Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Lời Hứa Của Anh Là Biển Xanh Của Em
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :

Lời Hứa Của Anh Là Biển Xanh Của Em - Chương 17: Thân thế từ lâu chôn giấu(17)

Bà nội phát bệnh nguy cấp, may sao lại đang ở ngay trong bệnh viện, bác sĩ đến rất kịp thời.

Sau khi vị bác sĩ trẻ tuổi làm kiểm tra đơn giản cho bà xác định rằng không có gì đáng ngại, Nghiêm Chân vẫn không yên tâm, kéo bác sĩ lại hỏi: “Chỉ cần truyền mấy bình thuốc thôi là được ạ?”

Vị bác sĩ trẻ cười giải thích: “Không sao hết, do thiếu máu nên dẫn đến khó thở. Huyết áp của cụ khá cao, phải chú ý đến vấn đề này, đừng để cụ phải chịu kích động mạnh.”

Nghiêm Chân gật đầu.

Đồ Hiểu tiễn bác sĩ đi. Nghiêm Chân đứng ở đầu giường, ngoài dém chăn lại cho bà và đưa tay vén tóc, thời gian còn lại chỉ bất động. Cậu bé nhìn cô cũng không dám lên tiếng, Cố Hoài Việt thu xếp cho cậu bé ổn thỏa, bước tới siết chặt vai cô: “Nghiêm Chân.”

Nghiêm Chân định thần lại, nhìn anh.

“Đừng lo nghĩ nữa, bà nội không sao đâu.”

“Em biết rồi.” Cô nắm lấy tay anh, “Cảm ơn anh.”

Cố Hoài Việt quẹt mũi cô, “Nói ngớ ngẩn gì thế?”

Nghiêm Chân cúi đầu, không phản bác lại. Đợi đến khi nhịp thở của bà nội kéo dài đều đặn, Nghiêm Chân mới quay qua nhìn Cố Hoài Việt, nói: “Hoài Việt, có một số chuyện em chưa từng kể với anh, em vốn không muốn nhắc tới, nhưng giờ hình như không được nữa...” Cô tạm ngừng rồi nói tiếp: “Thế nên anh hãy cứ đợi em một thời gian được không? Đợi em giải quyết vấn đề xong xuôi, rồi sẽ kể với anh.”

Cố Hoài Vỉệt nhìn cô, có phần lo lắng: “Anh sẽ không ép em, nên em cũng đừng ép bản thân mình.”

Nghiêm Chân nắm chặt tay anh, xem như đồng ý.

Ngoài hành lang, bà Tưởng Di đi qua đi lại, hai bàn tay siết vào nhau đầy bất an. Cho đến khi cánh cửa phòng bệnh được mở, nhìn thấy Nghiêm Chân từ trong bước ra mới quýnh quáng đi tới: “Thế... thế nào rồi?”

Nghiêm Chân nhìn bà, không biết nên dùng ngữ khí ra sao để trả lời câu hỏi kia. Nhưng sắc mặt bà Tưởng Di quá đỗi bức thiết, Nghiêm Chân đồng cảm sâu sắc với tâm trạng lo âu ấy, nên lúc này chỉ nén giọng đáp lại một câu: “Không sao ạ.”

“Thế thì tốt.” Bà Tưởng Di yên tâm phần nào.

Thấy bà chốc lát đã nhẹ nhõm đi, Nghiêm Chân không khỏi lại muốn bật cười: “Cảm ơn cô đã đến thăm Hoài Việt, sức khỏe của bà nội cháu không tốt, tiếp đón không được chu đáo mong cô bỏ qua cho.”

Nói rồi như muốn xoay người rời đi, bà Tưởng Di mau chóng giữ tay cô lại: “Nghiêm Chân!”

Nghiêm Chân đứng yên không cử động: “Cô còn chuyện gì nữa ạ?”

Bà Tưởng Di nhìn cô, có phần khó mở lời: “Cô muốn, cô muốn vào trong thăm bà, cháu xem được không?”

Nghiêm Chân không trả lời, chỉ dùng đôi mắt vốn hiền hòa giờ phút này lại lộ ra sự xa cách không hề che đậy cứ thế nghiêm túc nhìn bà chăm chăm, ánh nhìn trực diện thế này thấu tận tim can, đến nỗi khiến bà Tưởng Di có phần từ bỏ ý định: “Nếu như mà không tiện, vậy cô, vậy cô…”

“Không có gì là không tiện cả.” Nghiêm Chân ngắt lời, “Nhưng cháu nghĩ để bà được mạnh khỏe, cô nên ít gặp bà thì hơn.”

“Nghiêm Chân, cô...” Bà Tưởng Di nhìn sắc mặt Nghiêm Chân thản nhiên hờ hững, không biết phải nói gì tiếp.

Nghiêm Chân nhìn bà, nói: “Nói thật lòng, từ sau lần trước gặp cô cháu vẫn luôn cố gắng không muốn để bà nội thấy cô. Vì dù gì có những chuyện tuy cô không nhớ, nhưng chúng cháu vẫn còn nhớ.” Đến lúc này cô chợt nở nụ cười, như đang tự chế giễu mình: “Nhiều khi lãng quên thực sự là một điều hạnh phúc.” Lời nói của cô bộc lộ rõ sự mỉa mai trong đó, bà Tưởng Di có muốn không hiểu cũng không được, sắc mặt cũng theo đó trở nên bối rối.

Nín lặng trong chốc lát, bà Tưởng Di mới lưỡng lự lên tiếng: “Nghiêm Chân, cô nghĩ có lẽ cháu đã hiểu lầm, cô với bà nội cháu, còn cả bố cháu nữa…”

“Xin cô đừng nhắc đến bố cháu.” Nghiêm Chân đột nhiên cắt ngang lời bà, không màng đến thái độ sửng sốt của bà Tưởng Di, nhắc lại thêm một lần nữa, “Xin cô đừng tùy ý nhắc đến bố của cháu.” Bởi vì, bà thực sự không đủ tư cách.

Có lẽ bà Tưởng Di chưa bao giờ ngờ đến, người mà mới lúc trước bà còn cho rằng nhu mì hiền thục lại nói với bà bằng thái độ cứng rắn thế này. Bây giờ không phải cơ hội tốt để trò chuyện, bà từ từ định thần lại, vén đám tóc lộn xộn bên tai, cố gắng giấu giếm sự mệt mỏi đã lộ ra: “Vậy thôi, thế thì, cô về trước vậy.”

Nghiêm Chân khẽ gật đầu, mắt nhìn thẳng để mặc bà bước qua trước mặt mình. Nghiêm Chân biết, cô đã thắng trong cuộc đối đầu này, không tốn mảy may sức lực. Nhưng đồng thời cô cũng hiểu rằng, cô của thời điểm này chua ngoa cay nghiệt hơn bao giờ hết.

Về đến phòng bệnh bà nội đã dần tỉnh lại, cậu bé ngồi bên giường đang nghiêng đầu đùa vui với cụ. Bà nội sức yếu, nhưng vẫn cố gắng phấn chấn chơi với cậu. Không bao lâu thì Cố Hoài Việt bước tới, xách cổ cậu nhóc đi ra ngoài, nhìn thấy Nghiêm Chân đẩy cửa vào, bước chân dừng lại: “Về rồi à?”

“Vâng.” Nghiêm Chân vuốt mặt, đón cậu bé từ trong tay anh, “Hai bố con đi đâu đây?”

Cố Hoài Việt cúi nhìn Nghiêm Chân đang chỉnh lại áo khoác cho con trai: “Anh mang nó sang cho Đồ Hiểu, để cô ấy đưa Gia Minh về nhà ngủ một đêm.” Một là vì sợ cậu bé ngủ trong bệnh viện không ngon giấc; hai là vì quá nhiều việc xảy ra đột ngột, sợ ảnh hưởng đến cậu. Đương nhiên cậu bé không chịu, nhưng thấy người lớn bận bịu như thế, chỉ đành bĩu môi đồng ý thôi.

Nghiêm Chân thơm lên đôi má cậu, nhìn theo hai người rời đi, sau lưng chợt vang lên tiếng bà nội ho nhẹ, cô định thần lại, rảo bước đi về phía giường bệnh: “Nội, ngủ thêm lúc nữa đi, vẫn còn sớm mà.”

Bà nội lắc đầu: “Già rồi ngủ ít đi thì hơn, ngủ nhiều mệt lắm.”

Nghiêm Chân cười cười, dém chăn cho bà. Bà nội ngắm nhìn cô làm tất cả, sau cùng chầm chậm giơ tay ra nắm chặt lấy tay cô, “Chị ta đi rồi à?”

“Vâng.” Nghiêm Chân cố vờ như không có chuyện gì, “Nội còn thấy khó chịu ở đâu không, đang ở trong viện rồi, gọi bác sĩ cũng tiện.”

Bà nội lắc đầu nhè nhẹ, trông ra bóng hoàng hôn đang chậm rãi buông ngoài song cửa, “Đúng là chuyến này nội không nên đến, gây phiền phức cho tụi con thì không nói, lại còn gặp phải người không muốn gặp nữa.”

“Bà nội.” Nghiêm Chân nắm chặt tay bà, “Nội đừng nói như thế, con với Hoài Việt đều nhớ nội và Gia Minh lắm. Hai cụ cháu đến là chúng con vui. Còn về những chuyện khác, là nằm ngoài dự tính, nội đừng để tâm làm gì.”

“Nội biết.” Bà nội lật tay lại vỗ vỗ lên tay cô, “Nhưng mà, Tưởng Di chị ta...”

“Con cũng biết rồi!” Nghiêm Chân chọn đúng thời điểm cắt ngang lời bà nội, không để bà nói thêm, “Con hiểu hết cả.”

“Con biết hết rồi?” Xưa nay, bà nội chưa từng nói những chuyện này với cô, lúc này nghe cô nói như vậy, rõ ràng cảm thấy sửng sốt, cố nhấc nửa người dậy, “Sao, sao con lại biết được?”

Nhìn bà nội sốt sắng, cô không khỏi cảm thấy bất đắc dĩ: “Nội và bố cứ xem con là trẻ con, thực ra con đã lớn rồi, những gì nên biết con đều biết cả.” Mắt thấy bà nội càng nôn nóng hơn vì cô không trả lời vào trọng tâm câu hỏi, Nghiêm Chân vội nói: “Được rồi, con từng nhìn thấy một bức ảnh trong album cũ của bố.”

Đó là một bức ảnh chụp hai người, người đàn ông trong ảnh mặc bộ đồ quân phục giản dị, khuôn mặt không mấy anh tuấn tràn ngập nụ cười hạnh phúc. Đó là bố của cô. Nghiêm Chân đoán, sở dĩ bố cô cười rạng rỡ đến như vậy có lẽ là do người phụ nữ trong lòng. Người phụ nữ được ông dịu dàng ôm vào lòng ấy vô cùng xinh đẹp, trên miệng nở nụ cười êm ái. Lúc nhìn thấy bức ảnh này, Nghiêm Chân đã biết được ý nghĩa của từ “mẹ”. Cô không dám tùy tiện gán tiếng gọi ấy lên người phụ nữ kia, nhưng trực giác mách bảo, cái lần bố ốm nặng gọi lên hai tiếng “Tưởng Di” thì chính là tên của người phụ nữ ấy. Phải chăng, “Tưởng Di” là mẹ của cô? Vậy thì bà đang ở đâu?

Đáp án cho câu hỏi này chính bố đã trả lời cô vào lúc uống say. Lần đó bà nội đi vắng, bố dự tiệc mừng công đã uống rất nhiều rồi trở về nhà. Cô khi ấy vẫn còn là một đứa trẻ, vừa chăm sóc bố vừa nhớ tới bức ảnh kia, miệng lẩm bẩm: “Nếu mà có mẹ thì tốt.” Ai hay bố lại nghe thấy, nằm trên giường cười ha hả: “Con bé ngốc, mẹ con, đi từ lâu rồi!” Nghiêm Chân liền hỏi ngay: “Thế sao bố không đuổi theo gọi mẹ lại?” Bố ghìm cơn chếnh choáng, nâng tay lên vuốt tóc cô, “Đuổi không kịp nữa, đuổi không kịp nữa rồi.” Lúc ấy, Nghiêm Chân vẫn còn muốn hỏi tiếp, nhưng bố đã xua tay, không thắng nổi hơi rượu say mà ngủ thiếp đi. Sau khi tỉnh lại, bố không nhớ mình đã nói những gì, còn Nghiêm Chân từ đó trở đi cũng không nhắc lại bất cứ chuyện gì có liên quan tới mẹ nữa.

“Con biết đây là chuyện kiêng kị trong nhà chúng ta, nội và bố con đều không muốn nhắc tới, vậy nên con cũng không hỏi nữa.” Nghiêm Chân nhẹ nhàng khép lại hồi ức, còn bà nội vẫn đăm đắm nhìn cô nãy giờ lại thở dài: “Từ bé con đã ngoan ngoãn biết nghe lời, chưa bao giờ hỏi han nội và bố con chuyện gì liên quan tới mẹ con, đôi lúc nghĩ lại nội còn thấy khó hiểu. Không ngờ tự con lại biết được nhiều như vậy rồi...” Nói đến đây bà nội cười cười: “Xem ra bố con nói không sai, từ nhỏ con đã là đứa trẻ mang nhiều tâm sự, chuyện gì cũng nén ở trong lòng, kín như hũ nút ấy.”

Nghiêm Chân hiểu, tâm sự ủ lâu sẽ thành ra tâm bệnh, tâm bệnh thì khó chữa, vậy nên bao năm qua cô luôn cố gắng không để mình nghĩ ngợi nhiều, sống vui vẻ là quan trọng nhất. Và hiện giờ, cô cũng vẫn yêu cầu bản thân mình phải làm như vậy. Nghiêm Chân xoa xoa mặt, “Thôi, không nói chuyện này nữa. Bình truyền hết rồi, con đi gọi y tá đổi bình khác cho nội!” Nói rồi cô đứng dậy đi ra ngoài, bước chân không còn ổn định như trước mà có phần xáo trộn.

Bà nội nhìn sơ qua là biết cô đang cố tình tránh né chủ đề này. Kỳ thực như vậy cũng tốt, cô không cần biết nhiều đến vậy, cuộc sống hiện giờ với cô mà nói đã là hạnh phúc rồi.

***

Vốn dĩ kỳ nghỉ của cậu bé rất ngắn ngủi, nhưng do sự cố ngoài ý muốn của bà nội nên ngày về của bà và cậu bé phải lùi lại thêm hai ngày. Mấy ngày này, cậu bé miệng dẻo như kẹo kia ở chơi bên nhà họ Từ khiến hai ông bà cụ vui vẻ vô cùng, sau một đêm ngủ lại còn ở thêm hai đêm nữa. Mỗi ngày, bác sĩ Đồ đều mặt nhăn mày nhó dắt cậu về, còn phải nói nữa sao, có người đắc sủng ắt có người thất sủng thôi.

Sáng hôm nay khi bác sĩ Đồ đến giao trả cậu bé còn mang theo một tin mừng, nói rằng ca phẫu thuật của Cố Hoài Việt đã định ngày, Nghiêm Chân nghe vậy vui không tả xiết, ôm lấy Gia Minh thơm tới tấp. Cậu bé thì hết sức bất mãn với hành động đem vứt cậu cho người khác suốt hai ngày qua của cô giáo Nghiêm, bàn chân mũm mĩm đi giày da gõ vang nền nhà, Nghiêm Chân phải lên tiếng nhắc nhở cậu: “Khe khẽ thôi, các cô bác và cả các bạn khác trong phòng bệnh còn đang nghỉ ngơi đấy.”

Cậu bé bĩu môi: “Ai bảo cô không chơi với con!” Cậu vô cùng tức giận, khó lắm mới tới được đây một chuyến, cuối cùng hai người lớn này vẫn phó mặc cậu cho người khác. Giờ thì hay rồi, hôm nay cậu đã phải quay về nhà. Nghiêm Chân cũng thấy áy náy, đang lúc chuẩn bị vỗ về cậu nhóc chợt trông thấy hai người rất quen ngồi ngoài hành lang phòng bệnh, bước chân bỗng ngập ngừng, là bà Tưởng Di và bà nội. Nắm tay Nghiêm Chân hơi siết lại, môi cũng mím chặt, đứng yên tại chỗ giây lát rồi dắt Gia Minh bước nhanh tới, thấy bà nội chỉ khoác một tấm áo mỏng manh liền nổi nóng: “Nội, sao nội mặc phong phanh thế này mà đã ra ngoài?”

Nói rồi nhìn bà Tưởng Di. Bà khá bất ngờ trước sự xuất hiện của Nghiêm Chân, nụ cười hướng về phía cô có phần cứng ngắc. Hết thảy những gì về bà, Nghiêm Chân cố gắng để mình vờ như nhìn mà không thấy.

Bà nội cũng bị cô làm cho giật mình, sau khi bình phục lại nhịp thở còn nhìn cô với ánh mắt hoảng hốt: “Thì nội đi vào đây, con cuống lên làm gì?!” Nói rồi không để ý đến Nghiêm Chân nữa, nhìn sang bà Tưởng Di: “Chị về đi, đừng đến thăm tôi nữa. Điều gì nên nói tôi đã nói cả rồi, chị cũng nên hiểu cho.”

Bà Tưởng Di gật đầu, lại nhìn Nghiêm Chân. Trong ánh mắt như có điều bất đắc đĩ, thấy Nghiêm Chân lại cau có, bà không khỏi cười khổ một phen, xách túi xoay người đi.

Bà Tưởng Di đi khỏi đã được mười phút, Nghiêm Chân vẫn không nói một lời. Dọn bữa sáng ra cho bà nội và Gia Minh, còn lại để phần cho Cố Hoài Việt vẫn chưa thức giấc. Mấy bữa nay do vết thương cũ tái phát mà anh ngủ không được ngon giấc, phía bệnh viện một mặt tiến hành kiểm tra toàn diện cho anh, mặt khác cố gắng lên lịch phẫu thuật càng sớm càng tốt. Đêm qua lại một cơn đau đớn kéo dài, đến gần sáng mới thiêm thiếp đi vào giấc ngủ. Nghiêm Chân xót anh, sáng nay không gọi anh dậy, để anh ngủ thêm một lúc nữa.

Bà nội vừa húp cháo vừa để ý sắc mặt Nghiêm Chân, giống như một đứa trẻ đã gây ra lỗi lầm vậy, cuối cùng, cúi đầu nói giọng rất nhỏ: “Nội không có nói gì với chị ta, chỉ bảo là giờ con sống rất tốt thôi, dặn chị ta đừng đến làm phiền con nữa.”

“Vâng.”

“Nội biết con không sẵn lòng đối mặt với chị ta, thế nên làm vậy là ngăn chặn giúp con còn gì? Ai ngờ đâu con đi đón Gia Minh về nhanh thế.”

Nghiêm Chân lại “vâng” thêm một tiếng, hàm răng vốn nghiến chặt dần dần thả lỏng, bờ môi nhếch lên hiền hòa: “Con biết rồi, nội mau ăn cơm đi.”

Xe đến đón bà nội và Gia Minh trở về đã đợi trước cổng bệnh viện. Ăn sáng xong, bà nội liền bắt tay vào thu dọn hành lý. Theo như ý định của Nghiêm Chân là đợi Cố Hoài Việt thức dậy rồi cùng nhau tiễn họ đi, nhưng bà nội ngăn cô lại, không để cô đánh thức anh, họ cứ lẳng lặng ra về là được. Một khi bà nội đã ngang bướng thì Nghiêm Chân cũng hết cách, đành quay người đi giúp Gia Minh dọn đồ. Lúc tiễn hai cụ cháu lên xe, Nghiêm Chân nhìn vẻ mặt đáng thương tội nghiệp của cậu nhóc mà thấy lòng buồn bã, lại chỉ có thể kìm nén nỗi xót xa đang dâng trào làm cay cay sống mũi, đeo cặp sách lên cho cậu, “Đợi phẫu thuật xong bố và cô sẽ về, không lâu lắm đâu. Đến khi đó bố cũng sẽ có thời gian, chúng ta đưa con cùng đi chơi, được không?”

Cậu nhóc cúi gằm ủ rũ: “Hai người lúc nào cũng nói mà không giữ lời, bảo đưa con đi chơi nhưng lần nào cũng thất hứa. Đáng ghét!”

Nghiêm Chân nín lặng, nâng khuôn mặt bé bỏng của cậu lên thơm một cái, cam đoan: “Lần này tuyệt đối không.”

“Thật không?” Cậu nhóc liếc mắt nhìn cô, chừng như vẫn không đủ tin tưởng.

Nghiêm Chân nựng đôi má phúng phính của cậu: “Ngoắc tay nhé?”

Cậu nhóc do dự mãi, cuối cùng vẫn giơ tay ra, vừa ngoắc ngón tay vừa lầm bầm: “Lần này mà còn thất hứa thì con không thèm hai người nữa đâu.”

“Được.” Cô dịu dàng đáp, ánh mắt trông theo hai cụ cháu rời đi.

Xưa nay Nghiêm Chân đều không quen được với cảnh chia ly. Dẫu là con gái của quân nhân rồi làm vợ quân nhân, cảnh tượng này là không thể tránh khỏi. Nhưng có câu nói rất hay, nếu như sau khổ đau là hạnh phúc đang chờ đợi, vậy thì vượt qua một khe rãnh gian khó nhỏ nhoi này thôi cũng có là gì? Những kẻ đợi chờ có hàng ngàn hàng vạn, mà đâu phải ai cũng có thể giành được hạnh phúc. Cô cũng nên biết đủ. Nghiêm Chân nhoẻn cười, xoay người đi vào trong, nhưng chưa được vài bước đã nghe thấy sau lưng vang lên một giọng nữ quen quen: “Nghiêm Chân, chúng ta có thể nói chuyện được không?”

Bước chân của cô lập tức khựng lại, cô chậm rãi ngoảnh đầu, thấy bà Tưởng Di đứng ngay sau lưng vẻ mặt đầy trông mong. Thì ra bà vẫn chưa đi.

Phút chốc, Nghiêm Chân đã lại phủ lên một lớp mặt nạ thờ ơ. Kỳ thực, cô vốn không giỏi làm mặt lạnh với người khác, nhưng cô càng không biết phải đối mặt với bà Tưởng Di bằng cảm xúc ra sao.

“Nói chuyện gì ạ?” Cô hờ hững hỏi.

Bà Tưởng Di thấy cô không hề thẳng thừng từ chối thì khá mừng: “Nếu cháu đồng ý thì cô cháu mình ra quán trà ngoài bệnh viện ngồi một lát, sẽ không tốn thời gian của cháu nhiều đâu. Được không?”

Nhìn ánh mắt mong đợi của bà, Nghiêm Chân lần đầu tiên hận mình không thể tuyệt tình hơn một chút, nếu vậy cô đã có thể không chút đắn đo nói không với bà ấy. Bản thân cô hiện giờ, không làm được. Trầm mặc giây lát, vào lúc thần sắc bà Tưởng Di đã dần trở nên ngượng ngập, Nghiêm Chân lặng lẽ gật đầu.

Quán trà ngoài bệnh viện.

Nghiêm Chân không thường xuyên tới đây, tiện tay gọi một bình trà hoa, rót ình và bà Tưởng Di mỗi người một chén, nhìn làn khói nhạt bốc lên không nói câu gì.

Bà Tưởng Di khẽ nhấp một ngụm, đặt chén trà xuống rồi ngẩng nhìn Nghiêm Chân chăm chú. Chắc hẳn là do ảo giác, bà cứ có cảm giác rằng Nghiêm Chân đang ngồi đây mặt đối mặt với bà không hề giống với vẻ gươm súng sẵn sàng khi gặp trong bệnh viện hai ngày trước nữa. Bà nghĩ, bây giờ có lẽ là cơ hội để trò chuyện.

Bà Tưởng Di cân nhắc lên tiếng: “Nghiêm Chân.”

“Vâng?” Nghiêm Chân ngẩng lên nhìn thẳng vào bà, sự lãnh đạm trong ánh mắt còn chưa kịp thu hồi khiến bà Tưởng Di ngừng lời.

Bà sững sờ một thoáng, rồi nhanh chóng lấy lại nụ cười hoàn mỹ: “Cô biết, có thể cháu rất giận cô. Vì cô đã bỏ ngoài tai lời khuyên của cháu vẫn đến thăm bà nội cháu. Nhưng mà Nghiêm Chân ạ, có những chuyện, thực lòng cô rất muốn biết.”

Nghiêm Chân vuốt nhẹ chén trà, ồ lên một tiếng: “Cháu hiểu, nhưng cháu đã nói rồi, cháu không muốn nhắc đến bố cháu trước mặt cô.”

“Nghiêm Chân, cháu đừng vậy mà...” Bà Tưởng Di vươn tay định nắm lấy tay cô, Nghiêm Chân bất giác lùi về sau, bà Tưởng Di càng thêm bối rối dừng động tác lại.

Nghiêm Chân nghĩ, chắc cả đời bà Tưởng Di cũng chưa từng phải khép nép nhã nhặn như thế này bao giờ. Nói vậy, bà ấy đích xác đã chọn được một người chồng đúng đắn, có thể khiến cho bà được người ta kính trọng, không hiểu thế nào là đi vào đường cùng, càng không hiểu thế nào là chán nản tuyệt vọng. Cuộc đời Nghiêm Chân mới được bao năm, chưa đầy ba mươi năm, nhưng Nghiêm Chân lại cảm thấy mình sống còn mệt mỏi hơn cả bà.

“Bố cháu, chưa bao giờ nhắc đến cô. Vậy nên, cháu cũng không biết phải nói gì với cô.” Nghiêm Chân nhìn bà, lạnh nhạt nói tiếp: “Bố cháu ra đi quá vội, lúc cháu tới nơi thì toàn thân bố đã lạnh ngắt cứng đờ, nên cũng không kịp trăng trối lại điều gì. Cháu từng thử hỏi những chuyện về mẹ cháu, nhưng đó là khi bố đã uống say, lúc bố tỉnh táo cháu không bao giờ dám nhắc đến, vì cháu sợ bố sẽ buồn.”

“Ông ấy mất rồi?” Sắc mặt bà Tường Di mới đó đã trở nên tái mét, chừng như không kiểm soát được mà đứng bật dậy khỏi ghế ngồi.

Nghiêm Chân ngẩng lên nhìn bà, trong ánh mắt một tầng tĩnh lặng, “Bà nội không nói với cô sao ạ? Bố cháu đã mất nhiều năm về trước rồi.”

Bà Tưởng Di gần như chết lặng giương mắt nhìn cô đờ đẫn: “Ông ấy, ông ấy mất như thế nào?”

“Nhồi máu cơ tim đột phát, lúc đưa đến bệnh viện đã không cứu được nữa.” Nhận ra giọng nói của mình đã hơi lạc đi, Nghiêm Chân vội nhấp một ngụm trà, “Nhưng có lẽ những chuyện này đã không còn liên quan gì tới cô nữa rồi.”

Bà Tưởng Di nhìn cô mờ mịt, rất lâu mới chớp chớp mắt, ngồi xuống lại, “Sao có thể như thế được?” Như là đang hỏi Nghiêm Chân, lại giống như đang tự nói với mình.

Nghiêm Chân lặng lẽ rót một chén trà cuối cùng cho hai người, “Không có chuyện gì là không thể.” Cô mỉm cười, nhìn bà Tưởng Di, “Cháu với Hoài Việt sống rất tốt, thế nên cháu luôn cảm thấy, hết thảy những chuyện đã qua không còn quan trọng nữa. Nếu như có thể, cháu thực sự muốn xem như cô chưa từng xuất hiện. Cháu không muốn biết thân phận của cô, vì điều đó với cháu mà nói đã thuộc về một phần của quá khứ, cháu cũng không để ý tới gia đình cô, chỉ cần chúng ta không ai phiền nhiễu đến ai. Xin hỏi...” Nói đến đây cô ngừng lại, giống như đang đắn đo chọn lời: “Xin hỏi, cô có thể thỏa mãn yêu cầu này của cháu hay không?”

“Nghiêm Chân, cô...” Bà Tưởng Di luống cuống đứng lên, nhưng lúc nhìn thấy ánh mắt Nghiêm Chân kiên định là thế. cuối cùng bà vẫn bằng lòng thỏa hiệp. Dường như sức lực để chống đỡ bà đã dùng cạn, bà gần như ngồi tê liệt trên ghế, đến cả giọng nói cũng khản đặc: “Được. Thời gian này đã làm phiền cháu, cô xin lỗi.”

Nghiêm Chân cười, cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh nói: “Không có gì ạ.” Dứt lời cô gọi phục vụ tới thanh toán, hơi gật đầu với bà Tưởng Di, không đợi bà có phản ứng hay không đã đứng thẳng dậy nhanh chóng rời đi. Cô nghĩ, có lẽ không có kết thúc nào phù hợp hơn cho cô và bà Tưởng Di nữa, cô không muốn làm bố thất vọng, cũng không muốn gượng ép chính mình, vậy nên cách duy nhất đó là xem nhau như người lạ ngang qua.

“Sao lại ngẩn ra thế?”

Một bàn tay trắng ngần huơ huơ trước mắt, Nghiêm Chân hoàn hồn, trừng mắt khó chịu với bác sĩ Đồ, đồng thời giấu nhẹm đi khói mù trong đáy mắt, “Chuyện gì?”

“Xem giọng chị kìa.” Đồ Hiểu trề môi ra, “Tôi đến báo tin vui cho chị đây.”

“Tin vui gì?” Cô ngờ vực nhìn bác sĩ Đồ.

“Đã định ngày phẫu thuật cho Tham mưu trưởng rồi, xem đi này.” Nói rồi nhét vào tay cô mấy tờ giấy mỏng.

Nghiêm Chân có phần bất ngờ, nhìn thoáng qua cô ấy rồi lại cúi nhìn tập tài liệu kia, trong ánh mắt ngập tràn nỗi phấn khích. Đồ Hiểu nhìn cô, trộm cười, quay lưng đi làm việc.

Nhìn những giấy tờ này, Nghiêm Chân thực sự thở phào nhẹ nhõm. Phẫu thuật xong là Cố Hoài Việt có thể trở về thành phố C nghỉ ngơi điều dưỡng. Thời tiết lạnh dần, cô vẫn thích thành phố C hơn. Vì ở đó ấm áp hơn thành phố B, cảm giác sẽ dễ chịu hơn. Vả lại, cô còn có chút lòng riêng, chính là sau khi trở về thành phố C cho dù Cố Hoài Việt muốn bận bịu công việc cũng không được nữa. Thời gian này tuy anh nói là đang dưỡng thương nhưng vẫn thường xuyên có người trong Sư đoàn tới tìm anh bàn chuyện ở đơn vị. Cô cũng biết anh không thể dứt bỏ công việc hoàn toàn, nhưng cô càng muốn anh được tĩnh dưỡng hơn. Sức khỏe, mới là cái gốc để làm Cách mạng mà.

Nghiêm Chân phát hiện mình bây giờ ngày càng ỷ lại vào Cố Hoài Việt, buổi tối hôm lần đầu tiên gặp bà Tưởng Di ở bệnh viện, cô từng thử nói với anh chuyện giữa cô và bà Tưởng Di. Kỳ thực trước đó không phải cô chưa từng lưỡng lự, nhưng một câu nói của anh đã dẹp tan hết mọi nghi ngờ của cô, anh bảo với cô rằng, bất luận cô quyết định thế nào anh đều ủng hộ. Nghiêm Chân vì lẽ đó mà cảm động sâu sắc, bởi đây không phải là điều mà người đàn ông nào cùng có thể làm được. May mắn thay, cô đã chọn lựa anh.

Hôm nay, Lưu Hướng Đông đến tìm Cố Hoài Việt, hai người mượn một phòng họp nhỏ của bệnh viện bàn bạc đến nửa ngày, đợi đến lúc Lưu Hướng Đông ra về đã là chín giờ tối. Cố Hoài Việt trở về phòng bệnh thì Nghiêm Chân đang trải giường, nghe thấy tiếng động ngẩng lên cười với anh: “Đã về đấy à? Lão Lưu đi rồi hả anh?”

“Ừ.” Cố Hoài Việt đáp lời, yên lặng ngồi xuống cuối giường ngắm nhìn cô đang bận rộn.

“Sao thế?” Nghiêm Chân không kìm được nấn ná nhìn anh, Cố Hoài Việt lại khẽ cười, nắm tay cô.

“Nghiêm Chân.”

“Dạ?”

“Anh vừa mới nhẩm tính, từ khi lấy nhau đến giờ, thời gian chúng mình bên nhau hình như còn chưa được đến ba tháng.”

Nghiêm Chân không khỏi ngạc nhiên, nhìn điệu bộ nghiêm túc của anh cười cười: “Áy náy à?” Nói rồi đưa tay vuốt cằm làm ra vẻ đăm chiêu suy nghĩ: “Thực ra em đã rất mãn nguyện rồi, anh nghĩ mà xem chúng mình mới lấy nhau có hơn một năm, so với các chị vợ lính ba năm không được gặp mặt chồng thì hạnh phúc hơn hẳn.”

Cố Hoài Việt nhìn cô, khóe môi khe khẽ nhếch lên, thì ra người con gái này lại dễ dàng thấy thỏa lòng đến thế. Nghĩ vậy, anh liền không kìm được giơ tay ra muốn ôm cô lại gần. Nghiêm Chân hơi đỏ mặt, thấy mình thoắt cái đã lại bị anh lừa lên trên chân vội đẩy anh ra: “Bỏ em xuống, anh mau nghỉ ngơi đi, mai còn phải làm kiểm tra chuẩn bị phẫu thuật nữa!”

Ấy thế mà Cố Hoài Việt lại không chịu nhúc nhích, bàn tay ôm eo cô siết chặt thêm, giọng nói thảnh thơi pha lẫn tự đắc: “Không bỏ đấy.”

Người, người này định làm gì đây? Nghiêm Chân thẹn quá hóa giận vật lộn trên đùi anh, chợt nghe Cố Hoài Việt thầm hít sâu một hơi, cô lập tức ngừng lại ngẩng đầu nhìn anh căng thẳng: “Sao thế, đụng phải chân anh à?”

Ánh mắt Cố Hoài Việt lóe sáng, nếu trong hoàn cảnh bình thường có lẽ Nghiêm Chân sẽ không thể nào dễ mắc bẫy như thế, nhưng giờ anh đang bị thương, cộng thêm tình trạng sức khỏe không ổn định, Nghiêm Chân hễ hoảng loạn là không cần biết gì nữa.

“Có hơi đau.” Anh lại chậm rãi hít vào một hơi, “Em đừng động đậy, để anh đỡ em xuống.”

“Vâng.” Nghiêm Chân cẩn thận phối hợp với anh dịch chuyển hai chân, thế nhưng đầu mũi chân vừa chạm đất còn chưa đứng vững đã lập tức bị hất ngược lên... Cô đã bị đè xuống giường rồi!

Thấy ai kia chầm chậm nghiêng người qua, Nghiêm Chân tức tối hoảng hồn: “Anh... anh chơi xấu!”

“Vốn chỉ định đùa em thôi.” Cố Hoài Việt ra vẻ vô tội.

“Thế sao giờ lại thành ra thế này?!” Nghiêm Chân không chịu, hai chân quẫy đạp tỏ ý chống đối, nhưng chẳng mấy chốc đã bị áp chế.

“Sau đấy... lửa bị chính em dẫn đến đấy chứ.”

Bao lâu nay không đụng vào cô, vậy mà cô còn dám không yên phận trên người anh. Tham mưu trưởng Cố cho rằng mình rất có lý do nghi ngờ hành vi của cô là cố ý. Nghiêm Chân khóc không ra nước mắt, thử hỏi con người này rõ ràng chưa lành vết thương mà sao vẫn khỏe đến như vậy. Quần áo đã bị cởi xuống một nửa, cũng tức là đã bị tước phân nửa vũ khí rồi, cô giáo Nghiêm vẫn ra sức chống cự. “Chân, chân của anh…”

“Không đáng ngại.”

“Lát nữa, lát nữa có người đến kiểm tra...” Bàn tay của ai kia đã khiến cô nói không ra tiếng nữa.

“Càng không đáng ngại.”

Nghe động tĩnh liền tự động quy hàng, không biết là bởi lý do của anh quá toàn vẹn hay tại ý chí chống cự của cô quá bạc nhược, chốc lát sau Nghiêm Chân đã bị đánh bại hoàn toàn, với tay níu lấy anh trong cơn say đắm, vô thức kéo anh lại gần mình hơn. Cố Hoài Việt trầm giọng cười, nắm bắt cơ hội đột kích phòng tuyến cuối cùng. Cả người Nghiêm Chân cứng đờ, giây khắc sau đã đắm chìm trong hạnh phúc, không cưỡng lại được.

Hậu quả của một đêm buông thả này là sáng sớm ngày hôm sau Nghiêm Chân “ngậm nước mắt” lê đôi chân mỏi nhừ đến phòng giặt để tiêu hủy “chứng cứ phạm tội”, trong khi ai kia lại tươi cười hớn hở tắm táp nhanh chóng chuẩn bị cho lần kiểm tra cuối cùng trước khi phẫu thuật.

Vào lúc Nghiêm Chân đang đứng chống eo ngây ngẩn ra nhìn lồng quay của chiếc máy giặt trước mặt thì đột nhiên bị người nào đó đập lên vai, cô giật nảy mình quay phắt lại, nhìn rõ là Đồ Hiểu rồi mới thở phào một hơi. Đồ Hiểu nhìn bộ dạng cô hung dữ: “Làm gì mà căng thẳng thế?”

“Không, không có gì.” Nghiêm Chân úp úp mở mở quay đi.

Bác sĩ Đồ ngắm cô cười gian mấy phút, Nghiêm Chân bị cô ấy nhìn đến dựng tóc gáy, “Cô còn ở đây làm gì nữa? Không phải làm việc à?”

Bác sĩ Đồ lắc đầu không có chút trách nhiệm nào: “Hôm nay không đến lượt tôi nữa, bác sĩ già đi khám sức khỏe cho đồn Biên phòng trở về rồi, chú ấy phụ trách ca mổ, cũng đã thay chị báo cho bên nhà bác Cố rồi. Giờ đã yên tâm hơn được chưa?”

Làm vậy đương nhiên sẽ càng đảm bảo hơn! Nhưng nể mặt bác sĩ Đồ, Nghiêm Chân chỉ mỉm cười.

Đồ Hiểu chống cằm nhìn cô bận bịu, khẽ thở dài: “Hai người hạnh phúc thật đấy.”

“Hả?”

Đồ Hiểu nhún vai, nở nụ cười: “Tôi bảo là như hai anh chị bây giờ thật là hạnh phúc, nhìn vào thật khiến người ta ngưỡng mộ.”

Nghiêm Chân phì cười. Kỳ thực họ đi đến được ngày hôm nay chẳng dễ dàng gì, cho đến bây giờ Nghiêm Chân vẫn có thể hồi tưởng lại dáng vẻ lần đầu tiên gặp anh, khi ấy còn tưởng rằng chỉ đơn giản là gặp gỡ phụ huynh, có ai ngờ, lại đi xa đến như vậy. “Đôi khi những cuộc gặp gỡ trong đời quả thực kỳ diệu lắm, chưa biết chừng một lúc nào đó cô lại gặp được người sẽ đi cùng mình trọn vẹn cả cuộc đời đấy.”

“Này này này, chị sến quá rồi nhé!” Cô bác sĩ vẫn còn độc thân bày tỏ thái độ hết sức bất mãn, Nghiêm Chân chớp mắt tươi cười, bê chậu khăn trải giường ra ngoài phơi.

Vị bác sĩ già sau khi đã nghiên cứu kĩ bệnh án của Cố Hoài Việt đưa ra kế hoạch chi tiết cho quá trình phục hồi chức năng. Tham mưu trưởng Cố đọc xong càng thấy rối trí, nếu như làm theo ông cụ này, đừng nói là nửa năm, trong vòng một năm mà có thể tham gia vào những công việc thường nhật trong đơn vị được thì anh sẽ mở tiệc ăn mừng. Mà chắc chắn Nghiêm Chân đã có thế lực đằng sau chống lưng sẽ mạnh hơn anh, suốt dọc đường lúc dìu anh đi dạo cũng tỏ ra oai phong hùng dũng.

Cố Hoài Việt lại trình bày một lần nữa: “Lúc trước anh đã hứa là nửa năm, giờ em cũng không được nuốt lời.”

Nghiêm Chân vờ như không nghe thấy.

“Nghiêm Chân?”

“Giời ạ, anh lằng nhằng thế nhỉ?!” Nghiêm Chân khua tay, giống như xua đuổi một con quạ ồn ào. Cố Hoài Việt nheo mắt nhìn cô giở trò, sâu trong lòng lại khuất phục một cách triệt để. Được, ai bảo anh tối qua đã quá hời. Tạm thời bây giờ chịu thiệt chút xíu, sau này sẽ từ từ chống đối, sau khi hạ quyết tâm Cố Hoài Việt vươn tay ôm Nghiêm Chân vào lòng.

Nghiêm Chân thu gọn biểu cảm có nỗi khổ mà không nói ra được của anh vào trong tầm mắt, lại cảm thấy người đàn ông này trong phút giây hiện tại có phần... đáng yêu. Cô hơi nhếch cong môi, nhưng nụ cười chưa tỏa ra trong nháy mắt đã bị người đang đứng trước cửa phòng bệnh không xa bóp nghẹt trở lại. Thẩm Mạnh Kiều?! Theo phản xạ, cô đứng yên bất động, trông về phía người đã gần như sắp bị cô lãng quên kia.

Mặt Thẩm Mạnh Kiều trắng bệch, ánh mắt chỉ thoáng lướt qua Cố Hoài Việt, rồi sau đó dán chặt vào Nghiêm Chân. Lại gần một chút có thể nhận ra cảm xúc của cô ấy biến chuyển rất lớn.

Cố Hoài Việt cảm nhận được, lịch thiệp chào hỏi: “Mạnh Kiều, em đến chơi.”

Thẩm Mạnh Kiều cười lạnh nhạt: “Nếu như có thể em cũng không muốn đến.”

Cố Hoài Việt nhíu mày, rất nhanh lại giãn ra, anh vỗ vai Nghiêm Chân, gọi hồn cô trở lại: “Vào phòng đi đã.”

Nghiêm Chân gật đầu, chưa kịp cất lời đã nghe thấy Thẩm Mạnh Kiều lên tiếng: “Em muốn nói chuyện với một mình chị.”

Nghe vậy, Cố Hoài Việt thoạt cười: “Em muốn nói chuyện gì với chị dâu mà còn phải kiêng dè anh nữa?''

Thẩm Mạnh Kiều không nói, chỉ im lặng nhìn Nghiêm Chân. Nghiêm Chân trầm tư chốc lát, sau cùng vẫn xoay người lại kéo tay áo Cố Hoài Việt. “Để em nói chuyện với em ấy.” Thấy anh định phản đối, cô mỉm cười, “Có những chuyện rồi sẽ phải giải quyết thôi.”

Cố Hoài Việt mím môi, cuối cùng dịu giọng lại dưới ánh mắt kiên trì của cô: “Vậy thì hai chị em ở đây nói chuyện, anh đi tìm bác sĩ già tán gẫu.”

“Vâng.” Nghiêm Chân gật đầu.

Cho đến khi bóng lưng Cố Hoài Việt đã khuất sau dãy hành lang, Nghiêm Chân mới xoay người lại nhìn Thẩm Mạnh Kiều: “Vào trong đi.”

Thẩm Mạnh Kiều cắn môi, giậm gót giày cao đi theo cô vào phòng bệnh.

Dường như Nghiêm Chân không hề nhận ra cảm xúc của cô ấy; thậm chí còn lịch sự chu toàn rót trà mời cô, cách cư xử hoàn toàn như với khách. Thẩm Mạnh Kiều không chú ý gì đến chén trà đang tỏa hơi nóng trước mặt, nói thẳng thừng: “Em hỏi chị, hôm đó mẹ em đến bệnh viện, chị đã nói gì với mẹ em?”

“Không nói gì cả.”

“Chị đừng trả lời cho có lệ!” Thẩm Mạnh Kiều không nhịn nổi cơn giận, “Không nói gì thì tại sao mẹ em vừa về đến nhà là lật tung đồ đạc lên tìm album ảnh, tìm được ảnh rồi thì giữ chặt lấy rớt nước mắt không chịu buông tay?! Từ đó trở đi tinh thần không được ổn định nữa. Giờ chị lại bảo với em là không nói gì cả thì làm sao mà em tin được?”

“Vậy em có thể đi hỏi mẹ của mình, không cần thiết phải chạy tới tận đây quát tháo.” Nghiêm Chân hạ thấp giọng, “Hoài Việt vẫn còn đang dưỡng thương.”

Đối mặt với lời nói có phần nghiêm khắc của cô, Thẩm Mạnh Kiều vừa phải cố gắng khống chế cảm xúc của mình vừa nói: “Nếu như thực sự có thể hỏi được thì em đã hỏi rồi. Vấn đề là bố không cho em hỏi, nói rằng đấy là tâm bệnh của mẹ em. Họ đều thấu hiểu rõ ràng tường tận, mà lại giấu diếm một mình em!”

“Vậy sao em không đi hỏi họ xem tại sao lại giấu diếm em?”

“Còn không phải là vì chị!” Thẩm Mạnh Kiều gào lên, “Mẹ em hiểu rõ chuyện rắc rối giữa chị và em, mẹ không thể nào nói cho em biết đâu!”

Xét cho cùng vẫn là một người có mẹ thương yêu, nắm tay Nghiêm Chân siết lại, lúc ngẩng đầu lên vẻ mặt đã phục hồi lại như ban đầu. “Phải rồi, làm sao họ có thể để em biết được.” Cô nói xong, chợt cảm thấy rất tức cười, “Mẹ em làm sao có thể nói cho em biết, rất có thể chị chính là chị gái của em chứ?”

Người chị gái cùng mẹ khác cha? Lời nói này chỉ nghe thôi cũng thấy khôi hài. Hơn nữa, quả thực Thẩm Mạnh Kiều cũng không thể tin, cô sửng sốt: “Chị, chị đùa kiểu gì thế?”

Nghiêm Chân cười khổ, chính cô cũng hy vọng đây chỉ là trò đùa.

Sự im lặng của Nghiêm Chân đối với Thẩm Mạnh Kiều chính là thừa nhận, cô phải siết chặt nắm tay gần như hết mức để giữ ình không bị thất thố. “Chị, chị biết từ bao giờ? Ngoại trừ lần ở khu tập thể dành cho người nhà, em không nhớ mẹ em còn từng gặp chị thêm lần nào nữa.”

“Đã từng gặp.” Làm lơ vẻ kinh ngạc của Thẩm Mạnh Kiều, Nghiêm Chân hờ hững nói tiếp, “Nhưng em sẽ không nhớ đâu, ở thành phố C, trong buổi tiệc mừng thọ ông cụ Cố.” Đó là lần đầu tiên trong suốt hai mươi mấy năm cuộc đời cô gặp được người thực trong bức ảnh, đến chính Nghiêm Chân cũng cảm thấy lạ kỳ, trải qua bao lâu như vậy mà chỉ thoáng chốc cô đã có thể nhận ra được đối phương, “Vả lại, nói thì như đùa, trong album ảnh của bố chị có một bức ông chụp cùng mẹ em. Mẹ của em, thời trẻ rất xinh đẹp.”

Thẩm Mạnh Kiều tựa hẳn vào sofa, vẻ mặt không khác gì bà Tưởng Di khi hay tin bố cô đã qua đời. Còn Nghiêm Chân vẫn ngồi vững vàng trước mặt cô, lẳng lặng nhìn cô.

Hồi lâu, không biết đã bao lâu trôi qua, Thẩm Mạnh Kiều mới cất giọng khàn khàn: “Tối, tối hôm đó anh ấy đưa chị đến?”

Nghiêm Chân không nói, mặc nhận.

“Nói vậy thì, hai người đã ở bên nhau từ lúc đó rồi?” Thẩm Mạnh Kiều bỗng bật cười tự giễu, “Vậy hành động của em trong mắt chị chắc là đáng cười lắm nhỉ. Em thích anh ấy, thậm chí còn vì thế mà làm cô giáo chủ nhiệm của Gia Minh, à, đúng rồi, trước đó đấy còn là công việc của chị. Chắc chắn chị ngầm cười sau lưng em rất nhiều lần phải không?”

“Lúc ấy chị cũng chỉ mới quen biết Hoài Việt chưa được bao lâu. Hơn nữa em nghĩ rằng khi đó chị có tư cách và thời gian để cười em sao? Chị khi đó ốc còn không lo nổi mình ốc, cũng nhờ phúc của em.”

“Thế nên chị mới kết hôn với một người chưa quen biết được bao lâu, như để trả thù em?” Thẩm Mạnh Kiều nghiêm khắc phản bác lại, lời này vừa thốt ra, hai người đều sững sờ. Đến cả Thẩm Mạnh Kiều cũng không ngờ rằng mình có thể buột miệng nói ra những lời như thế, cô không dám tin nhìn Nghiêm Chân.

Còn Nghiêm Chân định thần lại rất nhanh, phủ nhận không cần suy nghĩ: “Em không có tư cách tùy tiện bình phẩm về hôn nhân của chị.”

“Vậy dám hỏi có bao nhiêu người biết về cuộc hôn nhân này của chị?” Một khoảnh khắc thất thần dường như đã khiến Thẩm Mạnh Kiều túm được sơ hở của cô, lạnh lùng hỏi, “Trong cả trường, ngoài em ra còn ai biết nữa? Sợ là đến cả Vương Dĩnh là bạn thân của chị cũng không hay biết!”

“Vậy thì chứng tỏ được gì?” Nghiêm Chân nhíu mày.

“Chỉ có thể chứng tỏ là chị chột dạ!”

Chín chữ, nói rất hùng hồn. Nghiêm Chân nhất thời không tìm được lời gì để phản bác lại. Chột dạ? Sao cô có thể chột dạ được? Nghiêm Chân day trán, thử ngẫm nghĩ cho kĩ lời Thẩm Mạnh Kiều, nhưng đúng lúc này tiếng gõ cửa vang lên. Âm thanh trầm thấp nhưng hết sức rõ ràng.

Nghiêm Chân và Thẩm Mạnh Kiều nhìn nhau, lê bước ra mở cửa, người đứng ngoài cửa khiến cho cô mở trừng hai mắt, lắp bắp cất tiếng chào: “Bố, bố ạ, bố đến rồi ạ.”

Người đến chính là ông cụ Cố Trường Chí. Ông cụ điềm tĩnh ừ một tiếng, nhướng mắt lên nhìn một lượt hai người trong phòng, rồi mới thong thả mở lời: “Hoài Việt đâu rồi?”

Nghiêm Chân ngẩn ra một thoáng: “Hoài Việt, Hoài Việt anh ấy nói là đi tìm bác sĩ trao đổi về ca mổ, vừa đi không lâu ạ.”

“Ờ.” Ông cụ gật đầu, “Vậy hai đứa cứ trò chuyện tiếp, bố đi xem xem.”

Động tác vén tóc ngừng lại, Nghiêm Chân không hiểu ý tứ của ông cụ lúc này cho lắm. Cô nhìn Thẩm Mạnh Kiều rồi hỏi: “Con đi cùng bố qua đó ạ, chúng con nói chuyện xong rồi.”

Thẩm Mạnh Kiều cũng định thần lại, hơi khom người chào ông cụ: “Thưa bác, cháu xin phép về trước ạ.”

Ông Cố Trường Chí nở nụ cười: “Cho bác gửi lời hỏi thăm bố cháu.”

Thẩm Mạnh Kiều gật đầu, khi bước qua Nghiêm Chân dừng lại một thoáng rồi rảo bước đi.

Ông Cố Trường Chí vẫn chắp tay sau lưng đứng ở cửa đăm chiêu nhìn Thẩm Mạnh Kiều, cho đến khi bóng cô ấy dần khuất cuối hành lang mới từ từ ngoảnh đầu lại, nhìn Nghiêm Chân bảo: “Đi thôi”

Nghiêm Chân không dám chắc ông cụ đã nghe được những gì, cũng không biết sau khi đã nghe thấy ông nghĩ gì trong lòng, nhưng trước mắt ông không hề nhắc đến, cô cũng không tiện hỏi trực tiếp, chỉ có thể gật đầu im lặng đi theo sau ông.

Đúng vào giờ tan sở, người đi qua đi lại trong hành lang không ít, giữa những âm thanh ồn ào huyên náo lòng Nghiêm Chân rối như tơ vò. Không chỉ vì chuyện của bà Tưởng Di, cũng không phải bởi cuộc trò chuyện với Thẩm Mạnh Kiều. Điều khiến cô thực sự hoang mang là sau khi Thẩm Mạnh Kiều thốt ra chín chữ kia cô đột nhiên cảm thấy lòng mình trùng xuống. Cô... chột dạ sao?

Ông Cố đi phía trước bỗng dừng bước chân, lúc suýt chút nữa đụng trúng ông Nghiêm Chân kịp phanh lại. Ông Cố ngoảnh đầu nhìn cô, thấy cô vẫn còn trong trạng thái mù mịt không kìm được bật cười: “Con trông con còn lẫn hơn cả bố đây này, bố nghe Đồ Hiểu nói đã đổi bác sĩ điều trị chính cho thằng hai rồi, văn phòng của bác sĩ đã đổi ở đâu bố vẫn chưa biết, con đi trước dẫn đường đi!”

Nghiêm Chân bối rối gượng cười, bước lên đi trước.

Đến không đúng lúc, cả vị bác sĩ già và Cố Hoài Việt đều không thấy trong văn phòng, chỉ có một cậu thanh niên dáng dấp trông như bác sĩ thực tập đang sắp xếp lại bàn làm việc của vị bác sĩ già. Bác sĩ trẻ tuổi kia mỉm cười nói với họ rằng vị bác sĩ già đã đưa Cố Hoài Việt đi làm kiểm tra, bảo họ đợi một lát.

Nghiêm Chân gật đầu, nhìn sang ông cụ: “Bố, sao ạ?”

“Thì ngồi đây đợi một lát vậy.” Ông cụ nói rồi ngồi xuống ghế sofa trong phòng.

Mấy ngày trước nhận được điện thoại của Đồ Hiểu, tiếc là công việc bận bịu không dứt chưa có thời gian đến. Trùng hợp hôm nay Văn phòng Tổng Tham mưu thành phố B tổ chức hoạt động cho cựu chiến binh, ông nhận lời mời tham gia, sau khi kết thúc chưa kịp thay quần áo đã đến thẳng đây. Cấp hiệu ba sao một vạch khiến cậu bác sĩ trẻ trước mặt có phần căng thẳng, ông cụ ra hiệu cho cậu ta: “Cháu cứ làm việc đi.”

Cậu bác sĩ trẻ gật đầu, bước nhanh đi ra.

Nghiêm Chân đứng yên tại chỗ giây lát, nhớ ra vẫn chưa rót trà cho ông Cố Trường Chí, “Bố, con đi rót cho bố chén trà, bố đợi con nhé.”

“Không cần đâu.” Ông cụ xua tay, “Vừa mới uống đầy cả bụng nước trà rồi mới đến, con ngồi xuống đi.”

“Dạ? Vâng ạ.” Nghiêm Chân lại ngồi xuống trước mặt ông cụ.

Ông cụ bỏ mũ xuống đặt trên đùi lặng im gảy chiếc dây mũ màu vàng óng. Nghiêm Chân đan những ngón tay vào nhau, cảm thấy mình nên nói điều gì đó. Nhưng không đợi cô lên tiếng, ông Cố đã ngẩng đầu lên, nhìn cô: “Hôm qua, mẹ con có đến căn hộ của con và Hoài Việt, đúng lúc có điện thoại ở trường con gọi đến, họ nói không sao gọi được vào di động cho con.”

Nghiêm Chân ồ lên một tiếng, lấy di động ra xem mới biết là đã sập nguồn: “Trường có chuyện gì không ạ? Con đi hơi vội, chỉ kịp xin Chủ nhiệm Thường cho nghỉ.”

“Không có chuyện gì.” Ông cụ cười cười, “Đồng nghiệp của con nói tháng mười một này Sở Giáo dục tổ chức cho các giáo viên trẻ đi tình nguyện trên Tây Tạng, đến một huyện nhỏ ở Lâm Chi dạy học, thời gian nửa năm. Hỏi con có đăng ký hay không.”

“Tình nguyện ở Tây Tạng ạ?”

“Ừ.” Ông cụ gật đầu, “Mẹ con từ chối thay con rồi, nói là ở đó quá xa lại rất cực khổ, thời gian này con đã đủ mệt rồi, không thể cho con đến đó hành xác nữa.”

Nghiêm Chân mỉm cười: “Con không mệt ạ.”

“Vậy à?” Ông cụ nói xong, chừng như còn đang tư lự, “Đồng nghiệp của con thì lấy làm tiếc lắm, vì trường đề xướng các giáo viên trẻ còn độc thân tham gia hoạt động thế này, bảo là không có gì phải lo lắng đằng sau.”

Nghe ông nói, Nghiêm Chân lập tức đứng bật dậy khỏi ghế: “Bố...”

Theo tình hình này chắc chắn ông cụ đã hiểu ra điều gì đó, Nghiêm Chân nôn nóng muốn giải thích, lại bị ông cụ giơ tay chặn lại: “Con ạ, mẹ con là người ruột để ngoài da cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, lúc về nhà kể lại cho bố chỉ coi như chuyện cười. Nhưng bố không coi đấy là chuyện cười.” Ông cụ nhìn cô nói, nét mặt nghiêm túc: “Chuyện con và Hoài Việt kết hôn, các đồng nghiệp trong trường không ai biết?”

Nghiêm Chân buông mắt không nói, tương đương như là mặc nhận.

“Sao lại không nói? Có phải nghĩ là chỉ làm thủ tục đăng ký đơn giản không tổ chức đám cưới nên không nói ra được?”

“Không ạ!” Nghiêm Chân vội vã ngẩng lên, “Không phải vì thế đâu bố!”

“Vậy thì tại vì sao?” Ông cụ hỏi, “Không lẽ, đúng như lời Mạnh Kiều nói?”

Nghiêm Chân cắn môi dưới, đầu cúi gằm.

“Con ạ, con đừng sợ. Bố không ép con, bố chỉ muốn làm cho rõ chuyện này là như thế nào, là chuyện gì lại có thể làm cô con dâu ưu tú của bố khó xử đến thế.” Nói dứt lời ông cụ nhìn cô, ánh mắt hiền hòa nhẫn nại. Đây là điều hiếm thấy ở một người cả đời đã trải qua bao gió táp mưa sa như ông.

Hai tay Nghiêm Chân siết chặt rồi lại nới lỏng ra, nới lỏng ra rồi lại siết chặt, cuối cùng, cô ngẩng đầu lên, nhìn vào ông cụ: “Bố, trước đây khi con và anh Hoài Việt kết hôn quả thực là hơi gấp gáp, thực ra không chỉ mình con, cả anh Hoài Việt cũng vậy, chúng con làm vậy đều có phần bất đắc dĩ, trong lòng hoang mang, nhưng đều không muốn để cho người kia nhận ra được mình hoang mang.”

“Bố hiểu.” Ông cụ nói, “Chuyện này bố và mẹ con cũng có liên quan, là tại bố mẹ đã thúc ép Hoài Việt quá.”

Nghiêm Chân lắc đầu: “Không phải con trách bố mẹ đâu ạ.”

Cô cố gắng kể lại tình hình khi đó bằng giọng nói bình thản, ông cụ chuyên chú lắng nghe, nét mặt càng lúc càng thâm trầm. Nghiêm Chân nói xong gần như không dám nhìn thẳng vào ông, lặng lẽ cúi thấp. Ông cụ trầm tư, giống như đang tiếp thu những lời cô nói, hồi lâu mới lên tiếng: “Vậy mẹ ruột của con là Tưởng Di sao?”

“Con chưa chứng thực với cô ấy, vì với con mà nói đáp án đã không còn quan trọng nữa.”

“Nhưng dẫu sao con cũng vẫn bận tâm.” Ông cụ nói thẳng, “Thế nên, những gì Mạnh Kiều nói ít nhất cũng đúng một nửa.” Cuộc nói chuyện của họ, rốt cuộc ông cụ đã nghe thấy rồi.

Nghiêm Chân mấp máy môi, không phản bác lại.

Ông cụ không kìm được thở dài: “Tuy trước đây lúc con và Hoài Việt kết hôn bố không phản đối, nhưng bố cũng đã nói ngay từ đầu rồi. Những lời đó không phải nói với con, mà là nói với Hoài Việt, vì bố biết suy nghĩ của nó. Bố sợ nó bị ép quá rồi sốt ruột kiếm bừa một người để kết hôn cho tròn trách nhiệm với gia đình, bố sợ nó vẫn chưa trưởng thành như ngày trước, lấy vợ rồi sống không hạnh phúc, bố sợ đến cuối cùng nó lại có lỗi với con.”

“Bố.” Nghiêm Chân khẽ cất tiếng gọi ông.

“Tuy gia cảnh nhà con bình thường, nhưng bố tin vào con mắt nhìn người của bố. Con là một cô gái tốt, nếu như Hoài Việt vì bản thân mình mà có lỗi với con thì thực là không phải, làm vậy là không đúng với đạo nghĩa của một quân nhân. Nhưng con có biết vì sao bố không phản đối không? Bố lo lắng nhiều như vậy, bố có thừa lý do để nói với các con rằng “suy nghĩ kĩ đi”, “đừng vội vàng như vậy”, nhưng cuối cùng bố lại vẫn đồng ý. Con ạ, con có biết tại vì sao không?” Ông Cố nhìn cô, ánh mắt vẫn hiền hòa điềm tĩnh mà không kém phần sắc sảo: “Vì con đã cho bố niềm tin. Con nói các con phù hợp với nhau nhất, nên bố bèn nói với chính mình, cứ để chúng nó thử xem sao. Con trai mình nghĩ gì cô gái này đều rõ cả, cứ để chúng nó thử đi vậy. Con ạ, nếu Hoài Việt nó giấu diếm con điều gì thì bố nhất quyết sẽ không đồng ý, con biết không?”

“Con biết ạ.” Nghiêm Chân cắn chặt môi, sống mũi không kìm nén được nỗi xót xa, “Bố đừng nói nữa, con biết ạ.”

“Để bố nói hết” Ông cụ cười cười, “Vì lời này chỉ nói một nửa sẽ dễ khiến người ta hiểu lầm rằng bố đang cố làm ra vẻ cao thượng. Bố cũng không giấu gì con, bố đã băn khoăn nhiều như thế, nói đến tận cùng vẫn là vì thằng hai. Nó giờ cũng đã ba mươi lăm tuổi rồi, trong chuyện hôn nhân không chịu nổi mấy lần giày vò nữa, trước khi kết hôn với con mấy năm đó nó sống ra sao cả nhà đều biết hết, không ai muốn thấy nó phải chịu đựng như thế nữa, con hiểu không?”

Lời nói của ông cụ tha thiết ân cần, Nghiêm Chân chỉ cắm cúi gật đầu.

Lại là một tiếng thở dài, ông cụ nói: “Con này, không cần thằng hai đã nói hay chưa, bố đều có thể nhận ra trong lòng nó có con. Tình trạng nó bây giờ tốt hơn trước nhiều lắm, mẹ con và bố trông thấy cũng đều vui mừng. Nhưng giờ bố muốn hỏi cảm nhận của con, con có giống như nó hay không?”

Nghiêm Chân cũng không biết phải trả lời ra sao, cô che giấu quá nhiều tâm sự, giống như con sóng kình bị chôn vùi dưới đáy biển sâu luôn sẵn sàng cuộn trào. Vì biết như vậy nên Nghiêm Chân thà rằng vĩnh viễn chôn giấu trong lòng không để nó dâng lên.

Phút trầm mặc ngắn ngủi này cũng khiến ông Cố Trường Chí hiểu ra nhiều điều, ông đội mũ ngay ngắn lại, đứng thẳng dậy vỗ vai Nghiêm Chân: “Được rồi, bố nói những điều này chỉ là muốn con hiểu được suy nghĩ của thằng hai. Nó giống tính bố, có chuyện gì cũng giữ chặt trong lòng không thích nói. Giờ bố đã nói xong rồi, chuyện này tạm thời không nhắc lại nữa. Đi xem Hoài Việt trước đã, hai ngày tới nó phải làm phẫu thuật rồi, thời điểm mấu chốt này không thể để xảy ra sai sót gì được.”

“Vâng ạ” Nghiêm Chân khản giọng đáp lời.

Về đầu trang
Về đầu trang