Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Lời Hứa Của Anh Là Biển Xanh Của Em
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :

Lời Hứa Của Anh Là Biển Xanh Của Em - Chương 4: Cô đưa con đi tìm bố(4)

Đối với việc Cố Hoài Việt vừa lấy được giấy đăng ký kết hôn đã phải quay về đơn vị, thực ra Nghiêm Chân còn thấy vui mừng. Tuy rằng đã kết hôn nhưng Nghiêm Chân vẫn không biết phải đối diện với anh ra sao, anh đi, ngược lại cho cô ít nhiều thời gian thích ứng. Nhưng không được bao lâu, cô đã phát hiện mình vui mừng quá sớm. Anh đi rồi nhưng gia đình anh vẫn còn ở đây. Cả một đại gia đình cũng khiến cô khó bề ứng phó. Giờ nghỉ trưa cô nhận được điện thoại của Phùng Trạm, nói rằng hai ông bà cụ bảo cậu ta đón Nghiêm Chân về Cố viên ăn cơm. Trong tiềm thức Nghiêm Chân rất muốn từ chối, nhưng nghĩ lại như vậy không hay lắm nên đành nhận lời.

Bà Lý Uyển đã đứng đợi sẵn bên ngoài Cố viên, Nghiêm Chân được quan tâm đâm ra lo lắng, “Bác không cần phải đón con đâu ạ.”

Bà Lý Uyển phật ý, “Còn gọi bác gì nữa, sửa cái miệng đi.” Dứt lời, bà nhìn cô đầy mong chờ. Nghiêm Chân ngại ngùng cúi đầu, hồi lâu mới lí nhí gọi một tiếng mẹ. Tiếng mẹ này với cô quá xa lạ, cô cất giọng gọi mà thấy vừa lạ lẫm vừa ngượng ngập. Nhưng bà Lý Uyển nghe xong lại rất vui sướng. Đây là nàng dâu lớn của bà, bà ngày ngóng đêm trông là đợi nghe được tiếng mẹ này đây.

“Hoài Việt với Hoài Ninh đi hết rồi, cả hai đứa nó đi cùng một lượt nên mẹ cũng thấy trống vắng. May Hòa Hòa vẫn còn ở đây, nên mẹ mới gọi con đến cùng ăn trưa cho có không khí một chút.”

Nghiêm Chân mỉm cười: “Gia Minh đã về chưa ạ?” Mấy ngày không gặp cậu nhóc rồi, cô thực sự thấy nhớ.

“Về rồi.” Bà Lý Uyển vỗ tay cười, cất tiếng gọi cậu bé đang chổng mông chơi xe đua trong phòng khách, “Gia Minh, mau qua đây, xem ai tới này.”

Cậu bé nghe tiếng gọi tức thì nhổm dậy, ôm chiếc xe đua nhỏ quay người lại. Lúc nhìn thấy Nghiêm Chân tỏ ra bất ngờ thấy rõ. Cậu bé chạy lại, nhìn cô: “Cô Nghiêm?” Giọng nói ngọt lịm, cô nghe mà nở nụ cười, cúi xuống lau mồ hôi cho cậu bé.

Khung cảnh êm ấm thuận hòa khiến bà Lý Uyển cười híp cả mắt, bà xoa xoa đầu Gia Minh, nói: “Sau này không gọi là cô Nghiêm nữa nhé.”

Cậu bé há hốc miệng, “Thế gọi là gì ạ?”

“Gọi là mẹ.”

“Mẹ á?” Bạn nhỏ Cố Gia Minh cúi đầu lẩm bẩm, “Sao lại phải gọi là mẹ?”

“Cô giáo lấy bố con rồi, con không gọi là mẹ thì gọi là gì?”

Ông tướng con mở to mắt, “Thủ trưởng có vợ á?”

Thấy vẻ mặt cậu không giống đang vui mừng, bà Lý Uyển hơi lúng túng, “Sao thế, không vui à?”

Quả nhiên, ông tướng con xụ mặt xuống, tức tối nhìn hai người lớn trước mặt một cái, sau đó bất ngờ ôm chiếc xe đua quay lưng chạy đi. Để lại bà Lý Uyển và Nghiêm Chân đứng ngây tại chỗ, vẫn chưa kịp định thần. Như vậy là sao?

Cậu bé chạy lên lầu hai, Nghiêm Chân và bà Lý Uyển nhìn nhau, nhang chóng lên theo. Cánh cửa phòng trên lầu hai đóng im ỉm, chiếc chìa khóa treo trên cửa cũng đã bị cậu bé mang theo vào để đề phòng. Nghiêm Chân nhẹ nhàng gõ cửa, bên trong không có tiếng trả lời.

“Gia Minh?” Cô gọi khẽ, nghe thấy tiếng bàn ghế bị xê dịch bên trong, chốc lát sau, giọng bạn nhỏ Cố Gia Minh từ trong khe cửa khàn khàn vọng ra: “Làm sao?”

“Con mở cửa ra nào, cô muốn nói chuyện với con.”

“Không mở!” Cậu bé lầu bầu mấy tiếng rồi quăng ra hai chữ.

“Tại sao?”

“Không mở, không mở là không mở!” Cậu bé quát lên, còn lấy chân đạp vào cánh cửa.

Bà Lý Uyển ra hiệu bảo Nghiêm Chân lùi lại, bà tới gõ cửa: “Gia Minh ơi, bà nội đây, mau mở cửa ra con. Chị Trương làm trứng lòng đào với bánh sữa bơ rồi đấy. Không phải con thích ăn nhất à, không ra là bà mang cho ông nội ăn nhé.”

Trong phòng yên ắng một hồi, giờ phút này chắc có lẽ cậu nhóc đang giằng xé nội tâm. Bà Lý Uyển cười cười bảo Nghiêm Chân: “Đối phó với Gia Minh, con cứ mang đồ ăn ra dỗ dành.”

Khoé môi Nghiêm Chân nhếch lên mỉm cười. Quả nhiên, chỉ lát sau, cậu bé trong phòng lên tiếng: “Muốn con ra ngoài cũng được, con phải gọi điện cho bố Cố Hoài Việt.”

Ô hay, cái thằng bé này. Bà Lý Uyển cau mày: “Bố còn đang bận thao luyện, làm gì có thời gian rảnh nghe điện thoại để mà giải quyết chuyện vặt vãnh của con.”

“Mặc kệ, mặc kệ!” Ông tướng con đạp cửa thình thình, “Con phải gọi điện cho bố, con không muốn cô giáo Nghiêm làm vợ của bố, làm mẹ của con.”

Nghiêm Chân chỉ thấy tay chân lạnh ngắt, còn bà Lý Uyển lặng cả người. Bà chăm Gia Minh từ nhỏ tới lớn, Lâm Kha – mẹ cậu mất sớm, bố cậu lại không thường xuyên ở bên, bà thương yêu cậu bé đến tận xương tủy, không bắt cậu chịu khổ bao giờ. Còn cậu nhóc tuy rằng nghịch ngợm nhưng chưa từng nhõng nhẽo ăn vạ, không chịu nghe lời như hôm nay.

“Mau ra đây.”

“Không ra!” Cậu bé đập cửa nói, “Tại sao con chưa đồng ý mà đã lấy vợ rồi! Không cho!”

Bà Lý Uyển thừa nhận, cuộc hôn nhân này có hơi gấp gáp, nhưng chẳng phải tại thời gian của Cố Hoài Việt quá eo hẹp hay sao. Có điều, giảng giải lý do này ột đứa trẻ nghe thì chắc chắn nó sẽ không hiểu được. Bà Lý Uyển dứt khoát nói thẳng: “Vợ của bố con còn phải do con chọn nữa à, mau ra đây. Không thì bà nội gọi chú Phùng Trạm lên cạy cửa ra, đợi đó mà ăn roi của ông nội đi.”

Mí mắt Nghiêm Chân khẽ giật: “Mẹ...”

“Lúc mà dụ ăn không được, thì phải dọa nạt nó.” Bà quay người lại vỗ vỗ tay cô, cười nói, “Ông cụ bảo thế đấy, chính sách cây gậy và củ cà rốt!”

Nghiêm Chân cười méo xẹo, giờ này bà còn có tâm tình dạy cô phải giáo dục Gia Minh ra sao nữa. Nhưng chiêu này đâu có nhằm nhò gì, cậu nhóc trong kia bị dọa như vậy liền khóc òa lên. Khóc đến mức kinh thiên động địa.

“Mọi người đều là người xấu! Đáng ghét! Con muốn bố cơ! Oa oa....” Cậu bé lấy hết sức bình sinh ra khóc, “Bố ơi! Bố ơi bố!”

Tiếng khóc không chỉ khiến hai người ngoài cửa sững sờ, ở dưới nhà Lương Hòa vừa dỗ được hai bé song sinh đi ngủ cũng bị kéo lên lầu, thấy sắc mặt mặt mẹ chồng tối sầm lại, còn Nghiêm Chân đứng cạnh mặt trắng bệch liền hiểu ra ngay. Lương Hòa gật đầu với mẹ chồng, sau đó thử gõ cửa.

“Gia Minh ơi, nghe lời thím út, mở cửa ra con.”

Cậu nhóc vội nhào đến, đạp tay lên cánh cửa, “Hu hu, con muốn bố cơ, con muốn bố cơ!”

“Gia Minh ngoan, bố về đơn vị rồi. Con xem, bố con sợ con cô đơn, nên đưa cô Nghiêm tới chơi với con, con không thích sao?”

“Không thích!” Cố Gia Minh khóc òa, “Con ghét cô ấy làm vợ bố con, con ghét cô ấy giành bố với con! Không được cướp bố của con!”

Lương Hòa bối rối lùi lại, Nghiêm Chân lấy lại bình tĩnh, ngăn bà Lý Uyển đang chuẩn bị xuống nhà gọi Phùng Trạm lên cạy cửa. “Mẹ, đừng mà. Để con nói với cháu vài câu.”

Cô ngồi xuống bên cánh cửa, phía bên kia cậu bé Cố Gia Minh đang khóc lóc nức nở, mặt mũi bôi quẹt tèm lem như chú mèo tam thể. Cô gõ cửa, nói với cậu bé phía bên kia: “Gia Minh, con đang nghe không?”

“Hu hu...”

“Cô giáo nói với con mấy câu được không?”

“Cô không phải cô giáo của con! Cô giáo con là người khác rồi. Hu hu...” Cậu bé vẫn không ngừng khóc.

“Đúng rồi, cô quên mất đấy, cô không phải cô giáo của con nữa rồi.” Nghiêm Chân gượng cười tự giễu, lại nói với cậu bé bên kia cánh cửa, “Vậy, cô về nhà trước, con ra ngoài ăn cơm, được không?”

“Hu hu....” Tiếng khóc nhỏ dần, dường như đã bị lay động.

Nghiêm Chân đứng dậy nhìn bà Lý Uyển: “Mẹ, vậy con xin phép về trước ạ.”

Bà Lý Uyển nhìn cô đầy áy náy: “Thế con cứ về trước đi. Gia Minh còn nhỏ nên chưa hiểu chuyện, con đừng để bụng nhé.”

“Con biết ạ.”

Cô là người lớn, sao có thể chấp nhặt với trẻ con. Huống chi, huống chi trẻ con không biết lá mặt lá trái. Bé Gia Minh hiện giờ thực sự không thích cô.

Do thái độ tẩy chay của cậu bé, mấy ngày nay Nghiêm Chân cố ý không tới nhà họ Cố. Tuy Phùng Trạm đã đến đón mấy lần nhưng cô đều từ chối. Lần nào Phùng Trạm cũng khổ sở đi tới rồi lại khổ sở ra về. Nghiêm Chân cũng thấy áy náy, cô nói với Phùng Trạm: “Để qua thời gian này đã, đợi cậu bé nguôi giận tôi lại đến.”

Phùng Trạm thấp giọng than thở: “Thế chị cứ đợi đi vậy, cậu nhỏ này thù dai nhớ lâu ghê lắm.”

Nghiêm Chân cũng chỉ cười khổ.

***

Gần đến giờ tan tầm, thành phố C bỗng đổ một trận mưa lớn. Nghiêm Chân ngẩng đầu khỏi đống sách, khẽ chau mày nhìn màn mưa ào ào ngoài khung cửa. Đã cuối thu, một cơn mưa đến bất chợt như vậy thật khiến người ta bực bội. Cô nhẫn nại đợi thêm một lúc, mưa vẫn không chịu ngớt, liền khoác chiếc áo gió đạp vội về nhà. Về được đến nơi tất nhiên cả người đã ướt sũng, lạnh đến nỗi không tra nổi chìa khóa vào ổ. Bà nội nghe thấy tiếng lạch cạch bên ngoài bèn ra mở cửa.

Thấy bộ dạng của cô, hiển nhiên là trách mắng: “Sao lại đội mưa về, mưa to thế này phải gọi xe chứ?”

Nghiêm Chân cười cười, bước vào nhà. Ngước mắt nhìn thì thấy điện thoại đang gác dở trên bàn.

“Ai gọi điện thế ạ?” Cô vừa thay quần áo vừa hỏi.

“Tiểu Cố gọi.” Bà nội cười tủm tỉm gí gí tay lên trán cô, “Thay quần áo nhanh lên rồi ra nghe!”

Nghiêm Chân chợt ngây ra. Anh đã đi bao lâu rồi? Năm ngày? Mười ngày? Nửa tháng rồi. Nửa tháng qua, lần đầu tiên nhận được điện thoại anh gọi về. Nghiêm Chân nhấc ống nghe, “A lô” một tiếng giọng khàn khàn.

“Thành phố C đang mưa à?” Anh hỏi.

“Vâng, mưa to lắm.” Cô bị nhiễm lạnh đã hơi có dấu hiêu cảm cúm, giọng nói cũng ỉu xìu. “Có chuyện gì ạ?”

“Không có chuyện gì lớn.” Cố Hoài Việt hơi ngập ngừng, rồi nói, “Ngày kia lên đường đóng quân ở Tây Bắc để tổ chức diễn tập quân sự, mấy ngày ở đó có lẽ không nhận điện thoại được.” Việc liên lạc ở căn cứ diễn tập được giới hạn rất nghiêm ngặt, các thiết bị thông tin liên lạc cá nhân hầu như không được phép sử dụng trong nội bộ, chỉ tiếp nhận cuộc gọi từ trong quân.

Nghiêm Chân dạ một tiếng: “Không có chuyện gì đâu, anh cứ yên tâm đi.” Cô nói xong, im lặng một hồi, phá vỡ sự im lặng khiến cô nghẹn thở ấy là giọng bà nội quát, “Tiểu Chân, sao con mặc mỗi một cái quần tất thế kia đã chạy ra nghe điện thoại rồi? Mặc thêm cái quần nữa vào.”

Tiếng quát lớn như vậy dĩ nhiên Cố Hoài Việt cũng nghe thấy, anh vội nói, “Mau đi đi, đừng để bị cảm.”

“Vâng ạ.” Nghiêm Chân vội vàng cúp máy, đi vào phòng trong. Trái tim đập thành thịch như muốn nhảy ra ngoài.

Nhờ “phúc” được dầm mưa nhiễm lạnh, sáng hôm sau thức dậy Nghiêm Chân phát hiện mình đã bị cảm nặng. Gắng gượng đi đến trường, suốt buổi sáng đầu óc váng vất, cố được đến trưa tới nhà ăn thì bụng đã đói đến lép kẹp. Trong nhà ăn, cô vừa bới miếng thịt đáng thương trong món thịt xé sợi xào vị cá, vừa nghe Vương Dĩnh hùng hồn kể lể về lần coi mắt thất bại gần đây. Nghiêm Chân nghĩ, nếu giờ cô nói cho Vương Dĩnh biết cô mới tự đem mình gả đi, nhất định Vương Dĩnh sẽ nhào tới bóp chết cô. Lý do rất đơn giản, cô ấy lại mất đi một gái ế làm bạn. Vậy nên Nghiêm Chân chỉ cười cười lắng nghe, không xen vào, tránh ảnh hưởng đến tiêu hóa.

“À, đúng rồi.” Vương Dĩnh sáp lại gần, thầm thì vẻ bí hiểm, “Cậu biết tại sao trưa nay cô Thẩm không đến ăn cơm không?”

“Không biết.” Nghiêm Chân bơ phờ đáp, “Sao thế?”

Vương Dĩnh cười hí hửng, “Nói à biết, cô Thẩm đã đụng phải trở ngại lớn nhất từ khi vào trường đến giờ. Đoán xem là gì?”

Nghiêm Chân liếc nhìn cô ấy, Vương Dĩnh tự giác trả lời, “Học sinh đánh nhau, ha ha ha, cậu nói xem có vui không?”

Học sinh đánh nhau là chuyện không trường học nào tránh được, nhất là ở ngôi trường của họ. Giáo viên trong trường xử lý việc này đã thành thạo, đều biết phải dạy bảo ra sao, dỗ dành thế nào. Cô Thẩm vừa mới tới, hiển nhiên vẫn chưa quen được.

Nghiêm Chân bật cười, “Cậu vì chuyện này mà sung sướng đến thế, sau này làm sao khá lên được hả?”

Vương Dĩnh cũng không buồn, nói thẳng, “Cậu mà biết là ai thì sẽ không nói vậy đâu.”

“Ai?” Nghiêm Chân hỏi, trong lòng chợt dấy lên dự cảm chẳng lành.

“Chính là cặp đôi siêu quậy sừng sỏ của lớp các cậu, Cố Gia Minh với Lâm Tử.”

Quả nhiên, Nghiêm Chân ôm trán.

Từ nhà ăn về, Nghiêm Chân đi qua đi lại trong văn phòng. Có qua xem tình hình cậu bé hay không đây? Nghiêm Chân trăn trở trong lòng. Tiểu Lưu bên bàn đối diện nhìn điệu bộ của cô, ân cần hỏi han có phải cô thấy khó chịu không. Nghiêm Chân lắc đầu, ngại ngùng tránh né ánh mắt của cô ấy, nhìn ra phía ngoài. Ánh nắng ban chiều tuyệt đẹp, nhưng tâm trạng của cô lại buồn bực vô cớ. Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng cô chớp nhoáng quay người sang trước mặt Tiểu Lưu, làm cô ấy suýt giật bắn mình. “Tiểu Lưu, chị có việc phải sang khu lớp học, nếu có ai hỏi thì em nói giúp chị nhé.”

Tiểu Lưu gật đầu, Nghiêm Chân vội đi mất.

Tiết học buổi chiều đã bắt đầu, cả dãy hành lang không một bóng người, Nghiêm Chân đứng trước khu phòng học lâu rồi không đặt chân đến, cũng không kịp xúc động bùi ngùi, đi thẳng tới phòng giáo viên trước đây. Nghiêm Chân còn nhớ thời khóa biểu, biết lúc này cô giáo Lý vẫn đang có tiết dạy, văn phòng đó chắc chỉ có một mình Thẩm Mạnh Kiều. Kết quả đúng như cô dự tính. Cô đẩy cửa bước vào, đúng lúc bắt gặp đôi mắt xinh đẹp vừa lo lắng lại có phần bất đắc dĩ của Thẩm Mạnh Kiều. Thẩm Mạnh Kiều hơi ngạc nhiên, “Cô giáo Nghiêm, có chuyện gì không ạ?”

Thực chất Nghiêm Chân vẫn chưa nghĩ ra phải nói thế nào thì tay đã trót đẩy cánh cửa mất rồi, cô bèn gượng cười, “Không có chuyện gì, chị...” Cô đảo mắt, vô tình liếc thấy một đứa nhỏ đang đứng trong góc. Đứa bé đó đầu đội mũ lệch, gương mặt có vài vết thương nhỏ, lúc này đang ủ rũ cúi gằm. Nghiêm Chân nhanh trí hỏi Thẩm Mạnh Kiều: “Cô giáo Thẩm, xảy ra chuyện gì thế?”

Thẩm Mạnh Kiều tức thì nhăn mặt: “Học sinh đánh nhau ạ, em đang khuyên bảo đây. Ai ngờ cậu bé này lại bướng thế.”

Cậu nhóc được nhắc đến lập tức ngẩng lên, lúc nhìn thấy Nghiêm Chân, hai mắt tròn xoe tức thì mở to hơn, nhưng cuối cùng lại giận dỗi ngoảnh sang một bên.

Nghiêm Chân bật cười, cô nhìn Thẩm Mạnh Kiều: “Cô Thẩm định xử lý thế nào?”

Thẩm Mạnh Kiều khẽ vén tóc: “Em định liên lạc với phụ huynh em ấy, gọi phụ huynh tới trường gặp mặt.”

Nói dứt lời, cậu bé tai thính bên kia lập tức gào lên: “Bố con về đơn vị rồi!”

Thẩm Mạnh Kiều tròn mắt kinh ngạc, trên gương mặt chợt hiện vẻ bối rối.

Nghiêm Chân thấy vậy nói, “Nếu như cô Thẩm đồng ý, thì gọi chị tới cũng được.”

Thẩm Mạnh Kiều nhíu mày khó hiểu, “Cô giáo Nghiêm?”

Đón lấy ánh mắt to tròn đầy tức giận của cậu bé, Nghiêm Chân khẽ mỉm cười, “Chị cũng coi như là phụ huynh của em ấy.”

Thẩm Mạnh Kiều hít sâu một hơi, thái độ có phần nghi hoặc: “Chị là phụ huynh của em ấy?”

Nghiêm Chân thản nhiên mỉm cười, nhìn sang phía cậu bé Cố Gia Minh đang cúi đầu bĩu môi: “Chắc cô Thẩm không biết, bố của Gia Minh đóng quân ở xa, liên lạc với anh ấy không tiện. Sau này nếu Gia Minh có vấn đề gì cứ trực tiếp tìm chị.” Lời cô nói nghe rất hợp lý, nhưng Thẩm Mạnh Kiều nghe được lại vẫn cảm thấy mơ hồ, giọng điệu dường như hơi ám muội.

Nghiêm Chân dừng lại trước mặt cậu bé, đưa tay về phía cậu. Cố Gia Minh ngẩng đầu lườm một cái, rồi lườm thêm cái nữa, mới ngần ngừ đưa tay ra, nắm chặt lấy ngón út của cô.

Cô dắt cậu bé ra khỏi văn phòng, bỗng Thẩm Mạnh Kiều cất tiếng gọi: “Nghiêm Chân!”

Nghiêm Chân hơi ngoảnh đầu, nhìn cô ấy thong thả buông lời: “Chị quên không nói với em, lớp Gia Minh trước đây, là chị chủ nhiệm.”

Thẩm Mạnh Kiều nhất thời nghẹn giọng.

Nghiêm Chân dắt tay tiểu Gia Minh ra ngoài, đến khi tới một lối rẽ, nơi Thẩm Mạnh Kiều không nhìn thấy được, cậu bé mới kéo kéo ngón tay cô, tỏ ý bảo cô dừng lại. Nghiêm Chân xoay người, chăm chú nhìn cậu bé đã mấy hôm không gặp, cuối cùng mỉm cười. Đúng là một đứa nhỏ thông minh, không muốn ở lại trong phòng giáo viên bèn chịu để cô dắt đi, giờ không còn ai nữa thì muốn trở mặt đây.

Cô cúi xuống chỉnh mũ cho cậu rồi sửa sang lại quần áo: “Sao lại đánh nhau?” Cô vờ nghiêm nghị hỏi, nhưng sự dịu dàng trong ánh mắt lại để lộ cảm xúc thật sự, không lừa được ai. Bất kẻ cậu nhóc này có làm loạn cỡ nào, cô vẫn không sao giận cậu được.

Cậu bé dẩu môi lên: “Đây là chuyện của đàn ông tụi con!”

“Thế tại sao lại là Lâm Tử? Bạn ấy có thù với con à?”

Nhắc đến cái tên này là cơn giận của bạn nhỏ Cố Gia Minh lại sôi sục, hừ mũi một tiếng, nếu mà có râu đoán chừng sẽ vểnh hết cả lên mất. “Ai bảo nó làm hỏng súng của con. Súng đấy là bố con mua cho con đấy!”

“Súng, súng nào? Sao con lại mang đồ chơi đến trường hả?”

Cố Gia Minh bỏ chiếc cặp sách đeo trên lưng xuống, kéo mở khóa, dốc ra cả đống đồ. Sách không có quyển nào, còn đồ chơi lại không hề ít, Nghiêm Chân quả thực sắp choáng váng. Nhặt từng món, từng món một lên xem, chiếc mũ bê-rê đồ chơi, súng ngắn các lọai, còn có một chiếc la bàn nhỏ, trông có vẻ cũng là đồ chơi trẻ con. Cô xem thế là đã đủ, cầm một cuốn sổ nhỏ lên hỏi: “Đây là cái gì thế?”

Ông tướng con nheo mắt lại, kiêu hãnh ngẩng cao đầu: “Đây là bản đồ chuyên dụng quân ta dùng khi tác chiến.”

Nghiêm Chân tỉ mỉ lật vài trang, giở hết từ đầu đến cuối cũng không hiểu gì, liền đặt sang một bên, lại cầm chiếc mũ lên hỏi: “Sao con mang nhiều mũ thế?”

“Lúc cần thiết dùng để ẩn nấp.” Nói xong mắt sáng long lanh, “Nhỡ gặp phải kẻ địch thì sao.”

Nghiêm Chân cảm thấy khó hiểu: “Con mang theo nhiều đồ như vậy để làm gì?”

Ông tướng con trả lời nghiêm túc: “Con muốn bỏ nhà ra đi!”

Nghiêm Chân im thít, cô xoa xoa đầu cậu bé, không biết phải nói gì. Lâu sau, cô hỏi: “Tại sao lại muốn bỏ nhà ra đi?”

Cậu nhóc còn đang đắm chìm trong kế hoạch vĩ đại của mình, phấn khích trả lời: “Con muốn đi tìm bố! Con nghe ông nội bảo, mấy bữa nay thủ trưởng đang tham gia diễn tập, sắp kết thúc rồi. Con muốn đi tìm thủ trưởng!” Nói xong thì nhìn cô dương dương tự đắc, sau đó đôi mắt chợt lóe sáng, cậu nhớ ra được người đang đứng ở trước mặt là ai, vội vã lấy tay che miệng lại. Thôi xong, chuyện cơ mật hàng đầu đã bại lộ. Lại còn để lộ cho người muốn cướp bố của cậu nữa chứ!

Nghiêm Chân không nhịn được cười. Quả thực không uổng công cô khen ngợi cậu bé, muốn bỏ nhà đi, đến cả bản đồ với la bàn cũng mang theo rồi, mặc dù một cái nhìn không rõ nội dung, một cái không chỉ ra được Nam, Bắc. Bé như vậy còn biết gặp địch phải ẩn nấp, là một người đàn ông thế nào, một gia đình ra sao mới nuôi dạy được đứa trẻ như thế? Cậu bé đã làm cô mềm lòng rồi.

“Gia Minh, cô giáo nói với con vài câu được không?”

Cậu nhóc vẫn lấy tay che miệng, gật gật đầu. Cô nhẹ nhàng kéo bàn tay nhỏ nhắn của cậu xuống, nắm trong tay mình.

“Con biết tại sao bố lại cưới cô Nghiêm không?”

Cậu bé lắc đầu.

“Vì bố biết cô Nghiêm cũng yêu quý Gia Minh, yêu quý cậu bé thông minh dễ thương này. Bố thấy chỉ có mình bố thương yêu con thì không đủ, nên muốn tìm thêm một người nữa cùng bố thương yêu con. Con xem, con nhà người ta không phải đều có cả bố lẫn mẹ yêu thương sao? Tại sao Gia Minh lại thiếu mất một người chứ?”

Cậu bé nhất thời không tiếp thu được đạo lý dài ngoằng như thế, ánh mắt đảo một vòng , cúi đầu lẩm bẩm: “Con có bố là đủ rồi.”

“Ừ, vậy là Gia Minh thực sự không quý cô giáo Nghiêm nữa sao?” Cô mỉm cười nhìn vào đôi mắt to đen láy của cậu bé.

Đôi mắt to của cậu chớp chớp, vẻ như đang cân nhắc, lại có vẻ như đang đấu tranh, cuối cùng, cậu nói: “Xem biểu hiện của cô thế nào đã!”

Nghiêm Chân nhất thời dở khóc dở cười.

Dường như cậu bé đã tìm được câu trả lời thỏa mãn, vừa nói vừa gật đầu: “Nếu cô không giành bố với con, con sẽ quý cô. Nếu không thì con sẽ nói với bố.” Nói xong nhìn cô gật gù đắc ý, “Thế nào?”

Nghiêm Chân không biết làm sao, giơ tay búng lên đầu cậu một cái.

Ông tướng con lại làm bộ trưng ra cái mặt bánh bao, vừa xoa đầu vừa càu nhàu: “Thực ra vốn dĩ con đâu có đi được nữa. Vũ khí quan trọng nhất hỏng mất rồi, còn xông trận giết giặc thế nào được.” Nói xong mặt đầy tiếc nuối nhìn khẩu súng báu vật trong tay.

Nghiêm Chân đứng tại chỗ, khóe miêng không nhịn được giật giật. Nhóc con, đã được lợi còn ra vẻ. Cho dù cậu bé nói “xem biểu hiện của cô thế nào đã”, nhưng Nghiêm Chân hiểu rằng, từ sau khi cô dắt cậu ra khỏi phòng giáo viên, thái độ của cậu bé đối với cô đã hòa hoãn hơn nhiều, không còn bài xích cô như trước nữa, đây cũng coi như một chuyện tốt, cuối cùng cô đã có thể nhẹ lòng hơn.

***

Thời gian này cuộc sống của cô quá hỗn loạn, đầu tiên là đăng ký kết hôn chớp nhoáng, sau đó lại là đối mặt với cả một đại gia đình. Cũng không phải nhà họ Cố đông người khó sống, thực tình bà Lý Uyển rất tốt với cô, có lần thấy cô dầm mưa đạp xe về nhà, ngay ngày hôm sau liền đề nghị cử Phùng Trạm đưa đón cô, Nghiêm Chân sợ hết hồn, cuống quýt từ chối. Bà Lý Uyển cũng không ép buộc, suy đi tính lại, tặng cô một chiếc xe đạp điện, khiến cho Nghiêm Chân không thể tiếp tục khước từ. Nghiêm Chân thở dài. Mọi chuyện đến quá nhanh, cô gần như trở tay không kịp, chỉ có thể nhắm mắt an ủi bản thân mình rằng đến đâu hay đến đó vậy. Định thần lại, Nghiêm Chân vùi đầu vào công việc, xếp những quyển sách được trả vào đúng chỗ rồi đi ra ngoài.

Đã là bảy giờ tối, qua giờ đóng cửa từ lâu. Hôm nay thư viện kiếm kê một nửa số sách cũ, cô biết sẽ phải tăng ca nên đã báo cho bà nội từ trước, lúc này cũng không vội về nhà. Chủ nhiệm Thường có lòng gõ gõ cửa bảo cô về nhà sớm.

Vừa vào văn phòng liền nghe thấy tiếng di động trong ngăn bàn đổ chuông, Nghiêm Chân lập tức bắt máy. Bên đầu kia điện thoại là Phùng Trạm, giọng nói có vẻ sốt sắng, cô bèn lên tiếng trấn an: “Phùng Trạm, có chuyện gì cậu cứ từ từ nói, chị đang nghe đây.”

Bên ngoài nổi gió, giọng Phùng Trạm không được rõ ràng lắm: “Chị dâu, hôm nay chị có gặp Gia Minh ở trường không? Em đến đón cháu tan học, mãi không thấy đâu cả?”

“Chị không gặp thằng bé.” Nghiêm Chân đáp, đầu mày hơi chau lại, “Sao lại không thấy đâu?”

“Em cũng không biết, bình thường tan học là thằng bé chạy ra đầu tiên. Hôm nay đợi đến hết người rồi mà vẫn chưa thấy. Ông bảo vệ ở cổng còn kiên quyết không chịu cho em vào trong. Chị xem.....” Nói xong đầu dây bên kia lại om sòm một lúc.

Ở đầu này, Nghiêm Chân loáng thoáng nghe thấy Phùng Trạm đang nói lý với ông bảo vệ, “Ông ơi, ông cho cháu vào đi. Cháu là lính của Quân đội Giải phóng Nhân dân, ông xem thẻ sĩ quan của cháu đây....”

Nghiêm Chân không biết làm sao, gọi cậu ta mấy tiếng đều không có phản ứng liền cúp máy, cầm lấy áo khoác bước ra ngoài. Muộn thế này rồi cậu nhóc có thể chạy tới đâu được? Cô đau đầu suy nghĩ. Không phải là bị kẻ xấu bắt cóc đấy chứ? Ý nghĩ này dọa Nghiêm Chân phát khiến, cô khoác áo bước ra, không chậm trễ thêm một giây phút nào. Bàn tay mở cánh cửa thư viện run lên, thế nhưng cửa vừa mở cô liền sững người lại. Trong bóng tối, chỉ có mấy ngọn đèn tỏa ánh sáng lờ mờ dọc hai bên lối đi. Dựa vào chút ánh sáng yếu ớt đó, cô nhìn thấy một đứa trẻ vai đeo cặp sách đang ngẩng đầu đứng ở cửa thư viện. Thấy cánh cửa mở ra, đôi mắt tức thì sáng rực. Cô không dám tin, cúi xuống nhìn thật kĩ người bạn nhỏ đột nhiên xuất hiện trước mặt mình. Đôi tay xoa xoa lên mặt cậu bé, mát lạnh, nhưng chân thật vô cùng. Cô nhìn cậu bé đăm chiêu, chỉ thấy đầu cậu đội một chiếc mũ bê-rê, dáng vẻ hùng dũng ai phong, chiếc cặp sách nhỏ đeo lệch vai, đứng ở đó, đôi mắt nhìn cô sáng lấp lánh. Nghiêm Chân lên tiếng, giọng nói đã hơi khàn đặc: “Gia Minh, con đứng đây làm gì thế?”

Cậu bé không mảy may cảm nhận được tâm trạng phức tạp của cô hiện giờ, hai mắt khẽ chớp, giọng trong trẻo tuyên bố: “Cô Nghiêm, thời khắc thử thách cô đã đến!”

Nghiêm Chân im lìm không nói, vừa rồi đầu óc còn căng như dây đàn, mất một lúc mới thả lỏng ra được, sức lực toàn thân đều đã bay biến hết. Cô nựng hai bầu má của tiểu Gia Minh trong lòng bàn tay ấm áp của mình, hồi lâu mới lên tiếng: “Muốn thử thách cô thế nào?” Cô cố gắng nói thật nhẹ nhàng, nhưng vẫn cảm nhận được mồ hôi lạnh ướt sũng đang từ từ chảy xuống.

Cậu nhóc chớp chớp mắt, lục lọi trong chiếc cặp nhỏ: “Cô xem, ông nội sửa được súng cho con rồi này.”

Cô cầm lấy khẩu súng, phát hiện chỗ gãy đã được gắn lại bằng băng keo trong suốt. Tuy chỉ bị hỏng một chút nhưng cũng đã đủ làm cho cậu bé khốn khổ.

“Thì sao nào?” Nghiêm Chân khẽ khàng hỏi, mí mắt bỗng giật mạnh, dường như đã có dự cảm. Cậu nhóc mang súng, mang súng để làm gì?

Chỉ thấy cậu bé Cố Gia Minh cười khoái chí, dõng dạc thông báo: “Cô, cô đưa con đi tìm bố đi!”

Quả nhiên! Nghiêm Chân ôm trán, đứng thẳng người, nhìn vào đôi mắt chớp chớp của cậu bé: “Gia Minh, bố đang công tác, chúng ta đến đó không phải là sẽ gây rắc rối cho bố sao?”

Cậu bé lập tức giơ tay cam đoan: “Không rối, không rối, bảo đảm không gây rối.”

“Vậy con hỏi ông nội xem, lúc ông nội tập trận, có được gặp chúng ta hay không?”

“Chú Phùng bảo sắp diễn tập xong rồi, chúng ta có thể đợi mà.” Cậu nhóc cong môi đáp.

Rõ ràng trước khi tới, cậu đã tính toán cả rồi, giờ cô muốn cự tuyệt cũng phải tìm ra một lý do thật thích đáng. Nghiêm Chân nghĩ ngợi giây lát: “Vậy con có biết đường không? Không biết đường thì chúng ta đi làm sao được?”

Cậu bé hí hửng lục cặp sách, đưa cho cô tập bản đồ mù mịt đường lối kia: “Xem cái này!”

Nghiêm Chân: “....”

Thôi được, cô đã bị sự ngây thơ hồn nhiên của cậu bé đánh bại. Nghiêm Chân chăm chú nhìn tập bản dồ, im lặng mấy giây, sau đó khẽ thở dài, nói: “Được.” Cô đưa tay về phía Gia Minh, cố gắng bày ra nụ cười: “Cô đưa con đi.” Cô dắt tiểu Gia Minh bước nhanh qua khuôn viên trường rộng lớn. Cậu bé thực sự vui sướng, vừa đi vừa khẽ hát ngâm nga. Nghiêm Chân gượng cười khổ sở nắm lấy bàn tay bụ bẫm của cậu bé, dắt cậu ra cổng.

“Cô ơi, bố con ở trên thảo nguyên, bố nói trên thảo nguyên có thể nướng thịt dê ăn, cô thích ăn không? Con bảo bố nướng cho cô.” Cậu bé nói rất nghĩa khí.

Khóe môi Nghiêm Chân giật giật: “Cảm ơn con.” Nếu được như vậy thực ra cũng rất tuyệt. Có điều, e là giờ này đã hơi muộn mất rồi.

Nghiêm Chân đứng lại, mắt đã trông thấy Phùng Trạm đang vẫy tay gọi họ ngoài cổng. Cậu bé Cố Gia Minh ngơ ngác ơ lên một tiếng, sau đó thì thấy chú Phùng – người mà khó khăn lắm cậu mới trốn được đang sải bước đi về phía cậu.

Phản ứng đầu tiên của cậu bé là trừng mắt giận dữ nhìn kẻ “hàng địch phản quốc” Nghiêm Chân. Cô thì cố gắng làm lơ trước ánh mắt đang nghiêm khắc lên án của người bạn nhỏ, nhìn sang Phùng Trạm.

“Gia Minh ở đây, mau đưa cậu bé về di. Nhân tiện trên đường gọi điện về nhà để mọi người yên tâm.”

Phùng Trạm mặt mày nhăn nhỏ: “Đã báo về nhà đâu ạ.”

Nghiêm Chân ngẫm nghĩ: “Thế để chị gọi về Cố viên cho.”

Phùng Trạm gật đầu, đưa mắt sang nhìn phía cậu bé Cố Gia Minh, ông tướng này đang nhìn hai người lớn với vẻ mặt cảnh giác. Anh ta cúi xuống định bế cậu bé, nhưng cậu lại né ra xa.

“Gia Minh, về nhà với chú Phùng đi đã.” Nghiêm Chân lên tiếng, đánh lạc hướng chú ý của cậu nhóc.

“Con không đi! Con không đi! Con không đi!” Cậu bé tức tối gào lên, nhưng ở trước mặt hai người lớn, sự chống cự của cậu vẫn quá yếu ớt. Nghiêm Chân nhìn ánh mắt cậu, có chút không đành lòng. Cô ngoảnh đầu sang, ra hiệu bảo Phùng Trạm đưa cậu bé về.

“Hu hu!” Cố Gia Minh ra sức giằng co, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là một đứa trẻ, không sao lại được Phùng Trạm cao to lực lưỡng, không bao lâu đã bị nhét lên xe. Thế nhưng cậu bé cũng không chịu thỏa hiệp, cửa xe đã khóa lại rồi vẫn không ngừng đạp cửa. Vừa đạp vừa trề môi ra, giống như sắp khóc lại giống như đang kìm nước mắt.

Nghiêm Chân không nỡ nhìn tiếp, xoay người lại từ từ rời đi. Nghiêm Chân biết, lần này cô lại đắc tội với cậu bé, vậy nên, từ sau hôm đó, cô cố gắng tránh xuất hiện trước mặt cậu.

***

Mưa thu hết trận này đến trận khác mang chút hơi ấm cuối cùng đi mất, buổi sáng lúc ra khỏi nhà đi làm Nghiêm Chân mặc thêm một chiếc áo, nhưng đến gần trưa chân tay vẫn lạnh run cầm cập. Đúng mười hai giờ, Nghiêm Chân và Vương Dĩnh cùng nhau đến nhà ăn ăn trưa, suốt dọc lối đi nghe Vương Dĩnh cằn nhằn. “Chưa tới mùa đông mà đã lạnh thế này rồi!” Vương Dĩnh rụt cổ oán thán. Nghiêm Chân khẽ cười, sải bước đi về phía nhà ăn. Thế nhưng vừa mở cửa nhà ăn, cô đột ngột khựng lại. Vương Dĩnh không hiểu chuyện gì, theo ánh mắt của cô nhìn đi, chỉ thấy hai người đang ngồi bên chiếc bàn đối diện cửa lớn, một người là Thẩm Mạnh Kiều thanh tao xinh đẹp, người kia lại là cục cưng của nhà họ Cố - Cố Gia Minh.

“Ô, chuyện gì thế này?” Vương Dĩnh kinh ngạc.

Nghiêm Chân không kịp nói nhiều, bỏ lại Vương Dĩnh, đi thẳng tới chiếc bàn kia.

Thẩm Mạnh Kiều thấy cô hơi ngạc nhiên, còn cậu bé nọ thì đầu cũng không thèm ngẩng lên, vẫn đang mải mê gặm miếng sườn trong khay thức ăn.

“Cô giáo Thẩm, sao cô lại đưa thằng bé tới đây ăn cơm?” Trường họ đúng năm giờ chiều là tan học, có một tiếng rưỡi để nghỉ trưa, học sinh đều không về nhà, có nhà hàng hợp tác với trường sẽ đưa cơm tới.

Sau một thoáng ngạc nhiên, Thẩm Mạnh Kiều điềm tĩnh trở lại, vuốt ve mái tóc mềm mại của cậu bé, tươi cười dịu dàng: “Gia Minh nói muốn ăn sườn, nên em đưa cậu bé tới đây.”

Nghiêm Chân im lặng vài giây, bỗng nhiên cậu bé ngẩng đầu lên khỏi khay thức ăn, miệng còn đang nhồm nhòam đầy thịt nói: “Cô Thẩm đưa con đi gặp bố cơ!”

Mặt Thẩm Mạnh Kiều ửng hồng, lấy khăn giấy lau vết dầu mỡ dính bên mép cậu bé, “Ăn từ từ thôi.”

Cậu bé bĩu môi: “Dù gì cũng còn hơn ai kia bội tín bội nghĩa.”

Nghiêm Chân tức nghẹn. Cô xoay người rời đi, cơm không buồn ăn, Vương Dĩnh gọi í ới mấy tiếng cô cũng không quay lại.

Nhóc con xấu xa kia đang ăn uống ngon lành lại từ từ buông đũa. Thẩm Mạnh Kiều nhìn cậu, lại gắp thêm một miếng sườn nữa: “Ăn nữa nhé?”

Cậu bé bặm môi, như thế tủi thân vô cùng: “No rồi ạ.”

Cả buổi chiều, tâm trạng Nghiêm Chân giống hệt như thời tiết bên ngoài, mưa to gió giật không sao bình lặng nổi. Lúc xếp sách còn đặt sai thứ tự mấy quyển liền, Tiểu Lưu theo sau cô, nhìn sắc mặt kia chỉ dám bực bội mà không dám lên tiếng, đành tự mình thay đổi lại từng quyển một. Vất vả lắm mới xếp xong, Tiểu Lưu hỏi dò cô: “Chị Nghiêm, tâm trạng chị không ổn à?’

Nghiêm Chân tần ngần, quay đầu lại: “Rõ lắm hả em?”

Tiểu Lưu gật đầu liên tục. Nghiêm Chân cười khổ, cô thực sự bị cậu nhóc này làm cho khốn đốn mất rồi. Biết rõ tên nhóc này cố ý chọc tức mình, mà cô vẫn bị cuốn vào. Nhìn ánh nắng ngoài cửa sổ xuyên qua tầng mây chiếu xuống, Nghiêm Chân thở dài. Bỏ đi, cô đành đầu hàng trước vậy.

Năm giờ chiều, chuông tan lớp reo vang. Nghiêm Chân xếp quyển sách cuối cùng lên giá, thay quần áo rồi đi ra ngoài. Trong sân trường người người qua lại không dứt, Nghiêm Chân đi ngược dòng người có phần khó khăn. Cuối cùng khu phòng học đã ở trong tầm mắt, cô bước nhanh về phía trước, lại thấy Thẩm Mạnh Kiều dắt tay Cố Gia Minh từ trong phòng học bước ra. Trông thấy Nghiêm Chân, cũng dừng lại đó.

“Cô giáo Nghiêm, có chuyện gì sao?”

Nghiêm Chân thu lại bộ dạng nôn nóng, hỏi: “Cô giáo Thẩm, thế này là?”

Thẩm Mạnh Kiều thản nhiên cười: “Em đưa Gia Minh về nhà.”

Miêng ông tướng con há to, dường như không tin được là sẽ gặp Nghiêm Chân.

Cô tươi cười với cậu bé, rồi nhìn sang Thẩm Mạnh Kiều: “Để chị, tối nay Gia Minh ở nhà chị.”

Thẩm Mạnh Kiều nhìn Cố Gia Minh dò xét, Gia Minh bặm môi nhìn Nghiêm Chân, “Cô muốn làm gì?”

Nghiêm Chân hết sức kiềm chế, cố mỉm cười: “Cô đưa con về nhà, nhân tiện đưa con đi tìm bố nữa.”

Trước khi tan học Nghiêm Chân đã gọi điện cho bà Lý Uyển, xin phép tối nay đưa Gia Minh về nhà cô. Bà Lý Uyển tưởng rằng mâu thuẫn giữa hai người đã giải quyết ổn thỏa, hiển nhiên mừng rỡ không thôi. Có người chống lưng, hiển nhiên Nghiêm Chân càng chắc chắn. Cô không buồn để ý đến sắc mặt của Thẩm Mạnh Kiều, dắt mất cậu bé khỏi tay cô ấy. Vốn dĩ cậu bé còn lưỡng lự, nhưng nhìn vẻ mặt Nghiêm Chân, hơi bĩu môi, nắm chặt lấy tay cô. Nghiêm Chân nắm tay cậu bé, mỉm cười với Thẩm Mạnh Kiều, rồi đưa Cố Gia Minh rời đi thật nhanh.

Thẩm Mạnh Kiều nhìn theo bóng lưng cô mà không sao tin nổi, đợi người đã đi xa, mới gọi to: “Này, hai người đứng lại!”

Ngoài cổng trường, cậu bé xét nét nhìn Nghiêm Chân đang ngồi trên xe đạp điện: “Gì đây? Cô lại định lừa con chứ gì.”

“Không lên xe là cô đi nhé, giờ cô đang rất tức giận, hậu quả nghiêm trọng lắm đấy.”

Quả nhiên, cậu nhóc nhẹ không ưa lại thích ưa nặng đã trèo lên ghế sau chiếc xe điện. Mím môi nghĩ ngợi một lúc, cậu chọc chọc vào lưng Nghiêm Chân: “Cô Nghiêm, thế này quá bất công.”

“Làm sao?” Giọng nói bực bội từ phía trước cất lên.

Cậu bé được đáp lời chốc lát đã hăng hái trở lại: “Thì nhé, cô đã phản bội con rồi, còn không chịu cho con tìm người khác làm đồng minh nữa à?”

Nghiêm Chân bị cậu nhóc chọc giận đến nghiến răng, nhưng không sao trút ra được, chỉ đành đạp mạnh bàn đạp, chiếc xe lướt như bay về nhà.

Tính ra, đây là lần đầu cậu bé đến nhà Nghiêm Chân. Cậu bé hành hạ Nghiêm Chân vậy thôi chứ trước mặt bà nội thì cậu vẫn là một đứa trẻ hồn nhiên ngoan ngoãn. Bà nội cũng là lần đầu gặp Gia Minh, bị nhóc con này pha trò cho cười đến không khép được miệng.

“Bà cố ơi, bế con!”

“Đây!”

Nghiêm Chân đang uống nước, nghe thấy thế vội ra tay ngăn cản hai cụ cháu đang chuẩn bị tận hưởng niềm vui đoàn tụ: “Bà cố của con tuổi đã cao, không bế được con đâu. Thôi, không nhõng nhẽo nữa, vào phòng làm bài tập ngay.”

Bạn Cố Gia Minh bĩu môi tỏ ý bất mãn, nhưng trứng không chọi được với đá, vừa đi vừa dè dặt ngoái đầu nhìn.

Bà nội thương cậu nhóc, liền đích thân xuống bếp nấu cháo hột vịt bách thảo tuyệt ngon khiến cho cậu bé ăn no căng bụng, hoạt bát suốt cả buổi, đến hơn mười giờ tối Nghiêm Chân thúc ép mới chịu lên giường đi ngủ.

Trước khi ngủ, Nghiêm Chân bưng nước ấm tới rửa chân cho cậu. Bàn chân mập mạp, nắm trong tay, vừa mềm vừa trơn. Cậu bé lấy chân đạp nước mấy cái, rồi ngoan ngoãn để yên cho Nghiêm Chân rửa. Đôi mắt chăm chăm nhìn cô, lát sau, kéo kéo tay áo cô: “Cô Nghiêm, cô còn giận không?”

Nghiêm Chân liếc mắt nhìn cậu: “Không .”

Cậu nhóc không tin: “Cô đừng lừa con đi.”

Cô thực sự bó tay với một đứa bé sao? Nghiêm Chân bất đắc dĩ, lấy khăn khô lau chân cho cậu.

“Cô ơi, cô biết vì sao con muốn đi tìm bố không?” Cậu bé vừa nghịch khối rubic bên cạnh vừa hỏi.

“Ừ, tại sao lại thế?” Cô hỏi lại, giọng dịu dàng.

“Vì con muốn đón sinh nhật với bố.” Cố Gia Minh đáp, “ Mấy lần sinh nhật không được ở cùng bố rồi, lần này con muốn được ở cùng bố và cả cô Nghiêm nữa. Được không cô?”

Cậu bé nhìn cô, đôi mắt trong veo như chú nai con. Nghiêm Chân chợt nhớ lại mình ngày nhỏ, bố cô cũng từng trong quân ngũ, đi lính ở một nơi cách rất xa nhà, khi ấy cô vẫn sống cùng bà nội ở quê, đối với bố, cô cũng từng có ước ao như vậy.

Bỗng dưng thấy mắt ươn ướt, cô vội lấy tay lau đi, Cố Gia Minh mở to mắt nhìn cô: “Cô Nghiêm, cô khóc đấy à?”

“Đâu có.” Cô nói giọng êm êm, hôn nhẹ lên trán cậu bé, “Ngủ đi.”

“Thế bố thì sao?” Cậu níu tay áo cô không buông.

Nghiêm Chân cười nói: “Cô đưa con đi.”

Cô quyết định điên cùng cậu một phen.

Về đầu trang
Về đầu trang