Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Minh vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :

Minh vương - Chương 3-1:(6)

Cùng lúc đó, ở cửa cốc không có mệnh lệnh của chủ tử tất cả thủ vệ phụ trách canh gác là Thất ca cùng Cửu ca đều không dám tự tiện cho người nào tiến vào, những người khác chính là xem náo nhiệt, đều tò mò không biết vị lão phu nhân kia rốt cuộc là bị bệnh gì bất trị khiến cho công tử họ Khương đó tâm trạng bồ chồn lo lắng đến vậy.

Đang lúc mọi người sôi nổi thảo luận để thoả trí tò mò, Diêm Vô Cực xuất hiện làm cho mọi người kinh ngạc không thôi, bởi vì tất cả mọi người hiểu được, lúc này là lúc chủ tử nghỉ ngơi nha.

Mọi người lập tức tự động tránh ra nhường đường cho chủ tử thông qua, mà theo phía sau Diêm Vô Cực chính là Hướng Tịnh Tuyết.

Trong khi chủ tử đi đến trước mặt vị công tử kia đồng thời xem qua bệnh tình của lão phu nhân đó, những người khác lập tức đem nàng kéo đến một bên.

“Thập Bát lão đệ, ngươi thật sự đem chủ tử đánh thức?”

“Đúng vậy.”

Lời này vừa nói ra, mọi người đều thở hốc vì kinh ngạc, sau đó dùng ánh mắt như nhìn thấy quái vật từ đầu đến chân xem một lần như đánh giá nàng, cứ như thể trên người nàng bỗng chốc hiện ra nhiều tay chân.

“Chủ tử không làm gì ngươi sao?”

“Không tra tấn ngươi?”

“Không uy hiếp ngươi?”

Hướng Tịnh Tuyết thở dài nhìn những người này một cái, lại đem Diêm Vô Cực tốt như thế biến thành một đại ác nhân, làm nàng nghe xong nhịn không được vì Diêm Vô Cực kêu oan.

“Hắn kỳ thật không có làm gì quá đáng cả, chỉ là nét mặt không được bằng lòng lắm thôi, các ngươi nha, đừng có lúc nào cũng đem những điều đáng sợ gán lên chủ tử, nói không chừng chẳng qua hắn chính là biểu hiện ngượng ngùng thôi.”

Mọi người lại dùng ánh mắt kỳ dị nhìn nàng cứ như thể những điều nàng vừa nói rất là quái dị a.

“Khụ — Thập Bát lão đệ, ngươi thật không thể hiểu được chủ tử đâu a.”

“Đúng vậy, ngươi vừa tới không lâu, có rất nhiều chuyện ngươi vẫn chưa biết…”

Hướng Tịnh Tuyết cắt đứt lời nói của bọn họ:“Không, ta tin tưởng, hắn kỳ thật tâm địa thực thiện lương, chính là dao nhỏ khẩu, đậu hủ tâm, đừng quên tất cả chúng ta đều là do chủ tử cứu về ( cái này có thể hiểu là khẩu xà tâm phật, nhưng codai để nguyên vì thấy nó cũng hay hay)

Đúng vậy, nàng tin tưởng.

Nàng tin tưởng Diêm Vô Cực tâm địa thiện lương, chính là miệng không nói mà thôi, nàng tin tưởng Diêm Vô Cực chính là không có cơ hội biểu hiện mà thôi, tin tưởng Diêm Vô Cực nhất định sẽ cứu…

“Cái gì!”

Đột nhiên tiếng sấm rống to, thiếu chút nữa muốn đem hồn phách của nàng doạ cho bay mất, mọi người hướng ra ngoài nhìn lại, chỉ thấy vị công tử họ Khương sắc mặt xanh mét, rút ra trường kiếm nhắm ngay Diêm Vô Cực, trong khoảnh khắc, tất cả mọi người xông lên, bao gồm Hướng Tịnh Tuyết, mỗi người sắc mặt đều thực khẩn trương, bởi vì mũi kiếm của hán tử là chỉ vào cổ họng của Diêm Vô Cực.

Sao lại thế này? Êm đẹp như thế nào đột nhiên giương cung bạt kiếm?

Nàng rất sợ kiếm kia đả thương đến Diêm Vô Cực, này họ Khương vì sao phẫn nộ cầm kiếm, bộ dáng như muốn đem Diêm Vô Cực chặt thành tám khúc?

Tướng góc cho mọi người buộc chặt, Diêm Vô Cực cũng không hoảng không vội, ngữ khí vẫn như cũ lạnh như băng.

“Cứu một người, giết một người, là nguyên tắc của ta, ngươi không giết, ta không cứu bà.”

Cái gì?!

Hướng Tịnh Tuyết trừng lớn mắt, chuyển hướng Diêm Vô Cực.

“Ngươi không cứu bà, ta giết ngươi!”

“Xin cứ tự nhiên.” Diêm Vô Cực thần sắc không sợ, không nóng không lạnh mở miệng:“Ngươi chỉ có hai lựa chọn, một là giết ta, nương ngươi chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ, hai là giết người bạn tri kỷ tốt của ngươi, cứu sống nương ngươi, ngươi tự suy nghĩ đi, tiễn khách!”

Không thèm nhìn đến ánh mắt uy hiếp của người kia, Diêm Vô Cực phất tay áo xoay người, bởi vì hắn biết, đối phương không dám đả thương hắn, trừ phi hắn không để ý sự sống chết của mẫu thân.

Mệnh lệnh cho Lão Thất cùng lão Cửu đóng cửa đá, đóng lại cửa ra vào duy nhất của sơn cốc, hắn đang muốn đi trở về hoa đào trai, lúc này đã có người không muốn sống lại lần nữa chống đối hắn.

“Đứng lại!”

Diêm Vô Cực khựng lại một chút, kinh ngạc quay đầu lại, đôi mắt sắc bén phụt ra tia giận, bởi vì gọi hắn đứng lại, không ngờ là cái kia không biết sống chết xú tiểu tử.

“Ngươi bảo ta đứng lại?”

“Đúng vậy!”

Mọi người phía sau kinh ngạc, Hướng Tịnh Tuyết đi nhanh tới trước mặt Diêm Vô Cực, chính khí nghiêm nghị lớn tiếng nói:“Cái gọi là cứu một mạng người còn hơn xây bảy ngôi chùa, nào có người trước giết một người mới nguyện ý cứu người?”

Nếu không phải nàng chính tai nghe được, tận mắt thấy, nếu không thật không dám tin tưởng, trên đời này lại có người như thế.

“Ngươi dám nghi ngờ ta?”

“Ta chẳng những nghi ngờ ngươi, còn muốn quở trách…” Nàng còn chưa kịp nói hết câu đã bị một người nào đó nhanh tay bịt miệng lại kéo sang một bên.

“Chủ tử, tiểu tử này mới tới không lâu, cái gì cũng đều không hiểu."

“Đúng vậy đúng vậy, chúng ta sẽ hảo hảo giáo huấn hắn, xin đừng quan tâm, đừng quan tâm.”

Mọi người ba chân bốn cẳng đem Thập Bát tiểu lão đệ kéo dài tới một bên, người người cười theo, chỉ sợ chủ tử trong lòng căm tức thiêu cháy, ngay cả nước trong suối cũng không dập tắt được, để tránh tiểu tử này muốn chết nói lung tung, liền bịt miệng nàng thật chặt, ngay cả tay chân cũng lôi kéo hại nàng ngay cả hô hấp cũng thật sự rất khổ sở.

Chết tiệt! Như thế nào mọi người đều giống con chuột nhìn thấy mèo mà nhát gan? Bọn họ sợ Diêm Vô Cực, không dám nói thẳng, nhưng nàng không sợ.

Hướng Tịnh Tuyết âm thầm vận lực, khí tụ đan điền, dùng sức mạnh đem mọi người đẩy ra, thở phì phì mắng to:“Các ngươi làm sao không dám nói? Hắn rõ ràng có thể cứu người, cũng không cứu, còn muốn người khác đi giết người?”

“Thập Bát lão đệ, đừng nói nữa…”

“Vì sao không thể nói?”

“Ai, ngươi không hiểu…”

“Không hiểu?” Nàng nghe xong cũng không chịu phục.“Ta ít nhất hiểu được lí lẽ, sẽ không khinh người quá đáng, làm khó dễ người khác, ta duy nhất không biết, là các ngươi vì sao như vậy sợ hắn? Hắn không có võ công!”

Nàng mặc dù đều không phải là không sợ trời không sợ đất, nhưng tốt xấu đã ở trên giang hồ hiểm ác tìm được đường sống trong chỗ chết mấy lần, nàng không sợ chết, chỉ sợ có lỗi với lương tâm, những lời này, nàng nếu không nói, cứ theo Diêm Vô Cực xem mạng người là chuyện vặt há chẳng phải nàng cũng là đồng loã sao.

Nàng còn muốn tiếp tục mắng cho thống khoái, lại phát hiện khuôn mặt mọi người khẩn trương, từng bước một lui dần về phía sau, không khỏi buồn bực quay đầu.

Diêm Vô Cực chậm rãi hướng nàng đi tới, cũng không thèm để ý đến những biểu hiện của mọi người, mỗi khi Diêm Vô Cực tiến lên từng bước, những người khác liền lui ra phía sau từng bước, đến khi Diêm Vô Cực đi đến trước mặt nàng, những người khác đã chạy trốn đến một chỗ xa, có cây lớn, có tảng đá to để tránh.

Thấy mọi người sợ đến như vậy, Hướng Tịnh Tuyết càng thấy buồn cười đến cực điểm.

Có cần phải dọa thành như vậy sao? Này Diêm Vô Cực lại không phải là Minh vương gia ở địa phủ, hơn nữa không có võ công, nàng cũng không tin hắn có thể sẽ làm gì được nàng!

“Như thế nào? Không phục sao?” Nàng hai tay đưa ngang ngực, ngạo nghễ nhìn thẳng hắn.

Đột nhiên, Diêm Vô Cực vươn đại chưởng, sờ lên mặt của nàng, làm nàng không khỏi giật mình đứng yên.

Nàng ngây ngốc nhìn hắn, nhìn kia tuấn mỹ khóe môi nở nụ cười mê người, trong khoảnh khắc khiến nàng choáng váng.

Thình thịch…thình thich…tim nàng đập loạn, không hiểu sao càng lúc càng nhanh.

Bàn tay to lớn ấm áp ôm lấy hai má nàng, động tác này đột nhiên làm cho nàng không thể hiểu, chỉ cảm thấy mặt đỏ tim đập, không thể suy nghĩ được gì.

Hắn cười nhẹ, hơi thở như gió xuân, như vào đông, như cơn mưa đầu hạ làm cho người ta hoa mắt chóng mặt. Đang lúc tâm trí nàng mờ mịt, nụ cười kia trong phút chốc biến mất, hồi phục biểu cảm lạnh như băng.

“Hừ!” Hắn đột nhiên xoay người, phất tay áo rời đi, lúc này mới làm cho nàng đột nhiên hoàn hồn.

Thái độ của Diêm Vô Cực hoàn toàn trái ngược khiến nàng không thể bắt kịp suy nghĩ hắn, nhìn thấy hắn muốn đi xa liền vội vàng chạy nhanh đến.

“Uy, Diêm Vô Cực!”

Nàng bất quá mới chạy vài bước, liền nghe thấy người bên ngoài kinh hô ra tiếng, nàng nghi hoặc nhìn mọi người, đôi mi thanh tú khẽ nhăn, không hiểu vì sao ánh mắt bọn họ cứ như gặp quỷ chỉ vào nàng.

“Trời ơi! Thập Bát…… Ngươi, ngươi……”

“Các ngươi làm sao vậy? Cứ như gặp quỷ a.”

“Mặt của ngươi…… Mặt của ngươi……”

“Mặt của ta làm sao vậy?” Nói xong liền sờ sờ mặt, vừa sờ một cái bỗng ngây dại

Nàng hết nhìn đông tới nhìn tây, nhìn thấy cái ao bên cạnh, liền tiến lên, soi mặt mình.

Này soi một cái, thật đúng là làm cho nàng kinh sợ đến mức thét chói tai.

Khuôn mặt phản chiếu lại trong nước, khuôn mặt trái xoan trước kia bây giờ biến thành hai má thũng trông như bướu thịt gì đó, làm cho khuôn mặt vốn dĩ xinh đẹp hoàn toàn thay đổi.

“Lão thiên a! Sao lại thế này!” Nàng bị bộ dáng chính mình làm cho sợ tới mức liên tục rút lui vài bước, hoảng sợ nhìn mọi người.

Lão Lục đứng ôm thân cây, thở dài lắc đầu.“Cho nên nói, ta mới bảo ngươi không nên chọc chủ tử nổi giận a.”

“Nóng quá a! Đau quá a!”

Lúc này nàng làm sao còn nghĩ được người khác? Nàng cảm thấy hai má giống như có con gì bên trong cứ bò qua bò lại, càng ngày càng nóng, cũng càng ngày càng đau đớn, giống như bị xé rách, làm nàng hoảng sợ không thôi.

Nàng giống như một chú chim non sợ cành cong cứ chạy xung quanh, hoảng loạn không biết tìm ai cứu.

“Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ!” Giống như lòng bàn chân bị trăm ngàn con kiến thi nhau đốt, vừa ngứa vừa nhức, làm nàng thật sự sợ hãi.

Thấy chủ tử đã đi khỏi, mọi người mới đều theo trên cây đi xuống, trên nóc nhà nhảy xuống, hoặc sau tảng đá đi ra, vây quanh Thập Bát, đồng tình nhìn nàng.

Lão Thất an ủi nói:“Yên tâm, không chết được, bất quá ngươi tạm thời sống với khuôn mặt này cũng được”

Trên đôi mắt hoảng sợ, lệ quang chảy xuống khuôn mặt với hai má phình ra bướu thịt kia,đầu nàng phình to, mà mặt của nàng càng lúc càng thũng, lòng nàng cũng càng ngày càng hoảng sợ, khóc không ra nước mắt hét.

“Mặt của ta, mặt của ta…-”

“Yên tâm, mặt của ngươi tuy rằng biến dạng, vẫn là so với chúng ta đẹp hơn một chút.”

Cái này gọi là an ủi sao? Giống như càng làm cho người khác khổ sở hơn!

Nàng phát run hỏi:“Ta cả đời đều sẽ như vậy sao?”

“Đương nhiên sẽ không.” Lão Bát từng trải kinh nghiệm trấn an nàng.“Chủ tử chính là muốn giáo huấn ngươi, chờ hắn hết giận, tự nhiên sẽ cho ngươi giải dược.”

Những người khác cũng tốt ngôn khuyên giải an ủi, có vỗ vỗ vào vai nàng, có người sờ sờ vuốt vuốt đầu nàng, đều thực đồng cảm với nàng, cũng rất bội phục dũng khí của nàng, mọi người hướng nàng an ủi này đầu hình mặt heo chỉ là tạm thời.

Nghe mọi người nói như vậy xong, Hướng Tịnh Tuyết bị dọa chạy ba hồn bảy vía mới có thể tạm an tâm phần nào.

Nàng không sợ đao quang kiếm ảnh, không sợ nguy hiểm,sống trong giang hồ hiểm ác, nàng từng tìm được đường sống trong chỗ chết, cho dù chết, nàng cũng không sợ.

Nhưng nàng lại là một cô nương a, khuôn mặt đối với một cô nương mà nói còn quan trọng hơn là mạng sống, biến thành bộ dáng này làm cho nàng chán muốn chết, từ khi sinh ra đến giờ nàng chưa từng sợ hãi như thế này.

May mắn chỉ tạm thời, nàng mới hơi thêm trấn an, bằng không thật muốn chết để quên đi, trước khi chờ Diêm Vô Cực nguôi giận nàng đành phải sống tạm bằng khuôn mặt này.

Vấn đề là, Diêm Vô Cực khi nào thì mới có thể hết giận a?

Về đầu trang
Về đầu trang