Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Không Sợ Làm Em Hư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :

Không Sợ Làm Em Hư - Chương 8(8)

Bóng dáng cao lớn của Doãn Trạch Vũ, xuất hiện ởtrong phòng khách mặc dù cũng không rộng rãi nhưng là rất ấm áp và sạch sẽ, túiquà biếu trong tay đều được để một bên trên sofa.

Anh tự hỏi sao người ở trong nhà này đều không thấybóng dáng.

“Lộp cộp lộp cộp” Chân đạp xuống sàn gỗ phát ra âmthanh, ở phía sau lưng Đường Gia Nghê một đại gia đình người bắt đầu tuôn ra đivào phòng khách, tiếng cười nói liền tề tụ cả phòng.

“Doãn tiên sinh, hóa ra mấy tháng trước Nghê Nghê làđến nhà cậu để giúp việc chăm sóc, thế hiện tại thân thể đã bình phục chưa?”Ông Đường nhìn Doãn Trạch Vũ tuấn tú lịch sự trước mắt, cử chỉ bất phàm, ôngcũng là tùy tiện thay đổi tác phong ngày thường, trở nên rất có uy nghiêm của bậcgia trưởng.

“Bởi vì Gia Nghê chăm sóc, hồi phục rất nhanh, cámơn bác trai quan tâm.” Doãn Trạch Vũ khách sáo nói.

“Thức ăn đã chuẩn bị xong rồi, phòng ăn có chút ngộtngạt, mọi người đến sân nhỏ ăn cơm.” Má Đường xoa xoa tay, tỏ ra có chút khẩntrương, bởi vì từ phòng bép nhìn ra ngoài cửa sổ, vị khách mời này của nhà bàlái xe thể thao thật sự quá phong cách rồi.

“Lúc em còn nhỏ thích nhất chính là ăn cơm ở sân nhỏ,có cảm giác của một bữa ăn lớn.” Đường Gia Nghê vừa đi vừa nhỏ giọng nói vớiDoãn Trạch Vũ ở bên cạnh.

Mấy cây xoài trong sân nhỏ cũng đã kết vô số quả,trong gió đêm có thể ngửi được hương thơm ngọt ngào, nếu không chú ý đỉnh đầucũng có thể đụng phải nhánh xoài vàng óng đè xuống.

Một chiếc bàn đu dây dựng bên dưới gốc cây xoài, lặnglẽ ở nơi đó cho thấy tuổi thơ của Đường Gia Nghê tràn đầy hạnh phúc.

Vây quanh một cái bàn tròn, một nhà già trẻ hưởng thụhạnh phúc gia đình, tiếng cười nói reo hò, khiến cho Doãn Trạch Vũ luôn luôn cóthói quen được một mình, đối với cuộc sống gia đình như thế hoặc ít hoặc nhiềunảy sinh chút ao ước.

“Doãn tiên sinh, nhà chúng tôi cơm canh đạm bạc, hyvọng cậu đừng ghét bỏ.” Má Đường khách sáo nói, vội vàng cùng con dâu chuẩn bịthức ăn ngon.

“Sẽ không, ăn cơm gia đình mẹ làm, là mong mỏi lớnnhất của cháu, còn có nếu như bác gái không ngại, có thể gọi cháu là Trạch Vũ.”

“Được! Trạch Vũ... Cái tên rất quen thuộc, giống nhưlà nghe qua ở đâu...” Má Đường có vẻ đăm chiêu gãi gãi đầu, “Thực không nhớ đượcrồi, đúng rồi, chẳng lẽ mẹ cậu không thường nấu cơm cho cậu ăn sao, ngay cả cơmgia đình cũng là một hy vọng xa vời?”

“Khụ khụ...” Ông Đường ho khan vài tiếng nghĩa là ámchỉ, “Bà quá tò mò rồi.”

Má Đường nhìn ông Đường đặc biệt có uy nghiêm của bậcgia trưởng ở bên cạnh, “Mẹ của nhà người có tiền không cần làm việc nhà, cótrách nhiệm trang điểm ình phải xinh xắn đẹp đẽ là được, không giống tôi,mỗi ngày lo liệu việc nhà, còn phí sức lại chẳng có kết quả tốt.”

Má Đường trách cứ ông Đường, mặc dù nói vặt vãnh nhưthế, nhưng có một hương vị rất ấm áp, dẫn đến mọi người cười to một trận.

Khi trên mặt bàn mâm bát la liệt, tất cả thức ănngon đều đã ăn sạch rồi.

Trong ấn tượng của Doãn Trạch Vũ chính mình chưa từngcó ăn qua nhiều đồ ăn như vậy, hơn nữa đều là rất hợp khẩu vị. Anh nghiêm túcthưởng thức, đối với lời nói cười của người Đường gia cũng chăm chú lắng nghe,mặc dù ở trong thế giới của anh chưa bao giờ từng xuất hiện qua hình ảnh cuộc sốngnhư thế, nhưng vào lúc này, anh thật sự cảm nhận được, lưu làm dư vị.

Ăn cơm xong, Đường Gia Nghê giúp mẹ thu dọn bát đũa,còn Doãn Trạch Vũ thì bị những người đàn ông trong nhà vây quanh, dở khóc dở cười.

“Trạch Vũ, không phải là cậu thích Nghê Nghê nhàchúng tôi chứ?” Ông Đường thần bí dò xét nói, thỉnh thoảng còn liếc nhìn cô congái nhỏ trong phòng.

“Chú xinh đẹp, không phải là chú thích cô cô củacháu chứ?” Tay nhỏ bé của đứa cháu nhỏ lớn năm tuổi đặt ở trên đầu gối của DoãnTrạch Vũ, vẻ mặt hiếu kỳ.

“Điều này...” Đối với người nhà Đường gia thay phiênnhau vặn hỏi, mặt của Doãn Trạch Vũ lộ vẻ khó xử, bởi vì anh biết Đường GiaNghê còn chưa có chuẩn bị tốt, mặc dù anh cũng rất muốn lập tức dẫn cô về nhà,nhưng anh vẫn muốn tôn trọng ý kiến của cô.

“Ngu ngốc, nếu như không thích, thì sẽ không đến gặpgia trưởng rồi, Trạch Vũ chính là người một ngày kiếm tỷ bạc, được không?” Ôngnội ngồi ở một bên không coi ai ra gì giáo huấn ông Đường.

“Ông nội, tình yêu của cháu đối với Gia Nghê thực sựlà rất sâu sắc, cô ấy là một người rất tốt bụng, là cô gái rất đáng được quý trọng.”Doãn Trạch Vũ thâm tình liếc mắt nhìn Đường Gia Nghê đang nói chuyện với má Đường,khóe miệng nở một nụ cười mờ nhạt.

Mà nụ cười đó rơi ở trong mắt trưởng bối Đường gia,trở thành một cảm giác đáng tin cậy.

“Cháu đã thành tâm thích con bé, thì cho con bé hạnhphúc, nhưng chúng tôi thân là trưởng bối tuyên bố trước, không thể phụ lòng conbé, ông có thể nói, ngoại trừ con bé ra, ở trên thế giới này cháu tìm không đượccô gái thứ hai hiểu chuyện như vậy.” Vẻ mặt của ông nội nghiêm túc.

“Cháu sẽ ghi nhớ trong lòng.” Vẻ mặt của Doãn TrạchVũ nghiêm túc gật gật đầu.

“Mọi người đang nói gì vậy?” Đường Gia Nghê giúp mẹlàm xong việc nhà đi ra.

“Đang nói tiết mục đêm nay của các cháu, tự do anbày đi!” Ông nội nói rất thẳng thắn.

Đường Gia Nghê rất là kinh ngạc, ở trong gia huấn củanhà cô, thật sự là không để cho cô đi chơi vào ban đêm.

Mặc dù là gia đình bình thường, nhưng người nhà luônluôn quản giáo rất nghiêm, dưới đặc xá khiến Đường Gia Nghê nhất thời vui vẻ đếnhoa tay múa chân.

“Chúng con đi trước đây.” Đường Gia Nghê kéo cánhtay của Doãn Trạch Vũ, một chút hàm súc kín kẽ trước tiên cũng không có.

Trái lại, Doãn Trạch Vũ lại có chút ngượng ngùng bởivì cô quá thân mật ở trước mặt mọi người, anh một tay ôm lấy bờ vai của ĐườngGia Nghê, gật đầu nói tạm biệt với người của Đường gia.

Khi xe đi qua ánh đèn neon lấp lánh ở ngã tư đường củathành phố, Doãn Trạch Vũ thư thái cười một tiếng với cô, hóa ra là cô lại thíchđi với anh như vậy.

“Trạch Vũ, bây giờ chúng ta... đi đâu?” Đường GiaNghê cảm thấy sinh nhật này còn thiếu thiếu một cái gì đó, hai tay trống trơn,ngay cả một món quà nhỏ thật sự ý nghĩa cô cũng không có.

“Về nhà, anh đã bảo thư ký mang tài liệu đến nhà rồi,đêm nay phải xử lý xong toàn bộ, ngày mai anh còn có một cuộc họp rất quan trọng.”Doãn Trạch Vũ không có nhìn cô, chỉ tập trung nhìn phía trước.

Đường Gia Nghê chỉ cảm thấy một sự mất mát nặng nề,hóa ra tự do an bày tiết mục... chính là cùng anh làm việc à...

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ xe, nặng nề mà thở dài mộttiếng.

Vốn cho rằng có thể đi xem buổi chiếu phim tối, hoặclà có thể nắm tay dạo bước dưới ánh trăng, lãng mạn một lần, còn có cô muốn tớinhất, chính là đến khu vui chơi để chơi, nhưng... Tất cả đều tan vỡ! Bề ngoàicô tỉnh bơ nhưng trong lòng đang phát điên, rất muốn cắn người làm việc điên cuồngbên cạnh đó một cái.

Mỗi một nét mặt của cô, mỗi một tiếng thở dài, đềurơi vào trong mắt Doãn Trạch Vũ, song anh chỉ là cười nhẹ.

Cưng chiều cô còn không kịp, làm sao có thể nhẫn tâmkhiến cô thất vọng? Chẳng qua là công việc quá bận rộn, trước hết anh xử lý tốtcông việc trong tay, mới có thể bồi cô.

“Nguyện vọng lớn nhất trong ngày sinh nhật là gì?”Anh quay sang, lộ ra một vẻ mặt muốn thỏa mãn tất cả nguyện vọng trong ngàysinh nhật của cô.

“Không có!” Cô rầu rĩ không vui dựa lưng vào ghế, đểtránh hy vọng càng nhiều thất vọng càng lớn, mặc dù nguyện vọng của cô thật sựlà rất nhỏ, rất nhỏ mà thôi.

“Anh thực sự có thể thực hiện cho em nha!” Anh biếtcô muốn đi đâu, muốn làm cái gì, bởi vì trước khi thổi tắt ngọn nến ở trong nhàcủa cô, đứa cháu nhỏ của cô len lén nói cho anh biết nguyện vọng của Đường GiaNghê, chẳng qua là anh cố tình trêu chọc cô.

“Có thật không?” Cô ngây thơ nhìn anh, nhưng nghĩ lại,khu vui chơi sớm đã đóng cửa rồi.

“Đương nhiên! Nhưng là phải ngày mai, buổi sáng hoặclà buổi chiều ngày mai, em chọn thời gian đi, anh có thể đi với em nữa ngày.”

“Em muốn đến khu vui chơi.” Vẻ mặt của Đường GiaNghê nghiêm túc nói.

“Phụt.” Doãn Trạch Vũ nhìn bộ dáng trẻ con của cô,không thể nhịn được cười, “Đó là nơi mà trẻ con mới có thể thích?” Anh trêu ghẹocô.

“Cho nên em mới thích đi đấy.” Cô vội vàng gật đầu,“Ngày thường làm việc bận quá không thể đi, nghe nói có bánh xe đu quay mới,còn có tàu lượn siêu tốc, ở phía trên có thể nhìn khắp cả thành phố... Xế chiềungày mai chúng ta đi!”

Nhìn vẻ mặt mong mỏi của cô, anh cũng có chút mong đợi.

Anh biết mình không có thiện chí giúp người, khôngcó thói quen sống chung nhà với người lạ, thế nhưng lại bởi vì thích cô, mà tạora rất nhiều thay đổi, hơn nữa anh còn phải quay trở về và đối mặt với vấn đề cấpcho cha mình một câu trả lời thỏa đáng.

Anh biết một khi yêu sẽ có hậu quả thế nào, nhất địnhcó nhiều trách nhiệm hơn, từ bỏ nhiều hơn, nhưng anh vui vẻ chịu đựng.

Gió thật to, dưới bầu trời màu lam nhạt, những đámmây màu trắng giống như kẹo bông từ từ trôi đi, tầng mây di chuyển, ánh mặt trờitrút xuống, khu vui chơi được ánh mặt trời mạ lên một ánh vàng óng ánh, chungquanh tràn ngập tiếng cười nói.

Đỗ xe xong, Đường Gia Nghê đeo kính râm, Doãn TrạchVũ cố tình né tránh đám người chạy đến cổng khu vui chơi.

Mười phút sau, anh thậm chí còn ngồi với cô ở trênvòng quay ngựa gỗ, anh chính là không lay chuyển được cô vừa đấm vừa xoa.

Vẻ mặt của Doãn Trạch Vũ bất đắc dĩ nhìn những đứatrẻ ngây thơ chung quanh, còn có một cô gái ngây thơ bên cạnh anh kéo anh,nhưng, trong lòng anh tràn đầy vui vẻ. Bởi vì khuôn mặt tươi cười của cô cùnganh tương đối cách xa, ở trong mắt trong lòng của anh, cô giống như một đứa trẻ,đứa trẻ nên được anh cưng chiều vào trong tim.

“Đây chỉ là trò chơi nóng người, chờ một chút chúngta đi ngồi cái kia, đu quay.” Đường Gia Nghê giơ tay ra, dường như lúc này côđã ngồi ở trên đu quay đồng thời đưa tay đón lấy những đám mây trên bầu trời, vẻmặt mong đợi.

“Biết rồi, con ma tham lam.” Anh cưng chiều mà giơtay ra sờ vào đầu cô, trên mặt là một nụ cười dịu dàng.

Nhưng Doãn Trạch Vũ không nghĩ tới chính là, cô muốnđi đu quay như vậy, thế nhưng lại sợ độ cao, anh nghĩ đến một tiểu thiên sứ sợđộ cao trên thiên đường, đột nhiên nhịn không được cười trộm.

“Này, có thể đón được đám mây rồi!” Anh nhắc nhởkhuôn mặt vùi đến trong ngực của anh, một đôi tay ôm chặt lấy anh để giảm bớt sợhãi của cô.

“Em sợ...” Giọng cô run lên, tay nhỏ bé vòng chặt eocủa anh, khiến cho bộ phận thân thể nào đó của anh mẫn cảm.

“Đừng sợ, ngồi trên đu quay với người trong lòng, làđiều hạnh phúc nhất trong cuộc đời, cho nên cùng nhau đối mặt, có thể vượt quanỗi sợ hãi.” Anh khó có được có kiên nhẫn.

Rõ ràng là cô lôi kéo anh đi lên, thân đứng tại chỗcao nhất cảm thụ nhưng lại muốn anh đến vỗ về cô, anh thực sự có chút dỡ khóc dỡcười.

Ở trong lời nói khích lệ của anh, Đường Gia Nghê daođộng, trong lòng giống như có chút can đảm, đầu cô nhẹ nhàng nâng lên, ngẩng mặtlên có thể cảm nhận góc độ làn gió mát nhẹ lướt, nhắm hai mắt, lông mày và lôngmi thật dài hơi rung động.

“Bây giờ em thử mở mắt nhìn xem.”

Cô mở mắt, miệng hơi mở, đôi môi tròn tĩnh và ửngsáng bóng của cô khiến người ta thèm nhỏ dãi.

Đường Gia Nghê tràn đầy vẻ kinh ngạc, nhìn xuốngphía thành phố được ánh mặt trời ấm áp bao phủ, giống như hoàng cung trongvương quốc cổ tích. Đây là lần đầu tiên cô ở góc độ cao như vậy, nhìn thành phốnày, nỗi nhớ thời thơ ấu, những kỹ niệm thời thanh thiếu niên, nhất thời đềutrào lên trong lòng.

Mỗi một đường phố, mỗi một ngóc ngách, từng chút mộtchứa đầy hạnh phúc và bi thương, trong khoảng thời gian ngắn, cô cảm động đến rốitinh rối mù, nước mắt cũng trào ra hốc mắt.

“Sao khóc?” Doãn Trạch Vũ nhìn vào đôi mắt đẫm lệmông lung của cô, có vẻ luống cuống tay chân.

“Em cảm thấy rất cảm động... Em...” Cô lấy mu bàntay lau nước mặt, nghẹn ngào không nói nên lời phải nói, bị anh đưa tay kéo vàotrong ngực.

“Anh cảm thấy em thật sự là ngốc đến quá đáng yêu rồi!”Anh liên tục hôn tóc của cô, hận không thể cho tiểu bảo bối yếu đuối của anhlòng dạ này được quả thực là không có đạo lý, càng dịu dàng và che chở nhiềuhơn.

“Anh nói... Con người của em sao thế này? Tự chủkém, cảm xúc lại tràn lan, thật đáng ghét...” Cô vừa khóc vừa cười, càng khôngngừng quở trách mình.

“Nhưng anh thích nhất là em như thế này, em là mộtcô gái chân thật, muốn khóc liền khóc, muốn cười liền cười, không để ý ánh mắtcủa người khác, mà lại đem vui vẻ đều vẩy vào trong lòng của người khác.”

Mà anh, luôn luôn mang theo bộ mặt giả dối, dưới mặtnạ là vẻ mặt thế nào, tâm tình ra sao, chỉ có tự mình biết, anh thầm nghĩ.

Hôm nay, bọn họ chơi rất thỏa thích, cho đến màn đêmbuông xuống, mới trở về biệt thự.

“Trạch Vũ, ôm giúp em con gấu to này vào, em muốn lấybong bóng, còn có chocolate...”

Xe chạy vào gara, Đường Gia Nghê cầm con gấu trắngnhét vào trong lòng của Doãn Trạch Vũ, sau đó chui vào chỗ ngồi sau xe lấy rabong bóng và chocolate.

Cô là dễ dàng thỏa mãn như vậy, Doãn Trạch Vũ nhớ lạicuộc sống đã trải qua với một số phụ nữ trong quá khứ, mức độ xa xỉ so với cáicô gái trước mắt này, quả thực là khác nhau một trời một vực, nhưng, chính ngườiphụ nữ không hề mưu cầu như thế này, trái lại anh muốn cho cô nhiều hơn.

Khóe miệng của Doãn Trạch Vũ nở một nụ cười thần bí,nhìn bóng tối bao trùm biệt thự. Anh cho cô một sự ngạc nhiên, anh muốn để chonhững năm vừa qua không có tiểu công chúa làm bạn anh, nhận được bồi thường lớnnhất của anh.

Trong biệt thự yên tĩnh, Đường Gia Nghê tinh mắt,nhìn thấy trên bàn trà phòng khách bày biện một hộp quà lớn, khi cô quay mặtsang đang định nói cho Doãn Trạch Vũ biết, anh đã mỉm cười gật đầu với cô.

“Mở ra xem có thích hay không.”

Đường Gia Nghê từ từ đến gần, hai tay mở ra nắp hộp,ánh sáng màu bạc lấp lánh lọt vào trong tầm mắt, rực rỡ đến cô hoa mắt, cô dụihai mắt, cuối cùng nhìn thấy chiếc vòng cổ thủy tinh sáng ngời trước mặt, giàycao gót nhọn, còn có một chiếc lễ phục dạ hội chất liệu mềm mại.

“Những thứ này... Đều là cho em sao?” Cô kinh ngạcchỉ chỉ mình.

“Đương nhiên rồi, mặc xem một chút.” Anh cười nhẹ.

“Tất cả... Là của em? Được, em lập tức thử xem xem!”Cô vui vẻ ôm lấy hộp quà, bước vào phòng.

Về đầu trang
Về đầu trang