Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Không Sợ Làm Em Hư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :

Không Sợ Làm Em Hư - Chương 7(7)

Một tiếng chuông điện thoại di động phá vỡ sự yêntĩnh lúc này, tiếng chuông kia ngọt ngào đáng yêu, là phát ra từ di động của ĐườngGia Nghê.

“Nghe điện thoại đi!” Anh vỗ vỗ cái mông đáng yêu củacô, để cho cô ngồi dậy.

Cô cầm lấy di động chần chờ một lúc, nhận nghe điệnthoại, “Mẹ.”

“Con gái, đã làm xong đồ ăn rồi, tất cả mọi ngườiđang đợi con.” Má Đường ở đầu bên kia điện thoại yêu thương nói.

“A... Mẹ, đêm nay con... Ăn cơm ở bên ngoài...” ĐườngGia Nghê ấp a ấp úng, vừa nhìn liền biết chưa từng nói xạo qua.

Doãn Trạch Vũ nằm ở trên tường, nhìn cô gái đáng yêucủa anh, cô làm bộ dáng gạt mồ hôi lạnh.

“Con quên mất hôm nay là ngày gì rồi hả?” Má Đường ởđầu bên kia cười thần bí.

“Ngày mấy?” Đường Gia Nghê xoắn một góc chăn bông, bắtđầu cùng mẹ tán gẫu chuyện nhà.

“Hôm nay là sinh nhật của con, quên mất rồi hả? Mùahè năm đó hai mươi ba năm trước, con giày vò mẹ bao lâu mới ra ngoài, sinh nhậtcon chính là ngày mẹ chịu khổ, con không về, mẹ cũng không vui nha!” Má Đường ởđầu bên kia giả bộ tức giận, “Huống hồ mẹ gọi điện thoại cho y tá trưởng củacon, cô ấy nói con tan ca từ lâu rồi, con đã chạy đi đâu?”

Tiếng la hét của má Đường, Doãn Trạch Vũ đều đã ngheđược.

“Mẹ, xin lỗi, con...” Đường Gia Nghê có chút lúngtúng nhìn Doãn Trạch Vũ một cái, tiếp xúc đến anh đang nhìn vào mắt cô, cô đỏ mặt,mặc dù có mối quan hệ thân mật với anh, nhưng vẫn không thể nào triệt tiêu phầntrần trụi tương đối ngượng ngùng này.

“Về nhà...” Doãn Trạch Vũ nhìn biểu hiện tiến thoáilưỡng nan của cô, nhịn không được cười trộm, sau đó nhẹ nhàng mà lại gần cô thổihơi ở bên tai của cô.

“Nghê Nghê, hình như mẹ nghe được bên cạnh con có tiếngcon trai nha!” Má Đường ở đầu bên kia điện thoại hưng phấn giống như là phát hiệnra bí mật lớn vậy.

“Không... Không có!” Đường Gia Nghê không biết giảithích thế nào, không thể làm gì khác hơn là nói dóc, giữ im lặng, để tránh báiquái(*) nhất, mẹ quan tâm nhất chính là truy tìm nguồn gốc chung thân đại sự củacon gái.

(*) Bát quái: nôm na là suy đoán lung tung, đoán mò.

“Rõ ràng mẹ có nghe được, có phải là Đoạn Minh haykhông? Để cho cậu ta tiếp điện thoại một chút.”

Đôi mắt của Doãn Trạch Vũ lóe lên một tia sáng lạnhlùng, hóa ra người nhà cô đều biết đến bạn trai cũ bắt cá hai tay của cô, mà bảnthân anh cũng không phải là bạn trai danh chính ngôn thuận, phải biết rằng, anhchính là chân chân thực thực có được cô!

Anh chộp lấy di động của Đường Gia Nghê, “Bác gái,chào bác.”

Rõ Ràng giọng nói khác với Đoạn Minh, khiến Má Đườngở đầu bên kia nhất thời phản ứng không kịp.

“Cậu là...” Má Đường không hiểu ra sao.

“Cháu là bạn trai của Gia Nghê, còn Đoạn Minh đã trởthành chuyện quá khứ rồi, chờ một chút cháu sẽ cùng Gia Nghê đến nhà thăm hỏi,hy vọng sẽ không quấy rầy đến mọi người.”

“Điểm này...” Má Đường sững sờ lẩm bẩm, sau đó khônghề gì nói: “Được rồi, vậy chúng tôi liền chuẩn bị một chút, hoan nghênh cậu tới.”

Cúp điện thoại di động, Doãn Trạch Vũ nhẹ nhàng ômĐường Gia Nghê vào trong lòng, sau đó một tia ưu thương đánh úp tới trong lònganh.

“Anh thực sự định đi... đến nhà của em sao?” ĐườngGia Nghê nhẹ nhàng hỏi.

“Ừ.” Đầu ngón tay của anh nhẹ nhàng mà mơn trớn mặtcô, vuốt ve.

“Nhưng mà không phải anh nói mối quan hệ của anh vớiem phải giữ bí mật sao?” Đường Gia Nghê ngước mặt lên, trong mắt đầy nghi ngờ.

“Trước đây anh là nghĩ như vậy, cũng làm như vậy,nhưng đối với em anh làm không được, anh hận không thể nói cho toàn thế giới rằnganh yêu em! Gia Nghê, tình yêu của chúng ta, nhất định không có thuận lợi như vậy,có thể có trở ngại, có thể có nguy hiểm, em... bằng lòng cùng anh cùng nhau đốimặt không?” Anh để cho cô đối mặt với anh, siết chặt bàn tay cô.

“Em không sợ, em bằng lòng.” Vẻ mặt của cô nghiêmtúc, sau đó nở một nụ cười vô cùng xán lạn với anh.

“Mặc quần áo tử tế, chúng ta xuất phát đi đến nhà củaem!” Anh gần như bị si mê bởi nụ cười ấm áp của cô, nhưng anh lại nóng lòng muốntìm hiểu thêm về thế giới của cô hơn.

Doãn Trạch Vũ ăn mặc rất tùy tiện, một T-shirt cổ chữV thêm một cái quần jeans, phối hợp với một cặp mắt kính, anh hoàn toàn có thể ẩnmình rất khá, cho nên cho dù vào ban đêm, khứu giác của các tay săn ảnh thươngnghiệp rất nhạy cảm cũng không thể theo dõi anh được.

Từ gara anh lái chiếc xe thể thao màu bạc chạy băngbăng, Đường Gia Nghê cũng ngồi vào chỗ ngồi ghế trước, không có vệ sĩ, không cótài xế, hai người bí mật đi ra ngoài như thế, đây là lần đầu tiên.

Đèn đường ngoài cửa sổ xe nhanh chóng trượt về phíasau, Doãn Trạch Vũ rất bình tĩnh lái xe, anh gặp qua vô số trùm buôn bán, côngty lão tổng, nhưng chính là chưa từng gặp qua gia trưởng, anh phải suy nghĩ rõràng, nên làm thế nào không mất đúng mực, có thể giành được tín nhiệm cùng yêumến của người nhà cô.

Đường Gia Nghê cũng là lo sợ bất an, bởi vì cùng anhđã xảy ra mối quan hệ thân mật nhất, đây là người nhà luôn luôn không tándương, từ bé người nhà đã răn đe con gái nhất định phải bảo vệ tốt bản thân,hơn nữa cô đối với tương lai của nhau, thực sự không có nắm chắc nhiều, cho nêndẫn anh về nhà, cô thực sự không có bất kỳ sự chuẩn bị tâm lý gì.

Nhưng cô biết lo lắng là hơi dư thừa, cô chỉ có thểđể ọi thứ có một cái bắt đầu tốt, về phần sau này, không có ở trong lòngbàn tay của cô, chỉ có thể tùy duyên.

“Đó... đó chỉ là bữa cơm thông thường, hy vọng anh đừngđể ý...” Cô nhìn anh, mười ngón tay đan xen nhau, bộ dáng có chút luống cuống.

“Ăn qua thức ăn em làm, hậu sinh khả úy, tin rằngtài nấu nướng của bác gái cũng sẽ rất tốt, mới có thể đào tạo ra tiểu đồ đệ nàynhư em.” Anh tỏ vẻ không bận tâm.

“Đúng nha! Anh đã ăn qua thức ăn em làm.” Cô mỉm cười.

“Vậy đến nhà của em, có gây cho anh ảnh hưởng khôngtốt hay không?” Cô đã từng thấy có người gây bất lợi cho anh, cũng biết anh bịthương cũng không phải là ngoài ý muốn, nguy hiểm rình rập xung quanh anh, côkhông muốn anh vì cô đặt mình vào trong nguy hiểm.

“Vì công việc đã rất lâu rất lâu anh không có đi rangoài, có đôi khi đến quán bar để thư giãn một chút, đều phải có vệ sĩ canh giữở chung quanh, rất không tự do, bởi vì cha anh không cho phép anh đi ra ngoài mộtmình.” Anh lắc đầu bất lực.

“Vậy... Bây giờ anh ra ngoài, có phải cha anh...” Côle lưỡi, hiểu trong lòng mà không nói liếc nhìn anh.

“Trở về anh sẽ giải thích với ông, bây giờ chúng tađi mua quà trước.” Anh tăng tốc độ xe.

“Không cần mua quà cũng được!” Đường Gia Nghê vộivàng xua tay, cuộc sống của người nhà cô tương đối đơn giản, bình thường trongnhà căn bản cũng không có thói quen tặng quà lẫn nhau, ngày thường đều là rấtbình thường chia sẽ cùng chia sẽ, tạo ra bất ngờ ngược lại trở nên có chút xa xỉ.

“Lần đầu tiên đến nhà thăm hỏi, tặng quà là lễ nghirất bình thường.” Trên mặt anh không có bất kỳ biểu cảm gì, quẹo xe vào bãi đỗxe của cửa hàng bách hóa.

Cô không biết, giờ này khắc này, anh đối với cảnh vậtchung quanh cũng đề cao cảnh giác, dù rằng anh là một người làm ăn quang minh lỗilạc, nhưng tranh đấu gay gắt với quá nhiều người, anh không biết nơi nào sẽ xuấthiện nhân tố bất lợi đối với anh, cha nhiều lần nhắc nhở anh, không thể lộ diệnquá nhiều ở nơi công cộng, không nên hời hợt kết giao với bạn bè, mọi việc tự bảovệ mình trước.

Doãn Trạch Vũ từng cho rằng cha thật là quá cẩn thận,vừa ra đời đã đưa anh đi nước ngoài, mời quản gia quản giáo nghiêm khắc cho đếnanh tốt nghiệp đại học, về nước tiếp nhận sự nghiệp gia tộc, anh đối với cáchlàm của cha cảm thấy bất lực, nhưng khi anh thực sự bị đối thủ cạnh tranh gâythương tích, cuối cùng anh hiểu được khổ tâm của cha.

Anh chưa bao giờ có bất kỳ câu oán hận nào đối vớicuộc sống mất đi một phần tự do của mình, nhưng khi anh gặp được một người cóthể tự do dạo bước dưới ánh mặt trời, trong đám người, cũng vô cùng lưu luyến vớicô gái, anh bắt đầu không thích bản thân bị bóng tối giam cầm, dưới ánh mặt trờicố gắng đi về phía cô, lại biết những thứ ánh sáng đó, sẽ gây nguy hiểm choanh.

Giống như một Vampire, từ đầu đến cuối dựa vào bóngtối mà sống không cách nào thoát khỏi... Doãn Trạch Vũ nhịn không được cười lạnhvì mình nghĩ đến những tình tiết phim phương Tây.

Cơ hồ là không bị bất kỳ cản trở nào của Đường GiaNghê, anh chuẩn bị mỗi một phần quà đắt tiền ỗi một người ở Đường gia, đểý thấy vẻ mặt cô lóe lên một sự thất vọng, lúc anh quét thẻ nhịn không được nởnụ cười.

Trong lòng Đường Gia Nghê khó chịu xách theo túi lớn,ông bà, cha mẹ, anh trai và chị dâu, cháu trai và cháu gái, còn có quà cho cháunhỏ mới có ba tháng tuổi, chỉ riêng cô không có.

“Làm sao vậy?” Doãn Trạch Vũ nhìn vẻ mặt khó chịu củacô, giả vờ quan tâm hỏi.

“Không có gì.” Cô làm ra vẻ một bộ điềm nhiên như khôngcó việc gì, gió nhẹ nước chảy trả lời.

“Sao thấy em có chút mất hứng?” Anh véo véo mặt cô,thuận tiện nhận lấy túi lớn trong tay cô.

“Nào có?” Cô bước nhanh lên phía trước, không muốn đểcho hai mắt cực độ của anh có cơ hội quan sát nét mặt, nhìn thấy bất kỳ biểu hiệnnhỏ nào trên mặt cô.

Doãn Trạch Vũ là càng ngày càng thích cái không hề sắpviết ở trên mặt, nhưng lại lặng lẽ thừa nhận cô gái rồi.

So với những cô gái thân mật với anh trong quá khứ,nhiều là muốn đạt được hư vinh hoặc là vật chất nào đó ở trên người anh, có đôikhi yêu anh, trở thành theo như nhu cầu. Thay vì nói là chán ghét những cô gáicó khuôn mặt chân thực, không bằng nói là chán ghét những cô gái có bản tínhtham lam, anh khao khát một người, dụng tâm chân chính yêu anh, làm bạn anh, mộtlòng như thế, cho dù anh đánh cược sinh mệnh cũng sẽ không tiếc.

Mà giờ này khắc này, hình như là anh tìm được...

“Gia Nghê, sau khi gặp qua cha mẹ em, anh muốn đưaem về nhà!” Thấy quá nhiều tốt đẹp ở cô, cũng biết cô ở trong bệnh viện là đượcnhiều bác sĩ nam, y tá nam, còn có người nhà bệnh nhân yêu thích, lại biết côcó một người bạn trai cũ phản bội cô lại vẫn đang lưu luyến với cô, anh cảm thấytiếp tục để cô ở bên ngoài rất nguy hiểm.

“Hửm... Tại sao?” Cô ngẩng đầu lên, “Gặp qua cha mẹem nhưng không có nghĩa là kết hôn, em vẫn ở lại trong nhà thôi.”

“Sống chung!” Doãn Trạch Vũ quả quyết và kiên quyếtnói.

“Sống chung!” Đường Gia Nghê giống như là sấm sét giữatrời quang, cô luôn luôn là cô gái ngoan trong mắt của người nhà, bạn bè, cấptrên, đồng nghiệp, cùng anh lên giường đã là điểm cực hạn của cô rồi, nếu nhưbiết cô sống chung với một người nào đó, tuyệt đối làm ọi người rớt vỡ mắtkính.

Mặc dù rất khát khao cùng anh sớm chiều có nhau, khỏibị nỗi khổ tưởng nhớ, nhưng không có mối quan hệ chính thức, không có người nhàđồng ý, cô vẫn không dám bước ra bước đầu tiên tùy ý làm bậy.

Cô là cô gái lớn lên trong một gia đình bình thường,cùng một người có thực lực trên xã hội, có địa vị, nhưng hành sự khiêm tốn màtài chính khổng lồ, vốn là hai người ở hai thế giới khác nhau. Quen nhau, mếnnhau, trong nháy mắt bắt đầu từ tim đập thình thịch, thời gian cô ở bên cạnhanh liền giống như dạo bước trong mây, có loại như ảo mộng đẹp, lại xen lẫn bấtan tùy thời rơi xuống.

Tình yêu của quá khứ khiến cô đối với tình yêu khôngcó nắm chắc và tin tưởng, hơn nữa lần này cô phải lòng, là một người sâu khônglường được như thế. Cô hạnh phúc, cũng lo lắng, sợ hạnh phúc này sẽ kết thúc độtngột.

“Người nhà em sẽ không đồng ý cho em sống chung vớianh...” Cô ngập ngừng, thực ra là vì mình tìm một lý do có chừng có mực đối vớimột phần tình cảm này.

Cô đã phải lòng anh, nhưng cô không muốn quá tận lựcđể trở thành người nào đó của anh, bởi vì biết được quá khứ của anh, nghe anh dốcbầu tâm sự, cho nên ở dưới tiền đề như vậy, cô biết mình có thể cho anh cái gì.

Quan tâm là mỗi người đều có thể cho, chiếu cố cũnglà mỗi một người đều có thể cho, nhưng cô không phải là cô gái thời thượng bêncạnh anh, con gái ông chủ có điều kiện ưu đãi và thực lực đáng kể như vậy, dànhcho anh những giúp đỡ và hỗ trợ.

Dè dặt cẩn trọng để ình duy trì ở một vị trí dừngcương trước bờ vực, thực sự muốn đưa vào một tình yêu chân thành và ấm áp, lạikiềm chế để ình lui về phía sau, ngoại trừ cảm thấy mình không có năng lựcgiúp đỡ anh, cũng thiết thiết thực thực là vì cô thực sự không thể thua, chonên cô tình nguyện không muốn yêu, cũng không muốn để cho chân tâm mình bịthương.

Đoạn Minh phản bội làm tổn thương cô, nếu như khôngcó Doãn Trạch Vũ, có lẽ cô sẽ đau lòng chết mất, bề ngoài xem ra cô không cókiên cường như thế, may mà có Doãn Trạch Vũ, với sự che chở cùng chu đáo củaanh, kéo cô ra một cuộc tình gió bão như thế. Một người lạnh lùng như vậy, cótình cảm tinh tế như vậy, là cô thấy không rõ, đọc không ra, nhưng cô đắm chìm ởtrong đó, cũng rất dễ dàng vượt qua một cuộc tổn thương.

Bởi vì cảm nhận được anh khác thường làm cho ngườikhác đặc biệt cưng chiều, cô cảm thấy nảy sinh mến mộ với anh là bình thường,giao mình cho anh cũng là rất cam tâm tình nguyện, chẳng qua là, thế giới nàyquy định cứng nhắc quá nhiều, từ đầu tới cuối cô không cách nào thoát khỏi nhữnggiam cầm này.

Xe dừng ở trước cửa nhà, người nhà đã mở rộng cửachính rồi, dưới ánh đèn màu cam, cảm nhận được một sự ấm áp của gia đình, lantran ở trong lồng ngực của cô, cô nhìn anh, khát khao anh là người nhà của cô.

Như vậy cũng không cần phải lo lắng sẽ mất đi rồi....Trong lòng cô ngây thơ nghĩ tới, trên mặt có một nụ cười thương tiếc.

“Đừng lo lắng, chuyện này giao cho anh.” Anh thươngxót nụ cười thương tiếc của cô, lại không biết cô tâm sự nặng nề.

“Cái này... Không đúng không đúng!” Cô vội vàng xuatay, nếu như anh ở trước mặt cha mẹ nói một số lời nói không hợp quy tắc, chờ đếnở cuộc họp gia đình cô sẽ bị giáo huấn rồi.

“Thế nào? Không muốn ở cùng với anh?” Anh đột nhiênkéo cô từ chỗ ngồi ghế trước đến trước mặt, nói chuyện kèm với luồng hơi nóng rựcphất qua mặt cô, nếu như tư thế mờ ám này bị người nhà nhìn thấy, thì cô khôngxong rồi.

“Không phải... Em... Ý của em là... Chúng ta...” Cônói năng lộn xộn, dáng vẻ lắp ba lắp bắp, ở trong mắt của anh xem ra thật làquá ngu ngốc, làm cho anh nhịn không được tức cười cười một tiếng.

“Xuống xe vào nhà thôi.” Anh xuống xe cũng lấy ra tấtcả quà biếu.

Cùng với một tiếng “Con đã trở về” Đường Gia Nghê đivào nhà, thay dép, cũng đưa cho Doãn Trạch Vũ một đôi, cô tùy tiện đi vào trongnhà.

Về đầu trang
Về đầu trang