Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Ma vương hoàng hậu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :

Ma vương hoàng hậu - Chương 02 phần 1(3)

CHƯƠNG 2.1

Hứa Tử lôi Lục Ngọc chạy thục mạng, không cần biết phương hướng, chỉ cần có đường là đi.

Bọn thị vệ hoàn toàn không kịp phản ứng, cũng không kịp thấy rõ là ai, chỉ thấy hai bóng người như hai con chuột chạy tán loạn khắp nơi. Bọn hắn hơn phân nửa bị giật mình đã quên mất nhiệm vụ của mình. Vì ở Thiên cung này thậm chí ở cả Vương cung, không có người nào dám làm càn như thế.

Lục Ngọc bị Ma vương hút không ít ma lực, thân thể suy yếu, hiện tại lại bị Hứa Tử lôi kéo không ngừng chạy loạn, nàng cảm giác mình sắp không thở nổi nữa rồi.

Nàng giật mình, Hứa Tử có thể phá giải định thân pháp của Ma vương, càng giật mình hơn nữa là Hứa Tử lại đi cứu nàng. Vốn dĩ là nàng đem Hứa Tử bắt tới đây, Hứa Tử phải hận nàng mới đúng, phải cảm thấy vui mừng vì nàng bị Ma vương trừng phạt. Nhưng Hứa Tử chẳng những không trách nàng, trái lại còn vì cứu nàng mà đắc tội với Ma vương. Người này hoàn toàn không biết hậu quả của việc đắc tội với Ma vương, cho dù lên trời xuống biển, Ma vương cũng sẽ bắt được các nàng. Một khi bị Ma vương tìm được, các nàng sẽ chết càng thảm hại hơn.

"Cô nương..." Lục ngọc rốt cục không thể chạy được nữa, ngừng lại, từng hơi, từng hơi, thở hổn hển..."Đừng chạy nữa, chúng ta không thoát được đâu. Vương sẽ thi triển phép tìm kiếm." Nàng cũng không có hơi sức tiếp tục chạy nữa.

Hứa Tử cũng ngừng lại, nàng thở dốc một hồi rồi mắng: "Ngươi, người gì mà, ah, không phải, là ma, sao lại ngu như vậy! Người ta muốn đưa ngươi vào chỗ chết, ngươi cũng không phản kháng, không trốn, thật sự là ngu hết chỗ nói rồi." Nếu không phải nàng dùng sức giãy thoát khỏi luồng lực lượng định trụ thân quái dị kia, chỉ sợ ma nữ áo xanh này đã sớm hồn bay phách tán rồi.

Thở dốc một hồi lâu, Lục Ngọc mới giải thích: "Ta bị Vương hấp thụ ma pháp có thể không bị chết. Vương mặc dù trừng phạt ta, cũng sẽ không đánh tan hồn phách của ta. Ta chỉ trở thành linh hồn ở địa phủ mà thôi, sẽ không còn là ma nữa, bắt đầu tiếp nhận sinh tử luân hồi của địa phủ, đầu thai chuyển thế." Ma vương nếu có chủ tâm đánh tan hồn phách của nàng, sẽưởng trực tiếp chụp vào đầu của nàng.

Hứa Tử sửng sốt, thì ra là thế, sớm biết như vậy nàng sẽ không đắc tội cái kia tòa băng sơn rồi. Nàng cảm thấy tội lỗi nói: "Ta đây lại thành vật cản trở ngươi có thể trở lại làm người." Cứu người đổi thành hại người rồi.

Lục Ngọc buồn bã nói: "Ta rất cảm kích ngươi đã cứu ta, bởi vì ta hoàn toàn không muốn đầu thai chuyển thế." Nơi này nàng còn vướng bận, hơn nữa lúc nàng sinh ra đã là ma, nơi này mới có người thân của nàng.

"Làm người không tốt sao?" Hứa Tử không hiểu, chẳng lẽ làm ma quỷ chuyên đi hại người khác là tốt sao?

"Người sống lâu lắm cũng chỉ ngắn ngủi vài năm, ma quỷ chúng ta chỉ cần không bị thần tiên trấn áp, là có thể sống mấy ngàn mấy vạn năm." Lục Ngọc suy nghĩ một chút, hỏi: "Cô nương không hận ta sao?"

Hứa Tử không hiểu, nàng kỳ quái hỏi: "Hận ngươi? Tại sao ta lại hận ngươi? Là vì ngươi đem ta bắt tới Ma giới sao? Có lẽ đây là kiếp số của ta. Ngươi có thể đem ta bắt tới, đương nhiên cũng có thể đem ta đưa trở về, đúng không." Hứa Tử không phải là người hẹp hòi, huống chi đầu sỏ bày ra chuyện chính là tòa băng sơn kia.

Nghe xong Hứa Tử nói, Lục Ngọc trong lòng liền thấy thích nàng, tại Ma giới, không có ma quỷ nào có tâm địa thiện lương. Bọn họ chỉ biết nghĩ cách đi hại người như thế nào, làm như thế nào mới có thể tranh thủ Vương tín nhiệm.

"Ta khôi phục nguyên khí sẽ đưa ngươi quay về nhân gian. Có điều sau khi ngươi trở về thì sẽ càng thêm nguy hiểm, Vương nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi." Lục Ngọc lo lắng nói, không biết Vương sẽ đối phó nàng như thế nào.

"Chỉ cần buổi tối ta không ra ngoài thì sẽ không sợ." Hứa Tử ngây thơ cho rằng ma quỷ chỉ ở đêm tối mới gặp phải. Nhưng lại đã quên chuyện ma quỷ thần tiên có nói, ma vốn là không sợ ánh mặt trời, ma cũng có thể cùng Thiên đình tranh thiên hạ, chính là hắn không chống lại được năng lượng mặt trời?

Lục Ngọc nhìn nàng, cười lạnh, "Nếu làm vậy có thể tránh được Vương đuổi giết thì sẽ không có người sợ Vương. Ma vương của chúng ta vốn dĩ không sợ ánh mặt trời."

Hứa Tử ngây người: "Vậy thì làm sao bây giờ?" Đối với tòa băng sơn kia, nàng ít nhiều gì đều cảm thấy có sợ hãi. Cá tính của nàng hiền lành, rất ít tiếp xúc với người lạnh lùng, nàng không thích ánh mắt lạnh lùng của bọn họ, dường như làm cho người ta rét lạnh thành khối băng.

Lục Ngọc còn chưa mở miệng, một thanh âm lạnh lùng truyền đến, "Đã chết là tốt rồi!"

Ma vương không biết khi nào đã đứng ở phía sau các nàng từ lâu rồi.

Hứa Tử lập tức muốn lôi kéo Lục Ngọc chạy trốn, đáng tiếc đã muộn.

Biết nàng có thể phá giải định thân pháp của mình, Ma vương liền nắm giữ nàng lại. Cười lạnh: "Còn muốn chạy trốn? Con người đi vào nơi này của ta không ai có thể còn sống đi ra ngoài." Nghĩ đến Phong Tử Do nói nàng có thể là trong truyền thuyết Ma vương chi mẫu, hắn liền vô cùng bực mình. Hắn luôn luôn ăn trên ngồi trước, không ai có thể thách thức quyền uy của hắn, cho dù nàng là ma vương chi mẫu, hắn cũng muốn nàng biến mất khỏi thế giới này, hắn quyết không cho phép có tồn tại một nữ nhân có thể kềm chế mình.

Lục Ngọc vội vàng quỳ xuống, cầu xin: "Vương, nô tỳ cam chịu nhận lấy cái chết, cầu Vương thả vị cô nương này đi."

Ma vương quét mắt liếc Lục Ngọc, hơi giật mình. Mới vừa rồi Lục Ngọc cũng không có cầu xin hắn tha thứ, bây giờ vì người này lại có thể quỳ xuống đất cầu xin hắn tha thứ, xem ra nha đầu kia đã thu mua được lòng cùa con ma này rồi. Cho nên, hắn càng muốn giết nàng, nếu không ngày sau nhất định trở thành tai họa ngầm cho hắn.

Mặc cho Hứa Tử giãy dụa như thế nào, cũng tránh không thoát bàn tay của Ma vương, nàng hết sức tức giận dùng sức đá một cước vào đầu gối Ma vương. Ma vương không nghĩ tới nàng có cái chiêu này, cho nên đã trúng một cước của nàng.

Khuôn mặt tuấn tú của Ma vương trầm xuống, ánh mắt càng thêm lạnh lẽo, hắn hung hăng trừng mắt nhìn Hứa Tử, nghiến răng nghiến lợ vẻ mặt hận không thể đem Hứa Tử bầm thây vạn đoạn.

Hứa Tử bị vẻ mặt của hắn hù dọa, bản năng co lại, sợ hãi nuốt nuốt nước miếng, nhỏ giọng nói: "Buông ta ra." Hắn tức giận bộ dáng thật là khủng khiếp!

Lục Ngọc cũng thay Hứa Tử vả mồ hôi.

Ma vương cười lạnh, một tay giữ chặt hai tay Hứa Tử, một tay nắm cằm của nàng nâng lên, làm lộ ra cái cổ trắng noãn, nhìn cổ họng trắng noãn của nàng, hắn không muốn tốn hơi thừa lời, hắn muốn hút máu của nàng, ăn thịt của nàng mới có thể hả giận.

"Vương, không nên!" Lục Ngọc nhìn ra ý tứ của Ma vương, vội vàng bò qua ôm chân Ma vương cầu xin. "Tất cả là lỗi của nô tỳ, van cầu Vương khai ân thả vị cô nương này đi."

Hứa Tử không biết Ma vương muốn hút máu của nàng, nàng cựa quậy cũng không động đậy được, bàn tay hắn nắm cằm nàng rồi dời xuống cổ nàng, sau đó tay hắn lạnh như băng chậm rãi dùng sức bóp chặt, hô hấp của nàng chậm rãi khó khăn. Thì ra tên Ma vương chết tiệt này muốn từ từ bóp chết nàng.

Lục Ngọc ngoại trừ cầu xin, cũng không dám cứu Hứa Tử từ trong tay Ma vương.

Ông trời muốn ta chết!

Ma vương vẻ mặt thưởng thức, Hứa Tử tuyệt vọng nhắm mắt

Ánh mắt của Ma vương hung ác nham hiểm mang theo vẻ cười lạnh, nhìn Hứa Tử đang trong tay mình hô hấp từ từ khó khăn, hắn dùng vẻ mặt thưởng thức nhìn nữ nhân mà Phong Tử Do nói sẽ trở thành Ma vương chi mẫu, đang dần chết đi trong tay hắn. Nhưng cứ như vậy bóp chết nàng, vẫn không làm cho hắn hả giận.

Hứa Tử cảm giác được mình hít thở không thông rồi, nghĩ thầm, nàng khó thoát tai kiếp.

Đột nhiên một đôi môi lạnh như băng hé ra, nặng nề đặt ở trên môi của nàng, sau đó, nàng cảm giác được toàn thân máu đang hướng tới yết hầu. Trên cổ, tay hắn cũng buông lỏng ra, nâng cằm của nàng. Hứa tử ngẩn người, rõ ràng đây không phải hôn. Trong đầu đột nhiên nhớ tới cảnh ma quỷ hút máu người, Hứa Tử đã hiểu. Ma vương là đang hút máu của nàng, làm cho nàng khô máu mà chết.

Hứa Tử theo bản năng liều mạng giãy dụa.

Thấy tình cảnh này, Lục Ngọc không quay đầu lại nhìn được, dù sao cũng chết, nhưng nàng không muốn vì cứu nàng mà Hứa Tử đắc tội với Ma vương chết ở Ma giới này, nàng làm ra chuyện phạm thượng rồi, từ trên mặt đất đứng lên, dùng thân thể xô vào Ma vương.

Ma vương bị Lục Ngọc xô vào, ngừng việc hút máu lại. Nhân cơ hội này, Hứa Tử rốt cục tránh được kềm chế của hắn. Nhưng Ma vương lập tức bắt nàng lại, Hứa Tử không dứt ra được, quay người lại ôm Mương, nhanh chóng kiễng chân kéo thấp đầu Ma vương xuống, hôn lên đôi môi lạnh như băng của Ma vương. Trong lòng than khóc: nụ hôn đầu tiên của ta!

Ma vương ngẩn ngơ, ngây người, choáng váng.

Môi của nàng rất mềm mại, rất ấm áp, không giống như việc hắn muốn hút máu của nàng-lạnh như vậy, mà là đem đầu lưỡi luồn vào trong miệng hắn, câu dẫn đầu lưỡi hắn cùng nàng giao quấn, cái loại cảm giác thật thoải mái này làm cho hắn bị lạc phương hướng.

Thừa dịp hắn ngây người, Hứa Tử buông Ma vương ra, lập tức vội vàng kéo Lục Ngọc chạy trốn. Nghĩ thầm, thì ra mỹ nhân kế đối với ác ma này có thể dùng được. Hắn vụng về như vậy thì biết hắn chưa từng có hôn qua.

Khi Ma vương hồi phục lại tinh thần thì đã sớm không thấy bóng dáng của hai người đâu.

Chết tiệt! Lại để cho các nàng chạy thoát!

Ma vương hận mình đã đắm chìm tại nơi môi lưỡi giao quấn, hận loại cảm giác tuyệt vời này, hắn chưa từng trải nghiệm qua. Hắn còn đang muốn nữa, nha đầu kia lại đột nhiên rời đi, làm cho hắn ảo não không thôi, trên môi còn lưu lại dư vị của nàng. Hắn phải bắt được nàng, hỏi nàng rốt cục cái này là cái gì, tại sao lại có cảm giác tuyệt vời như vậy.

Ma vương thi triển phép thu thập [phép tìm kiếm], đã biết hai người chạy trốn tới Hậu cung. Lúc ǹy, hắn không vội mà bắt các nàng, hắn có chuyện khác cần phải làm.

Hắn trở lại Thiên cung, tại Thư phòng, hắn lật xem lại ma thư ở các triều đại trước, muốn tra một chút chuyện nha đầu kia vừa làm với hắn có phải hay không một loại pháp thuật. Đáng tiếc, hắn xem tất cả ma thư cũng không tìm được môi chạm môi là cái gì ma pháp.

Hắn buồn bực, nọ vậy rốt cục là cái gì?

Hắn lại không nghĩ đi hỏi người khác, không biết vì sao, hắn không muốn cho người khác biết chuyện này.

Hắn không muốn tự mình đi Hậu cung bắt người, nơi đó nữ nhân thấy hắn, sắc mặt tựa như thế giới sắp tận thế tới nơi vậy, làm cho hắn nhìn liền chán ghét, lúc sủng hạnh các nàng cũng nhân tiện càng thêm thô bạo rồi.

Truyền Phong Tử Do đến, trước tiên ra lệnh hắn dẫn nội phủ tổng quản đi nhân gian bắt cô gái mười tám tuổi. Về phần nha đầu bất thường kia, hắn không hiểu tự nhiên tim đập nhanh. Bởi vì nàng tạo cho hắn cảm giác khoái hoạt [vui sướng] mà trước đây hắn chưa từng có trải nghiệm qua, mà hắn lại thích chứ, chết tiệt, hắn tạm thời không muốn ăn nàng nữa.

"Lục Ngọc..." Phong Tử Do chần chờ . "Nhãn lực của thần kém Lục Ngọc". Ngụ ý, Vương có thể tha thứ Lục Ngọc không?

"Bổn vương tha nàng". Ma vương buột miệng nói. Đây là lần đầu tiên hắn tha thứ cho thuộc hạ.

Phong Tử Do mừng rỡ, lập tức quỳ xuống thay Lục Ngọc tạ ơn.

"Có điều..." Ma vương trầm ngâm nửa ngày, làm cho tim Phong Tử Do đập thình thịch, sợ Vương đổi ý, không chịu buông tha Lục Ngọc. "Lục Ngọc cùng nha đầu kia trốn ở Hậu cung. Ngươi đi tìm Lục Ngọc, gọi nàng đem nha đầu kia đưa đến đây, Bổn vương sẽ bỏ qua chuyện cũ." Hiện tại, hắn một lòng muốn thử một lần nữa cái loại cảm giác đó, không có tâm tình đi xử trí Lục Ngọc, hắn trong lòng nghĩ muốn lần này hắn nhất định phải nếm đủ.

"Đưa đến Thiên cung sao?" Phong Tử Do giật mình. Trừ nữ nhân phải chết, chưa từng có nữ nhân còn sống ra vào thiên cung. Mới vừa rồi Vương đuổi giết hai người đã xảy ra chuyện gì? Làm cho Vương luôn lãnh khốc vô tình lại tha cho Lục Ngọc, còn gọi Lục Ngọc đem con người kia đưa đến Thiên cung? Chỉ trong nửa canh giờ, đã xảy ra chuyện gì kịch tính, làm cho Vương lập tức thay đổi.

Nghĩ đến con người khác thường kia, cho dù lúc nãy Ma vương phủ định hoàn toàn, Phong Tử Do cũng cho rằng nàng chính là Ma vương chi mẫu trong truyền thuyết, không thì với năng lực của Vương, một người không hề có pháp thuật làm sao phá giải ma pháp của Vương được?

"Bổn vương đã nói xong, rất rõ ràng rồi, còn muốn bổn vương lặp lại một lần sao?" Ma vương mất kiên nhẫn thét to, thần tử của hắn khi nào trở nên chậm chạp như thế rồi? Ma vương một lòng nghĩ́n chuyện kia, căn bản không có ý thức được chính mình khác thường làm cho thần tử của hắn trở nên chậm chạp. Trong đầu hắn chỉ toàn suy nghĩ môi cánh hoa mềm mại ấm áp kia, cái kia như con rắn nhỏ ở trong miệng hắn làm loạn, câu dẫn đầu lưỡi hắn cùng quấn quít dây dưa. Hắn thầm thề, nàng vào được cũng đừng nghĩ muốn ra được, hắn sẽ không tha nàng đi.

"Vương còn muốn ăn nàng sao?" Sự mất kiên nhẫn của Ma vương cũng không làm Phong Tử Do ngừng hỏi. Phong Tử Do đối với Hứa Tử có ấn tượng không tệ, hơn nữa hắn cho rằng Hứa Tử chính là Ma vương chi mẫu trong truyền thuyết, sẽ là Ma vương hoàng hậu tương lai.

"Tử Do, ngươi khi nào thì lớn mật như vậy? Hử? Bổn vương xử trí như thế nào còn muốn nói cho ngươi sao?" Ma vương bực dọc trách cứ .

Thấy Ma vương thật sự tức giận , Phong Tử Do vội quỳ xuống, nói: "Thần đáng chết! Thần lập tức đi tìm Lục Ngọc." Chỉ cần Vương tha Lục Ngọc là được. Nếu con người kia thật là Ma vương chi mẫu thì Ma vương vốn là đối nàng không có biện pháp. Nghĩ muốn thay đổi tính tình của Ma vương, có lẽ chỉ có nha đầu kia mới có thể làm.

"Còn chưa cút!" Ma vương thật muốn trực tiếp đá Tử Do đến Hậu cung.

Phong Tử Do vội vàng rời khỏi Thiên cung, đi thẳng đến hậu cung tìm Lục Ngọc.

Lục Ngọc sống chếtHứa Tử đến Thiên cung. Dù là Ma vương đồng ý khoan dung cho nàng. Nếu nói nàng cảm kích Hứa Tử cứu mạng nàng thì nàng cũng không kháng cự lệnh của Vương, nàng chỉ là cảm giác được nàng đối với Hứa Tử có một loại cảm giác tốt nói không nên lời, làm cho nàng nguyện ý chống lại mệnh lệnh của Vương mà đi bảo hộ nàng ta. Ở Ma giới từ nhỏ cho đến lớn, lần đầu cảm nhận được sự lương thiện, làm nàng cảm giác được con người có lương tri so với ma quỷ có ma pháp cao cường tốt hơn một ngàn lần, một vạn lần.

Phong Tử Do đem Lục Ngọc kéo đến một bên nhỏ giọng nói: "Người này rất khác thường, ngươi ngẫm lại, nàng ngay cả định thân pháp của Vương cũng có thể giải khai thì khẳng định nàng không đơn giản, cho dù đem nàng đưa vào Thiên cung, cũng sẽ không có chuyện gì xảy ra. Ngươi nếu không đem nàng đưa vào Thiên cung, Vương sẽ không tha cho ngươi." Cho dù hắn có thay đổi cách nghĩ đối với Hứa Tử nhưng hắn vẫn xem trọng Lục Ngọc hơn.

Lục Ngọc trừng mắt liếc nam nhân mà mình vẫn thầm mến, nam nhân này vốn không có lương tri. Nàng nhìn Hứa tử đang cùng Hậu cung ma nữ nói chuyện, nhẹ giọng nghiêm túc nói: "Vương sẽ hút máu của nàng!"

Phong Tử Do cũng nhìn Hứa Tử, nghĩ thầm, nha đầu kia có thể đến gần các ma nữ nhanh như vậy. Hắn nhẹ nhàng nói với Lục Ngọc: "Nhưng ta cảm giác được Vương vốn không nghĩ như vậy. Ánh mắt của Vương có điểm như... như... Đúng rồi, có điểm như thiết tha muốn nhìn thấy người yêu vậy. Mới vừa rồi Vương cùng nàng đã xảy ra chuyện gì sao

Lục Ngọc cau mày, không tin sự hình dung của Phong Tử Do, chính mình mới vừa rồi rõ ràng chứng kiến Vương là có ý hút máu Hứa Tử. Nghe Phong Tử Do hỏi, nàng suy nghĩ một chút rồi nói: "Lúc đầu Vương bắt được nàng, bóp cổ của nàng, sau đó muốn hút máu của nàng. Ta rất cuống, liền liều chết đẩy người về phía Vương, làm cho Vương ngừng lại. Nàng mới có thể giãy thoát khỏi sự kềm chế của Vương, mới vừa muốn chạy trốn, lại bị Vương bắt được. Sau đó lại đổi thành nàng hôn môi của Vương, sau đó Vương đột nhiên ngây dại cả người, nàng liền nhân cơ hội kéo ta chạy trốn. Quá trình chính là như vậy, ta không cho rằng Vương sẽ bỏ qua nàng, chắc chắn là Vương muốn hút máu của nàng lần nữa."

Phong Tử Do cũng không có suy nghĩ theo hướng khác, mặc dù hắn cũng cảm thấy thật kỳ quái. Hắn không suy nghĩ sâu xa, Nội tâm của Vương không phải thần tử bọn hắn có thể đoán ra được. Chỉ cần Vương đồng ý tha cho Lục Ngọc, làm cho nàng ở lại bên cạnh hắn là được.

Ba năm nay, hắn luôn lấy thân phận quan lớn ngăn lại tình cảm của hắn đối với Lục Ngọc, không để lộ cảm tình của chính mình ra. Đêm nay, khi Vương nói muốn hấp ma công của Lục Ngọc, nội tâm của hắn cực kỳ thống khổ, hắn đành phó mặc cho số phận, thân là thần tử, hắn cũng bất lực. Hiện tại, khó khăn lắm Vương mới tha nàng, hắn không thể để cho nàng đắc tội Vương lần nữa. Hắn không muốn gặp phải tình cảnh lại một lần nữa mất đi nàng. "Ngươi yên tâm đi, người này có khả năng là Ma vương chi mẫu trong truyền thuyết, Vương không có biện pháp đối nàng thế nào đâu."

Bất luận Phong Tử Do như thế nào khuyên bảo, Lục Ngọc vẫn như cũ không muốn đem Hứa Tử đưa vào quỷ môn quan.

Phong Tử Do đành phải dùng pháp định thân đem Lục Ngọc định trụ, tự mình cưỡng ép Hứa Tử bắt đến Thiên cung.

Dọc theo đường đi, Hứa Tử vừa đánh, vừa cắn, vừa đá hắn.

Phong Tử Do thật muốn một chưởng đánh nàng ngất tại chỗ.

Thật vất vả mới cưỡng ép Hứa Tử kéo vào Thư phòng của Ma vương, Phong Tử Do vội vàng lui ra ngoài.

Phong Tử Do vừa rời đi, Ma vương lập tức bắt được Hứa Tử đang muốn xoay người chạy trốn, sau đó lập tức hôn lên môi của nàng. Đôi môi như cánh hoa ấm áp mềm mại, kích thích hắn, làm cho hắn càng thêm hưng phấn, càng muốn nhiều hơn.

Trên môi truyền đến cái lạnh như băng làm cho Hứa Tử sửng sốt, rõ ràng Ma vương không phải đang hút máu của nàng, mà là đang chiếm tiện nghi của nàng, nàng tức giận đẩy Ma vương ra. Che môi lại, lui nhanh về phía sau, cảnh cáo: "Không cho phép chiếm tiện nghi của ta, nếu không ta đánh ngươi!"

Chưa được thỏa mãn, Ma vương rất tức giận, hắn mới không sợ lời cảnh cáo của Hứa Tử. Hắn sải bước về phía trước bắHứa Tử lại, kềm đôi tay nhỏ bé đang không ngừng đẩy hắn ra, tiếp tục đè trên đôi môi như cánh hoa đỏ mọng mềm mại của nàng, bắt chước động tác duyện hôn lúc nãy của nàng, bá đạo mút vào môi nàng. Khiêu khai hàm răng đóng chặt của nàng, tiến vào trong miệng của nàng, cuốn lấy cái lưỡi thơm mát của nàng đang không ngừng trốn tránh.

"Uhm... Buông ra... Uhm... uhm..."

Tay Hứa Tử đã bị giữ chặt, nàng nghiêng đầu tránh cuồng hôn của Ma vương, nhưng bất luận nàng cố gắng dứt ra như thế nào cũng dứt không ra môi của Ma vương đang áp tại đôi môi như cánh hoa của nàng. Mà nàng càng trốn tránh, Ma vương càng thêm bá đạo đòi hỏi.

Hứa Tử bất lực nhắm hai mắt lại, tùy ý để Ma vương tại trong miệng nàng muốn làm gì thì làm.

Một hồi lâu Ma vương mới thỏa mãn dời môi. Nhìn thấy vẻ mặt đỏ bừng của tiểu nữ nhân, tim hắn rung động, cúi đầu lần nữa hôn lên môi đỏ mọng đã bị hắn duyện hôn đến sưng lên.

Hứa Tử bị Ma vương cưỡng hôn mấy lần, Ma vương mới quyết định tạm thời buông tha nàng.

Nàng mất hết sức lực tựa vào khuôn ngực rộng lớn lạnh như băng của hắn, Hứa Tử không rõ tên Ma vương đáng chết này tại sao lại hôn nàng? Rõ ràng ở không lâu trước, hắn còn muốn hút máu của nàng, đặt nàng vào chỗ chết. Như thế nào hiện tại hắn giống như một tình nhân đầy ham muốn?

Thân hình nhỏ nhắn xinh xắn, mềm mại dán tại trên người mình, nhiệt độ ấm áp của cơ thể con người thỉnh thoảng hâm nóng thân thể lạnh như băng của hắn. Loại cảm giác này rất ấm áp. Ma vương vô thức ôm chặt Hứa Tử.

"Đây là cái gì?" Ma vương không ngại học hỏi kẻ dưới, hỏi lạnh một câu.

Hứa Tử ngẩng đầu nghi hoặc nhìn hắn: "Cái gì là cái gì?" Lúc này Hứa Tử mới phát hiện thì ra mình thấp đến như vậy, chỉ đứng đến ngực của Ma vương.

"Chính là cái này?" Ma vương chỉ vào môi mình rồi lại chỉ vào môi Hứa Tử.

Hứa Tử đã hiểu, thì ra tòa băng sơn căn bản không biết cái này gọi là hôn. Nàng buồn cười hỏi: "Ngươi không biết hành động này gọi là hôn sao?"

"Chưa người nào dạy Bổn vương." Ma vương khó chịu nói. Hắn chỉ học tập đạo làm vua, học tập ma pháp làm hại chúng sinh, chưa người nào dạy hắn vấn đề sinh hoạt riêng tư. Cho nên hắn đối với nữ nhân không có được sự dịu dàng, ở trong nhận thức của hắn, khi sủng hạnh ma nữ hậu cung chỉ là do sinh lý muốn, mà đó là nghĩa vụ của các nàng. Khi sủng hạnh xong, an bài như thế nào cũng là hắn định đoạt, bởi vì hắn vốn là Quân vương chí cao vô thượng.

"Đây là bản năng của con người, cho dù ngươi là ma quỷ, cũng sẽ có loại bản năng trời sinh này, nơi nào có người dạy. Không phải ngươi có một số lớn nữ nhân sao? Chẳng lẽ ngươi chưa từng hôn các nàng sao?" Mới vừa rồi khi hai nàng chạy trốn tới hậu cung, Lục Ngọc nói cho nàng, Hậu cung là nơi a nữ chuẩn bị để được Ma vương sủng hạnh ở. Chỉ là Lục Ngọc không nói cho nàng Ma vương đối với nữ nhân có bao nhiêu tàn khốc.

"Bổn vương không có nữ nhân!" Ma vương không vui cải chính. Không biết vì sao, hắn không thích nàng nói hắn có nhiều nữ nhân. Hắn đã lâm hạnh không ít ma nữ hậu cung, cũng chà đạp không ít nữ nhân quốc gia khác, nhưng hắn chưa bao giờ thừa nhận các nàng là nữ nhân của hắn, các nàng chỉ là công cụ để cho hắn thỏa mãn.

"Cái gì? Vậy hậu cung nữ nhân kia không phải sao?" Chẳng lẽ Lục Ngọc lừa gạt nàng.

"Đó là công cụ phát tiết của Bổn vương. Sau khi dùng qua sẽ đưa đi làm quân kỹ. Vậy thì không thể xem là nữ nhân của Bổn vương." Ma vương ôm đầu của Hứa Tử, không ngừng vuốt mái tóc dài của nàng, mái tóc dài của nàng rất mềm mại, sờ vào rất thoải mái.

Hứa Tử trừng mắt nhìn Ma vương, sau đó dùng lực đẩy Ma vương ra, tức giận mắng: "Ngươi thật sự là động vật máu lạnh lãnh tâm, lãnh can!" Dám chà đạp nữ nhân như vậy.

"Ngươi đang mắng Bổn vương!" Ma vương thấy mất hứng, hắn nói sai cái gì rồi sao? Nha đầu kia liền mắng hắn như vậy.

Ngươi không nên mắng sao? Ngươi đối với nữ nhân của ngươi lãnh khốc vô tình như thế, nếu ngươi đối xử với ta như vậy, ta sẽ một đao giết ngươi!" Hứa Tử rất không quen nhìn nam nhân chà đạp nữ nhân.

"Các nàng không phải nữ nhân của Bổn vương!" Ma vương tức giận nhấn mạnh lần nữa. Xú nha đầu này thích làm cho hắn phát hỏa. Nàng chẳng lẽ không sợ chọc giận hắn một chút nào sao, không sợ hắn trong lúc tức giận sẽ ăn nàng sao?

"Ngươi chạm qua rồi chính là nữ nhân của ngươi !" Hứa Tử so với hắn càng tức giận hơn. "Ngươi không cho các nàng danh phận còn chưa tính, tại sao còn muốn tống các nàng đi làm quân kỹ? Ngươi có nghĩ tới cảm giác của các nàng không? Cho dù ngươi không thương các nàng, có thể cho các nàng ra cung tự kết hôn a." Đem nữ nhân của chính mình đưa đi làm kỹ nữ, nam nhân này thật tàn nhẫn.

"Những nữ nhân đã thị tẩm qua thì không cho phép lập gia đình, Bổn vương không nghĩ sủng hạnh các nàng lần thứ hai, đưa đi làm quân kỹ là tốt nhất rồi. Miễn cho ở trong cung choáng chỗ lại lãng phí lương thực." Ma vương cảm thấy chuyện này là lẽ dĩ nhiên. Sao Hứa Tử lại nổi trận lôi đình.

 

Về đầu trang
Về đầu trang