạt như vậy, tiểu Tuấn chorằng anh không đồng ý, liền ném ra một viên gạch vụn cám dỗ, “Chỉ cần chú đồngý, sẽ nói cho chú biết một bí mật!”

“Điều kiện của cháu, chú đồng ý tất cả.” Anh đưa rangón tay út của mình, móc với ngón tay út nhỏ của tiểu Tuấn tượng trưng.

“Bây giờ nói cho chú biết một bí mật.” Khuôn mặt nhỏnhắn của tiểu Tuấn sáp đến, nhưng anh biết tiểu quỷ này không thể nào dễ dàngnhư vậy với anh.

“Điều kiện gì?” Anh ý vị sâu xa cân nhắc một chút,dùng vẻ mặt nghiêm túc nói chuyện làm ăn ngày thường, cho thấy điều kiện củaanh cũng không rẻ.

“Sau này không được làm cho cô cô khóc.” Vẻ mặt tiểuTuấn nghiêm túc.

“Ừ, không thể để cho cô cô khóc.” Hai tay của HânHân bám vào hàng rào sắt, gật đầu rất nhiều.

Cái loại tình thân ấm áp này, khiến anh hận không thểnắm ôm hai đứa trẻ thông minh biết chuyện này vào lòng.

“Có lẽ cô cô các cháu... Cũng sẽ không cho chú cơ hộinhìn thấy cô ấy, chăm sóc cô ấy rồi...” Anh cảm thấy buồn.

“Cô cô nhớ chú.” Hai đứa trẻ đồng thanh nói.

Nghe được chúng nó không hẹn mà cùng thốt ra lờinói, hai tròng mắt Doãn Trạch Vũ sáng ngời, vui đến gần như không có huơ taymúa chân.

“Đúng rồi, bí mật gì?” Doãn Trạch Vũ thu hồi lại cáitâm tình vui vẻ của mình, tò mò nhìn tiểu Tuấn.

“Con len lén nói cho chú biết...” Miệng của Tiểu Tuấntừ từ tiến đến bên lỗ tay của anh.

Cô có em bé rồi! Hơn nữa gần năm tháng rồi, anh biết,đó nhất định là con của anh.

Khi Doãn Trạch Vũ nghe xong cái bí mật ấy, trên mặttừ từ trở nên nghiêm túc, tiếp theo đó là một cảm giác nữa mừng nữa lo, anh chemiệng, chưa từng có vui mừng khôn xiết trào lên trong lòng, cơ hồ anh không cónhảy dựng lên và hét to tên của Đường Gia Nghê.

Nhiều năm qua đè nén tình cảm của mình, dưới mặt nạlà một sự hỉ nộ cơ hồ không có hiện ra ở trong cuộc sống, nhưng đem những tìnhcảm chân thật chảy vào trong lòng anh, anh mới biết được tim mình vẫn là máu thịt,cũng chẳng phải là một khối sắt lạnh như băng.

Anh vui mừng khi trong cuộc đời xuất hiện một ngườinhư vậy, dành tình cảm chân thực cho anh, mặc dù lúc này bởi vì cô hiểu lầm màgiận anh, cáu với anh, nhưng sẽ cố gắng làm rõ chân tướng, để anh mang người phụnữ yêu quý nhất của anh về nhà.

Lấy di động của chính mình giao đến trong tay tiểuTuấn, anh chạy về công ty, mặc dù tình cảm xếp ở vị trí đầu tiên, nhưng sự nghiệpkhông thể bỏ.

Hơn nữa có hai đứa trẻ đáng yêu “trợ giúp”, tin rằngchẳng bao lâu, anh cũng sẽ gặp được Đường Gia Nghê lần nữa.

Thời gian hơn mười ngày, Doãn Trạch Vũ và hai đứa nhỏcơ hồ là liên lạc mật thiết, mà còn thường xuyên thừa dịp lúc người lớn khôngcó ở trong nhà lén lút gặp nhau.

Anh rất vui khi nghe được đứa nhỏ mô tả sinh độngcho anh biết, tình hình gần đây của Đường Gia Nghê.

Dù bận thế nào, tưởng tượng ra ấm áp như thế, đủ đểkhiến anh bị tưởng nhớ tra tấn trong mỗi đêm ngủ.

Ngày này Doãn Trạch Vũ xử lý xong công việc đã là mườigiờ đêm.

Cửa sổ vẫn mở rộng, gió từ bên ngoài thổi vào, đêm lạnhnhư nước, anh đã cảm giác được từng cơn rùng mình, ngó ra ngoài cửa sổ nhà nhàđốt đèn, muốn biết giờ phút này Đường Gia Nghê đang làm những gì.

Nếu để cho đối thủ cạnh tranh biết, chiếc điện thoạidi động cách thức liên lạc kia của anh chứa đầy tin tức thương nghiệp với các đốitác, lúc này ở trên tay của một đứa trẻ miệng còn hôi sữa, không biết hậu quả sẽnhư thế nào.

Nhưng anh đã chẳng quan tâm tới, trở lại trước bànlàm việc bấm dãy số di động của mình, đầu kia rất nhanh nối được, xem ra tiểuTuấn đã cầm di động của anh len lén chơi vào buổi tối rồi, Doãn Trạch Vũ nhịnkhông được nở nụ cười.

“Cậu Doãn, nhà chúng tôi chả hề thích cậu dùng cáchnày, mua chuộc con trai nhà tôi!” Đầu bên kia điện thoại truyền đến giọng nói rấtkhông hài lòng của anh Đường.

Không nghĩ tới đổ ập xuống mà đến chính là giọng nóicủa Đường Gia Nam, anh im lặng không nói, trước tiên chính là nghĩ đến kế hoạchthất bại rồi.

“Cậu nuông chiều em gái của tôi thì được rồi, cậunuông chiều con của tôi làm cái gì? Mỗi ngày mang thức ăn cho nó, hại nó chừngmười ngày mập vài kí lô, so với lúc mẹ của nó mang thai mập đến còn muốn lợi hạihơn... Nhà trẻ còn nghi ngờ máy đo thể trọng không chuẩn, còn nói con tôi mắcchứng bệnh béo phì rất nguy, cậu muốn hù chết những người làm cha mẹ như chúngtôi hay sao?” Anh Đường ở đầu bên kia phàn nàn.

Chung quanh truyền đến tiếng cười, Doãn Trạch Vũ mơhồ nghe được bên trong có xen lẫn tiếng cười ngọt ngào của Đường Gia Nghê, taycầm ống nghe không tự giác run run một chút.

“Nhưng tôi muốn nghe giọng nói của Gia Nghê!” Ý nghĩcàng mãnh liệt, lo lắng trong lòng càng đốt cháy hơn, anh nóng lòng muốn lập tứcnghe được giọng nói dịu dàng của cô.

“Tôi thấy cậu là bị đánh bị đến không đã ghiền, ôi,mẹ...”

Tiếng của anh Đường ở đầu bên kia đau đến kêu to, tiếngcủa má Đường đều đều truyền đến: “Cậu còn gọi tới làm gì?” “Cháu muốn biết GiaNghê có được tốt hay không?” Giọng nói của anh rất là nghiêm túc, một sự thànhkhẩn khiến người ta không thể cự tuyệt.

“Nó rất tốt, cậu không cần gọi tới nữa.” Má Đườngnói xong định cúp điện thoại.

“Bác gái, cháu muốn nói chuyện với cô ấy...” Muốntranh thủ cơ hội cuối cùng.

“Nó không có ở đây!” Đặt máy điện thoại xuống, chỉcòn lại có tiếng thở dài nặng nề ở hai đầu điện thoại.

Thái độ của người ở Đường gia rất kiên quyết, nhưngchỉ cần trong lòng cô còn có anh, anh sẽ không từ bỏ bất cứ một hy vọng nào, đivãn hồi lòng của cô.

Nhận được một cú điện thoại như vậy, hoàn toàn là ngoàidự đoán của Doãn Trạch Vũ.

Lúc này anh đeo kính đen che khuất nửa khuôn mặt,lái một chiếc xe thể thao mui trần chạy băng băng ở trên đường cái, dưới ánh mặttrời chói mắt mùa thu.

Lá rụng bay lả tả khắp bầu trời, không cách nào ngăncản lồng ngực tràn đầy vui sướng của anh, anh nhìn đồng hồ, theo như tốc độ xelúc này, mười phút sau, anh có thể gặp mặt Đường Gia Nghê ở quán cà phê ở ngãtư nhà của cô.

Hơn một tháng, vào lúc tưởng nhớ thành bệnh, anh mớigiựt mình thấy mình thậm chí ngay cả một bức ảnh của cô cũng không có, chỉ cóthể ở trong biệt thự trống rỗng nghĩ về cô.

Anh chịu đủ rồi, chỉ cần có thể gặp được cô một lầnnữa, anh cũng sẽ không tiếc mọi thứ mang cô và đứa nhỏ về nhà.

Trong quán cà phê phát ra âm nhạc nghe êm tai, ĐườngGia Nghê khẽ vuốt bụng, khóe miệng cô có một nụ cười hạnh phúc, rất nhanh, cô sẽlàm mẹ, ôm cảm giác đứa nhỏ béo ụt ịt, nhất định rất hạnh phúc.

Nếu như không phải là người nhà, đặt biệt là mẹ vàchị dâu thay phiên nhau khuyên bảo, cô cũng sẽ không muốn ra cửa, trốn ở trongnhà, né tránh anh, trong lòng cô mới có thể bình tĩnh.

Đường Gia Nghê có khát khao hạnh phúc, nhưng cảm thấyđược thiếu chút gì đó, có lẽ không có cuộc đời của anh, thật sự giống như làthiếu một mảnh ghép hình, mặc dù là anh ở chỗ đó, mặc dù là cô rất quý trọng,nhưng mảnh ghép hình có vết nhơ, trước sau cô lại không cách nào tha thứ.

Cô không cách nào quên được, trong bụng người phụ nữkhác có đứa con của người yêu cô, nói rõ với anh, trái lại mọi người sẽ có cuộcsống tự do của riêng mình.

Cô cầm điện thoại của Doãn Trạch Vũ, khóe miệng lạilà một nụ cười mờ nhạt, muốn nói rõ với anh, nói với anh đừng nhàm chán như vậy.

Không cách nào tha thứ cho anh, nhưng bởi vì nhớ tớimột cái nào đấy của anh trong nháy mắt khóe miệng hiện lên ý cười, có đôi khi côcũng không hiểu nổi bản thân mình sao lại thế này. Có lẽ hồi ức quá tốt đẹp,nuông chiều của anh quá tốt đẹp, cô lại lưu luyến quên về.

Vừa rồi trên đường từ trong nhà đi tới, mẹ gọi điệnnói, nhìn ra được anh còn rất yêu cô, bảo cô nói chuyện với anh một chút, chỉtiếc nút thắt trong lòng cô, cô không cách nào tháo gỡ.

“Đường tiểu thư đúng không?” Đột nhiên một giọng nóinho nhã từ phía sau truyền đến, Đường Gia NGhê nghi hoặc quay đầu lại.

“Anh là...” Đường Gia Nghê chưa bao giờ gặp qua ngườiđàn ông trước mắt này, cô khiêu cao lông mày tò mò nhìn anh ta một cái.

“A, là thế này, bởi vì tổng giám đốc của chúng tôiđang bận, cậu ấy bảo tôi tới đây đón cô qua nói chuyện.” Vẻ mặt của người đànông thành khẩn.

“Oh.” Đường Gia Nghê đi theo phía sau anh ta, lên xecủa anh ta.

Mà ở chỗ khúc quanh, cùng xe của Doãn Trạch Vũ lướtqua nhau.

Doãn Trạch Vũ dừng xe ở ven đường, liền tháo mắtkính xuống vội vàng đi vào quán cà phê, dọc theo đường đi anh tự hỏi làm thếnào để Đường Gia Nghê chấp nhận anh một lần nữa, nhưng anh thật không ngờ tầm mắtcủa anh tìm kiếm khắp cả quán cà phê, cũng không có nhìn thấy giương mặt ngườianh nhớ thương.

“Thưa anh, có phải anh đang tìm người hay không?” Côphục vụ đi tới tò mò nhìn anh.

“Đúng, xin hỏi có nhìn thấy một cô gái hay không, côấy cao khoảng thế này, làn da rất trắng...” Anh dùng tay ra dấu.

“Hình như là một phụ nữ có thai...” Nhân viên phục vụnghiêm túc nhìn hắn.

“Ừ, đúng rồi!” Doãn Trạch Vũ căng thẳng nhìn cô ấy,chờ đợi câu trả lời của cô ấy.

“Cô ấy vừa mới rời đi cùng với một người đàn ông,người đàn ông đó chính là lái một chiếc xe đến...” Cô phục vụ nhìn ra ngoài cửasổ kính, trông giống như chiếc vẫn còn ở chỗ đó.

“Vậy, bọn họ có nói muốn đi đâu hay không?” Anh căngthẳng nắm chặt tay cô phục vụ.

Trên mặt cô phục vụ nở rộ hai vệt ửng hồng, “Họkhông nói.” Vừa dứt lời, Doãn Trạch Vũ đã bỏ cô ấy ra, cầm điện thoại đi nhanhra ngoài cửa, anh vội vàng bấm số di động trên tay của Đường Gia Nghê, còn chưacó nối được đã bị treo, sau đó tắt máy.

Về đầu trang
Về đầu trang